Binh Giả Vi Vương

Lượt đọc: 1942 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1244
Tiến Trình Đàm Phán

❊ ❊ ❊

Sử dụng Tiêu Viện Triều để thu dọn tàn cuộc sau khi mọi thứ sụp đổ là ý kiến được các ông trùm của Khu Một bàn bạc thống nhất. Những gã này kẻ nào kẻ nấy đều âm hiểm xảo trá, luôn có thể tìm ra kẻ thế tội tốt nhất sau khi vấn đề phát sinh. Việc chúng giao vấn đề cho Uất Kim Hương, cũng đồng nghĩa với việc giao cho Tiêu Viện Triều. Đối phó với những kẻ đầu cơ thì còn dễ, nhưng đối phó với một đám lính đánh thuê như lũ bạo đồ, e rằng không ai thích hợp hơn Xích Sắc Hung Binh.

Đơn giản là chúng đã biến Tiêu Viện Triều thành kẻ chịu tiếng xấu, dù đám lính đánh thuê này có phản ứng thế nào đi nữa, tất cả cũng sẽ nhắm vào Tiêu Viện Triều. Thậm chí những ông trùm này còn không ngờ Xích Sắc Hung Binh lại nhập vai nhanh đến thế, từng tên cười hớn hở, ăn mừng âm mưu của mình đã thực hiện trót lọt.

"Xích Sắc Hung Binh quả nhiên là một nhân vật lợi hại, hắn đã bắt đầu đàm phán với đám lính đánh thuê đó rồi."

"Dùng bạo lực chế ngự bạo lực, cho dù Xích Sắc Hung Binh có ngỏm củ tỏi thì cũng chẳng liên quan gì đến chúng ta, ha ha ha..."

"..."

Tiền, Khu Một một xu cũng sẽ không đưa, ít nhất là bây giờ sẽ không đưa. Dùng lợi ích dụ dỗ Uất Kim Hương, chuyển giao mọi vấn đề, không có cách nào tốt hơn cách này.

Nhưng Tiêu Viện Triều thực sự là kẻ thế tội của chúng sao? Có lẽ đổi người khác thì sẽ trở thành kẻ thế tội, sau khi bị đám lính đánh thuê giận dữ giết chết thì phải gánh chịu mọi chuyện. Đợi đến khi đám lính đánh thuê tìm đến đấu trường, các ông trùm có thể phủi sạch mọi chuyện. Nếu các ngươi muốn áp dụng phương thức bạo lực, vậy thì sẽ có trọng tài sử dụng bạo lực trực tiếp nhất lên người các ngươi.

Tiêu Viện Triều sẽ không trở thành kẻ thế tội, hắn đã dám nhận việc này thì sẽ không sợ. Bởi vì đây là hàng ngàn lính đánh thuê, bởi vì tầng lớp đứng trên đỉnh kim tự tháp ở Khu Một có thể hưởng thụ tài nguyên đặc biệt, mà tài nguyên đó chính là vũ khí trang bị!

"Các ngươi có thể giết ta, nhưng các ngươi vẫn sẽ không lấy được một xu nào." Tiêu Viện Triều bị bao vây chặt chẽ mỉm cười rất bình tĩnh: "Tất nhiên, các ngươi không định giết ta, vì giết ta sẽ phải trả cái giá cực kỳ đắt, nếu không thì vừa rồi đã không đứng về phía ta. Ta có thể cho các ngươi một lời giải thích, nhưng không thể giải thích cho từng người trong hàng ngàn người được. Các ngươi có thể bầu ra đại diện, hoặc thủ lĩnh của các đoàn lính đánh thuê đối thoại với ta. Địa điểm đối thoại chính là ở đây, ta không đi cũng không chạy, Xích Sắc Hung Binh không có thói quen đào ngũ trước trận, ha ha."

Tiêu Viện Triều cười nhạt, rít một hơi xì gà, tự rót cho mình một ly rượu chậm rãi nhâm nhi, quay lưng lại với đám lính đánh thuê, chờ đợi họ bầu ra đại diện để đàm phán với mình. Hắn không nắm chắc phần thắng, nhưng không nắm chắc chưa chắc đã không thành công. Lính đánh thuê luôn đặt lợi ích lên hàng đầu, rất thực tế, nhưng cũng không thể phủ nhận đám này không hề thích mấy cái bánh vẽ.

Dù sao những lính đánh thuê này đều không phải loại đoàn đội đỉnh cấp, chưa có tư cách để tận hưởng đặc quyền trả tiền trước làm việc sau. Đã là như vậy, thì mọi chuyện đều dễ nói.

Đám lính đánh thuê không có hành động quá khích, có lẽ vì Tiêu Viện Triều chính là Xích Sắc Hung Binh, có lẽ vì đã thấy phong thái của Xích Sắc Hung Binh tại Huyết Yến, có lẽ họ chỉ muốn lấy được tiền của mình một cách thuận lợi mà thôi, chỉ đơn giản vậy thôi.

Vài tiếng sau, bốn năm mươi đại diện lính đánh thuê bước vào tửu quán "Kẻ Phá Hoại", những lính đánh thuê không đủ tư cách khác đều đi ra ngoài, để lại thời gian và địa điểm cho hai bên đàm phán. Ngoài ra, kẻ đầu cơ Jack cũng lặng lẽ đến đây, một mình ngồi trong một góc nhỏ chờ đợi.

"Xích Sắc Hung Binh, chúng ta là những người tôn trọng kẻ mạnh, không còn nghi ngờ gì nữa, ngươi là người đáng được tôn trọng." Một thủ lĩnh lính đánh thuê lên tiếng trước: "Nhưng điều này không có nghĩa là chúng ta có thể từ bỏ tiền của mình, sự tồn tại của lính đánh thuê chính là tiền, có thể nói chúng ta thấp kém, nhưng..."

"Thấp kém? Ha ha ha ha..." Tiêu Viện Triều cười lớn: "Đúng vậy, ngươi nói rất chính xác, lính đánh thuê chính là những kẻ thấp kém, không có ai thấp kém và đơn giản hơn lính đánh thuê nữa. Tiền, trên thế giới này có thể thiếu bất cứ thứ gì, nhưng tuyệt đối không thể thiếu tiền, ta rất đồng tình với sự thấp kém của lính đánh thuê. Nhưng điều này chẳng có gì đáng trách cả, dùng mạng đổi tiền, tiêu xài sẽ càng sảng khoái hơn."

"Xích Sắc Hung Binh, chúng ta không cần nói vòng vo, chúng ta chỉ muốn biết tiền của mình ở đâu, khi nào có thể đưa cho chúng ta, đơn giản vậy thôi. Nếu không nhìn thấy tiền, ta nghĩ chúng ta sẽ không vui vẻ gì đâu, bất kể ngươi là ai."

"Đúng vậy, cho dù ngươi thực sự không chết được, cũng phải bị xé thành mảnh vụn ở đây!"

"Xích Sắc Hung Binh, hiện tại chúng ta vẫn đang thân thiện, nhưng không dám đảm bảo một lát nữa sẽ biến thành thế nào."

"..."

Các thủ lĩnh lính đánh thuê đối với Tiêu Viện Triều quả thực rất khách khí, nếu đổi là người khác, chưa biết chừng đã đánh cho đối phương đến mức không còn hình dạng gì rồi. Danh tiếng của Xích Sắc Hung Binh vẫn rất vang dội, trong giới lính đánh thuê cũng uy danh hiển hách. Mà trong đó có một điểm mấu chốt, đó là quan hệ giữa Tiêu Viện Triều và Lính Đánh Thuê Hoàng Đế rất tốt. Dù họ có không coi trọng Xích Sắc Hung Binh, cũng phải nể mặt Lính Đánh Thuê Hoàng Đế vài phần.

Thể diện này quá lớn, phải biết rằng, giữa những lính đánh thuê căn bản không tồn tại khái niệm thể diện. Nhưng Lính Đánh Thuê Hoàng Đế quá mức cường hãn, châu Phi bây giờ, lại biến thành thiên hạ của Tiềm Phục Giả.

"Thuê!" Tiêu Viện Triều giơ một ngón tay lên, ánh mắt quét qua khuôn mặt của từng tên thủ lĩnh lính đánh thuê: "Ta quyết định thuê các ngươi, còn tiền thù lao sẽ được thanh toán một lần sau khi hoàn thành nhiệm vụ. Hơn nữa, tiền thù lao của các ngươi sẽ gấp năm lần số tiền các ngươi đáng được nhận!"

Nghe thấy lời này, các thủ lĩnh lính đánh thuê hỗn loạn cả lên, tiếng chửi bới vang lên. Thứ họ cần là tiền, không phải là một chiếc bánh vẽ!

"Fuck! Ngươi coi chúng ta là kẻ ngốc à? Đồ khốn kiếp chết tiệt!"

"Tiền tiền tiền! Chỉ cần đưa tiền, mọi thứ đều dễ nói, không có tiền thì mọi thứ đều là nói nhảm!"

"..."

Tiêu Viện Triều nở nụ cười, đợi sau khi tiếng của đám lính đánh thuê giảm xuống, lúc này mới đứng dậy, kẹp điếu xì gà đi vào chính giữa đám thủ lĩnh lính đánh thuê.

"Chấp nhận sự thuê mướn của ta, các ngươi sẽ nhận được khoản tiền đầu tiên, không chấp nhận sự thuê mướn của ta, ta sẽ đưa cho các ngươi số tiền các ngươi đáng được nhận không thiếu một xu. Nhưng sau khi nhận tiền, tốt nhất nên cút đi thật xa. Bởi vì không chấp nhận sự thuê mướn của ta, chính là kẻ địch của ta. Ta chỉ dành lợi ích hậu hĩnh cho bạn đồng hành, tuyệt đối sẽ không giao lợi ích cho kẻ địch." Tiêu Viện Triều rít một hơi xì gà, nheo mắt nói tiếp: "Xin đừng nói ta bá đạo, vì ta đã quen bá đạo rồi! Bây giờ các ngươi chỉ có hai lựa chọn, thứ nhất nhận tiền của mình rồi cút đi thật xa; thứ hai, chấp nhận sự thuê mướn của ta!"

"Đây là cướp!"

"Quá bất công, đó vốn dĩ là tiền của chúng ta!"

"Fuck you! Thằng cha này đang thách thức giới hạn của chúng ta!"

"..."

Tiếng chửi bới lại vang lên, nhưng điều này không thể tạo thành bất kỳ sự đe dọa nào đối với Tiêu Viện Triều. Hắn đến với lòng thành, hơn nữa còn mang theo tiền đến. Kẻ đầu cơ Jack đã mang tiền tới, sự kích thích của khoản đầu tư mạo hiểm đã khiến gã trở thành đồng đội trung thành của Tiêu Viện Triều.

Jack kéo một cái bao tải chứa đầy tiền từ trong góc đi tới, đổ đống đô la xanh đỏ ra dưới chân Tiêu Viện Triều trên mặt đất.

Đây là bằng chứng về tài chính, Tiêu Viện Triều có tiền, hoàn toàn trả nổi tiền!

Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 19 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.