Chư Thiên Vạn Giới Phụ Trợ Hệ Thống

Lượt đọc: 1839 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 596
Ghen tuông à? Không tồn tại đâu

❊ ❊ ❊

“Thực sắc tính dã”, câu nói của Cáo Tử tranh luận với Mạnh Tử về nhân tính này đã giải thích rõ ràng rằng, chuyện ăn uống và nam nữ là việc cả đời người không thể tách rời, mà giữa nam nữ khi mới tiếp xúc, điều dễ bị đối phương thu hút nhất chính là ngoại hình.

Đây không phải là cái kiểu “hội những người coi trọng ngoại hình” gì đâu, mà là bản năng hướng về cái đẹp của con người. Như người ta vẫn nói, bắt đầu từ nhan sắc, đắm chìm vào tài hoa, trung thành với phẩm hạnh, bình yên bên cạnh nhau. Khi con người mới quen biết nhau, cơ bản đều bắt đầu từ ngoại hình, suy cho cùng thì đã quen biết đâu mà biết người ta có tài hoa hay không? Phẩm hạnh thế nào?

Chính vì thế, người đẹp trai hay xinh gái luôn dễ kết bạn, cũng dễ được người khác theo đuổi, hiện tại Lâm Doanh Doanh chính là như vậy.

Tuy Diệp Vân đã đưa cho Lâm Doanh Doanh một viên ngọc bội ẩn giấu khí tức và khí chất, nhưng bản thân Lâm Doanh Doanh vốn đã xinh đẹp rồi, Diệp Vân cũng không tiện thay đổi quá nhiều, nếu không sẽ dễ nảy sinh vấn đề.

Xinh đẹp, cộng thêm thành tích học tập tốt, tính tình lại văn tĩnh, nên đương nhiên cô trở thành người trong mộng của nhiều chàng trai. Người tìm tới đây bây giờ chắc hẳn cũng là một trong những kẻ theo đuổi Lâm Doanh Doanh.

Quả nhiên, nam sinh kia đi tới sau lưng Diệp Vân, nhìn vào máy quay của Diệp Vân, phát hiện ra Diệp Vân quả thực đang quay Lâm Doanh Doanh, biểu cảm trên mặt lập tức trở nên khó coi.

Nam sinh này cao hơn chiều cao hiện tại của Diệp Vân một chút, nhìn thấy Diệp Vân quả thực đang quay Lâm Doanh Doanh, liền lập tức lên tiếng: “Mày là thằng nào? Lớp nào? Không biết Lâm Doanh Doanh là bạn gái tao à? Mau xóa cái video quay được đi cho tao.”

Diệp Vân nghe vậy, xoay người lại, mỉm cười nói: “Cậu chắc chứ?”

Nam sinh kia khi Diệp Vân xoay người mới nhìn rõ diện mạo của Diệp Vân, sắc mặt lập tức thay đổi, nhưng ngay sau đó lại hung hăng nói: “Dù mày là đứng đầu toàn trường thì đã sao? Lâm Doanh Doanh là bạn gái tao, tao khuyên mày tốt nhất đừng có tranh với tao, nếu không, tao sẽ làm cho mày phải hối hận.”

Diệp Vân nghe thấy lời đe dọa của nam sinh này, trong lòng không chút gợn sóng, nhàn nhạt nhìn hắn một cái, xoay người tiếp tục quay video, nhưng lúc này Lâm Doanh Doanh đã chạy xong rồi, nên Diệp Vân quay những người khác.

Nam sinh kia còn tưởng Diệp Vân đã xuống nước, đắc ý xoay người rời đi.

Buổi chiều tan học về nhà, Diệp Vân kể chuyện này cho Lâm Doanh Doanh nghe, khiến cô cười ha hả. Sau khi cười xong thì cũng vứt ra sau đầu, bởi vì những nam sinh như vậy trong lớp cô có không ít, cô chưa bao giờ để ý tới.

Ăn cơm tắm rửa xong, Lâm Doanh Doanh xem qua video trong máy quay một chút, chào Diệp Vân rồi mang theo máy quay tới trường. Diệp Vân thì ở nhà bận việc của mình, tiện thể sắp xếp lại các vật liệu trong Nhân Chủng Túi, xem có thể nâng cấp trận pháp ở căn nhà thuê hay không.

Ngày hội thao trường kết thúc đúng vào chiều thứ sáu, cuối tuần thường là không cần lên lớp, tự học buổi tối cũng không cần, nhưng Lâm Doanh Doanh muốn mang máy quay tới trường cùng xem với các bạn trong lớp, cho nên vẫn tới trường.

Trận pháp ở căn nhà thuê, Diệp Vân đã nâng cấp xong trong thời gian diễn ra hội thao, nhất thời cũng không có việc gì làm, nhớ lại cũng lâu rồi anh không cùng bạn học ngồi trong lớp xem tivi, thế là anh cũng quay lại trường.

Nhưng anh vừa vào tới trường đã bị một nhóm người chặn lại, kẻ cầm đầu chính là nam sinh đã cảnh cáo anh hôm trước.

“Thằng nhóc, tao đã cảnh cáo mày rồi, không ngờ mày lại không nghe. Đã vậy thì đừng trách bọn tao không khách khí. Nhưng mày yên tâm, bọn tao sẽ không ra tay quá nặng đâu. À đúng rồi, tao biết lãnh đạo nhà trường rất coi trọng mày, nhưng tao khuyên mày tốt nhất là đừng có nói chuyện này ra ngoài, nếu không kết cục của mày chỉ có thê thảm hơn thôi.”

Đối với kiểu người tự cho mình là đúng này, cách của Diệp Vân đối phó với họ chỉ có một chữ, đó là đánh, đánh chết bỏ. Chỉ cần đánh cho một trận tơi bời, đánh cho tỉnh người ra, sau này hắn sẽ không tới quấy rầy mày nữa.

Phải công nhận rằng nơi bọn họ chọn rất lý tưởng, đã cách khá xa cổng trường, bên cạnh lại có những cây xanh tươi tốt và bồn hoa che khuất ánh đèn, nên trông khá u tối. Thêm vào đó, lúc này học sinh trong trường hoặc là đang ở trong lớp xem tivi, hoặc là đang ở ký túc xá, có thể nói là một địa điểm tuyệt vời.

“Tao tên là La Nghệ Bác. Hôm nay tao thấy cô gái tao thích lại cầm theo máy quay của cái đứa có thành tích học tập tốt nhất trường mình tới. Tao tức giận chạy ra khỏi lớp, ra sân vận động chơi bóng. Đến trận thứ ba, tao lại thấy thằng cha đó cũng tới, hơn nữa nó còn đi đường trong bồn hoa. Trong lúc giận quá mất khôn, tao gọi mấy thằng bạn chí cốt qua chặn đường nó. Cứ nghĩ năm sáu thằng chơi bóng rổ như bọn tao chắc chắn sẽ trấn áp được nó, khiến nó không dám dây dưa với Doanh Doanh mà tao thích nữa. Nhưng tao vạn vạn không ngờ tới, nó lại ra tay trước. Giờ nó đã đánh gục hai ba đứa bạn của tao rồi, sắp tới lượt tao rồi. Tao hoang mang quá, tao phải làm sao đây, đang online chờ, loại khẩn cấp ấy...”

“Bốp”

Trước mắt tối sầm lại, La Nghệ Bác không cần phải lo lắng nên làm gì nữa, bởi vì hắn đã bị Diệp Vân đấm một cú gục xuống.

Tất nhiên, Diệp Vân chỉ dùng lực rất nhỏ, hơn nữa còn kiểm soát tinh tế từng phần lực đạo trong tay, đạt tới mức chỉ đau thôi chứ không để lại vết thương, cũng không gây ra tổn hại gì. Cho nên đừng thấy bọn họ bị đánh tới mức khóc cha gọi mẹ, nhưng thực ra căn bản không hề bị thương tích gì.

Tuy nhiên, với tư cách là kẻ khởi xướng vụ việc này - La Nghệ Bác, hắn thì không may mắn như vậy. Diệp Vân lúc cuối cùng đã tặng cho hắn một đôi mắt gấu trúc làm bài học, để hắn hiểu rằng yêu sớm là không tốt, đoạn phủi tay rời đi như không có chuyện gì xảy ra.

Sau khi Diệp Vân đi được một lúc lâu, một nam sinh ôm cánh tay hít hà, oán trách: “Lão La, đây là tên mọt sách mà mày nói đấy hả? Đây rõ ràng là cao thủ võ lâm mà, tao khuyên mày tốt nhất là từ bỏ ý định đó đi, còn dây dưa nữa là mày bị đánh chết đấy.”

Một bạn học khác mặc áo bóng rổ màu trắng cũng phụ họa: “Đúng thế! Năm thằng bọn tao gộp lại cũng không đủ cho người ta đánh. Thằng nhóc đó vừa học giỏi, lại còn hơi đẹp trai nữa, mày không tranh lại đâu, hay là đổi người đi. Tao thấy bạn Lâm Tĩnh lớp bọn họ cũng không tệ, không kém gì Lâm Doanh Doanh đâu.”

La Nghệ Bác nhìn bóng lưng Diệp Vân khuất sau cầu thang, thở dài một hơi, không ngờ lại làm cơ mặt xung quanh mắt đau điếng, khiến hắn hít hà mãi một lúc mới dịu lại, bất lực nói: “Tao hiểu, nhưng tao vẫn thích Lâm Doanh Doanh hơn, mấy chuyện khác để sau hãy nói. À đúng rồi, mắt tao vừa bị đấm một cú, chúng mày xem giúp tao nó thâm chưa? Nếu thâm rồi thì ngày nào tao còn ra tiệm net được nữa!”

“Chỗ này tối quá, hay ra đằng kia xem đi...”

Mấy người vừa nói chuyện vừa rời khỏi bồn hoa tối tăm này.

Diệp Vân cũng không ngờ có một ngày mình lại gặp phải chuyện như thế này, nhưng anh không hề để tâm, dạy dỗ bọn họ một trận rồi quay lại lớp xem tivi.

Phải nói là, cái cảm giác mọi người vây quanh cùng xem tivi ấy, thực sự rất tuyệt. Cái bầu không khí đó, dù cùng xem một thứ, nhưng so với việc tự mình xem một mình thì lại thấy thú vị và hay hơn hẳn.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:556
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 10 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.