Cao Thủ Kề Bên

Lượt đọc: 1403 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 795
Tàn Lang

❊ ❊ ❊

Trần Phi thu dọn chỗ nguyên liệu còn dư, cười nhạt nói: "Ta nghĩ các người hẳn là biết chuyện ta đối phó Thiên Quang Thành cách đây không lâu chứ? Khi đó thành chủ của các người dẫn theo Chu Lăng Chí cùng tinh nhuệ Long Kỵ đến giúp ta, kết quả là tinh nhuệ Long Kỵ toàn quân bị diệt. Nghĩa tình này ta sẽ không quên, nay đã gặp phải kẻ địch của Phi Long Thành các người, làm sao ta có thể bỏ đi được?"

Chuyện Thiên Quang Thành, Trương Hạo bọn họ đương nhiên biết, tinh nhuệ Phi Long Thành có thể nói là chết hơn phân nửa, điều này dẫn đến thực lực Phi Long Thành giảm sút không ít.

Trần Phi cười nói: "Hơn nữa, ta đến đây là để thăng cấp, nếu thấy bọn chúng mà chúng ta lại trốn, sợ là không cách nào thăng cấp cho tử tế được."

"Vậy bây giờ chúng ta phải làm sao?" Trương Hạo hỏi.

Trần Phi cười cười, nhàn nhạt nói: "Cứ làm việc cần làm thôi, chỉ cần cẩn thận một chút là được. Nếu bọn chúng không động thủ thì tốt, còn nếu dám động thủ... hừ hừ, ta sẽ khiến bọn chúng không còn cơ hội động thủ nữa."

Ánh mắt Trần Phi bỗng trở nên sắc bén, tuy chỉ thoáng qua, nhưng ba người Trương Hạo vẫn cảm nhận được. Lúc này họ mới phát hiện, Trần Phi vốn luôn cho người ta cảm giác bình phàm khi nổi giận lại đáng sợ đến thế. Vốn dĩ ba người Trương Hạo có chút lo lắng, dù sao Tàn Lang cùng Cuồng Lang cũng là hai trong Ngũ Lang của Thương Lang Hội, là cao thủ rất lợi hại. Hơn nữa Thương Lang Hội chưa bao giờ hành động đơn độc, sở trường nhất là ỷ đông hiếp yếu. Người ít thì chúng đánh, người đông thì chúng chuồn.

Mà Trương Hạo bọn họ chỉ có ba người, trước đây gặp tình huống này đương nhiên là trốn. Nhưng bây giờ có thêm Trần Phi, đồ đệ của Tứ hoàng Tử Phong, ngay cả Tư Đồ Ngạo Thiên bị Ma Kiếm khống chế cũng chết trong tay hắn, biết đâu có thể thắng, ba người Trương Hạo nhìn nhau, đều quyết định đánh cược một phen.

Ngay cả người ngoài như Trần Phi còn không sợ, họ là người Phi Long Thành thì đương nhiên không có lý do gì để lùi bước.

Lúc này tiếng đánh quái càng lúc càng gần, không bao lâu sau đã thấy đàn quái vật phía trước có chút hỗn loạn, tiếp đó một người đã xuất hiện trước mặt họ.

Trần Phi tò mò đánh giá người nọ, trông hắn có vẻ rất hung tàn, trong ánh mắt mang theo hung quang, biểu cảm vô cùng dữ tợn, trên mặt có một vết sẹo dài, từ mắt trái xéo xuống tận khóe miệng, tai còn khuyết mất một nửa. Tạo hình này khỏi cần hỏi cũng biết, tên này chắc chắn là cái kẻ gọi là Tàn Lang kia rồi.

"Tên này chính là Tàn Lang, sở trường quyền pháp, thấy cái găng tay hắn đeo không? Đặc chế đó, phòng ngự rất cao, công kích cũng rất mạnh, nếu bị hắn đánh trúng thì trên găng tay sẽ xuất hiện lợi nhận, sẽ bị xé rách tứ phân ngũ liệt." Trương Hạo đứng bên cạnh giải thích.

Trần Phi gật gật đầu, cảm thấy có chút quen thuộc, hình như là... Kim Cương Lang à. Tuy nhiên Tàn Lang này hẳn không có khả năng hồi phục biến thái như Kim Cương Lang, nếu không thì bây giờ đã chẳng để lại vết sẹo đầy mặt kia.

Lúc này Tàn Lang đã dọn dẹp gần xong đám quái vật xung quanh, chậm rãi đi tới rồi dừng lại, ánh mắt tràn đầy hung quang đánh giá nhóm người Trương Hạo, cười khà khà nói: "Ta còn tưởng là ai, hóa ra là ba tên các ngươi. Sao? Gan lớn rồi, thấy ta mà không chạy nữa à?"

"Hừ, tại sao bọn ta phải chạy!" Trương Hạo hừ lạnh nói.

Tàn Lang ha ha cười: "Ồ, cánh cứng rồi, gan to ra rồi đấy. Vừa hay lão tử đánh quái cũng thấy hơi đơn điệu, lấy các ngươi ra làm trò tiêu khiển."

Dáng vẻ Tàn Lang vô cùng kiêu ngạo, dường như hoàn toàn không coi bọn họ ra gì. Trương Hạo bọn họ thường xuyên tới Phong Chi Luyện Ngục, cũng coi như từng va chạm vài lần với Tàn Lang. Tàn Lang không coi bọn họ ra gì, chứng tỏ hắn nắm chắc phần thắng.

Còn về Trần Phi ở bên cạnh thì bị Tàn Lang hoa lệ mà bỏ qua. Trong mắt hắn, Trần Phi chắc là một tiểu nhân vật được ba người Trương Hạo mang tới để thăng cấp, không đáng lo ngại.

Ba người Trương Hạo đã vào thế phòng thủ, đề phòng Tàn Lang đột ngột ra tay. Đúng lúc này, Trần Phi lại thong dong bước tới trước mặt ba người họ, chắn giữa họ với Tàn Lang, nói: "Không phải nói Tàn Lang và Cuồng Lang như hình với bóng sao? Sao chỉ có một mình thế này!"

"Lão tử đây một mình cũng dạy dỗ được các ngươi." Tàn Lang cuồng vọng cười lớn.

Trần Phi lại nhàn nhạt nói: "Ta khuyên ngươi tốt nhất nên gọi Cuồng Lang tới đi, đỡ lát nữa ta giết ngươi rồi lại phải đi tìm hắn, phiền lắm."

Tàn Lang lập tức nheo mắt, chằm chằm nhìn Trần Phi: "Tiểu tử, khẩu khí không nhỏ đâu. Đã biết danh hiệu của lão tử mà còn dám kiêu ngạo thế, chán sống rồi sao. Lát nữa xem ta xé nát miệng ngươi, cho ngươi biết thế nào là họa từ miệng mà ra."

Nói đoạn Tàn Lang bất thình lình lao tới phía Trần Phi, tung ra một chiêu "Hắc Hổ Đào Tâm". Bộc phát lực của Tàn Lang rất mạnh, tuy ban đầu khoảng cách hai người còn khá xa, nhưng chỉ trong một bước lao tới hắn đã áp sát trước mặt Trần Phi, nắm đấm co lại thành trảo, móc thẳng vào ngực Trần Phi.

"Bốp!" Nắm đấm dường như chạm phải vật gì đó cứng rắn phát ra một tiếng động, Tàn Lang ngẩng đầu nhìn thì phát hiện trước ngực Trần Phi đang dựng một thanh kiếm, chính mình vừa đụng phải kiếm của hắn. Trần Phi khẽ cười, ngọn lửa màu xanh lam bỗng nhảy múa. Tàn Lang giật mình không ngờ đối phương lại chặn được dễ dàng như vậy, lập tức muốn đổi chiêu. Nhưng hắn chưa kịp cử động, Trần Phi đã động thủ rồi.

Phản thủ đâm kiếm về phía ngực Tàn Lang, đồng thời nhấc chân đạp thẳng vào giữa hai chân hắn. Tàn Lang né được nhát kiếm phía trên, vừa định thi triển chiêu Không Thủ Đoạt Bạch Nhẫn thì bất chợt cảm thấy một cơn đau thấu tim truyền khắp toàn thân, cảm giác đó giống như một quả trứng vỡ tan trên mặt đất vậy, Tàn Lang cảm thấy "trứng" của mình hình như cũng nát rồi.

Hét thảm một tiếng, Tàn Lang vô cùng chật vật ôm đũng quần ngồi xổm xuống. Cũng may thực lực Tàn Lang cao thâm, khả năng chịu đựng cực mạnh, nếu đổi lại là người khác thì dù không ngất xỉu cũng phải đau đớn lăn lộn trên đất, dù sao lực cước này của Trần Phi cũng không nhẹ đâu. Lúc đá trúng, Trần Phi đã cảm giác được... có thứ gì đó bị mình đá nát rồi.

Trương Hạo và Trương Nhiên bên cạnh không nhịn được hít ngược một hơi khí lạnh, theo bản năng khép chặt hai chân lại. Họ căn bản không ngờ Trần Phi vừa ra tay đã làm Tàn Lang bị thương, hơn nữa... hơn nữa chiêu thức lại bỉ ổi như vậy.

Tuy nhiên Trương Chi lại đầy vẻ khâm phục, mặc dù cô cũng biết chiêu này trông rất hạ lưu, nhưng cô lại hiểu rõ một điểm.

Tàn Lang là người thế nào? Đó là cao thủ hung danh hiển hách, người bình thường dù muốn dùng chiêu này đánh lén sợ là cũng không thành công! Nhưng Trần Phi lại thực hiện dễ như trở bàn tay, điều này không phải nói Tàn Lang sơ ý bị đánh lén, mà là chứng minh động tác của Trần Phi quá nhanh.

Nhanh đến mức Tàn Lang căn bản không nhìn thấy, không phát hiện ra, cho nên mới trúng chiêu!

"Hắn thật sự là Tàn Lang sao? Sao yếu đuối như vậy?" Trần Phi quay đầu nghi hoặc hỏi.

Trương Hạo lập tức cạn lời, bị đá vào chỗ đó thì dù là người cứng rắn đến mấy cũng không chịu nổi chứ! Tâm trạng Trương Nhiên cũng giống Trương Hạo, đều đang ngẩn ngơ. Trái lại Trương Chi nói: "Hắn chắc chắn là Tàn Lang không sai, bây giờ chính là lúc tốt nhất để giết hắn."

Tàn Lang bị thương, bây giờ muốn giết hắn quả thật dễ như trở bàn tay, nếu có thể giết được hắn không những trút được cơn giận, còn có thể suy yếu thực lực Thương Lang Hội. Nghĩ tới đây, Trương Hạo và Trương Nhiên liền chuẩn bị ra tay nhân cơ hội giết Tàn Lang. Tàn Lang chưa kịp hoàn hồn, nghe thấy lời này liền giãy giụa muốn chạy. Đáng tiếc tư thế đó quá kỳ quặc, vừa động một cái đã cảm thấy cơn đau xé lòng, căn bản không đi nổi.

"Yên tâm, ta không giết ngươi, ngươi hẳn có huynh đệ ở gần đây nhỉ, cứ việc gọi bọn họ tới đi, ta nghe nói Thương Lang Hội các ngươi sở trường nhất là ỷ đông hiếp yếu mà. Cho nên, ta định cho các ngươi cơ hội này, có bao nhiêu người thì gọi hết tới đây, ta đợi ở đây." Trần Phi nhìn Tàn Lang từ trên cao xuống, nhàn nhạt nói.

"Cái gì? Tha cho hắn? Như vậy chẳng phải quá hời cho hắn sao. Hơn nữa nếu hắn thật sự gọi người tới, đến lúc đó sợ là khó đối phó."

Trương Hạo và Trương Nhiên vội vàng nói, rõ ràng là không hiểu tại sao Trần Phi lại làm vậy. Trương Chi bên cạnh cười khà khà nói: "Đại ca, nhị ca, ý của Trần đại ca là muốn bắt gọn bọn chúng, tránh việc phải đi tìm từng tên rất phiền phức. Trần đại ca, em nói đúng không?"

Trương Chi đổi cách gọi là Trần đại ca, một là trong lòng rất khâm phục Trần Phi, hai là nếu gọi Trần thôn trưởng thì sợ lộ thân phận, lỡ như chuyện lần này giải quyết không tốt rất có thể sẽ mang lại rắc rối cho Trần thôn trưởng thậm chí là Tiềm Long Thôn. Nếu gọi là Trần Phi thì lại hơi không lễ phép, cho nên xưng hô đại ca là thích hợp nhất.

Trương Chi tuy bình thường ít nói, nhưng rất thông minh.

Trần Phi cười gật đầu, nhìn về phía Tàn Lang: "Ngươi bây giờ có hai con đường để chọn, một, chết ở đây, hai, thông báo cho người của ngươi tới cứu ngươi, nếu các ngươi có thể đánh bại ta thì họa chăng còn có thể cứu ngươi ra ngoài, tự ngươi chọn đi."

"Có giỏi thì thả ta ra, ta lập tức gọi người tới giết ngươi." Tàn Lang nghiến răng nghiến lợi nói.

"Ngươi là đồ ngốc à, thả ngươi ra lỡ ngươi không gọi người tới mà chạy mất thì sao. Bớt nói nhảm đi, mau gọi người tới đây, bằng không dù ta không giết ngươi, đau cũng đau chết ngươi." Trần Phi bĩu môi thản nhiên nói, khiến Tàn Lang lập tức cạn lời.

Hắn đúng là muốn nhân cơ hội thoát thân, vì từ trước tới nay Cuồng Lang luôn như hình với bóng không hề đi cùng, lần này hắn tới một mình. Phong Chi Luyện Ngục có thể nói là một trong những địa điểm riêng tư của Thương Lang Hội, Tàn Lang căn bản không nghĩ tới sẽ có người tìm mình gây phiền phức, nào ngờ chuyện này lại xảy ra.

Nếu ngay từ đầu Tàn Lang không tự tin một mình tới khiêu khích thì có lẽ đã không đến nông nỗi này, chỉ có thể nói, Tàn Lang vận số không may mà thôi. Nhưng bây giờ không phải lúc cảm thán những điều này, nếu thông báo cho huynh đệ trong bang tới cứu mình thì bản thân mình sợ là phải bỏ mạng ở đây.

Mặc dù có chút mất mặt, nhưng mất mặt vẫn hơn mất mạng. Tên nhóc họ Trần này, đợi lão tử gọi người tới rồi phải băm vằm con cháu của ngươi ra trăm mảnh! Tàn Lang thầm nguyền rủa trong lòng, rồi dùng cách đặc biệt liên lạc với người trong bang.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:728
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 17 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.