120 Ngày Nhìn Trộm

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 5
Chương 5

❊ ❊ ❊

Mai Lan ngồi trong xe ôm tạm biệt Toàn Man Như và Chương Tiểu Tuyết, lần sau tụ tập vẫn là nơi này, cũng là buổi lễ tưởng nhớ về Trình Lệ Quân.

Ngồi một mình trong ghế lái của Infiniti, Mai Lan lấy ra từ trong túi xách một khung ảnh quen thuộc, đó là tấm ảnh tập thể của bốn cô gái, trên tủ đầu giường mỗi người bọn họ, đều đặt một tấm ảnh giống hệt như vậy.

Còn có một chuyện, mà cô ấy chưa hề nó ra, chính là khi cảnh sát Diệp Tiêu tới tìm cô, nói với cô rằng Lâm Tử Túy mất tích rồi.

Tiếp theo sẽ là ai?

Diệp Tiêu hỏi về mối quan hệ giữa cô và Lâm Tử Túy, Mai Lan che giấu rất khéo léo.

Cuối cùng, cảnh sát đưa ra một vấn đề kì lạ:

- Ai là Odette? Ai là Odile?

- Tôi nghe không hiểu.

- Không, cô hiểu, là về câu chuyện của “Hồ thiên nga”. Tôi đã điều tra qua ghi chép của trường đại học sư phạm về cô. Cô và Trình Lệ Quân đều lựa chọn lịch sử âm nhạc Phương Tây, mà thành tích môn này của cô vô cùng xuất sắc.

- Về vở kịch Ba-lê? - Mai Lan cố gắng nhớ lại nói - “Hồ thiên nga” là vở để dành của tất cả các đoàn múa ba lê, thông thường là Thiên Nga trắng và Thiên Nga đen, cũng chính là Odette và Odile, hai vai diễn này do một nữ diễn viên thể hiện. Do vậy, vai diễn này vượt qua cả mức độ khó thông thường, hơn nữa tính cách lại tương phản.

- Rất ý nghĩa, cô nói tiếp đi.

Cô bắt đầu tránh né ánh mắt của Diệp Tiêu:

- Xin lỗi, đã tốt nghiệp hơn 10 năm, Trình Lệ Quân vẫn luôn giữ niềm yêu thích với âm nhạc cổ điển, nhưng tôi không nhớ rõ… hoàng tử, đúng rồi, rõ ràng anh ta yêu Odette sâu đậm, cũng là Thiên Nga trắng. Nhưng trong đêm vũ hội sinh nhật Hoàng tử, Odile mặc váy đen xuất hiện, anh ta không nhìn ra điểm khác nhau của bọn họ, hoàn toàn bị Thiên Nga đen lừa gạt, thề nguyện lấy Odile làm vợ, dẫn đến kết cục bi ai ở hồi bốn… hình như là vậy.

- Cảm ơn, tôi đã hiểu được chút ít.

- Cái này có liên quan đến vụ án sao?

- Cũng có thể.

Sau khi cảnh sát Diệp Tiêu đi rồi, trong lòng Mai Lan vẫn cảm thấy khiếp sợ ánh mắt sắc bén của anh ta.

10 giờ sáng ngày 10 tháng 12. Bãi đỗ xe nằm dưới độ cao 500m so với nhà hàng xoay, cô ngồi ngây ra phía sau tay lái, trong lòng lặp đi lặp lại câu hỏi:

- Ai là Odette? Ai là Odile?

Tiếng tin nhắn vang lên, cô mệt mỏi cầm điện thoại, vừa nhìn thấy tên người gửi, dường như muốn mở toang cửa xe ra ngoài.

Màn hình hiển thị hai chữ đơn giản: Người Câm. Dường như rất lâu sau, cô mới mở tin nhắn điện thoại, xem tin nhắn của Người Câm.

- Tối mai, tôi từ quê lên, có thể gặp cô không?

Vẫn là phong cách của Người Câm, đơn giản trực tiếp mà không thô bạo, anh ta vẫn sống sao?

Trong chớp mắt, Mai Lan vô cùng hối hận, trút giận lên chiếc còi ô tô.

Đạp chân ga, tiến vào đường lớn, muốn vượt qua chiếc xe trước mặt, lại chợt nghĩ không ra nên đi đâu. Ngày mai đối mặt với tên câm như thế nào? Hay là căn bản không cần quan tâm, hoặc là… làm thêm một lần nữa?

Xe dừng đèn đỏ, cô ta mở hộp đựng đồ, lấy ra một khung ảnh khác, cùng là bốn cô gái - nhưng ai cũng đều rất trẻ trung xinh đẹp - Trình Lệ Quân tết tóc phong cách retro, Toàn Man Như chỉ nặng một nửa cân nặng bây giờ, Chương Tiểu Tuyết giống như một nữ sinh cấp 3, mà Mai Lan lúc đó được mọi người gọi là Tiểu Trương Bá Chi.

Bọn họ cùng chụp ảnh lúc tốt nghiệp đại học sư phạm. Bố của Mai Lan là bác sĩ, Toàn Man Như là con gái của Bộ trưởng Bộ Tài chính, bố của Chương Tiểu Tuyết là tổng biên tập tòa soạn, nhà Trình Lệ Quân có khối tài sản tiền tỉ. Bọn họ đều là con độc, lại cùng ở một phòng ký túc, nhận nhau làm chị em. Bốn người thường nằm trên một giường xem phim kinh dị, lúc thì cùng nhau gian lận, nói xấu bạn học và giáo viên mình ghét nhất, nghỉ hè cùng nhau đi châu Âu du lịch, thỉnh thoảng lại đi chơi đêm, lén hút thuốc uống rượu…

Lúc đó, Mai Lan trải qua một cuộc tình vô cùng oanh liệt trong trường. Bạn trai từ nông thôn ra, sau khi tốt nghiệp trở về làm thầy giáo ở quê. Cô ấy muốn cùng đối phương đi đến một nơi thật xa, nhưng bị bố mẹ cực lực ngăn cản, cuối cùng cô lựa chọn ở lại làm giáo viên tại trường học dành cho người khiếm thính khiếm thị. Cô cũng không gặp lại chàng trai năm đó nữa, nhiều năm sau nghe nói anh ta chết vì một đợt di dời ở nông thôn.

Năm đó tốt nghiệp, Toàn Man Như ở lại trường làm công việc hành chính, ba năm sau kết hôn với một cán bộ cao cấp. Cô ấy nhận định rằng mắt nhìn người của mình không tồi, người đàn ông này là cổ phiếu tiềm năng, sẽ có một ngày thành công. Nhưng cũng vì vậy mà cô ấy quản lí rất chặt, ngày ngày kiểm tra điện thoại, cấm anh ta giao lưu với những cô gái trẻ trung xinh đẹp, ngay cả với những chàng trai thư sinh e thẹn cũng phải đề phòng, để tránh bị người ta bẻ cong. Hai người cùng đi ra ngoài, chỉ cần anh ta nhìn cô gái bên cạnh thêm một chút thôi cũng đều sẽ bị véo tai không tha. Sau khi kết hôn không lâu, dự đoán của Toàn Man Như trở thành sự thật, chồng cô bỏ việc ra ngoài kinh doanh, trở thành triệu phú, mở miệng ra là ca ngợi vợ mình, nói cô có tướng vượng phu. Đến khi cô sinh xong con gái thì lại thay đổi hoàn toàn, đầu tiên là thân hình, giống quả bóng bay được bơm căng, không thể trở về thân hình mảnh khảnh như trước trước, lúc này chồng cô ấy hoàn toàn không còn hứng thú gì với vợ. Hơn nữa công việc kinh doanh càng ngày càng bận, trong nam ngoài bắc, đi lại suốt ngày, khi gọi điện thoại về nhà cũng là vội vàng hai tiếng Honey rồi cúp máy. Cô ấy cũng tự cảm thấy không còn mặt mũi nào cùng chồng ra ngoài, tự nguyện ở nhà làm nữ chủ nhân.

Chương Tiểu Tuyết không trở thành giáo viên mà đi làm ở một doanh nghiệp nước ngoài, cũng coi như là bước vào thế giới hào nhoáng. Cô ấy cùng với ông chủ nước ngoài, đồng nghiệp xinh đẹp, trăm loại đối tác cùng bàn thảo hợp tác, các vũ trường ở Thượng Hải chẳng có nơi nào là chưa từng đặt chân tới. Bởi vậy nên đương nhiên, bạn trai cô nói giảm nói tránh đi cũng phải đến nửa tá, còn chưa kể đến những mối tình một đêm gặp nhau ở trên bar. Cho đến năm 29 tuổi, thực sự cảm thấy tuổi xuân không còn nữa, nếp nhăn ở đuôi mắt cũng bắt đầu lộ rõ, huống hồ lại bị bố mẹ nghiêm túc nhắc nhở, mỗi tháng sắp xếp 4 cuộc gặp mặt, cuối cùng phải tự mình kết hôn. Đối phương là một người đàn ông ngoài 35 tuổi chưa vợ, không có tai tiếng tình dục nào, vì trời sinh một đôi, một người từng nếm trải qua quá nhiều đàn ông như Chương Tiểu Tuyết lại vì vậy mà cảm thấy an toàn hơn rất nhiều. Một năm sau khi kết hôn, cô ấy sinh được một cậu con trai, rồi lại càng ngày càng cảm nhận được sự quan tâm chăm sóc của chồng, kể từ đó hoàn toàn thay tính đổi nết, chuyên tâm ở nhà chăm chồng dạy con, Mai Lan không còn nghe thấy cô ấy tám chuyện về việc bản thân lại chinh phục được một anh chàng nào nữa, ngược lại đổi thành khuôn mặt lúc nào cũng ngời ngời hạnh phúc kể xem chồng rất tốt với mình, bằng chứng là túi xách của cô đã chất đầy tủ.

Trình Lệ Quân chỉ làm giáo viên trung học có 2 năm, dù gì thì bố cô ấy vẫn thừa tiền nuôi cô. Mấy năm sau, cô ấy kết hôn với luật sư Lâm Tử Túy. So sánh với những người chồng của mấy cô bạn, chồng cô ấy tuy đẹp trai mê người, nhưng sự nghiệp lại không thành công nhất, ngược lại còn phải dựa vào vợ.

Còn về Mai Lan, cô ấy làm giáo viên ở trường học dành cho người câm điếc được vài năm, không trải qua mối tình nào. Bảy năm trước, trong một hoạt động từ thiện do ngân hàng nào đó phát động, đi đến vùng núi khó khăn giúp đỡ cho trẻ tàn tật, yêu cầu giáo viên biết giao tiếp bằng tay đi cùng, Mai Lan chủ động đăng kí tham gia. Trong suốt hành trình kéo dài cả mùa hè đó, đại điện phía ngân hàng là một chàng trai 28 tuổi. Tuy anh ta tướng maọ bình thường nhưng lại rất nhiệt tình trong mọi mặt, tuyệt nhiên không chê bai điều kiện nông thôn gian khổ, lại rất thích chơi trò chơi với các em nhỏ. Mai Lan và anh ta phối hợp rất ăn ý, còn phát hiện hai người có nhiều sở thích chung như cùng thích tiểu thuyết lý luận của nhà văn Agatha Christie, bộ phim huyền bí “Mất tích” của Mỹ. Ở một thôn xa xôi hẻo lánh của Vân Nam, khi đi qua ghềnh suối, Mai Lan không may bị nước cuốn đi, mấy chục mét bên ngoài đều là thác nước chảy dữ dội, anh ta đã không tiếc thân mình nhảy xuống, cuối cùng cũng cứu được cô lên. Đêm hôm đó, khi cô đang đốt lửa trong sân trường trung học của thôn, nhìn ngắm ánh trăng tròn vành vạnh, rất nhiều đom đóm sáng lấp lánh xung quanh, giống như cảnh tượng trong thế giới phim của Hayao Miyazaki, Mai Lan chấp nhận lời tỏ tình của anh ta.

Yêu được một năm, ân ái mặn nồng, gắn bó keo sơn, Mai Lan trở thành vợ của anh ta. Trước khi kết hôn phát hiện mình đã mang thai, cô rất muốn sinh đứa trẻ này, nhưng anh không muốn vội vàng kết hôn. Anh đang trong thời kỳ quan trọng của sự nghiệp, vừa mới đạt được một vị trí mà người người mong ước, nhưng phải đối mặt với áp lực thành tích công việc vô cùng to lớn. Thế là, anh thuyết phục Mai Lan bỏ đứa bé. Người đàn ông mà cô đang yêu thương sâu đậm, cô biết anh ta từ một nhân viên bình thường nỗ lực phấn đấu, có được vị trí ngày hôm nay cũng không hề dễ dàng, cô nguyện vì anh ta mà hy sinh.

Năm thứ hai sau khi kết hôn, lương của chồng cô tăng lên hơn 500.000 tệ, thu nhập ngoài cũng tăng gấp bội. Mai Lan từ bỏ công việc giáo viên, chuyên tâm ở nhà sinh con đẻ cái. Không ngờ, sáu năm trôi qua, rồi chớp mắt lại tới năm thứ bảy, vẫn chẳng có động tĩnh gì. Đi kiểm tra, bác sĩ nói lần phá thai đầu tiên để lại hậu quả nghiêm trọng, khiến cô từ nay về sau khó có thể có thai.

Chồng cô không thể trách Mai Lan được, hoàn toàn là hậu quả do anh ta gây ra. Nhưng anh bắt đầu buông thả bản thân, cả đêm ở bên ngoài tiệc tùng, qua đêm tại văn phòng, hoặc là tán tỉnh ve vãn nữ thư ký. Anh ta tự cho rằng bản thân mình che giấu rất hoàn hảo, nhưng thực ra sớm đã bị vợ phát hiện. Mai Lan lại quyết định giữ kín trong lòng, che giấu tất cả mọi chuyện, từ đầu đến cuối chưa từng muốn phanh phui chuyện đó.

Cô không giống như những người phụ nữ khác, muốn duy trì hôn nhân mà nhẫn nhịn thỏa hiệp, mà quyết tâm dùng cách thức của riêng mình để báo thù.

Mấy năm gần đây, tuy cuộc sống của mỗi người có nhiều thay đổi, nhưng cả bốn người bọn họ đều đã là người phụ nữ của gia đình, Toàn Man Như và Chương Tiểu Tuyết đã làm mẹ, nhưng tình bạn của bọn họ một tấc cũng chẳng hề thay đổi, buổi gặp nhau cuối tuần đều chưa từng gián đoạn. Mỗi lần gặp nhau đều sẽ có người rơi nước mắt, nói ra tất thảy những điều bất hạnh sau hôn nhân…

Chồng của Toàn Man Như là người đầu tiên giở trò, không biết đã cãi nhau bao nhiêu lần, nhưng cô ấy lại không dám ly hôn vì cô con gái còn đang ẵm ngửa. Cô ấy luôn tự trách do mình sau khi sinh trở nên phát tướng, khiến chồng không còn cảm thấy hứng thú, mọi người đều hiểu là vô nghĩa. Quan trọng hơn là, cô ấy nói bản thân mình vẫn rất yêu chồng, không muốn làm người đàn bà ai oán bị ruồng bỏ, như thế thì mất mặt quá.

Tiếp theo là Chương Tiểu Tuyết, con trai chưa đầy hai tuổi, chồng ở bên ngoài đã có bồ nhí. Cô ấy chỉ có thể lặng lẽ nguyền rủa mỗi ngày, nhưng lại chẳng dám nổi cơn tam bành với chồng. Bố cô ấy vừa mới về hưu, người đi trà lạnh, không còn chỗ dựa. Ly hôn sao? Chỉ có thể được chia một phần tài sản rất nhỏ, phân nửa đều bị chồng chuyển đi hết rồi. Chỉ có nửa căn nhà, sống như thế nào đây? Lẽ nào ra ngoài tìm việc? Vị trí tại doanh nghiệp nước ngoài trước đây của cô sớm đã bị người đến sau thay thế mất rồi, công ty nào dám nhận một người mẹ đơn thân như cô chứ?

Vấn đề của Trình Lệ Quân là nghiêm trọng nhất, vốn dĩ cô ấy và chồng sống yên ổn với nhau, cho dù cô kiểm tra ra mình bị tắc ống dẫn trứng. Tuy nhiên, trong tai nạn hàng không mấy năm trước, cô ấy mất đi cha mẹ, từ đó bệnh trầm cảm càng ngày càng nghiêm trọng. Có một lần, Trình Lệ Quân cứa cổ tay tự sát ở nhà, may mà Mai Lan đến cứu kịp thời. Từ đó tính cách cô thay đổi hoàn toàn, từ một cô gái nhát gan đến mức một con ruồi cũng không dám đập, ra ngoài gặp chuyện gì cũng đều rụt đầu rụt cổ trốn về phía sau, giờ lại trở nên dễ cáu kỉnh tức giận.

Mai Lan lo lắng cho sự an toàn của cô ấy, hễ cứ không có việc gì là sẽ chủ động đến thăm, nhìn thấy Trình Lệ Quân luôn phát tiết cáu gắt với người giúp việc theo giờ, ép người phụ nữ trung niên ấy làm nhiều công việc bẩn thỉu và nguy hiểm, có lúc gần như là sỉ nhục và ngược đãi bà ấy. Người giúp việc ấy lại rất kiên trì, từ trước đến nay chưa từng phàn nàn bất cứ điều gì, vì bà chủ trả tiền lương gấp đôi.

Chính vì lí do đó nên Lâm Tử Túy cũng hay nói chuyện với Mai Lan. Thường thường là hai người bọn họ cùng nhau đưa Trình Lệ Quân đi gặp bác sĩ tâm lý, trong lúc chờ đợi quá trình điều trị dài dằng dặc ấy, họ thường ngồi ngoài quán cà phê nói chuyện. Anh ta hoặc là không nói, nhưng khi đã nói thì sẽ rất nhã nhặn, còn có thể dẫn ra những trích dẫn kinh điển nữa. Mai Lan học qua lịch sử âm nhạc Phương Tây, rất hào hứng nghe anh ta nói về Tchaikovsky và Rachmaninoff. Mỗi lần nhìn vào ánh mắt của Lâm Tử Túy, trái tim Mai Lan lại khẽ run rẩy, biết bao cô gái đều có cảm giác này với anh ta - Đây là người đàn ông nguy hiểm khiến người ta phải say đắm.

Cô bắt đầu nhận được tin nhắn trên Wechat của Lâm Tử Túy, nửa đêm nghe thấy những câu nói mập mờ, có khi liên quan đến Trình Lệ Quân, có khi hoàn toàn không can hệ gì tới.

Có thời điểm, vừa đúng lúc Mai Lan phát hiện chồng ngoại tình, tâm tình buồn bã đến cực điểm - Cô nhận lời mời của Lâm Tử Túy, hai người đến gặp mặt ở quán bar. Anh ta rất biết tiết chế tình cảm, có lẽ đã sớm có đối tượng ở bên ngoài, hoặc là thường xuyên trải qua tình một đêm. Trình Lệ Quân đáng thương mắc phải căn bệnh trầm cảm, vẫn còn cho rằng chồng mình chung thủy chẳng thay lòng, thì ra chỉ là vì anh ta làm mọi việc vô cùng cẩn trọng, không để lại một chút dấu vết nào.

Có một đêm, Lâm Tử Quân muốn chuốc say Mai Lan, không ngờ tửu lượng của cô lại cực cao, cuối cùng người gục trước lại là hắn. Trong lòng Mai Lan hiểu rất rõ: Một khi bước qua ranh giới này thì sẽ không thể quay lại nữa, nghĩ tới nghĩ lui, cuối cùng quyết định thẳng thắn, lạnh lùng vẫy một chiếc taxi, đưa con ma men ấy về nhà, cũng không có bất kỳ quan hệ riêng tư với anh ta nữa. Bí mật này, cô ấy chưa từng nói với bất cứ ai, đương nhiên cũng không thể để Trình Lệ Quân biết, nếu không thì cũng sớm khiến cô ấy tự sát rồi.

Ngày Đông chí năm đó, trong nhà Trình Lệ Quân cuối cùng cũng xảy ra chuyện, người giúp việc theo giờ rơi từ tầng ba xuống chết.

Hai ngày sau là đêm Noel, bốn người lại gặp nhau ở nhà Mai Lan, Trình Lệ Quân khóc lóc nói ra chân tướng - kỳ thực là cô ấy ép người giúp việc trèo lên lau cửa sổ.

Mọi người nhất trí không nói ra bí mật này, vĩnh viễn không bán rẻ bạn bè.

Tiếp theo, Trình Lệ Quân lại nói ra một bí mật khiến người ta càng không thể tin nổi:

- Thật ra, người giúp việc đã chết đó, bà ta là một kẻ biến thái.

Trình Lệ Quân đang rơi vào trạng thái trầm cảm nặng, bình thường sẽ không để ý tới chuyện bên ngoài, chồng cô ấy lại đi sớm về khuya, người quan trọng nhất trong thế giới của cô ấy lại chuyển thành người giúp việc Ma Hồng Mai kia. Có lúc cô ấy tìm mọi cách để quan tâm người giúp việc, tặng vàng bạc trang sức của mình. Có lúc lại kén chọn tỉ mỉ, ví dụ như mỗi khi dùng xong nhà vệ sinh, người giúp việc đều phải cọ rửa sạch sẽ lại thêm một lần nữa, cứ ba ngày một lần nền nhà phải tẩy sạch, mỗi tuần tất cả các cửa sổ phải lau gần như trong suốt.

Giống như tất cả những người phụ nữ không sinh được con khác, Trình Lệ Quân ở nhà chán đến cực điểm, vì vậy càng ngày càng mẫn cảm, một tiếng gió thổi cỏ lay bất kì cũng khiến chứng trầm cảm trở nên nặng hơn. Cô ấy lặng lẽ quan sát người giúp việc, từ ánh mắt khi nói chuyện đến dáng vẻ khi nghỉ ngơi của bà, phát hiện ra Ma Hồng Mai là một người có tâm sự.

Thế là cô ấy quyết định làm một việc đầy kích thích - theo dõi và nhìn lén người giúp việc theo giờ.

Kết quả thật bất ngờ, mỗi buổi sáng sớm, Ma Hồng Mai đều ra khỏi nhà mua đồ ăn sáng rất đúng giờ, đến một tòa nhà xây dở trong trung tâm thành phố. Ban đầu, Trình Lệ Quân cho rằng bà ta bí mật tới gặp gỡ người tình, sau đó đánh liều theo bà ta trèo lên tòa nhà xây dở đó, phát hiện bà ta ném đồ ăn sáng từ mái nhà xuống dưới. Đợi đến sau khi bà ta đi, Trình Lệ Quân mới phát hiện ra một chuyện không thể tin được, trong vườn treo bên dưới đang giam cầm một người đàn ông.

Cô không biết người đàn ông đó là ai, xem ra hơn năm mươi tuổi, mặc áo khoác bông dày, có một số đồ dùng sinh hoạt đơn giản.

Ma Hồng Mai, ngày nào cũng đều đặn như vậy, luôn mang đồ ăn tới cho người đàn ông ở tòa nhà xây dở nhưng lại không nói gì với ông ta, giống như mối quan hệ giữa quản ngục với phạm nhân tù chung thân. Trình Lệ Quân nhớ rằng người giúp việc nói rằng chồng mình chết sớm - Lẽ nào, người đàn ông ở mái nhà kia là chồng bà ta? Đã bị giam cầm như thế rất nhiều năm rồi?

- Người đàn bà này quá đáng sợ! Tuy nhiên, không phải mình cố ý muốn bà ta ngã chết…

Trình Lệ Quân trước nay chưa từng nói dối trước mặt ba người bạn gái thân thiết.

- Nhưng sau khi Ma Hồng Mai chết, mình lại cảm thấy nhẹ nhõm hơn rất nhiều, cũng không phải lo đến việc ngày ngày sống cùng một kẻ biến thái về tâm lí nữa.

Lúc này, trong lòng Mai Lan lại nghĩ: Lệ Quân thân yêu ơi, lẽ nào bạn không phải kẻ biến thái sao?

Toàn Man Như và Chương Tiểu Tuyết lại tỏ vẻ không tin, sao có thể có chuyện như vậy? Đây là đời thật, không phải đóng phim! Bọn họ cùng nhận định rằng đó là ảo giác được tạo ra do chứng trầm cảm quá nặng của Trình Lệ Quân, hai ngày sau cái chết của người giúp việc, cô ấy đã bịa một câu chuyện điên rồ như thế.

- Nếu các cậu không tin, có thể cùng mình tới đó xem.

Ngày hôm sau, cả bốn người cùng nhau đến tòa nhà xây dở mà Trình Lệ Quân nhắc tới.

Dưới ánh nắng mặt trời ngày giáng sinh, Mai Lan xuyên qua công viên quảng trường nhân dân thành phố, lần đầu tiên nhìn thấy tháp Babylon.

Đây là một tòa kiến trúc giống bộ xương người, trần trụi để lộ ra xương cốt, mạch máu và thần kinh sớm đã không còn nữa, nếu trên trần thật sự nhốt một người, chắc cũng chỉ có thể là nấm mốc hoặc dòi bọ mà thôi.

Chương Tiểu Tuyết là người nhanh nhẹn nhất, đã điều tra rõ ràng ngọn ngành xưa nay của tòa nhà này.

Chủ nhân của Tháp Babylon vốn sinh ra ở thành phố này, người ta gọi ông là “Giáo sư”, khi còn trẻ đã vượt biên sang Hồng Kông, không biết như thế nào đào được mỏ vàng. Trong khi hai nước Iran-Iraq chiến tranh, ông ta tự xưng là giáo đồ Baha’I71* đến Trung Đông làm ăn, giúp Iraq xây dựng rất nhiều công trình cơ sở vật chất, trở thành nhà thầu lớn nhất của Saddam. Người này tài trợ cho việc khai quật tàn tích còn lại của thành phố Babylon cổ đại, nói rằng ở dưới nền đất đã nghe được những lời giáo huấn của nhà tiên tri Babu, phải xây lại Tháp Thông Thiên ở phía Đông. Cơn sốt nhà đất cao trào đầu tiên ở Trung Quốc, ông ta mang một khoản tiền lớn kiếm được từ chiến tranh ở nước ngoài về nước đầu tư, mời một số kiến trúc sư tầm cỡ tới thiết kế tháp Babylon, thù lao là một bức chân dung Nebuchadnezzar có niên đại 2500 năm trước, tương truyền là đào từ dưới chân tháp Babylon lên. 10 tầng hình nón bên dưới, thiết kế tạo thành trung tâm thương mại tổ hợp, tầng trệt thì là viện bảo tàng tư nhân, một nơi trưng bày thu thập văn vật Babylon phong phú nhất thế giới. 10 tầng của phần đầu, là khách sạn năm sao. Còn về vườn treo trên đỉnh, không ai biết là dùng để làm gì.

Năm 1998, khủng hoảng tài chính Châu Á, khắp Trung Quốc xuất hiện vô số các tòa nhà bỏ hoang - Tháp Babylon cũng là một trong số đó, vào ngày thứ hai khi nó đang được xây phần mái.

Ngày thứ ba, chủ nhân của tòa tháp Babylon, “Giáo sư” khiến người ta mê mẩn trong truyền thuyết, đứng trên vườn treo trên đỉnh tháp, đọc những lời kinh cổ, rồi nhảy xuống dưới….

Cảnh sát lung sục tất cả các đường phố lân cận, bao gồm cả mái nhà và khu vành đai xanh, thậm chí trục vớt cả ở sông Tô Châu không xa, cũng không tìm thấy xác của ông ta, dường như cái xác ấy biến mất vào không trung. Những thứ đồ sưu tầm vô giá của ông ta đa số đều bị thu hồi về Iraq, vào năm 2003 sau cuộc chiến mà Mỹ khơi mào tại Iraq. Nghe nói “Giáo sư” và tòa nhà xây dở đó như hòa làm một, mỗi thanh thép trần, mỗi vết gạch lốm đốm, mỗi đường trát xi măng, đều là máu, da thịt và xương của ông ta. Và hồn ma của ông ta, thì vĩnh viễn bay lơ lửng trên không trung của tháp Babylon, ví dụ như như vườn treo không ai biết tới kia.

- Lệ Quân, cậu nói xem, người đàn ông mà cậu nhìn thấy bị nhốt ở trên đỉnh tháp kia, liệu có phải là vị Giáo sư đó không?

- Ai mà biết được?

Bọn họ đi xuyên qua cánh cửa nhỏ phía sau khu vành đai xanh, Mai Lan nhìn chăm chú vào bức tường phía trên.

- Chúng ta đều đã tới đây rồi, cứ lên trên xem thử đi!

Bốn người cẩn thận bước vào tòa nhà hoang, chầm chậm bước lên 19 tầng cầu thang, tới khu cỏ dại của Tháp Babylon, bám vào lan can nhìn trộm xuống vườn treo, quả nhiên phát hiện ra người đàn ông đó.

Chẳng ai nói nên lời, giống như nhìn tinh tinh ở trong vườn thú, chăm chú nhìn vào người đàn ông gần như sắp chết vì đói. Xem ra ông ta đã mấy ngày không ăn gì, xương gầy trơ ra như củi nằm trong góc tường, cũng không phát ra bất cứ âm thanh nào.

Toàn Man Như và Chương Tiểu Tuyết bị dọa chạy luôn tại trận, Mai Lan và Trình Lệ Quân cùng đuổi theo xuống tầng trệt mới gọi hai người bọn họ trở lại. Bốn người phụ nữ cùng nhau bàn bạc hồi lâu, Toàn Man Như không có chủ ý gì, Chương Tiểu Tuyết thì chủ trương mau chóng báo cảnh sát, Trình Lệ Quân kiên quyết phản đối, cho rằng việc này sẽ khiến bản thân càng nhiều rắc rối - Đúng rồi, tại sao họ lại phát hiện ra bí mật này cơ chứ? Không phải là có liên quan đến người giúp việc Ma Hồng Mai đã chết đó sao? Trình Lệ Quân còn nói dối cảnh sát?

Cuối cùng, Mai Lan đưa ra phương án: Vứt dây thừng xuống, để người đàn ông ấy trèo ra, nhưng không nhìn thấy bọn họ.

Mọi người đều đồng ý với cách làm này, lại trèo lên tháp Babylon thêm lần nữa, chuẩn bị dây thừng chắc chắn, một đầu cố định vào đỉnh tháp, đầu còn lại ném xuống vườn treo, còn để lại mấy nghìn tệ làm sinh hoạt phí cho người đàn ông sau này khi thoát ra ngoài.

Lúc bọn họ trở về mặt đất không lâu, có một người đàn ông trung niên đầu tóc rối tung, mặt mũi bẩn thỉu, ánh mắt chậm chạp hướng về phía công viên quảng trường thành phố. Xung quanh mọi người đang tất bật bán đồ giáng sinh nhưng lại không có một ai giúp đỡ ông ta, có lẽ nghĩ rằng ông ta là người ăn xin.

Người đàn ông biến mất trong đám đông, cả đời Mai Lan không gặp lại ông ta thêm một lần nào nữa.

10 phút sau, bốn người bọn họ tập trung ở Starbuck đối diện, lau mồ hôi thấm đẫm trên trán:

- Quá kích thích rồi.

Mai Lan nhìn đỉnh tháp Babylon ngoài cửa sổ:

- Bạn yêu ạ, các cậu không cảm thấy sao, cái nhà tù trên không đó, là món quà của ông trời tặng chúng ta.

Ngày hôm đó, là ngày thành lập “Hội những người vợ cả tuyệt vọng”.

dường như cái xác ấy biến mất vào không trung. Những thứ đồ sưu tầm vô giá của ông ta đa số đều bị thu hồi về Iraq, vào năm 2003 sau cuộc chiến mà Mỹ khơi mào tại Iraq. Nghe nói “Giáo sư” và tòa nhà xây dở đó như hòa làm một, mỗi thanh thép
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.