1
Nếu mở ngăn kéo này ra, toàn bộ thế giới của ngươi sẽ sụp đổ
Đó là lời nhắc nhở viết trên mảnh ghi chú đặt trên một chiếc bàn trong căn phòng ọp ẹp của ngôi nhà cũ kỹ. Trang giấy vốn được mở sẵn từ trước. Có lẽ nó đã ở đây chờ đợi ai đó đến đọc từ rất rất lâu rồi.
Ngoài cái bàn ra, chỉ còn lại một chiếc giường đơn sơ. Chỉ bước vài bước thật khẽ, sàn gỗ đã kêu lên răng rắc. Một cơn gió nhẹ bỗng lướt qua kéo theo cả chuỗi âm thanh kèn kẹt từ cánh cửa sổ rệu rã cùng năm tháng.
Tôi bỗng phát hiện trong túi mình có một tấm thẻ chứng minh nhân dân. Không chỉ vậy, trong đó còn có thẻ bảo hiểm, sổ hộ khẩu lẫn sổ trợ cấp của một người đàn ông tên là Kozuka Ryodai. Anh ta sinh năm 1977, thực tế lớn hơn tôi hai tuổi. Bây giờ tôi mới nhận ra kẽ hở lớn trong cái quy định đăng ký giấy tờ tùy thân ở Nhật Bản. Trên chứng minh thư chẳng cần dán ảnh nên tôi có thể lấy ảnh của mình đi đăng ký hộ chiếu, và trở thành Kozuka Ryodai.
Tôi chăm chú liếc nhìn Lời nhắc nhở trên mảnh ghi chú ngả màu đang được kẹp tạm bợ thành tập bằng một chiếc kẹp ghim. Có lẽ chủ nhân của tập ghi chú này không phải ai khác, mà chính là Kozuka – cái người mà kể từ giây phút này trở đi, tôi sẽ hóa thân thành anh ta.
Nằm khuất sâu trong góc phòng là một chiếc va-li màu trắng. Trống ngực tôi đột nhiên trở nên dồn dập. Cái va-li đó không phải do tôi mang đến. Trong đấy có gì nhỉ? Chẳng lẽ là xác Kozuka chăng? Phía bên ngoài cửa sổ, cây cối bất chợt rung lắc dữ dội. Phải chăng chúng đang cố báo hiệu cho tôi rằng có điều gì đó chẳng lành đang được cất giấu ở đây. Thế nhưng, chẳng phải ngay từ đầu tôi đã biết điều đó rồi hay sao. Nếu mang chôn cái va-li kia trong rừng, mọi chuyện chắc sẽ kết thúc thôi đúng không?
“Nếu mở trang giấy này ra, toàn bộ thế giới của ngươi sẽ sụp đổ.” Mở đầu, anh ta đã viết như thế. Tôi không hề muốn cuộc sống của mình bị xáo trộn. Cho dù cuộc đời của anh ta còn điều gì dang dở, tôi cũng không có nghĩa vụ hoàn thành nó. Cái tôi tò mò chỉ là thân phận thực sự của anh ta mà thôi.
Ánh đèn leo lét rọi chiếu lớp bụi mờ bao phủ trên mặt bàn, hắt ánh sáng màu cam. Tôi chậm rãi châm điếu thuốc và bắt đầu mở trang hồi ký đầu tiên.