120 Ngày Nhìn Trộm

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 14
Chương 14

❊ ❊ ❊

Đông chí, ngày có thời gian ban đêm dài nhất, thật thích hợp để đi đến một thế giới khác.

10 giờ đêm, 40 phút nữa thôi là tàu sẽ khởi hành.

Trên con phố gần bến tàu của thị trấn, tivi của một cửa hàng bán thuốc lá Hồng mai đang vang lên một bài hát cũ:

Thường xuyên về thăm nhà, về thăm nhà, dù chỉ là rửa bát lau đũa giúp mẹ.

Người già chẳng cần con cái phải làm được gì cho gia đình, cả đời này chỉ mong những giây phút đoàn viên ít ỏi.

Thường xuyên về thăm nhà, về thăm nhà, cho dù chỉ là về đấm lưng cho bố.

Người già chẳng cần con cái phải làm được gì cho gia đình, cả đời lo lắng chỉ mong hai chữ bình an.

Cửa hàng lẩu dê sắp đóng cửa, nhân viên phục vụ đã giục khách thanh toán. Thôi Thiện lau nước mắt, đóng quyển nhật ký của X. Mấy hàng chữ cuối viết xiêu vẹo, khó mà nhìn ra được. Mực của bút bi bị nước làm nhoè, một màu xanh nhàn nhạt giống như mây mù. Hạ chí bắt đầu, Đông chí kết thúc. Từ một đêm ngắn ngủi, đến một đêm dài vô tận. Từ ngày mai, sẽ không ai nhớ đến chuyện này nữa.

Đối diện với lò sưởi ở góc tường, Thôi Thiện chỉ do dự hai giây rồi đặt quyển nhật ký của X vào đó. Ngọn lửa được đốt bằng than củi của mùa đông hung hăng nuốt chửng từng trang giấy và từng nét mực, đốt thành 1 đống tro tàn, giống như lông vũ màu đen, bay lên xà nhà tích đầy khói dầu, chớp mắt đã không còn dấu vết.

Kéo chiếc vali ra khỏi khách sạn nhỏ, , cô ta lấy ra một chiếc bật lửa Zippo từ trong túi xách LV, sau đó là loại thuốc lá cho phụ nữ vừa dài vừa nhỏ. Những bông tuyết trắng xóa như như lông thiên nga lại rơi, giống như vung tiền giấy màu trắng lên bầu trời, khiến người ta không thể mở nổi mắt. Lúc châm lửa, ánh sáng của pháo hoa giao thừa lấp lánh, từ khoé miệng có son màu mật ong từ từ phả ra một làn khói xanh mờ mịt, bị gió cuốn vào góc tối của con phố. Đột nhiên cô ta nhớ lại lúc còn nhỏ thường hay mua kẹo ở đây.

Thôi Thiện lấy chiếc bút ghi âm ra, cũng là món quà X để lại cho cô ta ở tháp Babylon. Trên nền đất u tối chỉ toàn là tuyết và vũng nước, cô ta cẩn thận bước từng bước về phía nhà ga, rút ra một điếu thuốc lá hương bạc hà, cùng lúc đó cũng đưa cái bút ghi âm lại gần miệng.

X thân yêu, xin lỗi, anh vẫn luôn gọi nhầm, em không phải Odette.

Em là kẻ giết người.

Ngày 22 tháng 6, Đông chí, ngày sinh nhật em, hơn 5 giờ sáng, em đột nhập vào phòng ngủ của Trình Lệ Quân.

Em không từ bỏ việc giết người, cũng không hề bỏ cuộc giữa chừng, nhìn người đàn bà đang ngủ say trên chiếc giường kia, em chỉ muốn giết cô ta thật nhanh - để báo thù cho mẹ? Vì Lâm Tử Tuý? Bỏ đi, em chỉ vì chính bản thân em thôi, em vĩnh viễn không muốn quay lại sống như trước đây nữa.

Hoàn thành xong bước chuẩn bị tiêm, em không chút do dự cắm đầu kim vào cánh tay trái của Trình Lệ Quân. Nguỵ trang thành góc độ mà cô ta tự tiêm, em nhẹ nhàng đẩy mũi kim vào, thời gian dường như trôi chậm lại gấp 10 lần, nhìn dòng dịch thuốc dần dần trôi vào trong người Trình Lệ Quân.

Em rút kim ra, giống như một y tá, dán miếng dán tiêu độc lên tay cô ta.

Sau đó, yên lặng chờ đợi trong 5 phút.

Đó là 5 phút dài nhất trong cuộc đời này.

Cảm giác thấy cô ta đã tắt thở, em dùng bàn tay có đeo găng tay của mình bắt thử mạch của cô ta.

Cô ta chết rồi.

Em bình tĩnh một cách dị thường, cầm lấy tay phải của cô ta, dùng lực tách những ngón tay vẫn còn ấm ấy ra, để lại dấu vân tay của cô ta ở vị trí thích hợp của ống tiêm.

Cuối cùng kiểm tra lại một lượt trong phòng ngủ, xác nhận rằng không để lại bất kì sơ hở nào, bao gồm cả, lông tóc của mình hay bất kì thứ gì khác. Kiểm tra xong, em đi ra khỏi đó.

Điều kì lạ là, quả thực em có phát hiện ra ở dưới bếp có bóng người, lúc đó em vô cùng sợ hãi. Nhưng, khi em bị giam ở trên đỉnh tháp Babylon, anh dùng chiếc bút ghi âm này bảo em kể ra sự thật, em đột nhiên lại nhớ tới người đó…

Thế là em đã bịa ra một câu chuyện giả dối: Em không giết người, hung thủ thực sự là một người khác, còn Thôi Thiện dừng lại giữa chừng trên con đường phạm tội chỉ là một vật hi sinh hoàn toàn vô tội mà thôi. Anh nhất định sẽ lựa chọn tin tưởng em.

Sự thật này khiến anh rất khó chịu đúng không? Để lừa dối sự thương hại của anh, để thoát ra ngoài, lấy lại tự do, em đã bóp méo rồi bịa đặt ra đoạn quan trọng nhất của câu chuyện.

X, thật sự rất xin lỗi, nếu như ở trong nhà tù trên không ấy, em nói anh biết bí mật này, e rằng anh vĩnh viễn sẽ không bao giờ thả em ra.

Nhưng, đây là cách em tự cứu vớt chính mình, không có đúng hay sai, chỉ có thua và thắng.

Suýt thì quên, còn phải nói cho anh biết - Trình Lệ

Quân không phải là người đầu tiên bị em hại chết, trong những năm ngắn ngủi của đoạn cuộc đời trong quá khứ, em đã sát hại người đàn ông, anh có đoán ra được không?

Đúng như mong muốn của anh, em đã dùng hộ chiếu Trương Tiểu Xảo, còn cả số tiền anh cho em để mua vé máy bay ngày mai ra nước ngoài, đi qua Sydney rồi chuyển máy bay tới Sodoma. 15 phút nữa thôi là em sẽ lên tàu hỏa, đi tới sân bay quốc tế để xuất cảnh.

Thiên nga đen sẽ bay tới một thế giới khác.

Em là Odile.

X, anh là người đàn ông yêu em nhất trên thế giới này đúng không.

Cuối con phố gió tuyết mù mịt, đã nhìn thấy phía xa là ánh đèn điện của nhà ga.

Thôi Thiện cất bút ghi âm vào túi, nhấc đôi ủng đi tuyết màu cà phê, giẫm lên đầu thuốc ESSE. Tiện tay cô ta đeo tai nghe bằng kim loại, liên kết với trình nghe nhạc của điện thoại lên. Lúc đó, góc phía sau, có một người theo cô ta như hình với bóng. Trong bóng tối nhìn không rõ lắm, tưởng rằng cô ta đang đeo một đôi hoa tai bằng kim cương.

Đó là một khuôn mặt đầy mụn trứng cá, dưới mái tóc đến cả ở nông thôn cũng không còn thịnh hành là một đôi mắt hau háu. Ông nội của anh ta là một thợ săn, dưới gầm giường còn giấu một cây súng săn đã han gỉ. Cả đời ông, giai đoạn đỉnh cao nhất là 30 năm trước, trên sông Lưu Hoa đã bắn chết con thiên nga hoang dã, hào phóng chia thịt ra cho họ hàng cùng ăn. Ba năm trước, thiếu niên đó thôi học ở trường trung học thôn Lưu Hoa, chạy tới làm thuê cho công trình trên thị trấn. tháng trước, nhà thầu ôm vốn chạy mất, hắn ta không lấy được một đồng tiền công nào. Thấy sắp sửa cuối năm, không còn mặt mũi nào về nhà, đang đi quanh quẩn trong bóng tối thì gặp đúng Thôi Thiện đi qua. Một cô nàng trẻ trung sành điệu, vừa nhìn là đã biết đến từ một thành phố lớn, kéo một chiếc vali sáng bóng, trên tay còn cầm chiếc túi xách rất đẹp - hiện rõ lên là hiệu LV, hắn chỉ biết loại túi này rất đáng giá, người giàu mới có thể dùng được, nói không chừng trong đó còn có rất nhiều tiền nữa.

Lúc sắp đi tới chỗ dưới ánh đèn, đột nhiên có người xông ra túm lấy túi xách của Thôi Thiện. Vốn dĩ nó cũng chẳng có gì đáng tiếc, nhưng trong túi có hộ chiếu của nước Cộng hòa Sodoma, ngộ nhỡ làm mất thì không thể nào lấy lại được, ngày mai sẽ không thể cao chạy xa bay được nữa. Vậy nên cô ta phản kháng kịch liệt, hai tay giữ chặt lấy quay túi, mong có thể thu hút sự chú ý của người đi đường để họ tới giúp đỡ.

Đây là lần đầu tiên cậu thiếu niên này đi ăn cướp. Trong mùi hương bạc hà nồng nàn, hắn nghe thấy tiếng hét thất thanh của phụ nữ, cứ tưởng là cảnh sát sắp tới, nhưng lại không muốn bỏ chiếc túi LV ra, trong lúc hoảng loạn đã rút ra một con dao, không biết thế nào đâm thẳng vào ngực cô.

Yên lặng.

Quỳ dưới nền tuyết lạnh lẽo, mũ rơi xuống, da đầu lạnh, Thôi Thiện không nghe thấy bất cứ âm thanh gì nữa. Cảm giác như một thứ kim loại lạnh ngắt nào đó, xuyên qua lớp áo khoác lông dày, cắt đứt sợi dây chuyền, đâm vào lồng ngực và nội tạng, vừa giống như cơ thể cứng cáp của đàn ông, vừa giống như mũi tiêm chứa chất kịch độc.

Cô ta cảm thấy cơ thể mình trở nên rất nhẹ rất nhẹ, giống như một cọng lông màu đen, bị gió thổi qua một góc phố bẩn thỉu nào đó, bay qua hàng rào dây thép gai quanh tường, nhìn xuống 12 toa tàu giữa đường ray.

Thiếu niên 18 tuổi ôm chiếc túi LV lẩn vào một con phố nhỏ tối tăm. Hắn hoàn toàn không biết thứ mình đã cướp được chỉ là hàng nhái, mua trên Taobao chỉ khoảng 200 tệ. Thứ có giá trị nhất trong túi xách, là một quyển hộ chiếu của quốc gia thậm chí còn không xuất hiện trên bản đồ, và một chiếc bút ghi âm vừa mới sử dụng.

Đông chí, 22h30’, quảng trường nhỏ trong nhà ga, dưới ngọn đèn mờ mịt cuối cùng, có một cô gái trẻ đang nằm trên nền tuyết. Chiếc áo khoác lông đen rất hút mắt, cúc áo bị giật tung vương vãi đầy trên mặt đất. Một chiếc tai nghe mini rơi ra từ trong túi áo, giống như một chú rắn nhỏ đang trườn bò uốn lượn, chậm chạp bò tới cống ngầm ở bên đường, bất chấp sức nóng của rác rưởi xung quanh, thấm đẫm âm thanh của kèn oboe và violon, nhẹ như lông vũ. Sắc mặt chợt hiện lên chút hồng hào, mái tóc dài đen như tơ lụa thêu trên nền vải bông trắng, trong đôi đồng tử đang mở to ấy, có một hạt tuyết rơi vào, từ từ tan ra. Giống như cô gái 7 tuổi, ngóng vọng xa xăm lên bầu trời đêm, giống như ở trên đỉnh tháp Babylon.

Đôi mắt ấy cuối cùng cũng nhìn thấy những tầng mây trong trời đông ảm đạm, vẫn có một chú thiên nga đen đơn độc bay qua, trong gió tuyết vội vàng bôn ba qua 20.000 kilomet, bay tới quần đảo Sodoma ở Nam Thái Bình Dương để tránh rét qua mùa đông. Máu của cô gái long lanh rơi xuống từng giọt, như những phồn hoa khi ngày xuân lụi tàn, thấm đẫm vào đôi cánh của thiên nga đen, tô đỏ rực mảng tuyết trắng phía trước nhà ga tàu hỏa…

Trong đêm dài nhất đó, người đi đường vội vàng lướt qua, ai nấy đều vội vàng chạy lên cho kịp chuyến tàu cuối, không có ai liếc nhìn cô ta, cho dù chỉ là một chút.

Sái Tuấn

Thứ 2 ngày 9 tháng 12 năm 2013, bản thảo đầu tiên tại

Thượng Hải

Thứ 3 ngày 24 tháng 12 năm 2013, đêm Noel, bản thảo

thứ hai tại Thượng Hải

Thứ 7 ngày 28 tháng 12 năm 2013, bản thảo thứ ba tại

Thượng Hải

Chủ nhật ngày 19 tháng 1 năm 2014, bản thảo thứ tư

tại Thượng Hải

Thứ 6 ngày 31 tháng 1 năm 2014, ngày mồng một Tết

âm lịch năm con Ngựa, bản thảo thứ năm tại Thượng Hải

Ngày 24 tháng 2 năm 2014, bản thảo thứ sáu tại

Thượng Hải

Chủ nhật ngày 1 tháng 6 năm 2014, bản thảo thứ 7 tại

Thượng Hải

Khi nhìn lén chúng ta nghĩ những gì

Haruki Murakami có một tập tản văn tên là “Khi tôi nói về chạy bộ thì tôi nói những gì”, lúc đó tôi cũng không thích thảo luận về Haruki Murakami, tôi cũng không phải fan của ông ấy, chỉ là đơn thuần thích cái tên như vậy. Ví dụ như: Khi xử lí thi thể chúng ta nói những gì? Khi ngoáy mũi chúng ta nghĩ những gì? Khi bị nhốt ở nhà tù trên không trên tầng thứ 20 thì chúng ta muốn làm những gì?

Nhiều năm về trước sau khi tôi xem xong DVD của bộ phim “Vòng tròn ác nghiệt”, vô cùng say mê kiếp trước và kiếp này của Yamamura Sadako, lên mạng tìm tiểu thuyết nguyên tác của Suzuki Koji, đọc liền một mạch hết cả bốn bộ, đột nhiên hiểu ra rằng “Vòng tròn ác nghiệt” không phải tiểu thuyết kinh dị, mà là sử thi về khoa học viễn tưởng. Nhờ ảnh hưởng của bộ tác phẩm này mà tôi đã có cho mình bộ tiểu thuyết dài tập đầu tiên mang tên “Virus”, có lẽ cũng là bộ tiểu thuyết tiếng Trung kinh dị hấp dẫn đầu tiên trên mạng Internet. Đó là chuyện của 10 năm về trước.

Không ngại nói rõ một chút, trong bốn phần của “Vòng tròn ác nghiệt”, tôi thích phần 3 nhất. Câu chuyện được phân thành 2 đoạn, đoạn một giới thiệu câu chuyện của Takano Mai, đoạn hai là mô tả lại tình yêu và cuộc sống bi kịch lúc còn sống của Yamamura Sadako.

Takano Mai là ai? Takayama Ryūji là ai? Chính là người không may bị Sadako bò ra từ trong tivi dọa chết. Takayama Ryūji là giáo sư đại học, Takano Mai là học sinh của ông ta. Sau khi thầy giáo thần bí chết, cô sinh viên đại học xinh đẹp, đến nhà thầy giáo sắp xếp di vật, không cẩn thận bật cái đầu thu hình của nhà thầy giáo… tiền đề là cô phải va vào nguồn điện, dù sao thì nếu như rút điện ra, chắc chắn thẻ của Sadako cũng đã ở trong tivi rồi.

Cuối cùng, khi Tanako Mai tỉnh lại và phát hiện ra mình nằm trên một toà nhà cao tầng, trôi lờ lững như một chiếc quan tài trên không trung. Cô ấy không thể nào thoát ra nổi, cũng khó có thể cầu cứu được ai, những tình tiết phía sau có chút kinh dị, để tránh lan truyền bí mật của Yamamura Sadako, phía dưới đã xóa đi mười tám trang (Dựa theo số trang sách trên thực tế).

Hai mươi năm nay, mười tám trang giấy ngắn ngủi ấy, khoảng 10.000 chữ, vẫn luôn bám riết lấy suy nghĩ.

Năm 2013, một buổi chiều xuân nào đó, khi tôi đang ngồi trong căn phòng ngập nắng mặt trời của ban biên tập “Kho tàng văn học huyền bí thế giới”, mở cửa ra là khu lộ đài của tầng thứ 21, trên mặt đất mọc đầy cỏ cây, vẻ đẹp hoang dã ngập tràn sự tiêu sái, chưa từng qua cắt sửa, bao gồm cả những cây thạch lựu đang kết những trái khô héo ở góc tường, đối diện với tòa nhà có thể di chuyển sừng sững của Trung Quốc và mùa xuân Paris. Bên dưới là công viên Trường Thọ, tôi thường ngó xuống những phím đàn pi-a-no khổng lồ dưới đó, thi thoảng cũng sẽ có nhạc nước phụt lên, còn bình thường, nó là chỗ khiêu vũ của các bà các mẹ và những đám du ca guitar. Chỗ đối diện công viên từng là một tòa nhà đang xây dở, nếu như bên cạnh tôi có một chiếc kính viễn vọng, nhìn rõ từng ngóc ngách của tòa nhà xây dở, biết đâu sẽ lại phát hiện ra cô ấy.

Tôi không phải là kẻ cuồng nhìn lén.

Nhưng tôi là một fan cuồng của hoạt hình, hoặc đã từng là fan cuồng của hoạt hình. Tôi cũng chẳng có kính viễn vọng, nhưng tôi vẫn luôn luôn có thể nhìn thấy bạn, nhìn thấy những đau thương bạn để lộ ra trong một phút lơ là, nhìn thấy những ngày xưa cũ mà bạn không muốn bị người khác biết được, nhìn thấy những vết tích, những vết sẹo bí mật của bạn.

120 ngày, nhìn lén câu chuyện suốt cả cuộc đời bạn, quả thực quá ngắn, gần như không thể nào hoàn thành nổi nhiệm vụ này.

Sau khi hoàn thành bản thảo đầu tiên, tôi bắt đầu đi vào quá trình sửa chữa dài dằng dặc. Bản được dẫn link download trên tạp chí Mengya so với bản hiện giờ các bạn có trên tay là hai câu chuyện khác nhau. Mặc dù, đều liên quan tới một cô gái tên Thôi Thiện.

Trong giai đoạn sửa chữa này, tôi bắt đầu đọc cuốn “Phồn hoa” của Kim Vũ Trừng, bộ tiểu thuyết này gần như đã ẵm trọn tất cả các giải thưởng trên văn đàn Trung Quốc trong hai năm trở lại đây. Lúc mới đầu, tôi tưởng rằng bản thân mình sẽ kháng cự, nhưng không ngờ lại thích tới như vậy, đọc một mạch từ đầu tới cuối. Trước và sau đó, tôi gặp chủ biên Kim Vũ Trừng được mệnh danh là “Văn học Thượng Hải” ba lần. Tôi chưa từng nghĩ rằng thầy giáo Kim lại có ấn tượng sâu sắc với tôi, nguyên do là vì nhiều năm trước tôi từng phát biểu trên một tập san của thầy về cuốn tiểu thuyết ngắn “Tiểu Bạch Mã”. Còn nhớ đó là khoảng tám chín năm về trước, thầy từng nói trước mặt rất nhiều người, đừng nhìn vẻ ngoài của Tiểu Thái Tổng cứ trầm mặc không nói, thật ra trong lòng cậu ấy ẩn chứa rất nhiều bí mật.

Đúng thế, rất ít khi có người phát hiện được những bí mật đó.

Ví dụ như Thôi Thiện trên Tháp Babylon, và người nhìn lén Thôi Thiện là X.

Bây giờ tôi đang nghĩ, có lẽ, tôi cũng có thể làm được? Trong quá trình đọc “Phồn hoa”, đột nhiên tôi nhớ lại trước đây lúc đi làm, trong đơn vị có một người đàn ông trung niên, tất cả mọi người đều gọi ông ấy là Walter, hình như cũng có liên quan gì tới “Walter bảo vệ Sarajevo”, cũng có liên quan tới “Lê-nin năm 1918”, bởi vì lúc trẻ trông ông ấy rất giống người châu Âu, rất giống người của đảng cộng sản Đông Âu trong phim thời ấy. Trước tết âm lịch hai ngày, tôi chỉ dành để xem “Lê-nin năm 1918”, có một đoạn “Hồ thiên nga” diễn trong nhà hát lớn ở Moscow. Tôi đã bị cảm động bởi âm nhạc của đoạn đó, đã tìm hết tất cả các phiên bản của “Hồ thiên nga”, từ đó nghĩ tới những bộ phim hoạt hình của Nhật trước đây, cũng là “Hồ thiên nga” bản dịch lồng tiếng.

Đột nhiên hiểu ra, câu chuyện mà tôi đang viết, không phải là câu chuyện giữa thiên nga đen và thiên nga trắng sao?

Trong vòng vài ngày, tôi nghe bản “Hồ thiên nga” một cách điên cuồng, đã đặt một đĩa CD bản gốc Âu Mỹ, tôi đã hoàn thành cuốn tiểu thuyết mà các bạn đang đọc trong tiếng nhạc của Tchaikovsky.

Cho nên, khi đọc cuốn tiểu thuyết này, mong các bạn tốt nhất hãy để chế độ lặp đi lặp lại bản nhạc “Hồ thiên nga”.

Đây cũng là lần đầu tôi coi trọng ngôn ngữ trong khi viết đến như vậy, cần một loại ngôn ngữ đúng mực nhưng lại không quá tiết chế. Và từng chữ một, đều quan trọng như nhau. Ví dụ, trong chương cuối cùng có một câu: ”Tô đỏ rực mảng tuyết trắng phía trước nhà ga tàu hỏa” Chữ “tô” đó, lúc đầu tôi viết là “nhuộm”, sau sửa lại là “thấm”, cuối cùng mới là “tô” giống như dùng bút vẽ.

Tôi đem những gì nhìn lén được tô lại cho chính mình xem.

“Hôm nay tôi đã nhìn thấy một tấm bản đồ của Viên, có những lúc tôi cảm thấy thật khó mà giải thích được: Tại sao người ta lại xây dựng nên một thành phố lớn như vậy, còn bạn lại chỉ cần một căn phòng?”

Đó là bức thư tình Kafka viết cho người con gái ông hằng thương mến.

Còn ở thế kỉ 21 này, chúng ta sống trong thành phố, mỗi người đều đang tìm kiếm một căn phòng, một là đủ rồi - một căn phòng có thể nhìn thấy người khác, cũng có thể bị người khác nhìn thấy.

Khi chúng ta nhìn lén, chúng ta nghĩ gì gì? Những gì tôi nghĩ đến chỉ có ngần ấy… Và, câu nói cuối cùng của Trần Bạch Lộ trong vở “Nhật xuất”.

Mặt trời lên cao rồi, bóng tối ở lại phía sau lưng. Nhưng ánh nắng không phải của chúng ta, chúng ta phải đi ngủ rồi.

Sái Tuấn

Thứ 3 ngày 12 tháng 11 năm 2013, bên bờ sông

Tô Châu Thượng Hải, bản thảo thứ nhất

Chủ nhật ngày 1 tháng 6 năm 2014, đêm Đông chí bên

bờ sông Tô Châu Thượng Hải, bản thảo thứ hai.

dường như cái xác ấy biến mất vào không trung. Những thứ đồ sưu tầm vô giá của ông ta đa số đều bị thu hồi về Iraq, vào năm 2003 sau cuộc chiến mà Mỹ khơi mào tại Iraq. Nghe nói “Giáo sư” và tòa nhà xây dở đó như hòa làm một, mỗi thanh thép
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.