Dĩ nhiên, Forty chỉ đang quá khích và chúng tôi không thực sự đến Mexico. Chúng tôi rời khỏi một thiên đường đầy những miếng canape, taco cá và cốc-tai caipirinha để đến một quán Taco Bell chết tiệt.
Tôi hình dung tất cả mọi người ở The Aisles trong phòng chiếu. Hy vọng rằng Love không ngồi lên lòng Milo. Tại sao lúc nào cũng phải có một Benji, một Henderson, một Milo? Milo sẽ trở thành vấn đề. Tôi tìm Milo trên Google, ra một chuỗi toàn những thứ khó chịu, giải thưởng viết kịch bản, những đóng góp cho Hội chợ Phù hoa, bằng cử nhân tâm thần hợp pháp ở Nylon. Tôi ghét việc biết rằng Milo đã thành công ở Hollywood, ai nói rằng không ghen tỵ với hắn ta thì đều đang nói dối. Chúng tôi rẽ vào Taco Bell và Love nhắn tin. “Anh sắp về chưa?”
Tôi đọc to cho Forty nghe.
“Bảo chị ấy chúng ta bị tắc đường.”
Tôi nhìn ra con đường vắng tanh. “Thật ư?”
“Cậu nói đúng. Cứ bảo chị ấy tôi là thằng khốn, chị ấy sẽ hiểu.”
“Forty.” Tôi nói. “Có lẽ anh nên nhắn tin cho cô ấy.”
“Tôi đang cầm lái.” Anh ta nói khi anh ta đỗ xe và vặn khóa tắt máy. “Thật đấy, cứ nói tôi là một thằng khốn, thế là chị ấy hiểu ấy mà. Ổn cả thôi bạn hiền.”
Rồi tôi nói với Love rằng Forty đang hành xử như một tên khốn, em nhắn lại Hừm...mmmm và bảo rằng em sẽ bao che cho chúng tôi. Chúng tôi ra khỏi chiếc Spyder và đi bộ qua bãi xe, bước vào quán Taco Bell chết tiệt. Bên trong, chúng tôi ngồi ở một chiếc bàn nhỏ và Forty kể với tôi về một kịch bản khác của anh ta, The Mess. “Cái này đã được vào Danh sách Đen tối. Cái đó bí mật hơn cả Danh sách Đen.”
Tôi nhìn anh ta. “Danh sách Đen là cái gì?”
Anh ta cười. “Những kịch bản hay nhất chưa được sản xuất trong thành phố. Và Danh sách Đen tối thậm chí còn có những kịch bản hay hơn. Chỉ có khoảng mười nhà sản xuất biết Danh sách Đen tối và The Mess đã được liệt vào trong đó.”
“Tuyệt.” Tôi nói. Tôi tự hỏi những giáo viên ở LA có bao giờ dạy bọn trẻ biết khiêm tốn hay không.
Forty nói The Mess kể về một vụ bắt cóc.
“Chà.” Tôi nói. “Tôi cũng đang viết về chủ đề bắt cóc.”
“Không đùa đấy chứ?” Anh ta hỏi. Lúc nào anh ta cũng làm quá.
Tôi bảo anh ta rằng chúng tôi nên đọc bản thảo của nhau, anh ta nói đây là một ý tưởng quá đỉnh rồi gửi cho tôi The Mess và Người anh em song sinh thứ ba. Tôi mở máy tìm những bản thảo đã lưu trong đó, những đoạn tôi đã viết khi không ngủ được, khi tôi nghĩ đến cô ta, nghĩ đến những chuyện đã xảy ra. Khi ấy, tôi làm như Alvy Singer, cố gắng cải thiện mọi chuyện bằng trí tưởng tượng của mình. Tôi nói với Forty câu chuyện yêu thích về Amy của tôi, lần mà chúng tôi đi xa và dùng tên giả. Chỉ khác là trong phiên bản này, tôi bắt được cô ta đang ở trong lồng khi cô ta đang ăn cắp sách. Tôi khóa cửa nhốt cô ta trong đó và biến cô ta thành nô lệ.
Cuối cùng cô ta lại yêu tôi lần nữa và chúng tôi tiếp tục sử dụng những cái tên giả. Chúng tôi trở thành bạn bè với những người mà chúng tôi đã lừa ở Little Compton, Noah Pearl Harry Liam. Forty gọi đó là hội chứng Stockholm nhưng anh ta đã lầm; cô ta muốn bị bắt.
“À ra vậy. Cô nàng hư hỏng. Hay đấy.”
Đây là lí do tại sao người ta thích viết lách. Chúng ta có thể gặp lại những người bạn cũ mà không cần phải lên Facebook và xem họ đang định làm gì hay phải xử lý những kẻ ngốc được gọi là FOMO[1]. Tác giả có thể biến đổi bạn bè mình như mong muốn, trở thành người mà họ có thể trở thành nếu thông minh hơn, dũng cảm hơn.
“Tên kịch bản đó là gì?” Anh ta hỏi.
“Fakers[2].” Tôi nói. “Nhưng nó mới chỉ là một bản mô tả chứ chưa hẳn là một câu chuyện. Tôi chưa hoàn thành.”
“Mọi câu chuyện đều bắt đầu bằng một câu chuyện khác.” Anh ta làm như thể câu anh ta vừa nói thực sự có ý nghĩa vậy, đúng kiểu Hollywood. Anh ta bảo tôi xem thửThe Mess. “Ý tưởng lớn gặp nhau. The Mess rất giống với Fakers của cậu.”
“Cậu muốn tôi đọc luôn bây giờ?”
“Gửi cho tôi bản của cậu.” Anh ta bỏ một viên thuốc vào miệng. “Tôi chẳng vội về The Aisles chết tiệt kia. Tin tôi đi cậu chẳng bỏ lỡ thứ gì đâu.”
“Bueno.[3]” Tôi trả lời, bởi vì một nhà văn LA thành công khốn khiếp như Milo cũng sẽ nói vậy.
Vậy là chúng tôi đọc. Cả hai cùng đồng ý rằng tác phẩm của mỗi người đều đúng là tuyệt phẩm. Forty đã hết sức ngạc nhiên vì tầm nhìn của tôi trong Fakers và tôi cũng khen ngợi tương tự với tác phẩm của anh ta. Tôi nói rằng mình rất ấn tượng với kết cấu câu chuyện trong The Mess mặc dù nó vô nghĩa và rời rạc.
Và đó là lúc tôi biết mình đã mang những tham vọng. Chúng chẳng đem lại điều gì tốt đẹp. Tôi biết điều này từ trước khi tới đây. Tôi đã làm sai lời khuyên của ông Mooney. Tôi không tìm được ai liếm láp của quý mình. Tôi đã ngủ với diễn viên. Tôi đã lội ở một cái bể bơi. Nhưng tôi cũng đã biết được cảm giác khi nhìn thấy dòng chữ chạy trên màn hình iPad của Forty: Kịch bản và sản xuất bởi Joe Goldberg.
Tôi cần Forty giúp tôi chen chân vào ngành này và cho Milo tôi làm được gì. Tôi thừa biết rằng cần có nhiều hơn là một video Funny or Die đáng yêu để tên khốn kiêu ngạo đó có được vị trí ngày hôm nay và tôi đã đọc đủ những quyển hướng dẫn diễn xuất để hiểu rằng nếu không có quan hệ thì sẽ chẳng đi đến đâu cả. Giờ thì tôi đã có rồi. Tôi quen Forty Quinn. Tôi nói rằng chúng tôi có thể kết hợp The Mess và Fakers, mắt anh ta như muốn lồi ra.
“Siêu kịch bản. Dĩ nhiên rồi. “Tuyệt đỉnh, cốt truyện đã có ngay đây rồi.”
“Cùng làm thôi.” Tôi nói lớn.
“Chúng ta nên gọi điện thông báo cho người đại diện chứ?” Anh ta hỏi.
Thay vì nói rằng mình không có người đại diện, tôi bảo anh ta rằng chúng tôi nên đợi. “Hãy chắc chắn rằng chúng ta làm ra một thứ tuyệt vời trước đã. Chúng ta chỉ có một cơ hội thôi.”
Anh ta vỗ lưng tôi. “Nước đi thông thái đấy Giáo sư.”
Chúng tôi đồng ý chờ đến khi kịch bản nuột nà mới nói cho người khác, dù là Love hay người đại diện, bất kỳ ai, tất cả mọi người. Tôi không muốn ai nói cho Milo biết rằng tôi đang cố làm gì. Tôi muốn cho tên khốn đó biết rằng tôi đã làm được gì. Hơn nữa, Hollywood rất ngu si, vậy nên nếu kịch bản của chúng tôi không bán được, thì sẽ chỉ giống như chúng tôi chưa từng thất bại.
Forty vỗ vào lưng tôi, chúng tôi tiến đến quầy. “Có thực mới vực được đạo.” Anh ta nói. Tôi chọn trên thực đơn: bánh taco Doritos Loco, bánh kẹp gordita, và món gì đó có tên là quesarito không phải do các abuela sáng tạo ra ở Mexico City mà là những nhà khoa học ở Trung Mỹ.
Forty bắt đầu nói về bánh chalupa với một tên phê thuốc ở quầy tính tiền. Rồi chúng tôi vào bếp để anh ta có thể giới thiệu một amigo supremo[4]với tôi, bếp trưởng Eduardo. Forty gọi cả tấn đồ ăn - hai ổ khoai tây nướng phủ nhân, ba miếng gordita, một chiếc burrito thịt bò 5 lớp và tất cả những loại sốt cay họ còn. Trong khi chờ hóa đơn, anh ta thò tay vào túi và lôi ra cả tập tiền, tôi chính thức được sống trong bộ phim Less Than Zero.
Gã đàn ông ở trong quầy mỉm cười. “Ba mươi chín đô tám mươi hai xen.”
“Cảm ơn anh bạn.” Forty đáp lại. “Đừng quên sốt cay của chúng tôi nhé.” Anh ta huýt sáo. “Eduardo!” Anh ta hét to. “Anh phải bảo mấy người quản lý để các lựa chọn tiền boa ở đây. Tôi nên boa cho các chàng trai của anh thế nào đây?”
Eduardo cười. “Hài hước đấy ngài Forty.”
Eduardo có lẽ là người gần giống với một người bạn thực sự của Forty nhất, Forty lôi ra tờ một trăm đô, vò nhàu nó, giả vờ hắt xì rồi ném nó qua quầy. Người đứng ở quầy thanh toán từng nhìn thấy chuyện này trước đây, anh ta cười và nói những gì Eduardo bảo, điều mà Forty muốn nghe. “Cảm ơn ngài Forty.”
Forty gật đầu, chúng tôi quay lại bàn của mình và nói về Người anh em song sinh thứ ba như thể vẫn có thể cứu vãn được tác phẩm ấy kể cả khi tôi có giết chết hết những ý tưởng của anh ta và làm lại từ đầu.
“Cảnh ở sa mạc.” Tôi nói. “Người anh em song sinh thứ ba xen vào và phá hỏng mọi thứ của cặp song sinh.”
Forty gật đầu, chăm chú. Rõ ràng là anh ta đang suy nghĩ qua lại giữa Milo và chính anh ta trong vai nhân vật Người anh em song sinh thứ ba. Tôi bỗng thấy thật hạnh phúc khi là con một.
“Giờ, cặp song sinh đã ổn định cuộc sống nhưng tên khốn này đã đảo lộn tất cả.” Tôi tiếp tục. “Hắn ta hiếp vợ của họ, gây rắc rối trong công việc của họ và giờ thì mọi chuyện hỏng bét bởi vì hắn phản bội cả hai người anh em kia và hóa ra họ không thân thiết như họ nghĩ.”
“À.” Anh ta nói. “Cảnh Hai đây.”
“Rồi cuối cùng, cặp song sinh tìm ra cách để tin tưởng nhau. Họ chắc chắn rằng cái chính là ở họ, vậy nên họ lên kế hoạch và đưa người thứ ba đến Vegas.”
Forty đập bàn. “Địa điểm quay hay lắm. Tôi thích đấy.”
“Nhưng họ không đến được đó.” Tôi nói với anh ta.
Đúng là đồ ngốc. “Họ ra khỏi đường chính, đánh người thứ ba nhừ tử rồi bỏ mặc hắn ở đó.”
“Vãi!” Anh ta nói. “Kinh khủng thật!”
“Nhưng rồi sau đó.” Tôi nhoẻn miệng cười. “Cảnh cuối phim, anh thấy chiếc xe đỗ lại, một cái xác bị ném ra lề đường.”
Mắt Forty lấp lánh. “Người anh em song sinh thứ ba đã lừa cả hai người kia.”
Tôi gật đầu. “Phim của anh đó.”
Forty nói viết vậy có thể thành công rồi xé một gói sốt cay và dốc vào miệng. “Tiếp theo. The Mess.”
Anh ta nghĩ phim đó sẽ là sự pha trộn giữa phong cách Tarantino và Nora Ephron trong một vụ bắt cóc kiểu cổ điển nhưng tôi đã đọc bản thảo và Forty rõ ràng không phải một nhà văn. Anh ta chỉ thích ghép những cái tên với nhau. Dĩ nhiên đó là một câu chuyện ở Vegas - Forty sẽ làm mọi thứ để đến được Vegas - nhưng những nhân vật thì tứ tung khắp nơi, kẻ bắt cóc thì lúc là con trai, lúc lại là con gái và cứ thay đổi lung tung. (Rõ là viết lúc phê thuốc). Nhưng tôi có thể sửa được: chỉ đơn giản là thay thế nó bằng bản Fakers của tôi.
Anh ta đung đưa hàm rồi ngả ra sau ghế. “Ôi trời. Có một chuyện mà tôi đã không nghĩ tới.”
“Gì thế?” Tôi hỏi.
“Chúng ta có thể giữ bí mật về những gì đã nói ra ở chiếc bàn này chứ?”
“Ồ chắc chắn rồi.” Tôi gật đầu.
“Love rất bực mình về The Mess. Chị ấy nghĩ nó viết về chị ấy.”
Tôi nghe chăm chú, đưa tay chùi miệng. “Sao cô ấy lại nghĩ đó là về cô ấy?”
Forty thở dài và thả tấm rèm xuống. Anh ta giải thích rằng Love là một cô gái luôn có những mối quan hệ, em gần như không thể độc thân, đó là lý do mà em kết hôn rất nhanh khi còn trẻ, rồi lại tái hôn. “Và rồi sau khi anh chàng bác sĩ chết.” Anh ta lắc đầu. “Cậu ạ, chị ấy như một cái xác không hồn. Như là... lo lắng rằng mình sẽ trở nên quá khó chịu. Nếu không ly dị thì tức là chị ấy trở thành góa phụ và tất cả những gì chị ấy muốn là có ai đó bên cạnh.”
Tôi không nghĩ em như thế. Có thể đã từng như thế. Nhưng giờ thì không. “Ừ.”
“Dù sao thì.” Anh ta nói. “Chị ấy đã thề sẽ không hẹn hò với ai nữa nếu như chuyện tình cảm của hai người không trường tồn mãi. Vậy nên tôi thường đùa rằng lần tiếp theo khi chị ấy quen ai đó, chúng tôi sẽ trói và nhốt người đó ở The Aisles để anh ta không thể chạy đi đâu, không thể gây ra chuyện gì tồi tệ, không thể gặp bác sĩ mà phát hiện ra mình bị ung thư.” Anh ta cười. “Vậy đấy, đó là một phần cảm hứng cho The Mess.”
“Ôi trời.” Tôi nói,
Anh ta cười. “Cậu đang sợ chết khiếp đấy.”
“Nhưng theo một cách tích cực.” Tôi nói. Và đó là sự thực. Tôi cảm thấy thật đặc biệt. Love đang tìm kiếm một thứ gì đó có thật, và đó là tôi, thế là hơi sớm và có vẻ vô lý, chúng tôi mới chỉ quen biết nhau vài ngày nhưng mẹ kiếp, cảm giác được thèm muốn thật tuyệt. “Với tôi thì chuyện này thật tốt.” Tôi nói. “Chẳng mấy mà tôi sẽ chẳng thể hẹn hò với ai khác ngoài Love nhưng đừng nói với cô ấy rằng tôi nói thế.”
“Dĩ nhiên là không rồi.” Anh ta nói. “Tôi không bao giờ làm thế. Và ý tôi là tôi sẽ không bao giờ an phận ở tuổi ba mươi và tôi và tôi cũng sẽ không bao giờ nói với Love rằng cậu muốn ổn định.”
“Vậy còn Milo…” Tôi nói. Vết ngứa mà tôi không thể gãi. “Thực sự không có gì giữa họ chứ? Ý tôi là, không có gì gần đây?”
Forty thở dài. “Chuyện đó thật chán chết. Cậu phải hiểu chị gái tôi. Chị ấy cực kỳ nhiều ham muốn.”
Tôi gật đầu. “Ừ.”
“Vậy nếu cậu muốn hỏi rằng họ có từng ngủ với nhau không, rõ ràng là có.” Anh ta nói. “Hồi còn ở phía đông, cả trăm năm về trước, lúc chúng tôi còn là những đứa trẻ. Nhưng tôi đảm bảo với cậu, bạn hiền, cô gái đó không hề yêu gã trai ấy.” Anh ta nghiêng người và ợ. “Đừng hiểu sai ý tôi, nhưng Love chỉ thích kiểu đàn ông thiếu thốn một tí, cậu biết đấy, người những vùng nghèo.”
Tôi không thể tin rằng vẫn có người ăn nói kiểu vậy, nhưng khi tôi chưa kịp đáp lại thì Forty đã vỗ tay. “Quay lại với những thứ hay ho nào.” Tức là anh ta muốn nói chuyện công việc và kế hoạch B đã hoàn toàn thuyết phục anh ta, kế hoạch về một bản nháp mới cho The Mess. Đây là LA, ai cũng nói phét cả, nhưng tôi thích suy nghĩ tách biệt khỏi Brad Pitt ở một mức nhất định.
Đồ ăn được bê ra và burrito thì có mùi như bánh gordita, giống như khoai nướng và có vị như chalupa, tôi không hiểu sao phải gọi nhiều thứ khác nhau như vậy trong khi ý định của Forty chỉ là trét hết đống sốt cay lên đó. Một vị cay nóng thiếu tinh tế có thể nhấn chìm bất kỳ thứ thịt, phô-mai hay rau củ nào đã được rã đông và nhồi vào chiếc tortilla này. Thứ duy nhất vớt vát là Thái Bình Dương ngay trước mắt chúng tôi.
Forty ăn như một đứa trẻ mồ côi đói khát, những miếng ngoạm khổng lồ khiến má anh ta căng phồng. Anh ta không hề nhìn vào mắt tôi trong khi mô tả, một cách sống động và chi tiết, ngôi nhà gỗ một tầng của anh ta ở Bellagio, năng khiếu chơi đếm bài của anh ta, những đam mê ở thời điểm hiện tại và sự ngưỡng mộ của anh ta về những năm 70. Sự thật là hầu hết mọi người không muốn thừa nhận rằng có những người được sinh ra nhầm thời. Forty sẽ thành công hơn vào những năm 70, trước khi có bệnh AIDS và Twitter, khi mà chỉ cần một chiếc quần jean thật ngầu, có mối mua cocain và một chút tương đồng với Hopper, Nicholson hay DeVito. Tôi cảm thấy cực kỳ thương cho Forty bởi vì không có một cỗ máy thời gian thì anh ta sẽ không bao giờ hạnh phúc.
Chúng tôi ăn no căng bụng, đi ra ngoài đến chỗ chiếc Spyder. Forty không bật động cơ.
“Có chuyện này, bạn của tôi.” Anh ta nói. Anh ta bật mở hộp để găng tay và lôi ra một chiếc phong bì. “Tôi đã gặp một người chia bài blackjack rất tốt bụng tuần vừa rồi.” Anh ta hạ giọng. “Tôi đang có rất nhiều tiền và tôi đang đến hạn phải nộp Người anh em song sinh thứ ba cho mấy anh bạn tôi ở hãng Sony. Và tôi không thể để cậu bị chậm lại vì công việc ban ngày của cậu.”
Anh ta đưa tôi chiếc phong bì. Bên trong đầy tiền mặt. “Tôi ổn.” Tôi nói. Tôi không muốn nhận tiền từ thiện của anh ta.
“Chẳng có gì đâu.” Anh ta nói. “Chỉ là mười ngàn tôi đã để quên.”
Anh ta bỏ mười ngàn vào ngăn để găng tay. Những người giàu có. Những con người ngu ngốc.
“Love sẽ thắc mắc số tiền đó từ đâu.” Tôi giải thích.
Anh ta có câu trả lời cho việc đó. “Cậu là một người bán sách. Cậu là một doanh nhân nhỏ đầy kiêu hãnh với đạo đức nghề nghiệp đáng ngưỡng mộ và một doanh nghiệp khởi nghiệp vững chãi. Vì thế, trên đời này, cậu hoàn toàn khác xa so với một kẻ đào mỏ.”
Tôi đã đợi anh ta nhắc đến cụm từ đó và tôi vẫn sẽ tiếp tục làm việc dù thế nào đi chăng nữa bởi vì tôi không phải một tên đào mỏ khốn khiếp. “Tôi hiểu.”
“Cậu sẽ đưa tôi những trang bản thảo đó và tôi sẽ làm phần của mình rồi chúng ta cùng nhau luân chuyển công việc. Xử lý nhanh gọn mấy bé này trước khi mùa hè kết thúc. Bắt đầu giới thiệu với mọi người và tung chúng ra khi bọn trẻ bắt đầu năm học. Ổn chứ?”
“Tôi có thể bắt đầu ngay bây giờ.” Tôi nói.
Anh ta nháy mắt. Chúng tôi đều biết rằng sự hợp tác này có một chút lệch lạc. Nhưng liên minh nào chẳng vốn không đồng đều theo cách này hay cách khác? Tôi không biết cặp đôi nào hoàn hảo, hai người thực sự cùng gánh vác những phần ngang bằng nhau.
Anh ta bảo tôi đưa anh ta lọ thuốc giảm đau codeine nằm trên sàn nhà và nơi này thật kinh tởm, đầy những giấy gói Taco Bell và những chai Spite, Fanta bẩn thỉu nhơ nhớp. Forty đã nát bét - phụ thuộc vào thuốc, sống trong quá khứ mà ngay từ đầu đã chẳng phải của anh ta. Nếu chúng tôi xuất hiện trong phim Variety, tôi sẽ là chàng trai hấp dẫn còn anh ta là người còn lại.
Anh ta nhấp nháp thuốc của mình cùng Fanta và khởi động chiếc xe. Chúng tôi có thể chết trên đường quay về The Aisles. Nhưng chúng tôi cũng có thể sẽ sống sót. Chúng tôi hát theo những ca khúc của Eagles khi đánh lái ngọt lịm sang trái tiến vào khu đất.
Forty đạp phanh và vặn nhỏ âm lượng. “Còn một điều Bố mẹ tôi rất nghiêm khắc với trò chơi của tôi. Họ gọi đó là bài bạc, như thể tôi là một nữ sinh trường dòng ở Pennsylvania không biết đếm bài. Thế nên đừng nhắc đến mấy cái thành tích của tôi.”
“Đồng ý.” Tôi nói.
“Một điều nữa.” Anh ta nói. Và tôi ghét khi người ta làm việc này. Anh ta đổ nốt chỗ thuốc còn lại xuống bãi đất đầy cỏ và tôi hình dung ra những con sóc bị phê tới nóc. “Nếu cậu làm tổn thương chị gái tôi. Tôi sẽ giết cậu.”
Đó là lần đầu tiên tôi thấy tôn trọng anh ta. Chúng tôi rẽ vào lối đi đi xe và thấy một nửa số xe đã rời đi. Chúng tôi đã bỏ lỡ phần lớn bữa tiệc và Milo ngủ gật trên một chiếc ghế dài, hắn ta ngủ xấu điên - một lợi thế khác của tôi.
Forty đi vào căn nhà một tầng của anh ta còn tôi đi vào căn của Love. Phòng ngủ trên lầu đúng là một giấc mơ, một thế giới đảo ngược với ban công có mái che. Love nói rằng họ bắt chước một khu nghỉ dưỡng ở Maui. Tôi bước ra ngoài bởi vì tôi chưa từng trên một bãi cỏ, dưới bầu trời sao. Em bảo tôi lên giường. “Forty đã bị cắt khỏi True Detective.” Em ngửi tôi. “Anh có mùi như taco.”
“Bị bắt rồi.” Tôi nói.
“Anh thật tốt khi xuôi theo em ấy.” Em nói. “Forty đã rất thất vọng khi bị cắt, em nghĩ nếu không có anh ở đây thì chắc em ấy sẽ biến đến Vegas hay gì đó. Cảm ơn anh.”
“Anh ấy là người tốt.”
Em hôn tôi. “Em nghĩ em ấy cần một thời gian nghỉ ngơi.” Em nói. “Ngành công nghiệp ngu ngốc đó đang đầu độc em ấy và em ấy chỉ nên ở đây suốt mùa hè, không nên cố tham gia thử vai cho thứ mà thậm chí còn chẳng ra đâu vào đâu đó.”
Tôi siết nhẹ tay em. “Vậy hãy cùng làm như thế. Hãy ở lại đây.”
“Thế còn công việc của anh?” Em hỏi.
Tôi nói với em rằng tôi tự bán những cuốn sách có giá trị hơn cả khi làm ở cửa hiệu. Tôi có thể thuê một hòm thư từ một công ty trách nhiệm hữu hạn và dùng nó để giao dịch. Love cảm động vì tôi và nói rằng tôi có thể mượn một chiếc xe Prius cũ không ai sử dụng để qua lại những buổi thanh lý tài sản và kiếm hàng hóa. Tôi thích cái cách em nghĩ rằng đây là một ý tưởng tuyệt vời và em không gọi đây là bán hàng hạ giá. Em hôn tôi. Em cưỡi lên tôi, tôi đang tồn tại ở nơi này, ở Malibu, trong Tình Yêu. Mùa săn đã kết thúc. Tôi sẽ không nghĩ về Amy nữa. Tôi sẽ không lo lắng về Amy. Tôi sẽ không tự làm đau bản thân. Giờ là lúc để nghỉ ngơi. Đó là việc mà bạn làm khi bạn tìm thấy tình yêu. Amy không thể. Còn tôi thì có thể. Tôi mới là người may mắn, không phải cô ta.
❀ ❀ ❀
[1] 20* Fear of missing out: một hội chứng tâm lý khiến người mắc phải luôn có nỗi sợ hãi rằng mình sẽ bỏ lỡ điều gì đó.
[2] 21* Những kẻ giả tạo
[3] 22* Tiếng Tây Ban Nha, có nghĩa là "tốt thôi"
[4] 23* Tiếng Tây Ban Nha: người bạn cao cấp