Cao Thủ Kề Bên

Lượt đọc: 1403 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 787
Dỗ dành tên tiểu bạch kiểm này

❊ ❊ ❊

Thế nhưng, thần thái này trong mắt nữ thư ký lại là Trần Phi đang đắn đo xem có lợi lộc gì hay không. Vì hắn đang đắn đo lợi lộc nên chứng tỏ việc này hắn rất có khả năng sẽ giúp. Nếu không làm được thì tự nhiên sẽ chẳng buồn suy nghĩ về chuyện lợi lộc nữa. Không vào hang cọp sao bắt được cọp con, không thấy thỏ thì không thả ưng, đàn ông bình thường đều là hạng thấy lợi mới ra tay. Xem ra nếu không đưa chút lợi lộc trước thì hắn sẽ không chịu gật đầu.

Nghĩ tới đây, nữ thư ký bước tới gần Trần Phi vài bước, khoảng cách chỉ còn vài centimet, sau đó... hai tay khẽ cởi cúc áo. Cúc áo sơ mi được cởi ra, làn da trắng nõn cùng đường cong sự nghiệp đầy bá đạo tức thì khiến đôi mắt Trần Phi không nhịn được mà trợn to lên một chút.

Trần Phi tuy không phải kẻ háo sắc, nhưng hắn là một người đàn ông bình thường. Có nghiên cứu chỉ ra rằng, cái nhìn đầu tiên của đàn ông khi thấy phụ nữ chắc chắn là nhìn vào vòng một, sau đó mới đến khuôn mặt và đôi chân. Vòng một của cô thư ký này vốn đã khá nổi bật, nay cố tình cởi cúc áo lại càng nhìn rõ mồn một.

“Thế nào, tôi đã nói là dáng người tôi rất ổn mà. Có muốn thử cảm giác một chút không? Coi như là tiền lãi cho việc anh chịu giúp tôi. Chỉ cần anh giúp tôi giới thiệu vài vị đại gia, tôi sẽ để anh tận hưởng triệt để hơn, thế nào?” Nữ thư ký cười tủm tỉm nói, rất hài lòng với biểu cảm này của Trần Phi.

Vừa nãy còn nói giới thiệu đại gia, bây giờ đã biến thành giới thiệu vài vị đại gia, khẩu vị của cô thư ký này không nhỏ đâu nhé? Nhưng nói đi cũng phải nói lại, dáng người cô ta quả thực không tệ, đáng tiếc là...

Trần Phi lắc đầu, dời ánh mắt khỏi vòng một của cô ta, nói: “Tôi không quen biết đại gia nào cả, nếu có người phù hợp tôi sẽ giúp cô giới thiệu. Còn về... lợi lộc gì đó thì thôi đi. Tôi là người rất nghiêm túc và đứng đắn trong chuyện tình cảm, cho nên...”

“Cho nên anh chướng mắt tôi à? Thế thì càng tốt, dù sao chỉ cần anh chịu giới thiệu đại gia cho tôi, tôi đảm bảo sẽ không bạc đãi anh đâu.” Nữ thư ký chẳng cảm thấy gì, chỉ nghĩ rằng Trần Phi ngượng ngùng mà thôi. Bản thân mình chủ động hiến thân, có mấy người đàn ông nào từ chối được chứ? “Tôi tên là Trương Hà, nhớ kỹ tên của tôi đấy nhé.”

“Nhớ kỹ rồi.” Trần Phi gật đầu, sau đó bắt đầu nhìn quanh biệt thự.

Thấy Trần Phi không tiếp tục dây dưa vào chủ đề này, nữ thư ký cũng không nói gì thêm, chỉ cài lại áo cho chỉnh tề, rồi giúp giới thiệu về căn biệt thự này.

Ký hợp đồng chẳng có gì để nói, Thường Hân Hân cũng chẳng xem kỹ đã ký ngay, dù sao thì Vương tổng cũng không có cái gan dám giở trò trên hợp đồng. Thế nhưng, Thường Hân Hân ký tên của Trần Phi, dù sao đây cũng là nhà của Trần Phi mà. Nếu trong trường hợp bình thường, hợp đồng này cần Trần Phi ký mới được, nhưng thân phận của Thường Hân Hân khiến Vương tổng cũng khó mà nói gì, hơn nữa ông ta đã đinh ninh căn nhà này là Thường Hân Hân mua cho Trần Phi, nên Thường Hân Hân ký tên cũng là chuyện bình thường.

Sau khi ký tên liền chuẩn bị thanh toán.

Nhìn thấy chiếc thẻ mà Thường Hân Hân đưa ra chính là chiếc thẻ Trần Phi đưa, Vương tổng hơi do dự. Ông ta cảm thấy việc Trần Phi đưa thẻ ngân hàng cho Thường Hân Hân thanh toán chẳng qua chỉ là làm màu, chỉ là làm bộ làm tịch mà thôi. Không ngờ Thường Hân Hân lại thực sự dùng thẻ của Trần Phi để trả tiền. Nghĩ đi nghĩ lại, có lẽ là trước đó đã nạp tiền vào thẻ của cậu ta rồi, Vương tổng nhận lấy cũng không nói gì thêm, trực tiếp đưa cho người bên cạnh đi thanh toán.

Sau khi mọi thủ tục hoàn tất, chìa khóa các thứ đã giao cho Thường Hân Hân. Xong xuôi, Thường Hân Hân định quay lại biệt thự tìm Trần Phi, Vương tổng vốn muốn đi theo cùng, nhưng bị một câu của Thường Hân Hân đuổi khéo. Thường Hân Hân ngồi xe điện trở lại biệt thự, lúc này Trần Phi đã xem xong rồi.

Ngồi lên xe, ba người quay trở lại.

Lần này Trần Phi và Thường Hân Hân ngồi phía trước, nữ thư ký ngồi phía sau. Thường Hân Hân khoác tay Trần Phi, giao hợp đồng mua nhà cùng chìa khóa cho Trần Phi. Hợp đồng mua nhà Trần Phi không xem, nhưng cầm chìa khóa trên tay lại có chút kích động, tổng cộng chỉ có năm chiếc chìa khóa, Trần Phi cảm thấy chưa chắc đã đủ dùng, đợi có thời gian vẫn phải đi đánh thêm vài chiếc mới được. Hắn lấy một chiếc chìa khóa đưa cho Thường Hân Hân.

“Chiếc này thuộc về em.”

“Ừm, lát nữa em tìm người đến trang trí, anh thích phong cách nào? Hay là đợi bản thiết kế của họ ra, em đưa anh xem qua nhé?” Thường Hân Hân nhận lấy chìa khóa hỏi Trần Phi.

“Anh thì không có yêu cầu gì đặc biệt, chỉ cần các em cảm thấy ở thoải mái là được.” Trần Phi thực sự không nghiên cứu gì về thiết kế trang trí, cũng không có suy nghĩ đặc biệt nào.

“Được rồi, vậy thì em tự liệu.” Thường Hân Hân gật đầu đáp.

Cuộc đối thoại giữa Trần Phi và Thường Hân Hân, nữ thư ký ngồi phía sau nghe thấy rõ mồn một. Bây giờ cô ta bắt đầu nể phục Trần Phi rồi. Có thể khiến Thường Hân Hân bỏ tiền mua biệt thự như vậy, thậm chí bao cả tiền trang trí, đây đúng là bản lĩnh. Nhìn thái độ ỷ lại của Thường Hân Hân đối với hắn, rõ ràng là đã bị hắn hoàn toàn chinh phục.

Nữ thư ký vô cùng ngưỡng mộ, nếu chính mình cũng có thể hoàn toàn chinh phục được người đàn ông có thân phận, có tiền tài như Thường Hân Hân thì tốt biết mấy. Như vậy cả đời này cơm ăn áo mặc không lo rồi, xem ra phải tìm cơ hội tiếp xúc với Trần Phi nhiều hơn, dù là để hắn giới thiệu đại gia cho mình làm quen, hay là truyền đạt kinh nghiệm, học hỏi lẫn nhau đều tốt.

Lúc từ trên biệt thự xuống, Vương tổng vẫn chưa đi, đang đứng đợi ở bên dưới. Đợi tới khi tiễn Thường Hân Hân và Trần Phi lên xe, rời khỏi khu chung cư, Vương tổng mới thở phào nhẹ nhõm.

“Lần này đúng là nhìn lầm rồi, không ngờ Thường Hân Hân mua biệt thự này lại là cho tên tiểu bạch kiểm kia, may mà phản ứng nhanh, nếu không thì suýt nữa đã đắc tội với Thường Hân Hân. Tuy nhiên bây giờ càng tốt hơn, căn nhà này mua cho tên tiểu bạch kiểm kia thì tương lai chắc chắn có nhiều cơ hội tiếp xúc hơn, xem ra phải dỗ dành tốt tên tiểu bạch kiểm này mới được. Cô sau này có thời gian thì qua lại thăm hỏi nhiều chút, nếu có gì cần giúp đỡ thì đừng khách khí, hiểu chưa?” Vương tổng quay đầu dặn dò nữ thư ký.

Nữ thư ký thầm nghĩ, ngay cả khi ông không nói thì tôi cũng sẽ làm như vậy.

Từ lúc xem nhà tới lúc mua xong cũng không tốn bao nhiêu thời gian, lúc này vẫn còn sớm chưa đến trưa, Trần Phi và Thường Hân Hân định về nhà trước, sau đó liên hệ với công ty trang trí, nhưng điện thoại của Thường Vũ Tâm lại gọi tới.

Đã liên hệ xong người xem mắt đó rồi, chốt ngay vào buổi trưa, địa điểm là nhà hàng Siêu Phàm. Hiện tại nhà hàng đứng đầu Kinh Thành chính là nhà hàng Siêu Phàm, có việc gì thì về cơ bản đều sắp xếp ở đây.

Ở nhà hàng của mình thì càng thuận tiện hơn, Thường Vũ Tâm dặn đi dặn lại nhất định phải để Trần Phi giữ cửa, nếu đúng là hạng "vẹo quả táo quắt" (xấu xí, không ra gì) thì nhất định phải nói cho mình biết. Dù có chết, Thường Vũ Tâm cũng tuyệt đối không đồng ý mối hôn sự này.

Trước là em gái Thường Hân Hân từ nhỏ đã được định hôn ước, sau là anh trai Thường Vũ Tâm bị ép đi xem mắt, hôn nhân của hai anh em họ đều không thể tự làm chủ, đây cũng coi là một nỗi bi ai của con cái nhà hào môn. Vì vậy Trần Phi đồng ý rất dứt khoát, cũng dự định sẽ nghiêm túc giúp Thường Vũ Tâm giữ cửa thật kỹ.

Vẫn còn sớm so với thời gian đã hẹn, nên hai người bàn bạc một chút, Trần Phi đi đến nhà hàng đợi trước, Thường Hân Hân đi tìm công ty trang trí. Thường Hân Hân đưa Trần Phi đến nhà hàng rồi rời đi, người trong nhà hàng đều biết quan hệ của Thường Hân Hân và Trần Phi nên cũng chẳng có gì cần dặn dò.

Lúc này tuy không phải giờ ăn nhưng người trong nhà hàng vẫn không ít. Vị trí Thường Vũ Tâm đặt trước là chỗ ngồi nhã nhặn ở tầng hai, tương đối khuất góc. Trần Phi nghĩ ngợi một chút rồi bảo phục vụ giữ lại một chỗ ngồi gần đó, ngay gần vị trí Thường Vũ Tâm đặt, như vậy thì sẽ tiện quan sát hơn!

Dặn dò xong, Trần Phi đi vào bếp, hiện tại toàn bộ hậu cần đều do Vương Khởi Đông phụ trách. Dù sao Vương Khởi Đông cũng là người Trần Phi gọi từ cửa hàng tổng đến, đầu bếp ở đây về cơ bản đều do anh ta đào tạo. Trần Phi vào hậu cần thì thấy bên trong là một cảnh tượng bận rộn, tuy bận rộn nhưng bọn họ trông có vẻ không hề có ý oán thán.

Việc kinh doanh của nhà hàng cực kỳ bùng nổ, những đầu bếp này về cơ bản từ lúc bắt đầu làm việc tới lúc tan làm đều ở trong trạng thái bận rộn, rất ít khi có lúc nghỉ ngơi. Tuy nhiên, bận thì bận, mệt thì mệt, nhưng đãi ngộ thực sự cực kỳ cao, về phương diện này Thường Hân Hân tuyệt đối sẽ không bạc đãi họ.

“Khởi Đông, bận xong qua đây chút, tôi có vài món mới cần chỉ cho cậu.”

Việc kinh doanh của nhà hàng tuy rất tốt, nhưng món ăn dù ngon đến đâu cũng có lúc ăn chán, nếu cứ lặp đi lặp lại mấy món đó thì sớm muộn gì cũng không ổn. May mà Trần Phi biết không ít công thức nấu ăn, thỉnh thoảng làm ra vài món mới thì cũng không thành vấn đề.

Vốn dĩ lúc Trần Phi vào, Vương Khởi Đông đã nhìn thấy, nhưng tay đang bận nên không có thời gian chào hỏi. Tuy nhiên vừa nghe thấy Trần Phi có món mới muốn chỉ cho mình, Vương Khởi Đông vội vàng đặt công việc trong tay xuống giao cho người khác, rồi chạy tới.

“Ông chủ, anh có món mới muốn chỉ cho tôi ạ?”

Trần Phi gật đầu cười nói: “Ừm, cậu lau mồ hôi trước đi, rồi tìm giấy bút, tôi đọc cậu ghi.”

“Được ạ.” Vương Khởi Đông đáp một tiếng, vội vàng đi lấy giấy bút quay lại. Tiện tay lau mồ hôi trên trán, rồi đầy mong đợi nhìn Trần Phi.

Thấy anh ta sốt sắng như vậy, Trần Phi cười cười, nói cách làm của vài món mới. Vương Khởi Đông ghi chép rất nghiêm túc, không sót một chữ.

“Tạm thời cứ như vậy đã, sau này tôi sẽ định kỳ tới dạy cậu vài món mới. Còn nữa, nếu có người nào cảm thấy được thì có thể bồi dưỡng một chút, tương lai chắc chắn vẫn phải mở chi nhánh, một mình cậu không thể kiêm nhiệm cả hai nơi được.”

“Tôi biết rồi. Vậy không có việc gì nữa tôi đi bận trước đây, lúc nào rảnh tôi phải thử món mới này mới được.” Vương Khởi Đông nói một tiếng rồi quay người đi làm việc. Đối với kiểu người ít nói, nhưng chân thật chịu khó như Vương Khởi Đông, Trần Phi vẫn rất thích.

Từ bếp đi ra, Trần Phi nhìn thời gian cũng gần đến rồi, bảo phục vụ dọn mấy món đồ nhắm lên, Trần Phi liền lên tầng hai đợi đối tượng xem mắt kia của Thường Vũ Tâm tới.

“Triệu Thi Thi, cái tên này nghe rất có chất thơ, chỉ không biết ngoại hình thế nào, tính cách ra sao. Nếu thực sự không tệ, biết đâu lại là một chuyện tốt.” Trần Phi cười cười, trong lòng ngược lại có chút mong chờ.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:728
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 17 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.