Cao Thủ Kề Bên

Lượt đọc: 1403 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 789
Không biết bắt chuyện thì phải làm sao? (Cập nhật lần 3)

❊ ❊ ❊

Biểu cảm của Vương Đức Lợi rất đê tiện, một bộ dạng tâm đầu ý hợp "cậu hiểu mà", chỉ thiếu nước vỗ vai Trần Phi mà nói thẳng là hãy để cô ta cởi sạch quần áo đến hầu hạ cậu chơi đùa thỏa thích.

Lăn lộn trên thương trường đã lâu như vậy, Vương Đức Lợi sớm đã hiểu rõ một đạo lý. Đàn ông đàn bà đều như nhau cả, không có con mèo nào không ăn vụng, cũng không có gã đàn ông nào không lăng nhăng, chỉ là xem gã đàn ông đó có gan hay không, và người phụ nữ chơi bời đó có gây ra rắc rối gì hay không mà thôi. Phụ nữ cũng vậy, tiết hạnh khả phong? Thời đại này làm gì còn kiểu phụ nữ đó nữa, chỉ cần con mồi đủ lớn thì người phụ nữ thanh thuần đến mấy cũng có thể chiếm được. Tuy Vương Đức Lợi rất khinh thường "tiểu bạch kiểm", nhưng hắn lại biết rõ một vài tính cách liên quan đến bọn họ.

Chẳng người đàn ông nào muốn làm "tiểu bạch kiểm", cho nên một khi "tiểu bạch kiểm" đã có tiền có thế, việc đầu tiên chắc chắn là lấy lại những uất ức trước kia, càng khao khát có được ánh mắt sùng bái của phụ nữ, cái cảm giác chinh phục đàn bà đó.

Điều này cũng giống như việc phụ nữ làm tình nhân, sau đó quay đầu lại bao nuôi "tiểu bạch kiểm", chung quy cũng chỉ là một sự cân bằng về tinh thần.

Điều kiện của Trương Hà rất tốt, cho nên Vương Đức Lợi tin rằng Trần Phi trăm phần trăm sẽ động tâm. Tuy bản thân hắn cũng chỉ mới "xơi" được không lâu, nhưng phụ nữ mà, thiếu gì, ai cưỡi mà chẳng là cưỡi, chỉ cần có thể giải quyết được Thường Hân Hân, khiến cô ta giúp mình lấy được miếng đất kia, kiếm được tiền là đủ để hắn một năm ba trăm sáu mươi lăm ngày, mỗi ngày đổi một người phụ nữ để ngủ rồi.

"Không hứng thú!"

Trần Phi từ chối.

Đùa cái gì vậy, Trương Hà trước đó đã chủ động hiến thân nhờ mình giúp giới thiệu đại gia mà Trần Phi còn chẳng đồng ý nữa là. Bây giờ Vương Đức Lợi lại dùng Trương Hà làm con bài mặc cả, Trần Phi mà đồng ý thì chẳng phải là não tàn sao? Nếu như là con gái của Vương Đức Lợi thì Trần Phi có lẽ còn cân nhắc một chút, chứ loại người cậy vào thân thể để thăng tiến như Trương Hà, chẳng biết đã đổi bao nhiêu gã đàn ông trên người rồi, Trần Phi làm gì có hứng thú.

"Huynh đệ, cậu không ngại thì cân nhắc thêm chút đi. Thường tiểu thư hiện tại rất dựa dẫm vào cậu, rất nghe lời cậu, chỉ cần cậu chịu khó nói giúp hai câu là việc thành, cũng không làm cậu phiền phức gì đâu. Đến lúc đó tôi không chỉ để Trương Hà qua hầu hạ cậu, chắc chắn còn có một phần hồng bao gửi tặng."

Đúng lúc này, một người phụ nữ mặc váy liền thân màu trắng, khí chất vô cùng cao quý thanh tao đi tới, ngồi vào đúng vị trí mà Thường Vũ Tâm đã đặt trước đó. Không cần phải nói, người phụ nữ này chính là Triệu Thi Thi. Chủ nhân đã đến, Trần Phi tất nhiên không còn hứng thú nói nhảm với Vương Đức Lợi nữa, vừa nhìn Triệu Thi Thi, vừa mất kiên nhẫn nói: "Không hứng thú. Nếu ông không có chuyện gì nữa thì về đi, kẻo để bạn bè ông đợi lâu."

Vương Đức Lợi có chút tức giận, mình dù sao cũng là đại phú thương thân gia hàng trăm triệu, ai gặp chẳng phải khách khí, tên tiểu bạch kiểm chỉ biết dựa hơi đàn bà như ngươi lại dám dùng thái độ này với ta? Nhất thời sắc mặt Vương Đức Lợi có chút âm trầm, vừa định phủi tay bỏ đi thì lại phát hiện Trần Phi thế mà đang chằm chằm nhìn một người phụ nữ ở đằng xa. Vương Đức Lợi sững sờ một chút, ngay sau đó dường như đã hiểu ra điều gì đó.

Thảo nào Trần Phi lại ngồi đây một mình không có ai đi cùng, hơn nữa người phụ nữ này vừa tới là ánh mắt hắn cứ dán chặt vào xem, e rằng quan hệ của hai người này không tầm thường rồi. Lẽ nào Trần Phi giấu Thường Hân Hân bên ngoài còn có người phụ nữ khác? Vương Đức Lợi lập tức cười âm hiểm, nói một câu "vậy không làm phiền nữa" rồi xoay người quay lại.

"Đã ngươi không nể mặt ta, thì đừng trách ta không nể mặt ngươi." Vương Đức Lợi thầm oán hận trong lòng, sau đó ngồi xuống tiếp tục cười nói trò chuyện cùng người khác. Tuy nhiên, trong lòng hắn đã bắt đầu suy tính cách để chơi Trần Phi một vố. Đối đầu trực diện với Trần Phi chắc chắn là không được, dù hắn không coi Trần Phi ra gì, nhưng lại kiêng dè Thường Hân Hân. Nếu mình dạy dỗ gã "tiểu bạch kiểm" của cô ta, với tính khí của Thường Hân Hân thì làm sao tha cho mình? Cho nên cách duy nhất là khiến Trần Phi không thể làm "tiểu bạch kiểm" của Thường Hân Hân nữa, khiến Thường Hân Hân tức giận với Trần Phi, như vậy nếu mình có dạy dỗ Trần Phi thì có lẽ chẳng những không chọc giận được Thường Hân Hân, mà ngược lại còn khiến cô ta vui lòng.

Làm sao để Thường Hân Hân giận Trần Phi đây?

Điều phụ nữ căm ghét nhất là gì? Là đàn ông của mình lăng nhăng bên ngoài! Nhất là kiểu phụ nữ kiêu ngạo, thân phận cao quý như Thường Hân Hân, nếu gặp phải chuyện này chắc chắn sẽ càng tức giận hơn. Cho nên nếu mình để Thường Hân Hân biết Trần Phi sau lưng cô ta vẫn còn để ý đến người phụ nữ khác, hừ hừ, xem tên "tiểu bạch kiểm" nhà ngươi còn sống nhăn răng được bao lâu nữa.

Vương Đức Lợi vừa nghĩ trong lòng, vừa mải mê tìm cơ hội làm sao để Thường Hân Hân biết được chuyện này.

Trần Phi không hề biết hắn đang nghĩ gì, thậm chí nếu biết cũng chẳng quan tâm. Kể từ lúc Triệu Thi Thi bước vào, ánh mắt Trần Phi đã luôn tập trung trên người cô. Phải thừa nhận rằng Triệu Thi Thi trông rất có khí chất, lại còn xinh đẹp, vừa nhìn đã thuộc kiểu tiểu thư khuê các, danh môn thục nữ. Trần Phi tuy không hiểu về tướng mạo, nhưng nhìn cái cảm giác mà Triệu Thi Thi mang lại thì có vẻ không phải kiểu phụ nữ tính khí xấu xa, khó chiều. Xem ra lần này Thường Vũ Tâm đúng là nhặt được báu vật rồi.

Nghĩ ngợi một lúc, Trần Phi cảm thấy có thể gọi điện cho Thường Vũ Tâm để kể cho hắn nghe tình hình rồi.

Nhấc máy gọi cho Thường Vũ Tâm, sau vài hồi chuông thì đầu dây bên kia bắt máy.

"Thế nào rồi Trần Phi, cô ấy tới chưa?" Thường Vũ Tâm chưa đợi Trần Phi lên tiếng đã hỏi trước.

Trần Phi cười nói: "Cậu nhóc à, vận may của cậu không tệ đâu, nhìn qua thì đúng là cực phẩm. Nếu thực sự thành công, thì chỉ có thể nói là cậu gặp may chó đớp phải ruồi rồi."

"Thật sao?" Thường Vũ Tâm ở đầu dây bên kia nghe có vẻ rất kích động, nhưng vẫn ngập ngừng nói: "Cậu đang nhìn ở bên cạnh à?"

"Đúng vậy."

"Cậu biết đấy, tôi là một người có phẩm vị, đã là người có phẩm vị thì tự nhiên sẽ không quá coi trọng vẻ bề ngoài, cái tôi coi trọng là vẻ đẹp tâm hồn, chỉ có vẻ đẹp tâm hồn mới là vẻ đẹp chân chính. Cho nên, cậu tìm cách qua bắt chuyện hoặc trò chuyện cùng cô ấy, giúp tôi xác định xem tính cách cô ấy thế nào."

"Cậu em à, có cần phải đạo mạo như vậy không? Cậu mà cũng có vẻ đẹp tâm hồn á? Sao tôi không thấy cậu có ưu điểm này nhỉ." Trần Phi cạn lời, cậu mới phát hiện ra hóa ra da mặt Thường Vũ Tâm lại dày đến thế, những lời vô sỉ như vậy mà cũng có thể nói ra một cách đương nhiên như thế.

"Em gái tôi đã bị cậu hốt rồi, cậu có gọi thêm vài trăm lần thì tôi cũng không thể đẻ thêm đứa em gái nào nữa đâu." Thường Vũ Tâm nói. "Cậu đừng quên cậu là em rể tôi đấy, tôi sở dĩ bị sắp xếp đi xem mắt đều là do hai người hại cả. Nếu cậu không giúp tôi, hừ... tôi với cậu không xong đâu. Tin không, tôi sẽ bám đuôi hai người suốt ngày, cho cậu không còn cơ hội "xơi" em gái tôi nữa."

"Mẹ kiếp, cậu quá nham hiểm."

Trần Phi cạn lời, người ta thường nói, người không biết xấu hổ mới là thiên hạ vô địch, Thường Vũ Tâm hiện tại đang có xu hướng phát triển theo hướng thiên hạ vô địch. Cúp máy, Trần Phi suy nghĩ xem nên dùng phương pháp nào để bắt chuyện. Tuy nhiên, suy đi tính lại, Trần Phi chợt phát hiện ra... mình không biết cách bắt chuyện.

Đây quả thực là một bi kịch.

Dù phụ nữ của hắn không ít, nhưng toàn là cơ duyên xảo hợp rồi mới dần dần đến với nhau, người chủ động bắt chuyện hình như chỉ có duy nhất Laura đang ở phương trời xa xôi kia. Thế nhưng phương pháp đó bây giờ không dùng được, chẳng lẽ chạy tới bảo là cá cược xem vị khách tiếp theo bước vào là nam hay nữ? Cách đó dùng trên người Laura thì thông vì lúc ấy là không khí trong quán bar, cộng thêm mục đích của Laura vốn dĩ không thuần khiết. Nếu dùng cách này để bắt chuyện với Triệu Thi Thi, thì khả năng cao là sẽ bị coi là kẻ đần hoặc não tàn.

Nghĩ mãi cũng không ra cách nào hay ho, Trần Phi dứt khoát đi thẳng qua đó luôn.

Dù sao không biết bắt chuyện thế nào thì chi bằng cứ mở lời thẳng thắn là tốt nhất!

Nghĩ đến đây, Trần Phi đứng dậy bước về phía Triệu Thi Thi.

Vương Đức Lợi tuy đang uống rượu trò chuyện cùng bạn bè, nhưng vẫn luôn chú ý tới Trần Phi. Thấy Trần Phi bước về phía người phụ nữ kia, Vương Đức Lợi đắn đo xem có nên chụp tấm ảnh hay gì đó làm bằng chứng không, nhưng nghĩ lại thấy không ổn. Dù sao xung quanh vẫn còn người, nếu chụp ảnh trực tiếp thì họ chắc chắn sẽ nghi ngờ, giá mà Thường Hân Hân lúc này có thể tới thì tốt biết mấy. Ông trời phù hộ, để Thường Hân Hân qua đây đi.

Hắn bên này đang cầu nguyện, thì bên kia Trần Phi đã bước tới nơi rồi.

"Tôi có thể ngồi đây không?" Trần Phi đi tới bên cạnh Triệu Thi Thi, nhẹ nhàng nói.

Triệu Thi Thi ngước nhìn lên, nói: "Xin lỗi, tôi đang đợi người."

"Tôi biết cô đang đợi người." Trần Phi cười cười, nhưng vẫn tự nhiên ngồi xuống.

Triệu Thi Thi khẽ nhíu mày, nói: "Nhưng người tôi đợi không phải là anh, anh tự tiện ngồi xuống như vậy hình như không được lịch sự cho lắm nhỉ?"

"Người cô đợi tên là Thường Vũ Tâm, cô tới đây để xem mắt với hắn phải không." Trần Phi cười nói.

"Sao anh biết?" Triệu Thi Thi sững sờ một chút, phản ứng lại được. "Anh không phải Thường Vũ Tâm, tôi đã gặp Thường Vũ Tâm rồi, vậy anh là bạn của Thường Vũ Tâm? Là hắn bảo anh tới à?"

Trần Phi cười nói: "Xem ra cô không chỉ xinh đẹp mà còn rất thông minh, vận may của cái tên Thường Vũ Tâm này đúng là không tệ thật. Tôi tên là Trần Phi, là bạn của Thường Vũ Tâm. Hắn hiện tại đang có chút việc lát nữa mới tới được, cho nên nhờ tôi tới đây trước bầu bạn với cô, tránh để cô một mình ở đây chờ đợi sốt ruột."

"Tôi thấy không phải sợ tôi sốt ruột, mà là muốn tới thăm dò trước đúng không?" Triệu Thi Thi mỉm cười, rõ ràng đã đoán ra.

Trần Phi thăm dò hỏi: "Cô không giận sao?"

"Giận? Có một chút thôi. Thật ra anh ta không cần thiết phải làm vậy, tôi chẳng qua là không muốn làm trái ý mẹ nên mới tới thôi. Thực ra tạm thời tôi không muốn dính dáng đến mấy chuyện tình cảm, cho nên, dù hắn có tới thì chúng tôi cũng chỉ gặp mặt ăn chút gì đó, chỉ vậy mà thôi." Triệu Thi Thi mỉm cười duyên dáng, nói. "Hơn nữa tôi vẫn luôn rất mong chờ đồ ăn ở đây, nghe nói rất ngon nhưng mỗi lần tới đều không còn chỗ, vừa khéo hắn đặt được chỗ ở đây nên tôi mới tới."

"Nói như vậy thì, xem ra món ngon còn có sức hút hơn cả xem mắt." Trần Phi cười nói. "Nếu để Thường Vũ Tâm nghe thấy, chắc hắn sẽ vui lắm đây. Hắn cũng là bị ép mới đi xem mắt thôi. Phải rồi, đã gọi món chưa? Nếu chưa thì để tôi gọi giúp cô nhé, đồ ăn ở đây tôi khá rành, gọi món chắc chắn sẽ không làm cô thất vọng đâu."

"Không cần thông báo cho Thường Vũ Tâm một tiếng để hắn tới à? Hay là... anh có ý đồ gì với tôi?" Triệu Thi Thi mím môi cười nhìn Trần Phi, vẻ mặt nửa đùa nửa thật như đã nhìn thấu suy nghĩ của Trần Phi vậy.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:728
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 17 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.