Bí Mật Ẩn Giấu

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 121 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
23

❊ ❊ ❊

Những người trả hàng ngàn đô để lên những chiếc Thuyền Nhộng Bóng Bẩy (hay còn gọi là tàu du lịch) đang cố ấp ủ một triết lý sống, rằng đó là một hành trình, không phải một điểm đến nên tốt hơn hết là bạn nên tận hưởng những chuyến đi. Tôi đã luôn cảm thấy khó khăn để tiếp nhận triết lý đó. Tôi luôn định hướng sẵn mục tiêu của mình. Tôi tự đặt rất nhiều áp lực lên bản thân để làm một người có ích cho xã hội. Thậm chí ngay lúc này, tôi cũng đang cố gắng hết sức. Tôi để một tay vào vùng kín của Love và một tay cầm điện thoại. Tôi là một người đa nhiệm. Tôi không chỉ phơi mình ra dưới nắng.

Trong khi Love lái xe, tôi nhìn lại những thành tựu của mình. Nhờ có tôi, nhãn hiệu soda Nhà Làm của Benji đã bị giải tán. Nhờ có tôi, không có nhà xuất bản nào phải phí thêm giấy mực để viết thư từ chối những câu chuyện Guinevere Beck viết. Và nhờ có tôi, ai đó xứng đáng hơn đã có được công việc của Peach Salinger. Nhờ tôi, bác sĩ Nicky Angevine không còn tiếp tục thử nghiệm, không còn được phép thao túng những bệnh nhân nhằm mục đích tình dục nữa. Nhờ tôi, chương trình trò chuyện của Henderson không còn tiếp tục lên sóng và đến một lúc nào đó, ngày này sẽ được xem là ngày mở đầu cái kết của kỷ nguyên những kẻ ái kỷ nước Mỹ. Nhờ tôi, ông Mooney cũng đã được truyền cảm hứng để quyết định đi xa. Ông ấy đang ở bãi biển Pompano, tận hưởng hạnh phúc, làm tình với một ả đàn bà tênEileen.

Tôi cũng xứng đáng có một kỳ nghỉ. Tôi đã đi cả một quãng đường dài và khi gió bắt đầu rát trên má tôi, kéo tóc tôi ngược ra sau cũng có nghĩa chúng tôi đã gần tới biển. Tôi quyết định rằng đây chính là con đường tránh xa khỏi mọi thứ tồi tệ, khỏi Amy, khỏi cuộc truy lùng cô ta đang tự huỷ hoại bản thân tôi, khỏi những hoang tưởng và những lời nói dối. Mọi thứ với Love đều tốt đẹp còn mọi thứ xấu xa đã là quá khứ. Tôi nhìn qua cửa sổ và quên Amy đi. Để cô ta ngã khỏi một cái thang và trượt theo một cái máng hoặc để cô ta tự treo cổ mình bằng một cái dây kháng lực. Tôi có những việc hay ho hơn để làm. Tôi đặt điện thoại xuống.

“Trời ạ.” Love nói. “Cuối cùng anh cũng chịu bỏ nó xuống. Em bắt đầu lo mắt anh sẽ bật ra khỏi đầu vì xem điện thoại quá nhiều đấy.”

“Anh biết. Anh phải lo chút công việc. Nhưng kệ xác chúng. Giờ anh ở đây rồi.”

Em cười lớn. “Em thích kế hoạch này đấy.”

“Anh thích khung cảnh này.”

“Thật đẹp phải không? Em yêu Thái Bình Dương. Anh cũng từng ra ngoài đó rồi phải không?”

“Không. Chưa bao giờ.”

“Gì cơ?” Em kêu lên. “Đợi chút, đợi chút. Đây là trải nghiệm biển Thái Bình Dương đầu tiên của anh ư?”

Tôi thừa nhận rằng em đã đúng và tôi yêu cái cách mà em thích thú với điều đó, vô cùng nhiệt tình. Lần đầu tiên của tôi ở đây cũng là lần đầu tiên em gặp người như tôi. Em phát cuồng vì thích thú, bẻ lái vào làn đường bên trái, tăng tốc và chen ngang để lách vào làn đỗ xe.

“Anh tưởng mình đang đến nhà bố mẹ em?”

“Chúng ta sẽ đi sau.” Em nói.

“Sau gì?”

“Dĩ nhiên là sau khi anh nhúng ngón chân mình xuống Thái Bình Dương.”

Em mở cửa xe và cởi chiếc áo phông bé xíu của mình ra. “Chạy thi nhá.” Bao lâu nay, cả cuộc đời tôi, tôi nghĩ những người da trắng hứng tình trong những bộ đồ bơi chỉ chạy đuổi nhau bên bờ biển trong phim và video ca nhạc của Don Henley. Tôi để em thắng và khi tôi tới nơi, em cầm tay tôi kéo về phía em và hôn tôi.

“Nhắm mắt lại.” Em nói

Tôi nắm tay em và nhắm mắt, việc này không hề giống như tôi là một trong mấy đứa trẻ khốn khổ ở Nebraska. Tôi đã từng ra biển. Nhưng chưa từng giống thế này. Bãi biển này thật rộng lớn. Những con sóng ồn ào. Những cây rong biển khổng lồ giống như chính đại dương. Rồi một cơn sóng lao đến đập vào chúng tôi, tôi đỡ em dậy và chạy xuyên qualớp bọt trắng xóa vào giữa cơn sóng.

“Anh đã đến Maldives bao giờ chưa?” Em hỏi khi chúng tôi trồi lên mặt nước.

“Đừng làm vậy.” Tôi nói.

Em nhìn tôi rồi quệt miệng. “Làm gì cơ?”

“Em biết anh chưa từng đến Maldives mà. Vậy nên đừng hỏi anh đã đến Maldives bao giờ chưa.”

“Sao em biết anh chưa từng đến Maldives.” Em nói và không hề mỉa mai. Love Quinn hẳn là người phụ nữ ít phán xét nhất còn tồn tại trên đời này. Em bơi về phía tôi và ôm tôi trước khi kéo tôi quay trở lại bờ. Em có khăn tắm trong cốp xe - người giàu luôn chuẩn bị sẵn cho việc đi bơi ư? - và bật một danh sách nhạc Tiệm Pantry mới. Đó là bài hát “Make me lose control” của Eric Carmen. Tôi nói với em tôi thích bài hát này và em rằng em biết rồi. Em nói em đã chọn một vài bài hát của tôi và vài bài của em để biến chúng thành một đám búp bê lồng âm nhạc vô tận. Tôi không hiểu thế nghĩa là gì, nhưng em trả lời rằng trong bài hát này có nhắc đến bài hát khác.

“Ồ vậy sau đây sẽ là ‘Be my baby’ và ‘Back in my arms again’ phải không?”

Em gật đầu. “Anh đúng là Giáo sư.”

Tôi ước chúng tôi cứ đi mãi, hướng về phía bắc, xuyên qua mùa hè, cách xa khỏi Amy, khỏi Henderson, khỏi Delilah, khỏi LA. Nhưng rồi em bật xi-nhan và ra khỏi đường cao tốc, chúng tôi đi hết con đường đất này đến con đường đất khác cho đến khi gặp một cánh cổng. Treo phía trên và một tấm bảng hiệu bằng đồng hình bán nguyệt có ghi: The Aisles.

“Nhà em còn có cả tên ư?”

Em cười. “Anh biết em thích đặt tên cho mọi thứ mà.”

Love mỉm cười với máy quay và cánh cổng mở ra. Tôi nghe thấy giọng Elvis cất lên, là bài “Never Been to Spain”, và ôi trời đất thánh thần thiên địa ơi! Con đường được lát bằng những thảm cỏ, vỏ sò và cát trắng hẳn là được chuyển từ Bermuda, và rợp bóng những loại cây không có ở Hollywood. Chúng tôi lạo xạo đi dọc theo con đường, qua những chiếc Maybach và những chiếc Ferrari.

“Bố mẹ em đang mở tiệc à?”

“Không hẳn.” Love nói khi đang thoa son bóng lên môi. “Forty xuất hiện trong tập True Detective tối nay nên bố mẹ em tụ tập cả gia đình cùng xem trong phòng chiếu.”

“Cậu ấy là diễn viên à?”

“À thì, không hẳn là một diễn viên chuyên nghiệp. Em ấy không làm việc như một diễn viên toàn thời gian. Chỉ thi thoảng thôi. Em nghĩ em ấy và Milo có một người bạn đang làm nhạc cho phim đó là rủ em ấy cùng tham gia. Em không biết nữa.” Em thở dài và cất thỏi son bóng đi. “Em chẳng hiểu được và cũng không cố hiểu.” Em vỗ vai tôi. “Đừng hồi hộp thế chứ.”

“Anh có hồi hộp đâu.” Tôi nói. Nhưng thực sự là tôi đang hồi hộp. Tôi biết phải lo lắng thế nào về việc bị Amy phản bội hay bị cảnh sát điều tra. Nhưng tôi không biết phải lo lắng ra sao về việc là một người bán sách đứng trên cả một gia tài như thế này.

“Anh chẳng có gì phải lo cả.” Love trấn an tôi. “Mọi người đều thích anh.”

Một cô bé chân trần mặc một chiếc cổ áo bẻ dựng chạy theo một cậu bé chân trần, những người sẽ chẳng bao giờ phải làm việc ở ngành bán lẻ hoặc phải nộp đơn thất nghiệp. Chúng tôi bước vào một thế giới kiểu Rob Reiner cao cấp nào đó của Những Người Da trắng Giàu có và tôi không nghĩ mình đã từng nhìn thấy trẻ con kể từ lúc rời New York. Điều ấn tượng với tôi hơn cả là sự an toàn. Ở New York, ai cũng rất dễ bị tổn thương. Lúc nào một kẻ tâm thần cũng có thể xuất hiện ở trên tàu điện ngầm, ở thang thoát hiểm, trong bóng tối gần cầu thang hiên nhà. Tôi đã gặp đủ khá nhiều khách mua hàng có vấn đề tâm thần và có khả năng gây bạo lực ở cửa hàng. Căn hộ Hollywood của tôi nằm ở tầng một, cửa sổ có đóng thanh sắt bảo vệ và tôi đi bộ đi làm. Tôi lên những chiếc Uber và Lyft với những tài xế lạ mặt và họ luôn có thể là tên mất trí. Nhưng nơi này thật an toàn và tôi phải mất một phút để quen với sự biến mất hoàn toàn của tội ác tại đây.

Chúng tôi đỗ xe vào một bãi cát và em để chìa khóa lại trong ổ. Tôi định mang túi giúp em nhưng em bảo cứ để người giúp việc làm rồi nắm tay tôi dắt đi trên một con đường đã được làm cỏ hoàn hảo, trông như được chính tay Chúa và những ngọn gió làm ra, trong khi thực ra đây là thành quả của những người lao động Mexico.

Chúng tôi tới gần hơn với mặt nước, sáng và xanh, gần cực kỳ, ngay bên cạnh bãi cỏ sân tennis, xanh tốt, sáng, và Love kể với tôi về The Aisles. Khoảnh đất này có bốn ngôi nhà, một sân cỏ tennis, một sân đất nện gần cánh cổng và hai bể bơi. Có một chiếc nhà thuyền và tôi nhìn thấy chiếc Donzi mà cha Love đã kể với tôi. Tôi muốn lái thử thứ đó. Tôi sẽ lái thứ đó! Họ có một bãi biển riêng và một cái lán gỗ giống như làm bằng bánh quy gừng thật. Một tấm biển trên mái tranh ghi: PANTRY NHỎ.

“Pantry nhỏ ư?” Tôi hỏi.

“Không có gì nhỏ ở đây cả.” Em bóp hai hòn bi của tôi và bắt đầu thỏa mãn cho tôi bằng tay ngay đây, ngay lúc này, chỉ cách chỗ bọn trẻ con bày quầy nước chanh khoảng 15 mét. Em quỳ xuống và làm sờ nắn tôi, có lẽ đây chính là lúc em sẽ dùng miệng. Chúng tôi có thể bị bắt gặp bất cứ lúc nào. Tôi nói vậy và em nhe răng cười, giống như con mèo Cheshire.

Love xoa nắn tôi và nắm lấy hòn bi của tôi, tôi là đất sét của em và em nhào nặn ngón tay của mình tới tận xương tôi, mặt em đang ở rất gần. Tôi đặt một tay lên đầu em nhưng tôi không ép. Tôi sẽ không ép buộc gì. Tôi có thể chấp nhận dùng tay nhưng đôi tay khiến tôi càng thèm muốn cái miệng kia, tôi sẽ thúc ép nhẹ nhất có thể và em bỏ một tay rồi mở miệng ra. Đúng rồi. Đúng rồi. Trên sân tennis ai đó hét lên: “Bóng ngoài!” Em liếm ngón tay và lòng bàn tay của mình thay vì liếm dương vật tôi rồi em đặt trở lại bàn tay ướt át đó. Tôi ra. Em lau tay lên một cái lá cọ và tôi kéo quần lên.

“Anh ổn chứ? Trông anh hơi căng thẳng.” Em nói.

Tôi lắc đầu. “Chắc chắn anh căng thẳng rồi. Anh lo mấy đứa trẻ ở kia sẽ nhìn thấy.”

Em vỗ mông tôi. “Chà, kể cả chúng có nhìn thấy, ngày nào đó chúng cũng phải trưởng thành mà, phải không?”

Chúng tôi đi bộ. Không có gì lạ khi Forty gọi tôi là bạn hiền. Nơi này giống như trong phim Đại gia Gatsby, nhưng mới và tân tiến hơn. Paul Simon đang hát, và đó thực sự là Paul Simon bằng xương bằng thịt đang hát. Ông ta đang ngồi trên một chiếc ghế xếp gảy đàn cho Barry Stain và Forty, một cảnh tượng kỳ lạ theo nhiều nghĩa, ba người đàn ông, một cây ghi-ta, không có mặt Garfunkel.[1]

“Barry Stein quen ông ta.” Love giải thích. “Barry Stein quen biết tất cả mọi người. Em nghĩ đó là lý do bố mẹ em qua lại với ông ta.”

“Ý em là sao?”

Love nói rằng Barry Stein là kẻ tự cao đáng ghét nhưng bố mẹ em thì yêu phim ảnh. Bố em luôn ước được hoạt động trong ngành đó nhưng họ không đầu tư vào phim ảnh bởi vì quá mạo hiểm.

Một trong số cả triệu nhân viên xuất hiện với một khay nước chanh vodka đựng trong những lọ thủy tinh và Forty nhanh tay chộp lấy hai lọ. Cậu ta đưa một lọ cho Barry Stein, ông ta xua tay đi, Paul Simon cũng từ chối. Không ai muốn uống cùng Forty, Love thở dài. “Em ước gì Forty có thể hiểu. Nó luôn nghĩ rằng Barry sẽ sản xuất một trong số những câu chuyện của bọn em. Và điều đó sẽ không xảy ra.”

“Tại sao không?” Tôi hỏi.

Em cười. “Bởi vì chúng dở òm.”

Tôi thích cái cách mà Love không hề tự ti hay tự phụ. Cái tôi không thích là cách mà em kéo đầu tôi về phía em và giơ chiếc iPhone của mình lên. “Chụp tự sướng buổi chiều nào.” Em vui vẻ. “Hashtag, mùa hè của Tình Yêu.”

Tôi mỉm cười. “Hoan hô!”

❀ ❀ ❀

[1] 19* Simon và Garfunkel là cặp song ca lừng danh vào thập niên 90

đi làm. Anh ta được đấy. Chúc gui. Cô ta cố tình để lại lỗi đánh máy để có cớ nhắn lại cho tôi mười giây sau: Chúc vui. Haha. Tự động sửa lỗi buồn cười thật. Tôi không trả lời Đừng Ngủ Với Delilah. Tôi đi đến quầy BỎNG LẠNH, tức là dãy bán
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Caroline Kepne

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.