"Không được cử động!”. Cô ta nhắc lại.
Tôi không thể di chuyển. Cô ta đúng là thừa thãi. Khi tôi ngất đi cô ta đã cố kiểm soát tôi. Cô ta trói chặt chân tay tôi lại bằng dây kháng lực. Tôi bị trói hai chân một tiên cá mắc cạn nằm trên tấm thảm lông trắng của cô ta. Tôi không thể nói. Một sợi dây kháng lực bọc quanh đầu tôi, quấn ngang miệng tôi và chặn họng tôi. Cô ta đi đi lại lại, tay nắm chặt chiếc điện thoại di động của mình và tôi tự hỏi cô ta gọi cảnh sát khi nào, sao lâu vậy mà chưa thấy ai, chuyện này có thể tệ đến thế nào. Mẹ kiếp mấy cái dây kháng lực. Và chỉ có một việc duy nhất tôi có thể làm.
Tôi khóc.
Khóc vì mọi thứ. Mọi điều tồi tệ, những đứa trẻ không đủ ăn và cái cách mà Harvey liên tục tải lại kênh Youtube của mình, vì cơ thể của Calvin, nó đã phải vật lộn thế nào với đống cỏ và đống cocain đó, với việc diễn xuất và viết lách. Tôi khóc cho ông Mooney và món trứng của ông và cho Marilyn Monroe, người mà cũng bị đóng khung ở nơi này; bà đã từng có tất cả và giờ bà đã chết. Người bắt tôi lấy một cây kéo và quỳ xuống bên cạnh tôi. Cô ta kéo cái dây khỏi má tôi và cắt đứt nó.
“Đủ rồi!” Cô ta hét lên.
Tôi khóc lóc. Tôi mếu máo. Nước mắt nước mũi giàn giụa. “Chúa ơi, cảm ơn cô.”
Cô ta cầm một chiếc khăn và lau mặt tôi. “Thôi đi.”
“Tôi... tôi xin lỗi.” Tôi lắp bắp. “Tôi sẽ không động đậy, tôi hứa. Tôi biết cảnh sát đang đến.”
Cô ta đánh mắt sang trái, đúng là đã không gọi cảnh sát. Cô ta càu nhàu, ném chiếc khăn xuống sàn, trong tay vẫn lăm lăm cây kéo và chiếc điện thoại. “Tôi bảo thôi đi.”
Tôi thút thít. “Xin lỗi.”
Cô ta lại bước đi, hẳn phải có một lý do khiến cô ta không gọi cảnh sát. Bất kỳ ai cũng sẽ gọi cảnh sát. Lý do bí ẩn đó là tất cả những gì tôi có, tôi ước mình biết được nó là gì bởi vì khi nó không còn nữa thì có nghĩa là tôi toi đời. “Đôi lúc họ hơi chậm.” Tôi trấn an cô ta. “Nhưng họ sẽ đến.”
Cô ta ngừng đi lại. “Tôi bảo rồi, thôi đi!”
“Tôi xin lỗi.”
“Đừng nói nữa.”
“Vâng. Nhưng có điều này tôi muốn cô biết trước khi họ đến đây.”
Cô ta khó chịu, nhìn tôi.
Tôi buột miệng. “Tôi đang tìm bạn gái của mình.”
“Anh đã đột nhập vào đây.”
“Không.” Tôi nói. “Cửa mở mà.”
“Không. Không phải.”
“Hãy xem đi.” Tôi nài nỉ. “Tôi thề. Cánh cửa đã để mở, đúng như Lydia đã bảo với tôi.”
Cô ta giậm chân đi qua căn phòng, đùi cô ta rất căng, bóng. Cô ta mở cửa. Cô ta kiểm tra tay nắm cửa. Cô ta đóng sầm nó lại. Tôi biết cách phá khóa đấy chứ. Cô ta quay lại. “Vậy Lydia là ai?”
“Cảnh sát đã có mã số của cô chưa?” Tôi hỏi. Tôi là #hội- chị-em. “Cô nên gọi 911 để chắc rằng họ có mã số của cô.”
“Họ có rồi.” Cô ta nói dối và nhăn mặt. Cô ta nhận được một tin nhắn, đọc nó và có lẽ đó là bạn thân của cô ta, người mà đang kêu gọi cảnh sát đi và cô ta thì tôi lo được rồi, rồi bạn cô ta sẽ lo lắng bạn cần phải gọi cảnh sát đi bạn yêu, chuyện này thật điên rồ. Tôi có thể cảm nhận được chút động lực ở đây rằng tôi có cơ hội tự do.
Cô gái này không muốn mấy tên đàn ông làm hành pháp, nhìn xem cô ta sở hữu bao nhiêu chiếc dây kháng lực kìa. Cô ta đã chuẩn bị cho những chuyện như thế này. Cô gái này giống như một thành viên trong đội tác chiến, như người quản lý khách sạn nổi loạn trong phim Mắt đỏ. Tôi không thể hiểu nổi bức ảnh Marilyn Monroe và đồ nội thất West Elm, nó không phù hợp với cặp đùi cứng như đá và khả năng kháng cự của cô ta. Nhưng tôi biết rằng cô ta muốn tôi bị trói dưới sự kiểm soát của cô ta hơn là ngồi trong một phòng giam tại khu vực thành phố mà cô ta không thích. Cô ta đã có thể lăn cơ thể vô thức của tôi qua cửa và tống ra ngoài đường. Cô ta có thể làm rất nhiều thứ nhưng cô ta đã biết cách đánh để không làm tôi gãy xương. Cô ta ném điện thoại lên ghế.
“Mọi chuyện ổn cả chứ?” Tôi hỏi, khéo léo dẫn dắt rằng giờ chúng tôi bình đẳng, chúng tôi là mối quan tâm hàng đầu của nhau.
Cô ta không thích điều đó, cô ta tiến về phía tôi và lao cây kéo vào mặt tôi, dừng lại khi chỉ cách vài xen-ti-mét. “Tao sẽ đặt câu hỏi, đồ khốn.”
“Vâng được rồi. Cô là người chỉ huy.”
Cô ta cúi xuống nhìn tôi. Ước gì cô ta xỏ lấy một cái quần vào. “Mày là ai?”
Những điều tôi nói với cô ta bây giờ rất quan trọng. Tôi phải là một người khiến cô ta muốn trả tự do. Đây là câu hỏi quan trọng nhất mà tôi phải trả lời. Tôi nuốt nước bọt. “Tôi là Paul.” Tôi bắt đầu động não.
“Được rồi, Paul. Còn gì nữa?”
“Tôi xin thề với cô, tôi không phải một tên bệnh hoạn. Tôi không đến đây để làm hại cô.”
“Đúng là mày không mang theo vũ khí gì.” Cô ta thừa nhận.
Cô ta rút cây kéo ra sau một chút, chỉ một chút thôi. Tôi gật đầu. “Tôi đang rất bất ổn.” Bọn con gái thích con trai bất ổn.
Cô ta cất cây kéo đi. Tôi thở dài. “Tôi đang nghỉ một học kỳ ở trường luật. Tôi muốn trở thành một công tố viên.”
“Ừm.” Cô ta nói. “Bạn gái mày cũng ở trường luật à?”
“Tôi không có bạn gái.” Tôi trả lời.
Cô ta giơ cây kéo lên. Tôi đã quá nhanh nhảu. Tôi tiêu tùng rồi. “mày đã nói là đang tìm bạn gái cơ mà. Chính xác mày đã nói vậy. Lydia.”
“Tôi xin lỗi. Tôi đang quá hoảng loạn.”
Cô ta mím môi, đặt kéo xuống và cầm điện thoại lên. “Tao sẽ gọi cảnh sát.”
Tôi gật đầu, giống như một người Đảng Cộng hòa hứa giảm thuế trước sóng truyền hình quốc gia. “Cô nên làm thế.” Tôi đồng ý. Tôi chơi đến cùng. “Tôi không trách cô vì chuyện đó. Là tôi thì tôi đã gọi ngay khi cô đánh ngất tôi rồi. Tôi đã xuất hiện trong phòng ngủ của cô. Đó đúng là ác mộng. Tôi không thể tin là mình đã đến nhầm chỗ. Nếu tôi là cô, tôi cũng sẽ làm vậy thôi. Tôi cũng sẽ gọi cảnh sát. Ý tôi là chuyện này thật tệ, tôi hiểu điều đó.”
Cô ta không bấm 911. Cô ta nhìn tôi. “Nhưng chúng chắc chắn sẽ không giải quyết mọi chuyện. Chúng sẽ chỉ ném mày vào nhà giam và thả mày ra sau một ngày.”
“Đúng vậy.” Tôi nói. “Nhưng nếu như cô rối bời như tôi bây giờ, thì một đêm trong tù cũng đáng.”
Cô ta vẫn không gọi 911. Tôi đang trở thành một con người, thành Paul. Sự cương quyết của cô ta đang lung lay. “Tôi biết tôi nên gọi.” Cô ta nói. “Với tư cách một công dân.”
Ở căn hộ bên cạnh, ca khúc “Sao băng” của Bad Company vang lên, phá vỡ sự yên lặng. Một lúc sau nó biến mất và bỗng nhiên, chúng tôi cùng bật cười.
“Sáng nào cũng vậy.” Cô ta nói. “Chuông báo thức.”
“Đó là một cách khủng khiếp để bắt đầu một ngày mới. Tôi đoán anh ta sống một mình phải không?”
“Anh ta là một cô gái.” Cô ta nói. Giờ tôi đã tóm được cô ta rồi, cô ta đang cởi mở hơn. Tôi có thể thấy điều đó đang xảy ra. “Dù sao thì, anh vẫn nói đúng.” Cô ta nói, câu này quan trọng đấy.
“Tôi phải gọi 911.” Nói thì như vậy, nhưng cô ta vẫn không bấm máy. “Đây không phải chuyện về tôi hay anh.” Cô ta giải thích. “Đây là chuyện phải làm khi người ta gặp phải những tình huống như thế này.”
“Vâng.” Tôi mạnh dạn nói. “Việc đúng đắn.”
Cô ta lướt nút mở khóa trên màn hình điện thoại. Tôi quan sát móng tay cô ta, ngắn và không sơn màu. Cô ta bấm mật khẩu. Tôi nghe tiếng người hàng xóm bước đi nặng nhọc. cô ta bấm số 9 rồi chần chừ. Tôi đi nước cờ cuối cùng. “Đừng tự trách mình.” Tôi nói. “Tin tôi đi, tôi biết tôi đã tự khiến mình ra nông nỗi này.”
Cô ta ngừng bấm số. “Giờ anh muốn thế nào?” Cô ta hỏi.
Tôi thắng rồi. Giờ tôi bắt đầu kể câu chuyện đã được trau chuốt của mình. Tôi nói rằng vài tháng trước bạn gái tôi lừa dối tôi. Ngay trong năm học đầu tiên của tôi ở trường luật, và điều đó khiến tôi rất căng thẳng.
“Anh học luật ở đâu?” Cô ta hỏi. Ôi, cầu Chúa phù hộ cho đàn bà, sinh vật bí ẩn hay tò mò, dễ thay đổi từ tâm trạng này sang tâm trạng khác.
“UCLA.” Tôi trả lời, và giờ tôi bắt đầu phần hay ho. Tôi nói rằng mình đã tuyệt vọng, chán nản và bắt đầu Hẹn hò Ngẫu nhiên trên Craigslist. “Đó là nơi tôi gặp Lydia.” Tôi giải thích. “Lydia và tôi đi uống cà phê, rồi cô ấy có ý tưởng bảo tôi xuất hiện và khiến cô ấy bất ngờ trên giường của cô ấy.”
“Eo ôi.” Cô ta ngồi xuống ghế sô-pha. “Cô ấy có ở trong tòa nhà này không?”
“Có. Hoặc là tôi đã nhầm địa chỉ, nhưng tôi đã xem trong điện thoại của mình rồi. Cô ấy bảo cô ấy chỉ khóa cửa khi ở cùng ai đó, rằng tôi có thể đến lúc nào cũng được. Dù sao thì tôi cũng biết chuyện này nghe hơi kinh tởm. Nhưng cánh cửa của cô không khóa và tôi nghĩ rằng tôi đã đến đúng chỗ.”
Cô ta bắt đầu thay đổi. Cô ta không thể tin rằng mình đã quên khóa cửa và tự trách mình về việc đó. Cô ta đập chiếc điện thoại vào đầu. “Tôi phải để ý hơn khi sống ở nơi này.” Giờ bầu không khí đã thay đổi. Cô ta chỉ tự trách mình, lỗi lầm của cô ta sau khi một anh chàng ra về và cô ta đã quên khóa cửa. Cô ta không còn sợ tôi nữa. Cô ta đang lo lắng điều gì sẽ xảy ra nếu ai đó thực sự nguy hiểm xuất hiện ở đây. Cô ta lại vứt điện thoại xuống ghế và cầm cây kéo lên.
“Nằm yên nhé.” Cô ta cắt những chiếc dây kháng lực đang trói cánh tay tôi và giờ chúng tôi bắt đầu tìm hiểu nhau. Rachel là một người trông trẻ. Cô ta là người đứng đầu trung tâm hỗ trợ chống hiếp dâm ở đại học và giờ vẫn tiếp tục dạy tự vệ cho phụ nữ. Tôi xoa cổ tay. “Thế mới thấy sao cô ra đòn được ác vậy.”
Rachel làm việc cho một gia đình giàu có và căn hộ này thuộc về họ, đó là lý do thực sự khiến cô ta không gọi cảnh sát. “Họ hoang tưởng lắm.” Cô ta nói. “Nếu tôi gọi cảnh sát rồi cảnh sát gọi cho họ thì sẽ trở thành cả một vấn đề.” Cô ta đặt cây kéo xuống. “Họ là lũ triệu phú LA gàn dở. “Anh có thể thấy họ phân biệt giới tính và lạc hậu đến thế nào với những thứ Marilyn Monroe khỉ gió và cả đống thảm lông này. Đó là những gì mà mấy ông già nghĩ một cô gái trẻ cần có, anh biết chứ?”
“Nói chuẩn lắm.” Tôi tán thành, tôi vẫn là tù nhân của cô ta, kẻ vâng lời của cô ta. “Họ có nổi tiếng không?”
Cô ấy nói có nhưng nhăn mặt. “Tôi đã ký một cam kết không tiết lộ. Tôi không thể nói với bạn bè hoặc mấy tờ báo lá cải hay bất kỳ ai. Thậm chí mẹ tôi cũng chẳng biết tôi làm việc cho ai.”
“Chà. Điên thật.”
“Ừ. Mong là tôi sẽ sớm thoát khỏi đây. Thế anh có định gọi cho cô Lydia kia không?”
Tôi không thể hiểu nổi phụ nữ LA. Họ không biết sợ. Tôi có thể là bất kỳ ai. Tôi có thể là kẻ nói dối – mà đúng là tôi đang nói dối đây. Tôi có thể là một tên biến thái, một kẻ hiếp dâm mà cô ta vẫn luyện tập để đối đầu. Tại sao cô ta lại đang mỉm cười với tôi và bẽn lẽn hỏi tôi về cuộc hẹn hò tưởng tượng trên Craigslist của tôi? Sao cô ta có thể hoàn toàn bình thường như vậy, đến mức như đang tán tỉnh tôi?
“Không.” Tôi nói, xoa xoa cổ tay. “Tôi nghĩ đây là một dấu hiệu rằng tôi nên trốn đi thì hơn.”
“Đúng vậy.” Cô ta nói. “Anh sẽ trở lại vào thời điểm thích hợp. Tôi đã đến một hội thảo tuyệt vời về tự phát triển bản thân tháng trước. Đúng lànhững điều có thể thay đổi cuộc đời.” Đúng là một cô nàng mới ra trường ngây thơ, vừa tốt nghiệp được mười phút rồi cho rằng mọi chuyện đều có thể giải quyết được bằng việc tụ tập, giao tiếp với nhau, những biểu ngữ và hy vọng. Cô ta tươi cười. “Cà phê không?”
Tôi không muốn cô ta gọi cảnh sát nên tôi nói tôi muốn uống cà phê. Cô ta chỉ tôi ngồi xuống ghế trong khi cô ta đổ bột cà phê vào một chiếc máy pha kiểu cũ. Cô ta bắt đầu kể về bản thân. Ngoài việc làm người trông trẻ và huấn luyện viên võ tự vệ, cô ta cũng là một gia sư luyện thi SAT và cô ta không thể hiểu nổi những tưởng tượng về việc hiếp dâm.
“Tôi đã làm việc với phụ nữ ở UCLA. Rất nhiều phụ nữ học thứ này phát cuồng về những ảo tưởng về hiếp dâm. Giải thích cho tôi đi trong lúc tôi thay đồ.”
Cô ta đi qua tôi thẳng vào phòng ngủ của mình và cô ta không hề đóng cửa lại. Tôi có thể nhìn thấy cô ta đi lại quanh phòng, mặc thử chiếc quần nỉ Victoria’s Secret PINK rồi đá nó đi, chui vào một cái quần jean khác và lại cởi nó ra. Và tôi ngồi đây, đánh bóng hiểu biết giả tạo của mình về những ảo tưởng hiếp dâm và vấn đề kiểm soát và cả Craigslist. Vú em Rachel bước ra trong chiếc váy ngắn màu đen nhỏ xíu và đôi bốt UGG to đùng cùng chiếc áo phông ngắn màu ghi bé tẹo. Cô ta dùng son bóng. Rất nhiều son bóng. Cô ta xịt nước hoa. Cô ta ăn diện vì tôi. Tôi đột nhập vào nhà cô ta, tìm thấy cô ta trên giường và giờ cô ta ăn diện vì tôi.
“Chà, tôi hiểu ý cô về cảm giác rùng mình khi mất khả năng kiểm soát, nhưng tôi cảm thấy mình đã đủ thiếu kiểm soát mỗi khi tôi bước ra khỏi căn hộ của mình rồi. Trong phòng ngủ, tôi muốn là người nắm quyền. Nhưng tôi nghĩ là cô cũng đã thấy điều đó.”
Cô ta đổ cà phê ra những chiếc cốc IKEA sứt như muốn hét LOVE bằng chữ in hoa. Cuộc sống thật tàn khốc và từ “tình yêu” thì không nên bị đem in lên khắp nơi như vậy. Cô ta có mùi như xì gà. “Anh có vẻ là một người thích cà phê đen.”
Tôi gật đầu mặc dù tôi muốn thêm kem. “Cảm ơn.”
Cô ta nhìn ra ngoài cửa sổ về phía khoảng giữa những cây cọ. “Tôi vẫn rất thích nơi này. Đứa bé thì cũng ngoan. Thằng bé chưa biết mình cũng sẽ là một tên khốn.” Cô ta thở dài. “Nhưng việc đi lại thật kinh khủng. Gia đình họ ở Brentwood và Malibu còn tôi thì phải đi từ tận Eager Rock nên người bố mới gợi ý sao không ở đây luôn. Anh biết nơi này thế nào rồi đấy, cái cách mà người ta hoặc là bần cùng thất nghiệp hoặc là cho đi những căn hộ miễn phí.”
“Hay thật.” Tôi phải biết liệu Amy có sống ở đây hay cô ta chỉ bốc phét bừa một địa chỉ. “Vậy cô có ở cùng ai không?”
“Không, từ khi tôi còn học đại học.” Cô ta nói.
Amy chỉ chọn một địa chỉ ngẫu nhiên. Và chính vì con đàn bà khốn khiếp đó mà tôi mới đến đây, bị trói, bị buộc phải uống cà phê đắng ngắt từ chiếc cốc tình yêu sứt mẻ. Tôi bảo Vú em Rachel là tôi phải đi. Tôi không đồng ý trao đổi số điện thoại. Cô ta ỉu xìu.
“Chúc may mắn với việc học hành.” Cô ta nói.
“Cảm ơn. Chúc may mắn với mấy người giàu có.” Tôi đáp lại.
Cô ta cười lớn. “Cảm ơn Paul.”
Tôi đi qua đường Franklin. Tôi phá hỏng cơ hội có một cuộc sống hoàn toàn mới với Love, tôi đi đường vòng để tránh mặt Calvin. Tôi về đến tòa nhà của mình và Harvey không ở trong văn phòng. Chúa là có thật. Nhưng Delilah đang đứng ở cửa căn hộ của tôi, khoanh tay trước ngực và hai mắt nheo lại rồi cô ta nói.
“Em biết vấn đề của anh là gì, Joe.”
Vậy chắc là chẳng có Chúa nào cả.