Đúng như Love nói, Monica có thể là cô gái dễ tính nhất trên thế giới và tôi rất vui vì đã tuyển cô ta. Monica rất điềm tĩnh và lạnh lùng. Như Love nói, bạn có thể đấm vào mặt cô ta và cô ta vẫn cứ mỉm cười. Cô ta ngay lập tức len vào trong mối quan hệ với Forty, cũng có nghĩa tôi và Love được tha. Monica cực kỳ bình thường, với mái tóc nâu luôn vén sang bên trái và những lọn tóc mái luôn xõa vào mắt, những lọn tóc mái mà cô ta không ngừng xoắn, liếm, gạt ra một bên. Tôi chỉ muốn cầm một cái dao cạo và cạo phăng chúng đi nhưng tôi sẽ không bao giờ làm điều gì như thế. Monica là cứu tinh của tôi, là núm vú giả của Forty. Anh ta rất cưng Monica, thích sự kiên định của cô ta. Anh ta cố nói với tôi về tư tưởng cởi mở của cô ta trong chuyện giường chiếu nhưng tôi bảo tôi không muốn biết về chuyện cô ta thiếu dây thần kinh cảm giác. Tôi vẫn cố quên đi những gì anh ta nói tuần trước. “Cậu có thể tè lên cô ta, bạn hiền ơi! Ngay mặt cô ta luôn.”
Monica là một người đậm chất California, kiểu con gái Beach Boys mà luôn mỉm cười và đi theo Forty khắp nơi, cố gắng dụ anh ta uống nước dừa. Tôi hình dung cô ta ngồi một mình trong đêm, luồn tay vào giữa cặp đùi, nhưng cũng có thể tôi đã sai, rằng một số người chỉ đơn giản là hoàn toàn lương thiện. Cô ta lúc nào cũng vậy, không bao giờ phóng đại hay trở nên đầy tâm trạng hoặc thèm bánh burrito thay vì sushi. Mọi thứ đều rất dễ chịu và có một tối chúng tôi đều đang nằm trên những chiếc phao trong bể bơi, xem một bộ phim ngoài trời - cuộc sống nơi này là vậy, bạn là một quý ông và là ngôi sao - rồi Love há hốc miệng.
“Ôi em tự nhiên nghĩ ra.” Em nói. “Chúng ta là Những người bạn[1], hai người là Monica và Chandler còn bọn em là Rachel và Ross.”
Monica còn chưa từng xem hết tập Những người bạn nào nhưng cô ta bảo nghe hay thật còn Forty nói anh ta đã không nghe Love nói về Những người bạn từ vài năm trước. Tôi nhảy xuống khỏi chiếc phao của mình và bơi về phía Love và để em ăn mừng phát kiến của mình.
Bố mẹ Love bắt đầu chán châu Âu còn Milo thì bắt đầu chán cô nàng Loralai sống ở Echo Park. Forty thuê một người quản gia để giúp đỡ Monica, cũng có nghĩa là cô ta ở đây cả ngày. Chỉ còn bốn tuần cuối cùng của mùa hè và chúng tôi thành các cặp đôi và làm một số thứ, những thứ to lớn. Chúng tôi dùng một chiếc máy bay trực thăng để đến Catalina và nhảy lên một chiếc máy bay phản lực tới Vegas. Chúng tôi ăn ở bể bơi, bơi ở bể bơi. Monica mang về những thứ đồ tươi từ chợ nông dân và Love gọi chúng đơn giản chỉ là rau.
Nhưng rồi Robert Frost không còn chạy quanh và trời bắt đầu trở lạnh, ngày càng dễ nhận thấy cái lạnh ấy hơn. Bãi biển không còn yên tĩnh và đông đúc như ngày hôm qua. Lũ trí thức rởm ở Intelligentsia thì bắt đầu quàng khăn. Đó là một dấu hiệu. Có một sự thay đổi sắp xảy ra. Mùa hè thiên đường của chúng tôi sắp sửa kết thúc.
Ngày ngắn dần và Love thì cuộn mình trong chăn, tìm kiếm Ủng và chó con trên mạng nhưng giờ thực sự có những hộp ủng xuất hiện mỗi ngày, chất đống trong bếp, trong phòng ngủ, trên bãi cỏ của chúng tôi. Love rạch những chiếc hộp, đi thử những đôi ủng nhưng không mang chúng bao giờ, giống như cách mà em chẳng thực sự nhận nuôi chú chó con nào.
Em bảo đó là thời gian yêu thích trong năm của em, khi em đặt ca khúc “Boys of Summer” vào tất cả những danh sách nhạc của Tiệm Pantry. Tôi nói rằng California rất vô lý vì ở đây chẳng bao giờ có tuyết. Em nhìn tôi và bảo rằng trông tôi hơi đỏ. Gần đây em hay bình phẩm. Tôi nói tôi đã thoa kem rồi và nắng cũng có vẻ không gắt lắm. Cách đây một hôm, giữa chúng tôi còn không có sự bất hòa như thế này. Tôi không biết có phải tôi chỉ là một người lấp chỗ trống tạm thời cho mùa hè hay không.
“Joe” Em nói. “Anh cần bôi thêm kem đi.”
“Anh nghĩ là mình ổn.”
Em liếc mắt. “Không đâu. Ánh nắng ở đây vẫn rất mạnh.”
“Anh không sao mà.” Tôi ngoan cố.
Một giờ sau, tôi đúng là một tên ngốc. Tôi khô cháy, lạnh, rát và da tôi đã bị hủy hoại. Em không nói “em đã bảo rồi mà” nhưng em khoanh tay trước ngực và đội một chiếc mũ vành mềm. Chúng tôi di chuyển vào trong bóng râm ở bể bơi, em nói nếu tôi chịu bôi kem thì tôi đã không bị cháy nắng như vậy. Tôi đã có bôi thứ kem chết tiệt đó nhưng rõ ràng là có ai đó đã bỏ quên nó dưới ánh nắng và nó đã mất khả năng chống nắng. Tôi sẽ không cãi nhau với em. Đây là Mùa hè của Tình Yêu và tôi phải tin vào Mùa thu của Tình Yêu mặc dù nó nghe có vẻ hơi đáng quan ngại. Tôi nhìn Forty, đang ngủ trên ghế; Monica đang chuẩn bị bên trong, như thể chỉ ra bể bơi thôi mà bạn cũng phải chuẩn bị để nói dối vậy.
“Mạnh quá.” Tôi nói khi Love đang chà lô hội lên đôi vai đỏ rát của tôi.
“Em xin lỗi.” Em nói. Em nhẹ tay hơn nhưng vẫn rất đau còn tôi thì cứ co rúm lại. “Joe. Có lẽ anh nên tự làm đi.”
Tôi cầm cái chai. Nhưng tôi không thể tự làm. Tôi không thể tự chạm tới lưng mình. Sự thật về việc bị cháy nắng là chẳng có thứ gì có thể cứu vãn ngay tức thì. Tôi nằm sấp xuống, Love trải một tấm chăn lên người tôi và hôn vào sau đầu tôi. Em nói em sẽ đi thay đồ.
“Thay đồ?”
“Vâng. Em có một buổi họp.”
“Về việc từ thiện của em à?”
Em vuốt tóc tôi. “Về một bộ phim.”
“Bộ phim mà em và Forty đang làm á?” Tôi hỏi, tôi không thích chuyện này.
Nhưng em chẳng có thời gian để thay đồ hay thay đổi thái độ hoặc trả lời câu hỏi của tôi bởi vì Milo đang ở đây, huýt sáo, trong một chiếc áo phông Martha’s Vineyard Chó Đen, như thể hắn ta biết tôi ghét New England, nơi mà Beck sinh ra, đầy giận dữ và rối bời không lời giải đáp, nơi mà Amy lừa tôi với câu chuyệnCharlotte Charles, nơi mà Love trao gửi trinh tiết của mình cho Milo, không thể sửa chữa và không thể xóa bỏ, cái ngàn vàng bỏ lại trên cát.
“Cậu ốm à anh bạn?” Milo hỏi khi hắn ôm bạn gái tôi.
“Anh ấy quên bôi kem chống nắng.” Love nói. “Mà anh cũng đến sớm quá đấy Mi.”
“Xin lỗi.” Hắn nói. Rồi hắn nhìn tôi và cau mày. “Này cậu nên bôi chút lô hội lên đi.”
“Em bôi rồi.” Love nói. “Nhưng bị bỏng nặng đến nỗi tất cả những gì có thể làm chỉ là chờ.”
Hai người họ đều đứng cạnh tôi và mặc dù rất đau, tôi phải giật tấm chăn đi và ngồi thẳng lên chiếc ghế chết tiệt của mình. Da tôi đang bỏng rát, một cuộc khủng hoảng cục bộ tấn công vào bộ phận cơ thể lớn nhất của tôi. “Không tệ đến vậy đâu.” Tôi nói. “Sao rồi Milo? Lorelai đâu?”
“Lorelai đang trên đường nới New York để dự một đám cưới ở Hamptons.” hắn nói.
Love dùng chân huých hắn. “Anh nên đi. Cô ấy có vẻ là một cô gái tốt.”
“Cô ấy rất tốt.” Hắn nói. “Và anh hoàn toàn muốn đồng hành cùng cô ấy. Ai mà lại không thích tham dự một đám cưới ở Hamptons chứ?”
Tao đây, thằng ngu. Rồi Milo lôi thứ gì đó ra từ trong túi. Đó là một mẩu giấy gấp lại thành hình tam giác bé xíu. Hắn đưa cho Love, em nhận lấy và bật cười. “Như ngày xưa vậy.” Em nói. “Đây là cách mà ngày xưa bọn em thường hay truyền tin nhắn cho nhau.”
Mắt Milo quấn lấy em như thể tôi không ở đây. Một kẻ chen ngang trơ trẽn. Tôi tưởng tượng ra một bầy chó đen xe xác hắn ta, ăn sống hắn ta.
Love mở mảnh giấy ra và run lên còn tôi thì vẫn vô hình.
“Ôi-trời-ơi ôi-trời-ơi ôi-trời-ơi!”
“Anh sẽ coi đó là một lời đồng ý.”
Em chạy trên đôi chân trần lao đến, dạng chân nhảy lên người hắn và hắn xoay trong em. Tôi ngồi đây trong cơn đau như xé. Thế nào mà Forty vẫn cứ ngủ được. Tôi không xen vào cuộc trò chuyện này. Love vỗ vào lưng Milo và hắn thả em xuống.
Em đến chỗ tôi và cầm tay tôi. “Joe.” Em nói. “Joe Joe Joe Joe Joe.”
Giết tôi đi còn hơn. Thứ tin tức này thật kinh tởm. Milo đã nhận được tài trợ để chỉ đạo một tác phẩm hắn viết và hắn ta sẽ đóng vai chính cùng với Love.
“Tên nó là gì?”
“Ủng và chó con.” Em thông báo.
“À…” Tôi nói. Tôi quá sốc và chẳng thể thốt ra từ nào khác. Bấy lâu nay em vẫn luôn tìm kiếm thông tin về bộ phim của Milo. Em thích ủng và em thích chó con nhưng em yêu bộ phim của Milo hơn cả. Milo chính là Người anh em song sinh thứ ba, tên khốn tự mãn. Tôi tự hỏi liệu có phải chính hắn khiến người chồng đầu tiên của em vào tù và liệu có phải chính hắn đã chui vào bộ đồ lặn, chờ đợi dưới mặt nước để sát hại người chồng bác sĩ bị ung thư của em không. Forty tỉnh ngủ, há miệng ngáp, với lấy chai rượu Veuve. Milo là một gã xấu xa. Gượm đã. Love là một diễn viên.
“Anh rối quá.” Tôi nói. “Em sẽ diễn ư?”
Milo châm một điếu thuốc và kéo cặp kính Wayfarers của hắn lên chóp cái tổ quạ vàng hoe của hắn. “Love là một diễn viên tuyệt vời.” Hắn nói. “Nhưng em không làm vì tiền, cậu biết đấy. Cô ấy quá giỏi cho thứ đó. Nhưng đây là cục cưng của chúng tôi. Ủng và chó con là chín mươi lăm trang hoàn toàn về tình dục và đối thoại. Đó là một bộ phim kinh dị mà không cần chút máu me nào. Nó nói về sự ràng buộc thiêng liêng giữa những trái tim con người với nhau. Đó là kiểu chủ đề mà trước đây người ta vẫn hay làm. Barry Stein nói nó giống như The Big Chill chỉ khác là xác chết ở đây chính là chúng ta, cậu biết đấy, trong xã hội này.”
Nhảm nhí hết sức, tôi nhìn Forty - phim của chúng tôi có nút thắt - nhưng anh ta lại về phe Milo. Anh ta hùa theo và tôi nhanh chóng hiểu lý do vì sao. Forty nói anh ta không biết đến khi nào mình mới được thực sự sản xuất một bộ phim và anh ra đập tay với Milo. Milo nói kịch bản sẽ không tốt được như vậy nếu không có tầm nhìn của hắn. Tôi chỉ muốn giết hết tất cả mọi người và da của tôi, nhưng trên hết là da của tôi. Love quấn một chiếc khăn tắm, như thể đột nhiên em cần che chắn. Love đã khác rồi, tự chủ, một nữ diễn viên làm màu, suy xét ngôn từ của mình quá mức, mím môi. Love của tôi nói chuyện như một tên khốn chết dẫm khi em làm màu. “Cục cưng hoàn hảo của chúng ta.”
“Chúng ta sẽ quay ở đâu?” Forty vừa hỏi vừa vỗ tay.
“Bọn tôi đã chớp được một căn nhà tuyệt vời ở Springs.” Milo nói.
Forty nói tuyệt và Love thì há hốc miệng. “Thật sao? Đó thực sự là thật sao?’
Da của tôi thì rát và tim tôi cũng bỏng. Ba người họ tiếp tục nói về bộ phim như thể tôi muốn biết vậy. Milo bắt đầu viết khi họ ở Crossroads. Bạn có thể yêu ai đó bằng tất cả những gì bạn muốn, nhưng bạn không thể tham gia vào quá khứ của cô ấy và trở thành một phần tạo nên cô ấy ngày hôm nay. Ủng và chó con là đứa con cưng mà Love và Milo đang cùng nhau tạo ra trong khi tôi thì bán sách cũ.
Monica xuất hiện, tóc bồng bềnh như mọi khi, cơ bụng căng, cũng như mọi khi. Forty nói với cô ta tin tốt và cô ta cũng hí hửng y như dự đoán. Cô ta và Forty bật hai chai sâm-panh. Forty nhiệt tình chuốc rượu ông bạn của mình. Đó là một buổi ăn mừng và tôi cảm thấy may mà mình đang ốm. Ít nhất thì tôi không phải giả vờ. Love sờ lên trán tôi.
“Em nghĩ anh bị sốt rồi anh yêu.” Em nói. “Đúng kiểu bị say nắng rồi. Anh nên nằm xuống đi.”
Cô bạn gái Love sẽ muốn đi cùng tôi, còn cô diễn viên Love thì chỉ muốn tôi biến khỏi đây. Forty đưa tôi vài viên giảm đau Vicodin, Milo đồng ý với Love, nói rằng tôi nên tránh khỏi chỗ có nắng. Ý hắn ta là tôi nên biến khỏi thế giới này, khỏi cuộc sống của họ.
Love mất kiên nhẫn với tôi, trên đường đi lên cầu thang, làm nhảm về danh xưng của mình, rằng em không phải là kiểu diễn viên chính thống như thế nào và rằng bộ phim này cũng không phải là kiểu phim chính thống. “Đó là một câu chuyện mà không còn ai ở Hollywood kể nữa.” Em nói. “Một câu chuyện tình yêu thực sự rất nhỏ.”
Câu chuyện tình yêu. “Tuyệt.” Tôi nói.
Em khoanh tay, lạnh lùng đúng kiểu California. “Anh có vẻ không mừng cho em.”
“Dĩ nhiên anh có mừng cho em, nhưng cái chính là bây giờ anh cảm thấy mình sắp nôn rồi.”
Em cau mày. “Đừng ghét em, nhưng tốt nhất là anh nên làm điều đó trong phòng tắm.” Em nói. “Có một gã nôn trong phòng ngủ cũ của em và cái mùi đó thực sự không bao giờ hết.”
Tôi sẽ bỏ qua chuyện đó. Tôi hứa sẽ nôn vào bồn cầu, em bảo tôi nên nghỉ ngơi và tắm nước lạnh nếu tôi có thể chịu được. Em nói em sẽ lên kiểm tra tôi sau khi tôi không phải một Chàng trai Nôn ọe, tức là cái trách nhiệm đang suy nhược nằm trên tầng trên. Tôi nghe tiếng em đi xuống cầu thang. Vài phút sau, Ủng và chó conxuất hiện trong hộp tin nhắn của tôi, một bản chỉ để đọc định dạng PDF. Bữa tiệc bên ngoài bắt đầu với ca khúc đầu tiên cất lên “Boys of Summer”. Tôi không thể đọcỦng và chó con trong tâm trạng này và tôi có một email mới: một thông báo từ Google về - mẹ kiếp, không thể nào - một bài viết từ báo Boston Globe. Mọi thứ sụp đổ cùng một lúc, da tôi, cuộc đời tôi, tình yêu của tôi và tôi thì đang nằm kiệt sức trên một chiếc giường không phải của mình.
Tôi mở đường link và đó là một bức hình của bác sĩ Nicky Angevine. Nhà tù đã cải thiện cho hắn. Tóc hắn ngắn và hắn gầy hơn một chút, nhưng tươi tỉnh. Bác sĩ Nicky nói với phóng viên rằng công việc của một nhà trị liệu đã chuẩn bị sẵn cho hắn ta việc phải vào tù - ôi câm miệng đi - và bài báo đi sâu vào chi tiết về việc việc hắn ta liên tục kháng cáo. Bác sĩ Nicky nói rằng chính quyền đã theo dõi tất cả những bệnh nhân của hắn ta ngoại trừ một người mà họ không công khai tên vì lý do bảo mật. Mẹ kiếp. Họ đang tìm kiếm tôi. À thì họ đang tìm Danny Fox, cái tên mà tôi đã dùng khi tôi đến nói chuyện với bác sĩ Nicky trong văn phòng màu be và ngồi trên chiếc ghế bành màu be của hắn. Nhưng cũng vẫn là tôi thôi. Tôi đọc tiếp.
Sự thật rất đáng lo ngại: Cảnh sát New York không thể định vị được bệnh nhân này. Bác sĩ Nicky nói với báo chí rằng Bệnh nhân X là một cậu bé ngoan, một cậu bé thực sự, chưa đến ba mươi tuổi. Nhưng hắn ta cũng nói vài điều chó chết về tôi. Hắn nói tôi luôn bị ám ảnh bởi một phụ nữ trẻ. Rồi tôi đọc đến một câu tồi tệ nhất mà mình từng đọc trên bất kỳ tờ báo nào:
Bác sĩ Angevine thừa nhận rằng ông không phải một thám tử. “Nhưng tôi tự hỏi.” Ông nói. “Liệu có phải Bệnh nhân X đã tìm thấy tôi qua Guinevere Beck? Ruột gan tôi mách bảo là có.”
Bác sĩ Nicky - báo chí có thể biến đi, hắn không phải một bác sĩ thực thụ, hắn ta là một Bậc thầy Công tác Xã hội - đã tự mình làm khá tốt. Rất nhiều bệnh nhân của hắn đã cùng nhau lên mạng, cố gắng tìm kiếm Bệnh nhân X, tin rằng bác sỹ Nicky vô tội. Vợ cũ hắn cũng đứng về phía hắn, kể mấy câu chuyện nhảm nhí về việc Nicky chăm bẵm những cây cà chua của hắn thế nào trong khu vườn của họ và hắn không bao giờ có thể giết bất kỳ ai. Mẹ kiếp bà vợ.
Mẹ kiếp cái thỏa thuận bảo mật giữa bác sĩ bệnh nhân, trong hai mươi ba bình luận bên dưới, một tên khốn nào đó tên Adam Mayweather đã tiết lộ rằng Bệnh nhân X có tên là Danny Fox. Đây, đây chính là lý do mà bạn phải giết người. Nếu bạn không làm thế, chúng sẽ không học được bài học gì. chúng sẽ lại xuất hiện, cơ bắp hơn, thao túng hơn, quyết tâm hạ bệ bạn hơn, vận động các phóng viên tham gia sâu hơn vào nghị trình của họ. Mẹ kiếp Boston Globe và mẹ kiếp Danny Fox, đáng nhẽ tôi không nên nói đủ tên họ. Tôi rời máy tính và chạy vào phòng tắm và hắt nước lạnh lên mặt. Tôi nôn. Tôi ở đó, suy sụp. Love bước vào phòng tắm và quỳ xuống sau lưng tôi.
“Tội nghiệp anh.” Em nói.
“Ôi dào.” Tôi cố gắng xoay sở. “Anh ổn. Chỉ là cháy nắng thôi mà. Em sao rồi?”
“Có tệ lắm không nếu em nói em đang thấy rất tuyệt?” Em hỏi. Giọng em rất khác và tôi không thích điều đó. Dường như có thêm chất Kardashian trong đó. “Em chỉ cảm thấy như kiểu ‘đúng rồi’, anh hiểu không?”
“Ừ.” Tôi nói. Đây là cách mà tình yêu mùa hè đổ vỡ. Cách mà nó xì hơi như một quả bóng trong bệnh viện.
Em hôn lên phía sau đầu tôi rồi thay đổi thái độ. Em nói em không muốn bị lây ốm, như thể tôi mắc bệnh truyền nhiễm, như thể bạn có thể bị lây cháy nắng vậy. “Ngày mai anh cần phải khá hơn.” Em nói. “Có một buổi tôn vinh Henderson ở UCB và chúng ta phải khiến mọi người hào hứng về Ủng và chó con. Anh có cảm thấy mình sẽ khỏe hơn kịp lúc không?”
Bạn gái Love của tôi sẽ muốn tôi khỏe hơn bởi vì thông thường, nếu bạn yêu ai, đó sẽ là điều bạn mong muốn. Nhưng diễn viên Love giống như ả khốn thời trang Andrea, người uống Kool-Aid trong Yêu nữ hàng hiệu. Tôi không thích Love phiên bản mới này. Anh có cảm thấy mình sẽ khỏe hơn kịp lúc không? Câu hỏi chết tiệt. Mẹ kiếp cái cách em đứng ở lối ra vào thay vì xoa lưng tôi. Tôi lại nôn tiếp.
❀ ❀ ❀
[1] 24* Tên một loạt phim truyền hình nổi tiếng của Mỹ.