Tuy nói Nữu Nữu đã bảo mình không có cảm xúc gì, mọi chuyện đều nghe theo Trần Phi. Nhưng Trần Phi không thể thật sự không có biểu hiện gì, hắn cười hôn lên mặt Nữu Nữu một cái, nói khẽ rằng tối nay sẽ thỏa mãn nàng thật tốt. Nữu Nữu lập tức đỏ mặt tía tai, xấu hổ không thôi.
"Lão gia, thiếp ra ngoài trước, đi xem bên phía Tinh Tinh có cần giúp đỡ gì không." Nữu Nữu đứng dậy nói, chuẩn bị đi ra ngoài.
Trần Phi nói: "Tiện thể bảo Tuyệt Nhất và Tuyệt Ngũ vào đây cho ta, rồi tìm người thông báo cho Phương Vân một tiếng."
"Vâng." Nữu Nữu gật đầu, quay người đi ra ngoài.
Không lâu sau, Tuyệt Nhất và Tuyệt Ngũ đã vào. Trần Phi bảo hai người họ cứ ngồi trước, chờ Phương Vân tới rồi cùng nói chuyện.
Khoảng bảy tám phút sau, Phương Vân vội vã chạy tới. "Thôn trưởng, người tìm tôi?"
"Ngồi xuống trước đi, ta có chuyện muốn nói với các ngươi." Trần Phi phất phất tay, Phương Vân ngồi xuống bên cạnh. Nhìn lướt qua Tuyệt Nhất và Tuyệt Ngũ, gã cũng không lấy làm ngạc nhiên lắm.
Phương Vân tất nhiên biết Tuyệt Nhất và Tuyệt Ngũ. Họ xuất hiện ở đây rõ ràng là đã quy thuận Trần Phi, thế nên Phương Vân cũng không cảm thấy kinh ngạc quá mức, trái lại còn gật đầu nhẹ với họ coi như chào hỏi. Phương Vân là một thương nhân thuần túy, quy tắc của thương nhân là không dễ dàng đắc tội người khác, khéo léo, về cơ bản thì quan hệ với mọi người đều rất tốt.
"Ta vừa từ Thành chủ phủ của Thiên Quang Thành trở về, đã gặp Mặc Liên Y. Nói chuyện với nàng ấy một lát, giành được một mối lợi." Trần Phi mỉm cười nói: "Một mối lợi mà các ngươi không thể tưởng tượng nổi."
"Thôn trưởng, có lợi lộc gì người cứ nói thẳng đi, đừng úp mở nữa." Phương Vân có chút nóng lòng nói. Trần Phi gọi mình tới mà còn nói có lợi lộc cực lớn, chắc chắn là liên quan tới phát triển thương nghiệp. Một khi dính dáng tới khía cạnh này, Phương Vân không thể giữ bình tĩnh được. Trước kia phát triển kinh tế ở Phi Long Thành đã đạt tới nút thắt, sau này tới Tiềm Long Thôn, liên kết Hoàng Thôn, điều này khiến Phương Vân được thỏa sức trổ tài, vô cùng thoải mái, nay lại còn có lợi lộc lớn như vậy, chẳng lẽ là... liên quan tới Thiên Quang Thành?
Phương Vân thầm suy đoán, rồi chờ đợi Trần Phi tiết lộ.
Trần Phi cười nói: "Được rồi, vậy ta không úp mở nữa. Phương Vân, nếu ta giao toàn bộ vấn đề kinh tế thương nghiệp của Thiên Quang Thành cho ngươi, ngươi có thể làm tốt không? Có thể phát triển tới trình độ nào?"
Quả nhiên là Thiên Quang Thành!
Phương Vân mừng rỡ vô cùng, vội vàng nói: "Nếu thôn trưởng có thể giao cả Thiên Quang Thành cho tôi, liên kết Tiềm Long Thôn, Hoàng Thôn, cộng thêm Thiên Quang Thành nữa, không đầy ba năm, tôi bảo đảm cho dù toàn bộ tài phú của thiên hạ cộng lại cũng không sánh bằng chúng ta."
"Tốt, vậy thì ta giao cả Thiên Quang Thành cho ngươi, ta tin ngươi sẽ không khiến ta thất vọng. Tuy nhiên như vậy thì gánh nặng trên vai ngươi lại càng nặng nề hơn, Tiềm Long Thôn, Hoàng Thôn, Thiên Quang Thành, ba nơi đều cần phải dựa vào ngươi mới được."
"Thôn trưởng cứ yên tâm, chắc chắn không vấn đề gì. Tôi thà mệt một chút, vất vả một chút còn hơn là không làm được gì cả. Hơn nữa, đây là mục tiêu của tôi, tuy mệt nhưng lại thỏa mãn." Phương Vân vội vàng cam đoan.
"Ta không muốn làm ngươi kiệt sức, tới lúc đó ai giúp ta phát triển kinh tế đây. Tóm lại, tất cả cứ lấy sức khỏe làm trọng, nếu thực sự mệt thì chậm lại một chút cũng được." Trần Phi cười hì hì nói.
Phương Vân gật đầu nói: "Tôi hiểu rồi thôn trưởng, vậy nếu không còn chuyện gì nữa thì tôi về trước đây, tôi phải chuẩn bị một chút mới được."
"Đi đi, quay về chuẩn bị xong xuôi thì cứ trực tiếp tới Thiên Quang Thành là được." Trần Phi gật đầu, Phương Vân đứng dậy chắp tay, rồi hớn hở, vội vã chạy ra ngoài.
Chỉ còn lại Tuyệt Nhất và Tuyệt Ngũ trong lòng có chút kinh ngạc, nghe ý tứ trong lời Trần Phi thì dường như đã nắm được Thiên Quang Thành trong tay rồi. Nhưng điều này cũng quá dễ dàng đi, chẳng lẽ Mặc Liên Y không có phản ứng gì sao?
"Tuyệt Nhất, Tuyệt Ngũ, hai ngươi có phải rất ngạc nhiên không? Thực ra chính ta cũng rất ngạc nhiên, vốn dĩ ta chỉ muốn tới tìm hiểu Mặc Liên Y xem nàng ta là hạng người tính cách thế nào rồi mới tính tiếp, ai ngờ tính cách của Mặc Liên Y lại nằm ngoài dự đoán của ta. Ta đã đạt được thỏa thuận với Mặc Liên Y, Thiên Quang Thành giao cho ta xử lý, còn nàng ta chỉ làm một chưởng quỹ buông tay, chỉ là thành chủ trên danh nghĩa mà thôi." Trần Phi cười cười nói.
Tuyệt Nhất và Tuyệt Ngũ đều cảm thấy vô cùng chấn động, không ngờ sự việc lại phát triển như thế. Nếu Mặc Liên Y thực sự chỉ làm một thành chủ danh dự, có thể nói Trần Phi không tốn chút sức lực nào đã chiếm được Thiên Quang Thành. Nhưng ngẫm lại cũng phải, khi xưa Tư Đồ Ngạo Thiên chết, Trần Phi vốn dĩ đã có thể có được Thiên Quang Thành, chỉ là sau đó vì giao dịch nên mới nhường Thiên Quang Thành lại cho Mặc Liên Y, từ một góc độ nào đó mà nói, bây giờ cũng coi như vật quy nguyên chủ.
"Thôn trưởng, cần anh em chúng tôi làm gì?" Đã đích thân Trần Phi gọi họ tới chắc chắn là có việc cần dặn dò, Tuyệt Nhất và Tuyệt Ngũ mong chờ hỏi.
Trần Phi cười nói: "Hai ngươi hiểu rõ Thiên Quang Thành nhất, trước kia còn là Tứ chiến thần của Thiên Quang Thành. Cho nên ta muốn để hai ngươi đóng quân ở Thiên Quang Thành, thu nạp binh lực của Thiên Quang Thành. Việc này vô cùng quan trọng, kinh tế, binh lực, chỉ khi hai điểm này đều nằm trong tay chúng ta, Thiên Quang Thành mới coi như thực sự được nắm quyền."
Tuyệt Nhất và Tuyệt Ngũ hiểu Thiên Quang Thành nhất, uy vọng trong quân sĩ cũng không thấp. Họ đi thu nạp binh lực là phù hợp nhất, cũng sẽ không gặp trở ngại gì. Tuyệt Nhất, Tuyệt Ngũ không ngờ Trần Phi lại tín nhiệm họ đến vậy, vừa mới tới quy thuận đã giao việc quan trọng như thế cho họ.
Hai người lập tức đứng dậy nói: "Chúng tôi nhất định không phụ sự kỳ vọng của thôn trưởng."
Trần Phi đè tay ra hiệu hai người ngồi xuống, tiếp tục nói: "Ngoài việc thu nạp binh lực ra, ta hy vọng các ngươi còn có thể cố gắng phát hiện thêm vài nhân tài. Tuy nói Mặc Liên Y chỉ muốn làm một thành chủ danh dự, nhưng phía Phượng Hoàng Thành chưa chắc đã cam lòng nhường Thiên Quang Thành ra như vậy, cho nên các ngươi vẫn phải cẩn thận một chút, nhanh chóng bồi dưỡng thế lực."
"Thôn trưởng yên tâm, chúng tôi hiểu rồi."
"Vậy thì tốt, chỉ cần các ngươi làm tốt, ta bảo đảm danh vọng tương lai của các ngươi sẽ còn vang dội hơn cả Tứ chiến thần trước kia. Khoảng thời gian này ta cũng khá bận, chờ lúc nhàn rỗi sẽ đi giúp các ngươi lo liệu trang bị." Trần Phi mỉm cười nói.
"Cảm ơn thôn trưởng."
"Vừa từ Thiên Quang Thành về lại để các ngươi đi tiếp, đúng là làm các ngươi vất vả một chuyến. Xuống nghỉ ngơi đi, quay đầu hẵng chạy qua đó là được."
"Vâng." Tuyệt Nhất, Tuyệt Ngũ đáp một tiếng, rồi cũng lui xuống.
Sự việc lần này rất bất ngờ, nhưng cũng khiến Trần Phi vô cùng kích động. Vốn tưởng rằng chiếm lấy Thiên Quang Thành có lẽ còn tốn chút công sức, dù sao Mặc Liên Y cũng khác với Tư Đồ Ngạo Thiên, cộng thêm sau lưng còn có một Phượng Hoàng Thành chống lưng. Thế mà không ngờ lại lấy được dễ dàng như vậy.
Tiềm Long Thôn, Hoàng Thôn, Thiên Quang Thành.
Thế lực hiện tại của mình so với trước kia đã là một trời một vực.
Nhưng Trần Phi không hề thỏa mãn. Càng lớn mạnh thì Trần Phi lại càng cảm thấy chưa đủ. Không phải Trần Phi có dã tâm gì, nếu Trần Phi chỉ là một người bình thường thì có lẽ còn đỡ. Nhưng Trần Phi là thôn trưởng Tiềm Long Thôn, có thế lực lớn như vậy, thì những người khác tự nhiên sẽ nhòm ngó.
Nếu không muốn bị đánh, không muốn rước lấy phiền phức, thì bắt buộc phải mạnh tới mức khiến họ trông mà sợ, không dám nảy sinh ý đồ gì mới được.
Quan trọng nhất là, trong tay càng có nhiều thôn trấn, thì kỹ năng thư càng nhiều.
Tiềm Long Thôn, Hoàng Thôn, Thiên Quang Thành, kỹ năng thư sản xuất từ ba nơi đều thuộc về mình, như vậy có thể nhanh chóng đạt thành mục tiêu, học tập toàn bộ kỹ năng. Vì mục tiêu này, mình buộc phải mạnh hơn nữa, sở hữu nhiều thôn thành hơn mới được.
Từ trong phòng đi ra, Trần Phi đi tới Tây sương, dù sao Bạch Tinh Tinh đã dọn vào ở, bất kể mình có ý gì với nàng ta hay không thì cũng không thể sắp xếp cho ở lại rồi bỏ mặc không quan tâm.
Khi tới Tây sương thì Nữu Nữu đã không còn ở đó, xem chừng Bạch Tinh Tinh đã thu xếp ổn thỏa rồi. Tây sương vốn dĩ để trống, nhưng giờ lại mang dáng vẻ của khuê phòng. Khi Trần Phi vào, Bạch Tinh Tinh đang nằm trên giường nghỉ ngơi, xem chừng dọn dẹp một hồi khiến nàng mồ hôi đẫm người.
"Huynh tới làm gì?" Thấy Trần Phi vào, Bạch Tinh Tinh không đứng dậy chỉ khẽ dựa người lên một chút.
Trần Phi cười: "Đây là nhà ta, lẽ nào ta không được vào sao?"
"Đúng là nhà huynh, nhưng bây giờ đây là phòng của ta. Huynh không thấy tự tiện vào phòng của một người phụ nữ là chuyện rất bất lịch sự sao? Ồ phải, ta quên mất đối với huynh thì chuyện này chắc đã quá quen thuộc rồi, sở trường của huynh chính là không mời mà vào." Bạch Tinh Tinh đùa cợt nói.
"Nàng như vậy không có lợi gì đâu, ở đây là nhà ta, lẽ nào nàng không sợ chọc giận ta rồi ta chính pháp nàng tại chỗ sao?" Trần Phi cười hắc hắc, thuận thế ngồi xuống bên cạnh Bạch Tinh Tinh.
Bạch Tinh Tinh bĩu môi nói: "Nếu huynh không sợ Nữu Nữu tức giận, thì huynh cứ việc tới đây. Dù sao ta cũng chỉ là nữ tử yếu đuối, có cách gì đâu."
"Ta bảo sao đột nhiên nàng lại muốn ở trong nhà ta, lại còn bạo gan như thế. Hóa ra là lấy tiến làm lùi, tưởng thế là ta không dám làm gì nàng à." Trần Phi bừng tỉnh đại ngộ.
Bạch Tinh Tinh đắc ý hừ một tiếng: "Huynh nghĩ sao, ta dọn vào ở thì ít nhiều gì huynh cũng phải chăm sóc cảm nhận của người khác chứ? Nếu ta không dọn vào, ai biết huynh định làm gì ta."
"Thông minh lắm!" Trần Phi khen ngợi nói: "Phụ nữ sống ở đây đều là phụ nữ của ta, bất kể là Nữu Nữu, Phượng tẩu hay Khánh tẩu, thậm chí cả Đóa Đóa còn nhỏ. Nàng phải biết rằng, đây là nhà của ta, những người phụ nữ có thể sống ở đây sớm muộn gì cũng sẽ trở thành người phụ nữ của ta, nàng... cũng không chạy thoát đâu."
"Dù không chạy thoát cũng sẽ không dễ dàng để huynh đạt được mục đích đâu." Bạch Tinh Tinh hừ giọng nói.
Trần Phi nhún nhún vai: "Ngày dài tháng rộng, từ từ rồi tính. Nàng cứ nghỉ ngơi ở đây mấy ngày đi, chờ vài ngày nữa thôn thăng cấp xong, ta sẽ chọn một chỗ tốt làm cửa tiệm cho nàng."
"Vậy tiểu nữ cung kính không bằng tuân mệnh." Bạch Tinh Tinh cười nói.
Trần Phi cười cười: "Ta lại hy vọng đến ngày nào đó ta muốn chính pháp nàng tại chỗ, nàng cũng sẽ nói câu này."
Bạch Tinh Tinh đỏ mặt, không biết đáp lại thế nào. Cũng may Trần Phi không khiến Bạch Tinh Tinh quá khó xử, cười cười rồi đứng dậy rời đi.
Sau khi Trần Phi rời đi, Bạch Tinh Tinh không khỏi lẩm bẩm: "Ta ở lại đây rốt cuộc là đúng hay sai, Trần Phi, huynh có thực lòng với ta không?"