Trương Hạo cùng hai người ngồi nghỉ ngơi khôi phục thể lực và tinh lực, xung quanh đều là tường lửa bao bọc, không lo gặp phải nguy hiểm gì.
Còn Trần Phi thì ở bên ngoài thu thập những Phong Nguyên Tố mà lũ quái vật bị giết trước đó đánh rơi, nhắc mới thấy nơi này quả thật rất giống Thế giới Lửa dưới lòng đất.
Sẽ đánh rơi nguyên tố, điểm kinh nghiệm cao, tần suất quái hồi sinh cũng khá nhanh, nhưng lại không hay rơi trang bị!
Bận rộn nửa ngày Trần Phi mới quay lại, còn về phần Phong Nguyên Tố thì đương nhiên là vừa thu vừa bị nuốt chửng rồi.
“Các người có rõ tần suất làm mới ở đây không?” Trần Phi hỏi ba người Trương Hạo.
Trương Hạo lắc đầu: “Tần suất hồi sinh của Phong Chi Luyện Ngục không giống những nơi khác, có lúc có thể rất lâu không hồi sinh, có lúc lại hồi sinh liên tục mấy lần. Nhưng đây chỉ là ở ba tầng trước thôi, tầng cuối cùng thì không như vậy.”
“Chính vì tần suất hồi sinh không cố định như vậy, nên Phong Chi Luyện Ngục mới được gọi là Luyện Ngục.” Trương Nhiên tiếp lời.
Trần Phi gật đầu: “Nếu như vậy thì quả thực rất khó giải quyết, dù sao nếu không biết tần suất hồi sinh thì không cách nào nắm bắt quy luật, rất dễ gặp nguy hiểm. Chúng ta vào đây lâu như vậy mà cũng chẳng thấy ai khác, xem ra đúng là ít người tới.”
“Ừ, bình thường nơi này rất ít người lui tới, chính vì vậy mà số người dám tùy tiện tới đây lại càng ít, bởi vì mỗi lần vào đều phải đối mặt với tình cảnh bị một đám quái vật bao vây, kẻ nào thực lực kém một chút vào đây là chắc chắn phải chết!” Trương Hạo gật đầu giải thích.
“Ồ? Vậy nói như thế chẳng phải chúng ta rất dễ dàng bao trọn nơi này sao?”
Trần Phi sờ cằm, lần này hắn đến là định ở lại Phong Chi Luyện Ngục vài ngày để cày cấp, nếu có thể bao trọn sân thì còn gì bằng, tốc độ lên cấp chắc chắn nhanh như bay.
“Về cơ bản là vậy, trừ khi bọn họ đến, nếu không thì nơi này rất ít người vào.” Trương Nhiên nói.
“Bọn họ?” Trần Phi chú ý tới điểm này, hỏi: “Bọn họ là ai?”
“Bọn họ là một công hội khá nổi danh ở vùng này, Thương Lang Hội.” Sắc mặt Trương Hạo có chút nghiêm trọng. “Thương Lang Hội này là một công hội nhỏ tập hợp những cao thủ trên cấp 80, danh tiếng rất lớn, thực lực rất mạnh, hơn nữa kẻ nào chọc vào họ tuyệt đối là không chết không thôi. Thủ lĩnh của Thương Lang Hội vốn là thiếu thành chủ của Phi Long Thành, sau này vì lý do thành chủ hiện tại nên mới rời khỏi Phi Long Thành, thành lập nên Thương Lang Hội. Bọn họ luôn đối đầu với Phi Long Thành chúng ta, trước đó từng xảy ra vài lần xung đột. Mà nơi này chính là địa bàn thường xuyên lui tới của Thương Lang Hội, có thể nói đây là sân cày cấp độc quyền của họ cũng không ngoa.”
“Thú vị đấy!” Trần Phi sờ sờ cằm, có chút hứng thú. Công hội là thứ rất phổ biến trong mọi trò chơi, nhưng ở đây thì đây là lần đầu tiên Trần Phi nghe nói tới. Vì ở đây đại đa số đều lấy làng xã, trấn nhỏ làm tập đoàn, nên khiến Trần Phi bỏ qua mất việc còn có thứ gọi là công hội.
Nghe Trương Hạo nói những điều này, xem ra oán hận giữa Thương Lang Hội và Phi Long Thành không hề nhỏ, dù sao đường đường là thiếu thành chủ mà cuối cùng lại bị đuổi đi, đổi lại là ai e rằng cũng không dễ dàng bỏ qua. Thực lực của Thương Lang Hội có thể khiến ba anh em Trương Hạo kiêng dè như vậy, hơn nữa còn có năng lực lấy Phong Chi Luyện Ngục làm sân cày cấp độc quyền, xem ra hẳn là rất mạnh mẽ.
“Được rồi không nói chuyện này nữa, dù sao họ cũng chưa tới, cứ nói chuyện thăng cấp đi.” Trần Phi mỉm cười nói: “Tình hình tầng thứ nhất này bây giờ ta cũng hiểu được ít nhiều, chúng ta tiếp tục đi xuống dưới thôi.”
“Được!”
Vốn dĩ ba người Trương Hạo định để Trần Phi cày cấp ở tầng thứ nhất là được rồi, nhưng sau khi chứng kiến thực lực của Trần Phi, họ biết tầng thứ nhất căn bản không có chút thách thức nào đối với hắn, chắc chắn không thể thỏa mãn hắn được. Cho nên khi Trần Phi đề nghị tiếp tục đi sâu vào trong, ba người Trương Hạo không hề do dự chút nào. Sau khi nghỉ ngơi một lúc lâu, tinh lực của Trương Hạo đã hồi phục gần như hoàn toàn, dưới sự dẫn đường của ba anh em họ, cả nhóm bắt đầu tiến về tầng thứ hai!
Dọc đường gặp phải quái vật đều bị Trần Phi tiêu diệt sạch, phong thái ung dung đó hoàn toàn là dáng vẻ “đàm tiếu gian, cường địch hôi phi yên diệt” (trong lúc nói cười, kẻ địch mạnh đã tan thành tro bụi).
Lúc mới gặp còn cảm thấy khí thế của Trần Phi không ra sao, chẳng giống cao thủ chút nào, giờ mới phát hiện ra mình đã sai lầm quá mức rồi.
“Đây là lối vào tầng thứ hai sao? Lại là gió cuốn. Lần này chắc sẽ không bị truyền tống lên không trung nữa chứ?” Trần Phi nhìn luồng gió cuốn trước mắt, cười hì hì nói.
Trương Hạo vội vàng nói: “Sẽ không đâu, lần này truyền tống vào trong sẽ nằm trên mặt đất, hơn nữa còn là một nơi giống như khu vực an toàn nhỏ, sẽ không bị quái vật tấn công.”
“Ồ? Vậy xem ra thiết kế ở đây cũng khá nhân văn đấy chứ.” Trần Phi cười cười, đi vào trong luồng gió cuốn.
Chớp mắt, khung cảnh bốn người thay đổi.
Họ đã xuất hiện ở tầng thứ hai của Phong Chi Luyện Ngục.
“Chết tiệt, tầng thứ hai sao lại nhiều quái thế này.” Ba người Trương Hạo vừa tiến vào không nhịn được biến sắc, khu vực an toàn xung quanh họ chỉ rộng chừng năm mét vuông, nhưng bên ngoài khu vực an toàn này lại là một đám quái vật dày đặc, nhìn không thấy điểm dừng.
“Xem ra đã có một thời gian dài không có ai tới đây, quái vật mới sinh ra nhiều thế này.” Trương Nhiên ngạc nhiên nói.
Trần Phi cười cười: “Thế chẳng phải càng tốt sao, quái càng nhiều càng dày đặc thì tốc độ thăng cấp của chúng ta càng nhanh.”
Nghe lời Trần Phi, ba người họ mới nhớ ra lần này không phải tự mình đến cày quái, mà còn có cả Trần Phi! Đám quái này đối với họ thì khó giải quyết, nhưng có Trần Phi ở đây thì hoàn toàn không cần phải lo lắng. Thủ đoạn vừa rồi của Trần Phi, họ đều đã nhìn thấy rất rõ ràng. “Đám quái này cũng giống tầng thứ nhất, đều thuộc loại công cao thủ thấp.”
“Vậy thì dễ giải quyết rồi.”
Trần Phi mỉm cười, đã giống quái vật tầng thứ nhất, vậy thì cứ dùng tường lửa đốt từ từ là được.
Nghĩ đến đây Trần Phi trực tiếp vung tay, liên tiếp tung ra vài bức tường lửa, trong chớp mắt hơi nóng hừng hực lan tỏa, từng đợt tiếng kêu thảm thiết nổi lên, từng Phong Nguyên Tố xuất hiện liên tiếp.
Tường lửa vừa thiêu đốt quái vật, Trần Phi vừa nói: “Quái ở tầng hai này đúng là nhiều hơn tầng thứ nhất không ít, đoán chừng dọn sạch cũng cần một lúc. Chúng ta đừng vội xông vào trong, đợi bên này ổn thỏa rồi tính sau. Phải rồi, tầng hai này có boss không?”
“Không có, ba tầng đầu đều không có boss, chỉ có tầng thứ tư mới có hai con boss.” Trương Hạo trả lời.
Trần Phi gật đầu: “Đằng nào mấy ngày nay cũng phải ở lại đây, chúng ta cứ dọn sạch từng tầng lên đi. Khó khăn lắm mới tới một lần, cũng phải xem boss trông như thế nào chứ.”
Ba người Trương Hạo từ trước tới nay chưa từng đi tới tầng thứ tư, mỗi lần tới chỉ cần có thể xông được tới tầng thứ ba đã là rất khó khăn rồi. Quái vật ở tầng thứ tư quá hung dữ, cộng thêm hai con boss, họ căn bản không đánh lại. Nghe thấy Trần Phi bảo đến lúc đó sẽ đi tầng thứ tư đánh boss, cả ba người đều có chút hưng phấn.
Chiêu tường lửa của Trần Phi phát huy uy lực cực lớn, khiến ba người Trương Hạo nhàn rỗi hẳn. Trương Chi thỉnh thoảng dùng kỹ năng dẫn dụ quái, bổ sung vị trí thiếu hụt của tường lửa. Còn Trương Hạo và Trương Nhiên thì đã hoàn toàn rơi vào cảnh đi ké kinh nghiệm và nhặt đồ. Dù sao tường lửa cũng không gây thương tích cho họ, họ liền giúp Trần Phi nhặt Phong Nguyên Tố.
Dù sao, cũng có thể đóng góp chút công sức.
Bận rộn gần nửa ngày, quái vật xung quanh họ đã ngày càng thưa thớt, nhìn qua một lượt xung quanh đã không còn quái vật nào nữa, đều ở khoảng cách khá xa.
Ước tính thời gian, từ lúc vào đến giờ đã trôi qua gần nửa ngày. Trần Phi đặt tường lửa xung quanh xong xuôi, rồi nói: “Đều đói cả rồi nhỉ, ăn chút gì đó nghỉ ngơi một lát rồi chúng ta đi tới tầng thứ ba.”
Ba người Trương Hạo nghe vậy gật đầu, tự tìm chỗ nghỉ ngơi rồi lấy lương khô đã chuẩn bị sẵn ra ăn. Trần Phi liếc nhìn, phát hiện lương khô họ ăn là loại rất bình thường, không có mùi vị gì, chỉ dùng để chống đói, liền cười nói: “Đừng ăn cái đó nữa, ta nướng thịt cho các người.”
“Nướng thịt? Ở đây ạ?”
Ba người họ có chút kinh ngạc!
“Đúng vậy, ở đây đã có sẵn lửa, lại không có chuyện gì, hà tất phải ăn loại lương khô vô vị khó nuốt kia chứ, để các người nếm thử tay nghề của ta.” Trần Phi mỉm cười, lấy nguyên liệu từ trong ba lô ra, đặt lên tường lửa mượn sức nóng của ngọn lửa bắt đầu nướng.
Ban đầu ba người Trương Hạo còn hơi tò mò sao trong ba lô của Trần Phi lại mang theo nguyên liệu, nhưng sau đó khi hương thơm dần tỏa ra, cả ba bắt đầu không nhịn được nữa. Nước miếng ứa ra đầy miệng, cổ họng nuốt xuống liên tục, trông rất thèm thuồng.
“Phụ nữ ưu tiên.” Trần Phi cười đưa thịt cho Trương Chi, Trương Chi cảm kích gật đầu nhận lấy, tuy nóng nhưng vẫn cắn một miếng nhỏ, ngay lập tức biểu cảm thay đổi hoàn toàn, rồi tăng tốc độ ăn. Nhìn thấy bộ dạng này của em gái, Trương Hạo và Trương Nhiên liền biết nó ngon đến mức nào.
Khi Trần Phi đưa thịt cho họ, cả hai không hề khách sáo mà ăn ngấu nghiến. Khẩu vị của hai người họ rất tốt, ăn đến là thỏa mãn. Tuy nhiên ăn xong mới phát hiện ra Trần Phi vẫn chưa ăn, lập tức ngượng ngùng cười trừ. Trần Phi cũng chẳng bận tâm, bản thân hắn vốn là người không câu nệ tiểu tiết.
Thấy họ đã ăn no, Trần Phi lúc này mới bắt đầu ăn.
“Mọi người nghe này… hình như có tiếng gì đó.” Đột nhiên Trương Chi đứng bật dậy, nghiêng tai lắng nghe chăm chú.
Nàng vừa nói thế, Trương Hạo và Trương Nhiên lập tức cũng đứng dậy, họ biết thính giác của em gái rất tốt, nói có tiếng động thì chắc chắn là có.
“Hình như là tiếng đánh quái, có người!” Trương Chi nói xong liền nhìn theo hướng phát ra âm thanh, đáng tiếc lúc này phía trước đã sinh ra không ít quái vật, đã che khuất tầm nhìn.
“Để ta lên trên nhìn thử.” Trương Nhiên nói một tiếng, lập tức nhảy lên, sau đó rất nhanh đã rơi xuống, biểu cảm có chút nặng nề.
“Không xong rồi, là người của Thương Lang Hội!”
Trương Nhiên rơi xuống đất, nhíu mày nói: “Chắc là một trong Ngũ Lang của Thương Lang Hội, Tàn Lang.”
“Tàn Lang và Cuồng Lang luôn như hình với bóng, Tàn Lang đã ở đây thì sợ rằng Cuồng Lang cũng ở đây. Thương Lang Hội mỗi lần xuất động đều là hơn mười người trở lên, tình hình không ổn rồi!” Trương Chi lẩm bẩm.
Trương Hạo suy nghĩ một chút, nói với Trần Phi: “Thôn trưởng Trần, ta thấy hay là chúng ta tránh mặt trước đã. Phi Long Thành chúng ta với Thương Lang Hội có ân oán không nhỏ, vạn nhất lát nữa họ phát hiện ra rồi đánh nhau thì chúng ta sẽ chịu thiệt, hơn nữa còn liên lụy đến ngài.”