120 Ngày Nhìn Trộm

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 12
Chương 12

❊ ❊ ❊

Đêm Đông chí, theo truyền thuyết đây chính là thời khắc ma quỷ lên trần gian du ngoạn.

“Chúng tôi ra sức trèo thuyền, ra sức chống chọi lại những con sóng, nhưng cuối cùng lại bị dội ngược trở lại vạch xuất phát ban đầu”.

Gương mặt Diệp Tiêu đã xuất hiện một lớp râu dày, anh khẽ đọc nốt câu cuối. Cuốn “Gasby vĩ đại” bìa cứng thấm đẫm máu này là một trong những vật chứng được lấy về từ đỉnh tháp Babylon.

Cuốn sách được tìm thấy nằm trên tay Mai Lan - một nạn nhân vừa chết cách đây không lâu, ngón trỏ và ngón cái gầy gò cứng đơ đặt trên một hàng chữ ở trang cuối cùng mà không biết đã bị ai gạch chân bằng bút đỏ.

Cảnh sát tìm thấy trong túi áo của nạn nhân một sợi dây chuyền đã đứt, nhưng hình như sợi dây chuyền đó không phải của Mai Lan. Diệp Tiêu có gắng nhìn kĩ dưới ánh đèn, bông tai thiên nga của Swarovski , 80% là hàng giả vì trên mặt thạch anh đã có chỗ ngả thành màu đen rồi.

Cô ta vừa được đưa vào nơi chứa xác lạnh lẽo.

Sức sống của đàn bà thường dẻo dai hơn đàn ông, cùng lâm vào tình cảnh thiếu nước thiếu lương thực trong thời tiết giá lạnh, ba ngày sau Lâm Tử Túy đã bị chết cóng, còn Mai Lan lại cầm cự được hơn mười ngày. Năm giờ sáng cô ta vẫn cuộn tròn trong chiếc chăn bằng lông ngỗng, ngắm nhìn bầu trời đêm dài bất tận. Cô ta còn nhìn thấy một con mèo phủ đầy tuyết trắng chỉ có cái đuôi đỏ ửng. Cô ta nói với nó rằng: Tao sắp được cứu ra khỏi đây rồi, và sẽ được xe cấp cứu đưa tới phòng bệnh ấm áp.

5 tiếng sau, cô ta quả thực được nhấc bổng lên bằng cán cứu thương trong vòng vây của người dân ở công viên quảng trường nhân dân. Cô ta được đưa vào một chiếc xe nhỏ gần giống xe cứu thương nhưng là được đưa về phía nhà xác của sở công an. Chồng cô ta vội vàng đến nhận diện, gào khóc một hồi trong đám đông rồi nguyền rủa với trời đất rằng Lâm Tử Túy sẽ mãi mãi không được siêu thoát, nhưng đêm nay anh ta sẽ nằm trên giường của một cô gái trẻ thôi.

Phòng khám nghiệm tử thi đêm đông chí càng lúc càng bận rộn, lại có thêm bốn thi thể nữa được đưa tới, lần lượt được đặt cạnh xác Mai Lan và Lâm Tử Tuý.

Nói một cách chính xác thì đó không còn là thi thể nữa mà chỉ là bộ hài cốt. Trong đó một người bị câm, đã được chôn cất hơn 4 tháng, chỉ có thể lờ mờ nhận ra chiếc trán bị hói - đó là người bị Mai Lan hạ độc.

Ba thi thể nữ giới còn lại cũng không còn cách nào để có thể giải phẫu. Theo như phán đoán ban đầu thì đã chết được khoảng một năm đến một năm rưỡi rồi, có người vẫn còn sót lại mảnh vải của cùng với đôi bốt da. Độ tuổi rơi vào khoảng từ 20 đến 25.

Cô gái trẻ chỉ còn còn lại bộ hài cốt, nằm sát bên cạnh Mai Lan. Nếu như da thịt chưa bị phân hủy thì có thể Mai Lan sẽ nhận ra cô ta, đó chính là người tình mà chồng cô ta yêu quý nhất. Mùa xuân năm ngoái cô gái đó trở thành vật hi sinh đầu tiên của Hội những bà vợ cả tuyệt vọng, bị ném lên đỉnh của một tòa nhà đang xây dở ở vùng ngoại ô. Nếu hai người ấy còn sống, chắc cũng không ngờ được rằng họ lại được trùng phùng tại nơi đây và còn nằm chung trên một chiếc giường nữa.

Sáng nay, khi kiểm tra từng cánh cửa của căn hộ 3001 toà nhà số 7 hoa viên Lưỡng Hà, Diệp Tiêu bất ngờ phát hiện ở vườn treo đối diện tòa nhà đang xây dở có thi thể của Mai Lan và Lâm Tử Tuý.

Phía cảnh sát lại tìm thấy thêm thi thể của một người đàn ông trung niên ngay dưới hầm toà nhà, đang chờ xác nhận thân phận.

Diệp Tiêu gọi thẳng cho cục trưởng, dưới sự kiến nghị quyết liệt của anh, công an thành phố vào cuộc ngay lập tức. Điều động hơn một nghìn chiến sĩ cảnh sát cùng trực thăng, tìm kiếm khắp các tòa nhà đang xây dở trong phạm vi toàn thành phố xem có nạn nhân còn sống sót nào đang bị giam cầm hay không.

Chỉ trong một buổi sáng ngắn ngủ ngày Đông chí, hơn một trăm nóc tòa nhà đang xây dở đã được kiểm tra, kết quả trên nóc những tòa nhà đang xây dở ở vùng ngoại thành, khu vực đại học và trung tâm thành phố, họ đã tìm thêm được ba cái xác nạn nhân nữ.

Ngay sau đó cảnh sát đã xác minh được thân phận của một trong ba người: thư kí của một công ty nào đó mất tích vừa tròn một năm. Mà vợ của chủ công ty đó là Toàn Man Như - một trong 4 người trong bức ảnh trên tủ đầu giường của Trình Lệ Quân.

Trước khi trời tối, Toàn Man Như và Chương Tiểu Tuyết lần lượt bị bắt giữ, áp giải đến sở công an, khi được còng tay dẫn tới phòng thẩm vấn, mỗi người một thái độ.

Toàn Man Như như một quả bóng bị xì hơi, khuôn mặt vốn béo mũm mĩm giờ cũng méo đi rồi. Cô ta chỉ nói đi nói lại rằng con gái không xa được mẹ, rằng tối nay cô ta có được về nhà không, nếu không có mẹ con gái sẽ không ngủ được.

Diệp Tiêu đích thân thẩm vấn, chồng Toàn Man Như cũng đã thừa nhận rằng, một trong ba thi thể đó là thư kí và cũng chính là người tình của ông ta. Khi cô ta biết Mai Lan đã chết, và chết cùng Lâm Tử Tuý trên đỉnh tháp Babylon, chưa đến 10 phút sau, tất cả các phòng tuyến đều bị sụp đổ. Toàn Man Như đã khai báo bí mật của Hội những bà vợ cả tuyệt vọng và thừa nhận rằng biết nạn nhân trên nóc của bốn tòa nhà đang xây dở. Cô ta nhấn mạnh rằng tất cả đều do Mai Lan cầm đầu. Lần giết người đầu tiên hoàn toàn là sự cố ngoài ý muốn, bọn họ chỉ muốn dạy cho đối phương một bài học mà thôi, nào ngờ lại chết người. Bây giờ nghĩ lại cô ta cho rằng Mai Lan cố tình làm điều đó, muốn kéo ba người bạn thân của mình xuống nước. Toàn Man Như nói rằng cô ta chỉ là người đứng ngoài quan sát chứ không tham gia vào việc giết người. Mọi việc xuất phát từ sự căm ghét của người vợ đối với kẻ thứ ba, cùng lời thề khi thành lập Hội những bà vợ cả tuyệt vọng, cô ta nhất định phải giữ bí mật.

- Mai Lan thật độc ác!

Toàn Man Như nhổ một bãi nước bọt xuống đất, chiếc áo len của cô ta đã thấm đẫm nước mắt.

Theo sự ra hiệu của Diệp Tiêu, nữ cảnh sát bên cạnh đưa cho cô ta hộp khăn giấy.

Sau đó, cô ta lại tiếp tục khai rằng sau khi Trình Lệ Quân chết, Mai Lan nói cái chết ấy không phải do tự sát, hung thủ chính là người tình bí mật của Lâm Tử Tuý, một cô gái tên Thôi Thiện. Vì muốn báo thù cho Trình Lệ Quân, Hội những bà vợ cả tuyệt vọng đã chọn Thôi Thiện làm vật hi sinh và nhốt ở nhà tù trên không trên đỉnh tháp Babylon vào đêm cuối cùng của tháng 7.

Toàn Man Như tiếp tục sám hối.

- Bây giờ nghĩ lại tất cả đều là dối trá, Mai Lan không đưa ra bất kỳ bằng chứng nào cả vậy mà chúng tôi lại tin cô ta, đúng là đầu óc có vấn đề rồi.

- Cô không thừa nhận rằng mình đã giết người sao? Đó là câu nói cuối cùng của Diệp Tiêu trong buổi thẩm vấn.

Sau đó anh đi sang phòng bên cạnh, Chương Tiểu Tuyết đã sớm mất kiên nhẫn khi phải chờ đợi rồi, nhưng không phải trong trạng thải ủ ê mất tinh thần, mà ngược lại cô ta kích động hò hét ầm ĩ nói rằng trước khi gặp được luật sư, cô ta sẽ không nói nửa lời với cảnh sát.

Hẳn là đã nhiễm phim Mỹ rồi đây? Nắm trong tay khẩu cung của Toàn Man Như, Diệp Tiêu thẩm vấn một cách nhanh chóng, chưa đầy năm phút sau đã khiến Chương Tiểu Tuyết phải khai ra toàn bộ. Có lẽ những ngày Mai Lan mất tích đã khiến bọn họ có dự cảm về những nguy hiểm đang gần kề, không hẹn mà cùng đổ tội giết người lên đầu Mai Lan.

Chương Tiểu Tuyết xin cảnh sát một điếu thuốc Trung Hoa, liên tiếp nhả ra những vòng khói xanh khắp phòng thẩm vấn, từ tốn nói:

- Cảnh sát Diệp, anh hãy nói với chồng của tôi rằng tôi chưa bao giờ hận anh ấy. Mà tôi vô cùng cảm kích những điều mà anh ấy làm cho tôi sau khi chúng tôi kết hôn.

Diệp Tiêu nói chồng cô đang ở phòng khám nghiệm tử thi, đang xác nhận thân phận của nữ sinh viên đại học.

- Bao giờ tôi có thể gặp anh ấy?

- Anh ấy nói không muốn nhìn mặt cô, nhưng sẽ tìm một luật sư tốt nhất để biện hộ cho cô.

- Đúng là vợ chồng một ngày ân nghĩa trăm năm, tôi rất cảm kích.

Buổi thẩm được kéo dài đến tối, cuối cùng Chương Tiểu Tuyết nói tới Mai Lan:

- Cô ta đẹp hơn tôi, khi học đại học người được tặng nhiều hoa nhất chính là cô ấy. Ừ thì trong lòng tôi cũng có một chút đố kị thì mới khoe khoang rằng mình có rất nhiều bạn trai, nhưng đa phần trong số đó là tôi hư cấu nên cả.

- Theo cô thì cô ấy và Lâm Tử Tuý có quan hệ như thế nào?

- Còn phải nói sao? Hai người họ kết bè lại hại chết Trình Lệ Quân, còn tôi và Toàn Man Như lại trở thành vật hi sinh cho bọn họ, đây chính là kết cục của Hội những bà vợ cả tuyệt vọng.

Trong đầu Chương Tiểu Tuyết chợt vang lên giai điệu của bài ca “Liên bang không thể chia cắt bởi lao tù”.

Cách đó hai tầng, vị bác sỹ pháp y đáng thương đang phải tăng ca trong đêm đông chí lạnh lẽo. Ông giải phẫu thi thể đã bị phân hủy của Lâm Tử Tuý trước, ông rửa sạch thi thể nạn nhân và xác minh nguyên nhân cái chết là chết đói chết khát trong thời tiết lạnh giá. Sau đó ông rạch một đường dao lên ngực của Mai Lan, thời gian tử vong của cô ấy cũng vừa được hơn 10 tiếng trước.

- Thật đáng tiếc.

Vị bác sĩ pháp y như ca tụng vẻ đẹp của cô ta, nhưng da đã hơi nhão, nếu như vài ngày trước khi chết không ăn gạo thì có lẽ ở bụng sẽ có vài vết sẹo lồi.

Khám nghiệm tử thi cho biết đói khát đã dẫn đến cái chết.

Thi thể sau khi giải phẫu xong được khâu lại, rồi được đưa vào nhà xác. Xác Mai Lan ngoại trừ ở những vết khâu thì vẫn còn nguyên vẹn. Còn xác của Lâm Tử Tuý nằm bên cạnh thì đã trở nên vô cùng thê thảm.

Vì hai thi thể này được tìm thấy tại cùng một nơi cùng một thời điểm nên tất cả mọi người trong tổ chuyên án đều cho rằng: Lâm Tử Tuý và Mai Lan có tư tình riêng, đối tượng ngoại tình chính là bạn thân của vợ.

Phía cảnh sát đưa ra nhật ký cuộc gọi trong di động của Mai Lan, chứng minh rằng hơn hai năm về trước cô ta và Lâm Tử Tuý đã có một mối quan hệ vô cùng thân thiết. Ngày 21 và 22 tháng 6, chồng của Mai Lan đi công tác nước ngoài, cô ta ở một mình nên hoàn toàn có thời gian để gây án. Cuộc gọi cuối cùng của Trình Lệ Quân là cuộc gọi cho Mai Lan vào chập tối ngày 21 tháng 6. Mai Lan giải thích với phía cảnh sát rằng đó chỉ là một cuộc chuyện trò bình thường, lúc đó Diệp Tiêu đã cho rằng cô ta đang nói dối, và đó cũng là nguyên nhân vì sao anh kề cà không đồng ý việc kết án do tự sát.

Tại vườn treo trên đỉnh tháp Babylon, ngoài phát hiện ra hai thi thể, phía cảnh sát còn thu thập được một số đồ dùng thường ngày như: chăn lông ngỗng, ga giường đã bị mốc, đôi dép lê bằng lông, hộp nhựa Lock&Lock, rất nhiều vỏ chai nước lọc, bấm móng tay, hộp kẹo bạc hà, kem đánh răng và bàn chải đánh răng dùng rồi, kem dưỡng da giá rẻ, còn có cả váy khoét nách ngắn màu đen với họa tiết hoa nhỏ.

Ngoài Lâm Tử Tuý và Mai Lan ra, còn có một cô gái trẻ đã sống ở đây một thời gian, bắt đầu từ mùa hè năm nay và rất có thể đến tận cuối thu. Người cung cấp đồ ăn và tiếp tế cho cô ấy có khả năng lớn là Nguyễn Văn Minh - người sinh sống bên khu đối điện, hoặc có thể là chính Lâm Tử Tuý hay Mai Lan.

Cô gái ấy chính là Thôi Thiện.

Về phần quan hệ giữa cô gái ấy và Lâm Tử Tuý, cho đến nay phía cảnh sát vẫn chưa điều tra ra manh mối nào. Hành tung của cô gái ấy vẫn chỉ là con số không tròn trĩnh, rất có thể Thôi Thiện đã bị chết trên nóc một toà nhà đang xây dở nào đó và xác đã được Lâm Tử Tuý và Mai Lan hay ai đó đưa đi rồi. Mọi người đều cho rằng Thôi Thiện vô tội. Chỉ vì mẹ cô ấy là Ma Hồng Mai, người giúp việc năm đó đã chết trong nhà của Trình Lệ Quân, nên rất có khả năng báo thù vì cho mẹ mà trở thành con cừu non ngây thơ chịu tội thay Mai Lan.

Đến lúc này, hung thủ sát hại Trình Lệ Quân đều bỏ mạng trên đỉnh tháp Babylon cũng coi như đã gặp báo ứng, gieo nhân nào gặt quả ấy. Hoặc không là nắm tay nhau tự sát một cách thê thảm. Không phải cũng có một phiên bản “Hồ thiên nga” cũng có cái kết như thế sao? Vừa hay lại đúng với sở thích chung của Lâm Tử Tuý và Mai Lan.

Nhưng có người lại không cho là như vậy, Diệp Tiêu rời phòng khám nghiệm tử thi, trở về văn phòng uống một ly trà đặc.

Buổi chiều, anh cho người lục soát kĩ mọi ngóc ngách trên đỉnh tháp Babylon, dùng túi bóng gói hết lại để tránh việc bỏ sót bất kỳ một vật chứng nào. Không ngoài dự đoán, họ phát hiện ra những chữ số Ả Rập từ 1 đến 120 được khắc ở góc tường. Vậy có nghĩa là đã có người bị nhốt suốt 120 ngày? Tính ra thì vừa khớp với khoảng thời gian Thôi Thiện bị Hội những bà vợ cả tuyệt vọng bắt nhốt trên đỉnh tháp Babylon cho đến khi Lâm Tử Tuý mất tích.

Cảnh sát đưa máy bơm nước lên nóc tòa nhà đang xây dở, lần lượt rửa sạch sẽ 4 bức tường, phát hiện ở giữa những hạt xi măng có rất nhiều chữ “Chính” mờ mờ. Mười đồng chí cảnh sát đã cùng nhau đếm suốt 3 giờ đồng hồ, tổng cộng có khoảng hơn 800 chữ “Chính”. Nếu coi đây là số ngày, thì nhân với 5 thì cũng hơn 4000 ngày, khoảng từ 11 đến 12 năm trước.

Rốt cuộc ai đã bị nhốt ở nơi này lâu đến thế? Chỉ nghĩ thôi mà đã thấy điên đầu rồi.

Cuối cùng họ tìm thấy dưới cành lựu và bùn đất một mẩu giấy đã bị vò nát, phải ghép lại mới miễn cưỡng nhìn thấy rõ:

- Cứu mạng! Tôi ở trên nóc nhà! Tháp Babylon!

Khó có thể biết được là do ai viết, nhưng có thể loại trừ đi nét chữ của Lâm Tử Tuý và Mai Lan.

Nhớ lại ba tuần trước, khi Diệp Tiêu một lần nữa bước vào hiện trường căn biệt thự nơi mà Trình Lệ Quân bị sát hại, phát hiện vết tích của ai đó gần đây đã lẻn vào trong này. Anh ta tìm thấy đĩa hát “Hồ thiên nga” trong phòng khách. Rất có thể nạn nhân trước khi bị giết hại đã nghe nó, đằng sau vỏ có ghi: “Odette or Odile”. Đã được xác minh do Trình Lệ Quân viết và đã được viết trước đó 6 tháng. Cùng trên vỏ của một chiếc đĩa hát, bên dưới dòng chữ bút máy viết bằng mực đen, còn có một dòng chữ màu xanh được viết bằng bút bi “Cô ấy ở trên đỉnh tháp”. Lại một nét chữ khác, có lẽ là chữ của đàn ông.

Khi đó nhìn thấy dòng chữ này, Diệp Tiêu vẫn không hiểu chuyện gì, nhưng hôm nay thì anh ta đã hiểu.

Cô ấy ở trên đỉnh tháp.

Chuyên gia bút tích của sở công an đã đưa làm giám định, kết quả dòng chữ “Cô ấy ở trên đỉnh tháp” là do Nguyễn Văn Minh viết dựa trên tư liệu công việc do cửa hàng tạp hoá 24h cung cấp.

Nguyễn Văn Minh sống ở đối diện toà “tháp”, một tháng trước người này đã xông vào hiện trường vụ án mạng của Trình Lệ Quân, viết câu trả lời “Cô ấy ở trên đỉnh tháp” cho dòng chữ “Odette or Odile” trên vỏ của đĩa hát “Hồ thiên nga”.

Trong văn phòng đội hình sự của sở công an, màn hình máy tính của Diệp Tiêu như bị trúng độc, từ từ hiện lên khuôn mặt của Thôi Thiện cùng với ánh mắt mơ màng. Trong trang cá nhân của cô ấy trước đây chứa rất nhiều ảnh tự, đa số điều được cô ấy chỉnh sang hiệu ứng đen trắng, giống như quần áo của cô ấy hằng ngày, không đen thì là trắng.

Một tuần gần đây, Diệp Tiêu lại tiếp tục chọn đọc đọc những hồ sơ tài liệu về Thôi Thiện cũng như người nhà cô. Ngoài việc bố cô là Thôi Chí Minh đã chết trong trận hỏa hoạn 14 năm về trước, mẹ cô là Ma Hồng Mai, hai năm trước khi đang làm giúp việc đã bị ngã gãy cổ chết tại căn biệt thự của Trình Lệ Quân thì Thôi Thiện tốt nghiệp cấp 3 Nam Minh của thành phố. Đây cũng là ngôi trường mà Diệp Tiêu biết rất rõ. Giáo viên chủ nhiệm của cô họ Dung, một thầy giáo trẻ khôi ngô tuấn tú đã mất tích sau khi Thôi Thiện thi Đại học. Một năm sau thi thể được phát hiện trong két nước trên nóc tòa nhà của trường học, lúc đó đã vội vàng kết án là tự sát, nhưng rất có khả năng đã bị giết hại. Bởi nghe nói rằng giữa Thôi Thiện và thầy Dung không đơn thuần chỉ là quan hệ thầy trò bình thường. Đây rất có thể là động cơ giết người của cô ấy.

Còn nữa, không lâu sau khi tốt nghiệp, Thôi Thiện đã có bạn trai ở công ty Quảng cáo. Một năm sau do mâu thuẫn xung đột gay gắt đã chia tay, bức ảnh về hành động khiếm nhã của cô ấy được chia sẻ lên mạng xã hội. Chưa được mấy tháng, khi cậu bạn trai ấy tăng ca làm thêm muộn ở công ty, đã chết do sự cố thang máy.

Và Trình Lệ Quân bị giết hại nửa năm trước, hai thi thể của Lâm Tử Tuý và Mai Lan mới được phát hiện vào hôm nay.

Những cái chết nêu trên, đều có liên quan đến Thôi Thiện, tại sao cứ luôn luôn là cô ấy? Diệp Tiêu nhìn thật kỹ màn hình, khuôn mặt này chỉ cần ngắm lâu một chút thôi cũng đã đủ khiến người ta thở mạnh, tim đập loạn nhịp rồi.

Còn có một điều rất ly kỳ, anh tìm cái tên “Ma Hồng Mai” trong mạng nội bộ của sở công an, phát hiện một vụ án liên quan, vào 7 ngày trước, nghĩa trang thành phố đã đến báo án, có người nữa đêm đã lẻn vào và lấy đi hộp đựng tro cốt của Ma Hồng Mai.

Ai đã lấy đi tro cốt của Ma Hồng Mai?

Odette hay Odile hay “Cô ấy ở trên đỉnh tháp” hay Thôi Thiện?

Diệp Tiêu viết đi viết lại dòng chữ này trên quyển sổ ghi chép công việc của mình. Cuối cùng anh xé bỏ tờ giấy đó chỉ giữ lại hai chữ cái: CS79*.

Nó không mang ý nghĩa gì to tát cả mà chỉ là chữ cái viết tắt tên của Thôi Thiện.

Lần gần đây nhất anh gặp Lâm Tử Tuý là ở căn hộ kiểu khách sạn của hắn ta. Diệp Tiêu thấy hắn ta có hai chiếc di động. Trong đó trên chiếc số lượng có hạn có khắc dòng chữ: LZCS.

LZC = Lâm Tử Tuý (Lin Zi Cui)

CS = Thôi Thiện (Cui Shan)

LZCS= Lâm Tử Tuý ( Thôi) Thiện.

Trong căn buồng mà Trình Lệ Quân bị giết hại đã tìm thấy một món trang sức bằng vàng, có thể loại trừ nguyên nhân của vụ án mạng này không phải là giết người cướp của. Món đồ trang sức này do đích thân Lâm Tử Tuý đưa vợ của mình đến Hồng Kông mua. Có khắc chữ “LZCLJ” rất có thể là “Lâm Tử Tuý ( Trình) Lệ Quân” (Cheng Li Jun).

Chiếc điện thoại có khắc “LZCS” đã bị mất. Nhưng mấy ngày trước Diệp Tiêu có điều tra ở cửa hàng điện thoại di động. Và được biết rằng, vào tháng 2 năm nay đã có người đặt mua chiếc điện thoại này, nhưng là một cái tên khác. Theo điều tra, thì người đó là bạn đại học của Lâm Tử Tuý, có nghĩa rằng chính Lâm Tử Tuý đã mua chiếc điện thoại này, nhưng lại mua bằng tên của bạn, bao gồm cả chiếc sim mới, và giải thích rằng đó là để đảm bảo bí mật thương mại.

Theo lời khai của cửa hàng kinh doanh, đã tìm thấy nhật ký cuộc gọi của số điện thoại này, hai tháng gần đây Lâm Tử Tuý đã gọi điện cho rất nhiều cô gái lạ, rất có thể đây là những người tình mới của anh ta. Nhưng khoảng thời gian từ tháng 2 đến tháng 6, hầu hết những tin nhắn và cuộc gọi đều được gửi đến một thuê bao, nhưng chủ thuê bao không phải là Thôi Thiện mà là một phụ nữ trung niên không liên quan. Manh mối chỉ tìm được đến đây.

Bên ngoài cửa sổ, có cái lạnh giá rét buốt của đêm đông, viên pháp y nói rằng không nên ra đường vào đêm nay, vì rất có thể sẽ đâm vào những thứ mà không thể nhìn rõ được.

Nhưng đợi cho đến khi thiên nga bay đi hết mới đi bắt thì không kịp, Diệp Tiêu đột nhiên với lấy chiếc chìa khóa xe, lao ra khỏi phòng làm việc. Mười phút sau anh có mặt ở một bến cảng yên tĩnh vắng vẻ, trên mặt đất còn sót lại vài đống giấy tiền đã được đốt. Đây là một trong số ít những căn nhà cổ hiện nay, anh gọi cửa một phòng, người phụ nữ trung niên mà anh muốn tìm chính là chủ của căn nhà này. Những căn phòng có sân nhỏ ở lầu dưới cũng đều cho thuê cả.

Bà chủ của căn nhà này đã thừa nhận số điện thoại, nhưng là cho một cô gái trẻ dùng vì cô ấy bị mất chứng minh thư với điện thoại, nên mượn chứng minh thư của bà chủ nhà để đi làm sim mới. Diệp Tiêu liền đưa cho bà xem một vài bức ảnh của Thôi Thiện, bà chủ nhà trọ đã xác nhận: Chính là cô gái này!

Anh tiếp tục đưa cho bà xem bức ảnh của Lâm Tử Tuý khi còn sống, bà gật đầu nói rằng:

- Đầu năm nay, qua tết không lâu thì người đàn ông này đến thuê phòng, trước đây tuần nào anh ta cũng đến. Xin lỗi thưa đồng chí cảnh sát, tôi biết quan hệ của hai người đó như nào, nhưng mà ở cái bến cảng này những chuyện như thế rất nhiều. Thế bị vợ anh ta phát hiện rồi à? Nhưng những chuyện này phải để cảnh sát ra tay sao?

- Cô gái này chuyển đi từ khi nào thưa bà?

- Không phải cuối tháng 7 thì cũng vào đầu tháng 8. Cô ấy đi mà không nói lời nào. Sau đó thì người đàn ông đó đến trả tiền phòng và mang tất cả đồ đạc còn lại của cô ấy đi.

Diệp Tiêu cuối cùng cũng hiểu ra, Thôi Thiện chính là tình nhân của Lâm Tử Tuý và cô cũng có thời gian để gây án.

- Bà còn giữ những đồ gì có nét chữ của cô ấy không? Giấy tờ gì đó chẳng hạn.

- Để tôi nghĩ xem nào. À, hình như vẫn còn bản hợp đồng thuê nhà, để tôi mang ra cho anh xem.

Tuy rằng bản hợp đồng được ký bằng tên và chứng minh thư của người khác nhưng bà chủ nhà chắc chắn rằng đây là do Thôi Thiện viết lúc đó, có thêm mấy dòng chữ viết tay để bổ sung thêm nữa.

Không cần phải đợi đến chuyên gia bút tích, với trí nhớ siêu phàm của mình, nét chữ trên tờ giấy kêu cứu “Cứu mạng! Tôi ở trên nóc nhà! Tháp Babylon!” và nét chữ trên bản hợp đồng này là do cùng một người viết.

- Cháu có thể xem căn phòng mà cô ấy đã ở không?

- Ừ, được, tuần trước khách thuê trọ vừa mới chuyển đi, bây giờ đang treo biển cho thuê.

Bà chủ nhà mở cánh cửa phòng lầu dưới, Diệp Tiêu bước vào căn phòng vắng lặng, căn phòng rộng ngoài sức tưởng tượng, qua phòng khách dài và hẹp đi vào một khoảng sân u tối.

Đêm đông mà ánh trăng lại sáng tỏ lạ thường như màu của lòng trắng trứng, quét hết đám lá rụng trên mặt đất. Diệp Tiêu khẽ nheo mày nhìn cây trúc đào trên tường, còn có… đây là cái gì?

- Đối diện đường quốc lộ có một cái nhà thờ cũ, trước giải phóng người Belorussia chủ nhật hàng tuần thường đến đây, nên khu nhà này đã sớm thuộc về họ. - Bà chủ nhà đứng phía sau anh vừa giải thích vừa xoa hai bàn vào nhau cho ấm. - Nghe nói từng có một nhạc sĩ người Nga sinh sống ở đây, đã để lại chiếc đàn Piano rất nặng, chưa ai đánh chiếc đàn đó cả, đến năm 66 bị tịch thu tài sản nên nó đã bị đập vỡ rồi.

Diệp Tiêu nhìn chằm chằm vào cái đỉnh tròn theo kiểu kiến trúc Byzantium. Nước Nga dùng cái lạnh của mùa đông để vẽ nên một màu xanh đậm khó có thể dùng lời lẽ nào để miêu tả, tựa như truyện cổ tích khiến con người ta mê hoặc, say đắm.

Khi anh rời khỏi căn phòng mà Thôi Thiện ở, đi loanh quanh con đường nhỏ nối với bến cảng nhưng vẫn không tìm được nhà thờ của Chính giáo. Anh hít một hơi thật sâu, dồn hơi lạnh vào khắp phổi. Diệp Tiêu rút điện thoại ra gọi điện thoại cho Giám đốc sở:

- Anh Kim, rất xin lỗi vì đã làm phiền anh đêm khuya thế này, về án mạng của Trình Lệ Quân cũng như cái chết của Lâm Tử Tuý và Mai Lan. Tôi xin được phát lệnh truy nã trong cả nước dốc sức truy bắt hai nghi phạm tên là Thôi Thiện và Nguyễn Văn Minh.

- Tiểu Diệp, cậu tìm được bằng chứng rồi sao?

- Tuy bằng chứng vẫn chưa đầy đủ nhưng tôi tin Thôi Thiện là thủ phạm chính còn Nguyễn Văn Minh là đồng phạm. Người đã chết là Lâm Tử Tuý cũng có tội. Anh Kim, ngày mai tôi sẽ báo cáo chi tiết với anh. Đêm nay cần phải thông báo cho công an huyện ở quê của Thôi Thiện, chú ý phát hiện hành tung của nghi phạm. Đặc biệt là ở ga tàu hoả.

- Lý do?

- Ở quê cô ta còn có nhà và người thân, quan trọng là còn phần mộ của tổ tiên. Bảy ngày trước hộp đựng tro cốt của mẹ Thôi Thiện đã bị lấy đi. Hôm nay lại đúng là ngày Đông chí, theo quan niệm thì sẽ là ngày ma nhập mộ - theo như trực giác của tôi mách bảo.

- Tôi sẽ phát lệnh bây giờ, mong là trực giác của cậu đúng.

Giám đốc sở phê duyệt yêu cầu của Diệp Tiêu, tất cả các ga tàu, bến xe, hay sân bay cả khu vực xuất nhập cảnh ở biên giới đều nhận được lệnh truy nã Thôi Thiện và Nguyễn Văn Minh.

Nhưng một khi nghi phạm vẫn chưa vào tròng thì Diệp Tiêu vẫn chưa thể nào yên tâm được. Anh mệt mỏi quay lại chiếc xe cảnh sát, nhưng không nhấn ga nổ máy mà bật radio lên, nhắm mắt lại, nằm trên chiếc ghế xe, bên tai vang lên đoạn cao trào của bản “Hồ thiên nga”.

Odette hay Odile?

Đúng như lời Mai Lan nói, một kẻ ngây thơ thuần khiết mà yếu đuối, còn một kẻ có thể làm say đắm lòng người nhưng lại xấu xa như nước với lửa không thể nào hòa hợp với nhau được. Nhưng hai bọn họ lại hoàn toàn giống nhau, như hai chị em song sinh có thể nhìn thấy bản thân mình qua người kia.

Có lẽ đến Tchaikovsky cũng khó mà phân biệt được rằng ai là thiên nga trắng ai là thiên nga đen.

Tiếng hát không ngừng xuyên qua màng nhĩ, như muốn xé nát hét tâm can của người nghe. Bỗng nhiên Diệp Tiêu như nhìn thấy một chùm ánh sáng chiếu rọi một sân khấu mờ ảo.

Hai bọn họ vốn dĩ là cùng một con thiên nga ư? Chỉ là có bộ lông đen trắng khác nhau, giống như phụ nữ khi đeo trang sức vào, khi tháo trang sức ra.

Odette hay Odile?

Khi bạn yêu cầu thì cô ấy sẽ biến thành thiên nga trắng. Khi cần cô ấy sẽ biến thành thiên nga đen.

Diệp Tiêu vội vàng mở cửa xe để cho gió lạnh mùa đông lùa vào mặt, để tránh xảy ra tình trạng bị tẩu hỏa nhập ma khi suy luận.

Mười giờ đêm, radio được bật to hết mức có thể, tiếng sáo ngắn, sáo dài, kèn oboe, kèn clarinet, kèn trầm, kèn co, kèn tu-ba, kèn trumpet, trống định âm, chiêng trống, chũm chọe, trống cái, violin, viola, cello, bass.

Trước khi nhạc hết, người con gái tên Thôi Thiện, không biết bây giờ đang ở nơi nào trên trái đất này đây?

dường như cái xác ấy biến mất vào không trung. Những thứ đồ sưu tầm vô giá của ông ta đa số đều bị thu hồi về Iraq, vào năm 2003 sau cuộc chiến mà Mỹ khơi mào tại Iraq. Nghe nói “Giáo sư” và tòa nhà xây dở đó như hòa làm một, mỗi thanh thép
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.