Binh Giả Vi Vương

Lượt đọc: 1942 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1171
Con Bé Bị Tự Kỷ

❊ ❊ ❊

Trong phòng vệ sinh, khói thuốc cay nồng liên tục tỏa ra ngoài. Thụy Địch lấy ra hai điếu xì gà, ném cho Tiêu Viện Triều một điếu. Một kẻ ngồi trên nắp bồn cầu, một kẻ dựa vào cửa, phì phò hút không ngừng.

"Tao muốn cho con gái tao cuộc sống tốt nhất, hiểu không? Tao muốn cho con bé cuộc sống tốt nhất, muốn gì có nấy, có thể có cả một đám người vây quanh nó, xem nó như công chúa cao quý nhất!" Thụy Địch thở ra một làn khói, kích động nói: "Mày có thể coi thường tao, có thể khinh bỉ tao, nhưng quyết định này của tao không ai lay chuyển được! Tao là cha, ông bố nào cũng muốn con gái mình là công chúa, tuy bây giờ tao chưa có năng lực đạt được điều đó, nhưng tao đang nỗ lực mà..."

Thụy Địch vẻ mặt phờ phạc, hắn thực sự đang nỗ lực, đáng tiếc là đã nỗ lực rất lâu rồi, vẫn không có khởi sắc gì đáng kể. Hắn đang nỗ lực bằng cách sống như người bình thường, nhưng khi bắt đầu nỗ lực, hắn mới phát hiện ra cái gì mình cũng không biết.

"Cho nên bắt đầu bán thân?" Tiêu Viện Triều lộ vẻ khinh bỉ.

"Tao đã nói rồi, tao không phải bán thân, cái tao bán là..."

"Trai bao! Mày bán thân làm trai bao!" Tiêu Viện Triều tiếp lời: "Bán một lần được bao nhiêu tiền?"

"Fuck!" Thụy Địch tức tối chửi: "Đây không phải bán, đây là họ tự nguyện đưa cho tao!"

"Đương nhiên! Đương nhiên!" Tiêu Viện Triều tự nói: "Ví dụ như tối mày đi quán bar, cua được một con rồi dắt về khách sạn, sáng hôm sau tỉnh dậy thấy người ta đã đi mất, vứt lại cho mày một tờ một trăm đô trên bàn, mày sẽ nghĩ thế nào?"

"Tao nhất định sẽ tìm lại được nó, rồi đ*t nát cúc nó!" Thụy Địch cao giọng: "Đây là sự nhục nhã đối với nhân cách của tao, đàn ông ai mà nhịn được!"

"Mày thấy tình huống đó với mày bây giờ có gì khác nhau?" Tiêu Viện Triều hỏi.

"Khác nhiều chứ! Hiện tại là bọn họ tự nguyện mua quần áo cho tao, tự nguyện..." Thụy Địch bỗng trở nên ủ rũ vô cùng, cúi gầm mặt xuống: "Tao chỉ biết đánh trận, mấy cái khác hoàn toàn mù tịt. Mẹ kiếp, vốn tưởng với tài ăn nói của tao thì làm tiếp thị không thành vấn đề, ai ngờ sơ sẩy một cái đã 'chơi' luôn vợ của ông chủ, rồi lại sơ sẩy bị bắt quả tang; thôi thì làm rửa bát vậy? Ai dè con gái ông chủ thấy tao đẹp trai, dụ tao vào phòng vệ sinh, rồi thì... Pha chế, tao cũng từng làm pha chế, nhưng mà..."

"Lần này là ngủ với vợ ông chủ hay ngủ với con gái ông chủ?" Tiêu Viện Triều mở to mắt hỏi.

"Không phải, lần này thực sự không phải vì ngủ với vợ hay con gái ông chủ, mà là..." Thụy Địch hơi ngượng ngùng nói khẽ: "Sơ sẩy ngủ với mẹ của ông chủ, rồi thì..."

Tiêu Viện Triều suýt đánh rơi điếu xì gà trên tay xuống đất, thầm thán phục thằng cha này đúng là không phải hạng tầm thường.

"Không phải như mày nghĩ đâu, thật ra mẹ ông chủ còn rất trẻ, mới chỉ hơn bốn mươi." Thụy Địch bĩu môi, vẻ mặt đầy dư vị: "Đó mới đúng là cực phẩm nhân gian! Tiêu, mày biết không? Da thịt bà ấy mềm mại lại đàn hồi, toàn thân trắng trẻo..., hưởng thụ đến mức tao ước gì được nằm trên người bà ấy 24 giờ một ngày. Giờ nhớ lại tao vẫn còn cảm giác hừng hực, cái tư vị đó, người từng trải qua rồi thì vĩnh viễn không quên được, chậc chậc... Không xong rồi, tao muốn đi tìm bà ấy ngay bây giờ, tao phải..."

"Đi đi." Tiêu Viện Triều nghiêng người nhường đường.

"Ách... thôi bỏ đi, thật ra cái tao muốn nói với mày là..." Thụy Địch gãi đầu đầy ngượng ngùng, rít sâu một hơi xì gà, nhìn Tiêu Viện Triều bằng ánh mắt đau đớn: "Thụy Thu mắc chứng tự kỷ."

Chứng tự kỷ? Nghe ba chữ này, Tiêu Viện Triều khựng lại, rồi thở dài thườn thượt, nhẹ nhàng vỗ vai đối phương như an ủi. Hắn vừa vào cửa đã thấy Thụy Thu không bình thường lắm, nhưng không ngờ lại mắc chứng tự kỷ.

Chứng tự kỷ hay còn gọi là rối loạn phát triển lan tỏa, hoặc hội chứng cô độc ở trẻ em. Biểu hiện chủ yếu là trở ngại trong giao tiếp xã hội, hứng thú hẹp hòi và hành vi rập khuôn, chứng tự kỷ của Thụy Thu chính là dạng hành vi rập khuôn điển hình.

Cố chấp yêu cầu duy trì trình tự sinh hoạt hàng ngày không đổi, ví dụ như giờ lên giường đi ngủ, chăn đắp cũng phải giữ nguyên, khi ra ngoài phải đi cùng một lộ trình, v.v. Nếu những hoạt động này bị ngăn cản hoặc mô thức hành vi bị thay đổi, người bệnh sẽ biểu hiện sự khó chịu và lo âu rõ rệt, thậm chí xuất hiện hành vi phản kháng.

"Nó ăn cơm nhất định phải có sữa bò, nhất định phải ngồi yên tĩnh trên bàn, uống một ngụm sữa ăn một miếng cơm, vĩnh viễn không thay đổi được." Thụy Địch rít xì gà, đau đớn mà bất lực nói tiếp: "Nó rất thích nhìn ra ngoài cửa sổ, một ngày gần như hơn nửa thời gian đều nhìn ra ngoài. Nhưng nó thực sự nhìn thế giới ngoài cửa sổ sao? Không, cái nó nhìn là một hạt bụi trên khung cửa sổ, cứ nhìn chằm chằm một hạt bụi đó cả ngày. Điểm tốt là triệu chứng hiện tại của nó chưa phải nặng nhất, vẫn còn phản ứng khác, nhưng nếu cứ tiếp tục phát triển thế này thì... Ai..."

Thụy Địch sầu não đầy mặt, hắn thực sự không còn cách nào.

Thụy Thu mắc chứng tự kỷ cũng là bình thường, từ nhỏ đã bị mẹ đẻ ngược đãi, hơn nữa còn tận mắt chứng kiến cảnh mẹ bị giết. Nếu đứa trẻ như vậy mà vẫn có thể bình thường như những đứa trẻ khác, e rằng nói cho ai nghe cũng không ai tin.

"Có thể tiến hành trị liệu." Tiêu Viện Triều nói: "Đổi một môi trường tốt hơn, chứ không phải môi trường này. Khi mày tưởng rằng mình có thể dùng sinh mạng để yêu nó, thì có lẽ nó lại nghĩ mày yêu mấy ả đàn bà nồng nặc mùi lẳng lơ kia hơn."

"Không thể nào!" Thụy Địch phản bác: "Tao đâu có yêu mấy ả đó, chúng nó ngay cả một sợi lông của Thụy Thu cũng không bằng. Tao chỉ là rất thưởng thức chúng, muốn giao lưu với chúng một chút thôi, chỉ thế thôi. Tiêu, chẳng lẽ mày còn chưa biết tao sao?"

"Phải, tao biết mày, đương nhiên là biết." Tiêu Viện Triều bình thản nói: "Lúc mày lăn lộn trên giường với ả đàn bà đó, trong thời gian đó, mày yêu chết đối phương rồi, cái đồ lợn giống nhà mày!"

"Chuyện này..." Thụy Địch nhún vai, cười hì hì: "Thật ra... cái đó... Tiêu, hay là tao làm việc cho mày đi? Tao phát hiện ra mình chỉ biết chiến đấu, mày làm ông chủ của tao, rồi phát lương cho tao."

Tiêu Viện Triều nhìn chằm chằm Thụy Địch, trên mặt lộ ra một tia sát khí.

"Hắc, bạn hiền, bình tĩnh chút, ông chủ là mày thì tuyệt đối khác với mấy tay khác, tao đảm bảo!" Thụy Địch giơ tay thề thốt: "Mấy bà chủ khác tao có thể hạ gục trong vòng một nốt nhạc, nhưng đối với bà chủ nhà mày... Fuck! Đô Bảo Bảo đúng là một cây xương rồng, toàn thân đầy gai, căn bản không đớp được... Hả? Tao nói sai à? Dù sao thì tao cũng không dám đánh chủ ý lên Đô Bảo Bảo, cô ấy không phải gu của tao, gu của tao là..."

Một tấm thẻ xuất hiện trong tay Tiêu Viện Triều, sau đó nhét vào túi áo Thụy Địch.

"Trong thẻ này có hai triệu đô la, đủ để mày đưa con bé đến một môi trường tốt hơn rồi." Tiêu Viện Triều vỗ vai Thụy Địch nói tiếp: "Nghe đây, đừng có lúc nào cũng dẫn mấy ả đàn bà kia về nhà, điều đó sẽ khiến Thụy Thu coi thường mày. Còn nữa, thu cái tính nết của mày lại, nếu có thể tìm được một người phụ nữ tốt, tao nghĩ mày nên tìm cho Thụy Thu một người mẹ, dù đó có là một lời nói dối, hiểu không?"

"Fuck! Sao tao có thể lấy tiền của mày? Mày đâu phải khách... A ha, đây là tiền ứng trước để tao làm việc cho mày à? Tiêu, mày đúng là người tốt, mày sẽ sống lâu trăm tuổi, nói đi, muốn tao giết ai?"

"Tao không cần mày làm việc cho tao, tao chỉ đến thăm con bé thôi." Tiêu Viện Triều mỉm cười nói: "Mày đã thoát khỏi vòng xoáy này rồi, thì vĩnh viễn đừng bước vào nữa, đó là may mắn của mày!"

Nói xong, Tiêu Viện Triều mở cửa rời đi.

Thụy Địch mặt trầm ngâm, nắm chặt tấm thẻ ngân hàng chìm vào suy tư...

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1259
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 19 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.