Bí Mật Ẩn Giấu

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 101 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
22

❊ ❊ ❊

Ngày hôm nay đúng là xui xẻo. Delilah đi đi lại lại trong căn hộ của tôi. Cô ta điên tiết vì bị tôi bỏ bom. Và thật xui thay, cô ta đã không vục vào một hộp kem Ben Jerrymà lại ngay lập tức tiến hành một nhiệm vụ nghiên cứu. Cô ta bị ám ảnh bởi việc tôi cho cô ta leo cây. Cô ta không nói mình đã tìm hiểu được những gì, nhưng rõ ràng là đang lập hồ sơ để chống lại tôi.

“Giải thích đi. Chúng ta đã hẹn trước mà.”

“Anh biết.” Tôi cố gắng xoa dịu. “Là tại Calvin.”

“Anh là người lớn. Anh không phải mới lên mười. Đừng có nói với em về Calvin cái quái gì.”

“Thì tại cô hỏi chuyện gì cơ mà.” Tôi nhăn trán để ngăn mồ hôi chảy ra.

“Và anh không được trả lời là vì Calvin. Anh phải chịu trách nhiệm cho hành động của mình, Joe. Hành động của anh đã gây ra hậu quả, anh đã bỏ em và điều đó là sai.”

“Anh biết?”

“Anh biết ư?” Cô ta hỏi, lại bắt đầu rồi đây.

Cô ta đã tải ứng dụng gì đó ngăn mình không nhắn tin cho tôi nữa. Nhưng đừng bận tâm đến ứng dụng đó bởi vì chính tôi là người đã dẫn dụ cô ta, và giờ thì cô ta nghi ngờ là đã có chuyện gì đó xảy ra.

“Chẳng có gì cả.” Tôi phản kháng. “Anh chỉ chuồn đi thôi.”

“Anh chưa sống ở đây đủ lâu để có thể viện cái cớ đó. Anh đáng ra phải là một chàng trai New York.”

“Delilah.” Tôi nài. “Cô có thể bỏ qua chuyện này được không?”

Nhưng cô ta không thể. Cô ta vẫn còn nhiều điều để nói với tôi. Cô ta biết tôi đã nói với một người pha chế ở quán Birds rằng tôi làm một cô gái có thai. (Tôi có nói nhưng chưa làm đến thế.)

“Chuyện này rất phức tạp.”

“Vớ vẩn.” Cô ta quát.

“Delilah.” Tôi nói. “Chúng ta có thể không nói chuyện này bây giờ được không?”

“Tại sao chứ? Anh có nơi nào cần đến à? Đến giờ anh phải lượn qua lượn lại trong tiệm Pantry như một thây ma à?”

“Anh không lượn các nơi như thây ma.”

“Hỏi Calvin mà xem. Anh ta sẽ nói khác đấy.”

“Cô vừa bảo đừng lôi Calvin vào mà.” Tôi nhắc.

“Đừng có đánh trống lảng.” Cô ta tiến lại gần tôi, hai tay khoanh trước ngực. Cô ta nói Calvin đã kể rằng tôi đã đến dự tiệc ở nhà Henderson và chính tôi là người gợi ý đi đến đó. “Em biết anh đã ở đó. Em có bằng chứng.” Cô ta cho tôi xem một đoạn phim trên Youtube có cảnh tôi đang đứng trong căn bếp chết tiệt của Henderson. Tôi muốn xóa cả cái mạng internet này đi quá. “Calvin bảo một phút trước anh còn ở bữa tiệc rồi chỉ một phút sau anh biến mất. Thế anh đã đi đâu hả Joe?”

Tôi quên mất căn phòng này nhỏ đến thế nào, những bức tường mỏng ra sao. Cô ta đang cố nhốt tôi vào lồng nhưng tôi sẽ không để cô ta làm thế. “Delilah, như thế này không hay chút nào.”

“Không đúng. Cái không hay là anh để em làm tình với anh chán chê rồi quay đi và ỉa vào mặt em. Đó mới là điều không hay. Em muốn anh đàn ông lên đi và giải thích cho em tại sao anh đã không đi làm suốt mấy ngày nay và tại sao anh lại đến chỗ Henderson trong khi đã bảo là mình ghét ông ta đến như thế. Nhưng nếu anh không làm được, nếu anh nhất định không nói với em…” Cô ta hạ giọng và hít một hơi dài. Cô ta ngồi xuống, chỉ tay xuống sàn.

Tôi cũng ngồi xuống theo. “Sao thế?” Tôi hỏi.

Cô ta xoa hai tay vào nhau. Cô ta chỉnh lại tư thế kiểu Ấn Độ. Cô ta đang thích thú với điều này. Cô ta muốn điều này, bất kể nó là gì đi chăng nữa. “Nghe này.” Cô ta nói. “Em biết rồi.”

Tôi không nói gì.

“Em biết rồi.” Cô ta nhắc lại và tôi không thích chuyện này. Tôi biết.

Cô ta biết tôi không thích chuyện này, cô ta có thể nhìn thấy điều đó trên khuôn mặt tôi. Cô ta thực sự là một phóng viên điều tra chết tiệt, tay cô ta xoa dưới cằm còn cằm cô ta thì hạ xuống. Tôi ước cô ta biến mất đi luôn. Bụp. Và tùy thuộc vào điều mà cô ta nói tiếp theo, tôi có thể sẽ phải thực sự làm việc đó.

Cô ta hít một hơi. “Em biết về việc anh lạm dụng chất kích thíc.”

Cô đang đùa tôi đấy ư? Tôi thở phào và thả lỏng nắm đấm của mình, cô ta không hề biết mình vừa tự giữ được cái mạng ấy. Cô ta ngồi cạnh tôi và luồn tay vào tay tôi và bắt đầu làm như đang tái hiện lại phim Rush, rằng cô ta có thể giúp tôi cai nghiện. Cô ta xoa lưng tôi và nói về Trung tâm Promises cùng những cơ sở hỗ trợ hồi phục và sự điên rồ của LA. “Dez đã nói với em về số Percocet mà anh đã mua.” Cô ta nói. “Và cái cách anh bỗng nhiên biến mất và đi lang thang, ý em là, rõ quá rồi còn gì.” Cô ta đổ lỗi cho căn hộ. Brit Brit cũng đã trở nên sa đọa ở nơi này. Cô ta nhìn chằm chằm bức tranh Kandinsky. “Chúng ta có thể làm cho anh khá lên. Chúng ta có thể, miễn là anh sự muốn thế.”

Tôi cần cô ta nghĩ rằng mình đã đúng và tôi nói tôi muốn tự làm điều này. “Anh nghĩ mình cần chút thời gian.” Tôi thú nhận. Ha.

Cô ta vỗ nhẹ lên chân tôi, làm màu. “Anh có bảo hiểm chứ?”

Tôi nói tôi có rồi. Đột nhiên, cô ta bảo mình vừa nảy ra một ý tưởng này và rời đi. Năm phút sau, cô ta quay lại với một cái hộp trò chơi chết tiệt. “Máng và Thang. Đôi khi anh chỉ cần quay lại làm trẻ con thôi, anh biết chứ?”

Tôi không biết là vậy, nhưng vẫn đổ xúc xắc và giả bộ thích thú với những giai thoại tẻ ngắt của cô ta về những người nổi tiếng, về cái lần mà George Clooney “gần như tán tỉnh” cô ta. Cô ta trượt xuống một cái máng khác, trò chơi này sẽ chẳng bao giờ kết thúc. Đây là cái giá phải trả khi bạn ngủ với Đừng Ngủ Với Delilah. Đáng nhẽ ra tôi phải biết trước chuyện như thế này sẽ xảy ra nhưng tôi đã là một tên ngốc.

Cô ta muốn tôi gặp mẹ cô ta, đáng lẽ tôi phải đi và xoa dịu cô ta. Nhưng tôi mới ngu làm sao, tôi nghĩ tôi có thể mặc kệ Delilah. Tôi nghĩ mình đã hiểu cô ta theo cách mà những tên dở hơi trong tòa nhà này không thể hiểu, rằng chẳng có gì phải sợ bởi vì cô ta không đời nào lại yêu người như tôi. Cô ta là một kẻ thích lang chạ với những người nổi tiếng, một kẻ đào mỏ và mặc dù cô ta nói rằng mình mặc chiếc váy băng quấn đó vì công việc, nhân danh những kẻ đưa chuyện, nhưng thực ra cô ta mặc nó vì Nicolas Cage đã cưới một cô bồi bàn, Matt Damon cũng vậy và bởi vì George Clooney đã hẹn thề cùng một cô luật sư nóng bỏng.

Thậm chí dù tôi có xuất hiện và gặp mẹ cô ta, nói rằng tôi yêu cô ta, mua hoa cho cô ta chẳng nhân dịp gì cả, mời cô ta về ở chung, bắt đầu nói về trẻ con, kể cả như thế đi chăng nữa thì mối quan hệ này cũng sẽ không bao giờ kéo dài được lâu. Cô ta sẽ tiếp tục “làm việc” và nhồi nhét vào những chiếc váy để đến những bữa tiệc Golden Globes và sẽ làm rớt đồ uống lên những người như James Franco - đây là cách mà Calista Flockhart đã có được Harrison Ford - và cô ta sẽ bỏ tôi theo James Franco ngay khi có cơ hội.

Nhưng tôi đã không nhìn thấy toàn cảnh. Tôi đã quá thèm muốn được thỏa mãn thằng nhỏ của mình. Tôi đã quá hoảng loạn vì Henderson, tôi cô đơn và tôi đã không nhìn thấy kẽ hở. Có một thứ mà Delilah yêu thích hơn cả những cái dương vật nổi tiếng: tìm tòi. Dù cô ta không biết được câu chuyện thật sự, cô ta vẫn biết quá nhiều.

“Nhân tiện, mẹ em gửi lời chào.” Cô ta khịt mũi.

Tôi đổ xúc xắc. “Nói với bà là anh cũng chào bà.” Và tôi tự hỏi liệu Love đã thức dậy hay chưa và Amy có còn sống không.

Cô ta đọc tin nhắn và nói rằng có thể cô ta sẽ đến một buổi ra mắt phim của Ed Norton tối nay. Cô ta muốn tôi cầu xin cô ta ở lại nhưng tôi không làm thế.

Cô ta lướt ngón tay theo một đường máng. “Vậy sao anh vào được Soho thế?”

Tôi nhìn cô ta. “Hả?”

“Ethel bạn em nhìn thấy anh ở đó.”

“Ethel là ai?”

“Một người bạn thôi. Cô ấy biết anh, đã từng gặp anh ở Birds.”

“Nghe hơi ghê đấy.” Tôi đã bị theo dõi. Đây đúng là Fast Furious, Delilah có nguyên một đội của riêng mình và cô ta thực sự nghĩ rằng mình có thể gài bẫy để tôi trở thành người chồng khai vị, con búp bê tình dục tạm thời trước khi gặp được Franco của cô ta ư?

“Joe. Anh đã ở đâu suốt mấy ngày qua? Anh đã ở Skid Row à?”

“Không.”

“Anh cần phải nói cho em biết anh lấy đồ ở đâu. Em biết anh không chỉ mua hàng từ Dez bởi vì anh ta cũng đã không gặp anh mấy ngày qua.”

“Delilah. Không phải thế đâu.”

“Thế nói em biết anh đã đi cùng ai?”

Tôi nhìn vào bức tranh Kandinsky.

“Joe. Em đang cố giúp anh. Nhưng em không thể giúp nếu em không biết anh lấy thuốc ở đâu.”

Cô ta quá thông minh. Về kỹ thuật mà nói, tôi nên loại bỏ cô ta. Nhưng nếu tôi định đập vào đầu Delilah, ra ngoài mua a-xít phân hủy xác cô ta và rồi đổ đi, tôi sẽ thu hút những sự chú ý không cần thiết. Bố mẹ cô ta sẽ nhớ cô ta. Cô ta đã hỏi han những người xung quanh đây về tôi nên tôi sẽ là nghi phạm trong vụ sát hại của cô ta. Và rồi khi gặp Amy, việc giết cô ta sẽ khó khăn hơn bởi vì tôi đang bị tình nghi. Chẳng có cách nào khác, Delilah phải sống. Và cách duy nhất để cô ta khỏi làm phiền tôi đó là làm tan nát trái tim cô ta.

Tôi đập xuống bảng Máng và Thang. “Delilah, anh đã không thực sự trung thực với em, anh có người khác.”

Cô ta nuốt nước bọt. Má cô ta phồng lên hoặc có thể chỉ là chúng chuyển màu đỏ. Tôi nói xin lỗi. Tôi nói rằng tôi đến chỗ Henderson là để gặp cô gái kia.

“Nhưng cô ta đang để anh dùng thuốc.” Cô ta vẫn cố gắng.

Tôi lắc đầu. “Chỗ thuốc đó không phải cho anh.”

Cô ta lùi lại. “Thế là cho ai?”

“Mẹ của cô ấy. Bà ấy bị ung thư. Thực quản.”

Delilah đóng bảng trò chơi lại.

“Anh xin lỗi.” Tôi nói.

“Sao cũng được.” Cô ta nói, quay lưng lại với tôi.

Tôi bảo cô ta rằng tôi thật tồi tệ, rằng cô ta thật xinh đẹp. Tôi bảo rằng đây là mất mát của tôi. Tôi giữ lấy cô ta. Tôi nói tôi là một kẻ tồi tệ không xứng với cô ta. Tôi nhắc lại rằng cô ta thật xinh đẹp. Tôi nói rằng cô ta thật thông minh, cô ta có thể làm mọi việc với những mối quan hệ và hiểu biết về công nghệ của cô ta. Tôi nói cô ta sẽ tìm được người tốt hơn tôi rất nhiều và đây là lúc mà cô ta ôm tôi càng chặt hơn. Đây là khi mà cô ta tha thứ cho tôi, khi mà tôi bảo rằng, chắc chắn một ngày nào đó tôi sẽ gõ cửa nhà cô ta, một ngôi nhà lớn trên những ngọn đồi với sàn đá cẩm thạch và nhân viên bảo vệ. Tôi sẽ ước rằng mình là người ở đó cùng cô ta nhưng tôi không xứng.

“Được rồi.” Cô ta bắt tay tôi. “Giúp em một việc này, đừng kể về em với Dez và Harvey và mấy tên khốn khác. Họ tệ lắm.”

“Chắc chắn rồi.” Tôi nói. Delilah thu dọn những thiết bị theo dõi của cô ta - cô ta phải đến Polo Lounge để theo dõi một người nào đó. Khi cô ta đi rồi, tôi tìm trên Youtube đoạn phim có tôi ở chỗ Henderson. Tôi xem qua các bình luận.

Người dùng tên AA212310 viết:

Rõ là có thằng giết người trong nhà này

AA212310 không trả lời ai trong số rất nhiều người hỏi cô ta có ý gì khi nói thằng giết người.

Tôi tưởng đó là tự sát

Bạn có biết chuyện gì không????

Ông ta bị giết ư?

Tưởng đó là vì cuộc thác loạn

Tôi sẽ không quá bận tâm về việc tên người dùng có chứa chữ viết tắt AA. AA nghĩa là người ẩn danh nghiện rượu và AA có thể là bất cứ ai. Thật phi lý nếu nghĩ đó là Amy trong khi Henderson có hàng triệu người hâm mộ, rất nhiều những kẻ loạn trí, có thể là người trong chương trình cai nghiện rượu AA có thời gian rảnh rỗi lên Youtube bình luận linh tinh. Tôi sẽ không nghĩ về Delilah đọc được những bình luận này rồi tự hỏi và đi điều tra. Tôi sẽ không để mình rơi vào cái hang thỏ ấy. Tôi chưa bị phát hiện. Tôi vẫn ổn. Tôi vẫn tự do. Thứ duy nhất tôi bị phát hiện là đi bộ trái phép.

Rồi điện thoại tôi rung lên và đó là thứ tôi chưa từng nhận được trước đây. Một tin nhắn Facebook từ Love: Được rồi, em đúng là kẻ bám đuôi nhưng em tìm thấy anh trên này. Em sắp đi Malibu. Trời nóng quá và em nghĩ thật không phải cho lắm nếu em để anh ở lại đây trong cái nóng này. Vậy nên đây sẽ là việc tốt trong ngày của em. Anh muốn đi chứ?

Như thể em biết về những gì tôi đang trải qua, cơn ác mộng ở Village này. Như thể em cảm nhận được rằng tất cả những gì tôi cần là một lối thoát, một chút nghỉ ngơi. Tôi nhắn lại viết hoa tất cả các chữ cái ĐƯỢC. Em đáp lại: giờ em đang ở ngay trước tòa nhà của anh đúng theo nghĩa đen #sát-thủ-điên-loạn

Em nhắn tiếp: Tiếng Pháp của em dở tệ nhưng hôn kiểu Pháp thì em giỏi haha

Tôi nhắn lại: Chẳng có gì ở em dở cả

Và dĩ nhiên đó là sự thật.

Tôi sắp đồ và nghĩ về cái miệng như máy hút bụi của Delilah và sự nhiệt tình toàn tâm toàn ý như con hà mã trong trò Hungry-Hungry-Hippo của Amy. Tôi sẽ chẳng được ai thỏa mãn bằng miệng ở Malibu nhưng cũng sẽ không phải lo về Delilah. Tôi mang theo quần áo, đồ lót và máy tính của mình. Tôi tưởng tượng ra hình ảnh Harvey đang giải thích với những người LA mới đến rằng căn hộ này bị nguyền rủa. Cô gái đầu tiên đã bỏ đi, bỏ lại toàn bộ đồ đạc. Chàng trai tiếp theo, hôm trước còn ở đây, hôm sau thì nốc thuốc (đoán mò) và rồi bụp, biến mất. Tuy nhiên, tôi cũng không thể quá tham lam, nên đã bỏ lại một vài chiếc quần jean.

Bước ra bên ngoài, tôi tìm kiếm chiếc Tesla của Love nhưng không thấy. Tôi nghe thấy tiếp bấm còi và em đang ở cuối phố, trong một chiếc Ferrari. Tôi đi đến chỗ em, em cười khi tôi bước vào xe. Em không hề giận vì sáng nay tôi đã bỏ lại em để đi có việc. Em không hề nhìn nhận nó theo cách đó. “Em biết anh cũng có cuộc sống riêng. Chúng ta ai cũng cần không gian riêng. Em phải gửi cả ngàn cái email sáng nay nên tin em đi, em hiểu mà. Thế việc của anh đã xong chưa?”

“Rồi.” Tôi nói

“Tốt. Vậy thì giờ anh có thể tập trung vào danh sách nhạc Tiệm Pantrymà em đã làm cho anh đây.”

Danh sách ấy bắt đầu với một bản nhạc của Charles Mingus, tôi cảm thấy như một đứa trẻ trong chương trình Fresh Ải đang trên đường thoát khỏi khu ổ chuột khi chúng tôi đi qua Hollywood Lawns và thẳng tiến đến Malibu. Tôi nhắn tin cho Calvin: Tôi cần nghỉ thêm một vài ngày. Tôi cảm thấy tệ lắm. Xin lỗi vì lúc trước đã xấu tính với anh. Còn về Delilah thì ừm… Anh biết phải làm gì rồi đó. Dù sao thì tôi cũng phải đi vài ngày. Báo cho tôi nếu có chuyện gì với Xe đồ ăn ma ám nhé. Chúc may mắn nhé C Tiền Tỉ. Nói chuyện với anh sau.

Khi còn ở New York, khi tôi điều hành hiệu sách, nếu ai đó nói chuyện với tôi kiểu này thì tôi đuổi việc ngay. Ở LA, tôi khoác lác với sếp mình qua tin nhắn và được đáp lại: Bạn ơi tôi nghĩ tôi hút nhiều cỏ quá rồi, nói chuyện sau nhé.

Sống ở LA thật dễ dàng. Love bảo tôi bám chặt rồi em ngoặt gấp sang đường 101. Hàng trăm chiếc xe làm tắc nghẽn những phố tuyến chính, nó làm tôi nhớ đến những vở kịch ngắn SNL mà họ nói về phố 101 và 405. Tôi không thể tưởng tượng nổi cảnh lớn lên trong sự điên rồ này, trong những chiếc xe này.

Mẹ Love gọi điện còn tôi thì đang xem những bức hình của Love trên Facebook. Em chụp hình ở biển rất nhiều nhưng không bao giờ chụp toàn thân. Em uống rượu nhưng không bao giờ trông say khướt. Tôi nghĩ sáng nay mình đã sai. Tôi nghĩ có thể đây là ngày may mắn của tôi.

đi làm. Anh ta được đấy. Chúc gui. Cô ta cố tình để lại lỗi đánh máy để có cớ nhắn lại cho tôi mười giây sau: Chúc vui. Haha. Tự động sửa lỗi buồn cười thật. Tôi không trả lời Đừng Ngủ Với Delilah. Tôi đi đến quầy BỎNG LẠNH, tức là dãy bán
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Caroline Kepne

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.