Tuy Lão Lục cũng không biết cụ thể đầu đuôi sự việc ra sao, nhưng Mục Phi từ phản ứng của vị mẹ vợ tương lai kia, đã có thể đoán được đại khái. Chuyện này, chắc là bọn họ đã chịu thiệt ngầm, có khổ mà không nói ra được mới đúng.
Nếu không, dựa vào cái tính cách "bưu hãn" của bà ấy, sao có thể không trở mặt với Lâm phụ, sao có thể không "phát điên" một trận, làm loạn tới long trời lở đất chứ.
Tất nhiên, tất cả những điều này chỉ là suy đoán của Mục Phi mà thôi. Cụ thể thế nào, hắn vẫn phải đợi trở về xem qua mới biết được.
Cúp điện thoại của Lão Lục, Mục Phi lại nhìn ngày tháng. Mặc dù Triệu Hải Long vẫn chưa gọi điện thoại báo cho Mục Phi thời gian khai trương cụ thể của khu nghỉ dưỡng, nhưng Mục Phi ước chừng, muộn nhất cũng sẽ khai trương trong vòng một tuần nữa.
Cho nên Mục Phi quyết định, giống như Lão Lục đã nói, trở về Bân Nam sớm vài ngày. Hắn dự định giải quyết xong chuyện của Lâm phụ rồi tính tiếp. Hắn biết, Lâm phụ là làm nghề giáo, những người như vậy thường rất coi trọng danh tiếng, thanh danh.
Cụ dạy học cả đời, danh tiếng đều không tệ. Già rồi lại truyền ra chuyện này, chắc hẳn bây giờ cụ đang vô cùng, vô cùng phiền não.
Xác định hành trình, việc tiếp theo là... xin nghỉ phép.
"Ờ..."
Vừa nghĩ tới chuyện xin nghỉ, Mục Phi không khỏi thấy hơi xấu hổ, hơi buồn bực.
Nguyên nhân hắn xấu hổ không phải vì gì khác, mà là vì vị đại tỷ đầu Ngải Giai kia. Khoảng thời gian gần đây, hình như vị đại tỷ này đối với mình có oán niệm cực kỳ sâu sắc.
Cô ấy không những suốt ngày sa sầm mặt mày với hắn, nói chuyện "hừ hừ khí khí", không có lấy một tiếng tốt, mà còn động một chút là dùng đôi mắt to tròn kia trừng mình hung dữ. Nhìn cái bộ dạng đó, hận không thể khoét một miếng thịt của hắn xuống vậy.
Mục Phi thật không hiểu nổi, rốt cuộc mình đắc tội gì với vị đại tỷ đầu này. Hình như là không có mà.
'Mình đâu có đắc tội với cậu, cậu cứ trừng mắt với mình làm gì chứ.'
'Chẳng lẽ, cậu để ý mình rồi? Nhưng gần đây mình lại dính lấy Furin, cậu ghen rồi? Cái này... cái này cũng quá vô lý đi.'
Mặc dù Mục Phi cảm thấy suy nghĩ này khá "vớ vẩn", cực kỳ không thể xảy ra, nhưng tạm thời hắn cũng không nghĩ ra nguyên nhân nào khác.
'Ai, lại phải tìm cô ấy giúp đỡ... Với trạng thái hiện giờ, cô ấy có thể giúp mình không?' Mục Phi không khỏi nghĩ như vậy.
Dù biết những điều này, Mục Phi vẫn bấm vài cái trên điện thoại, gọi cho Ngải Giai. "Được hay không, thử rồi hãy nói."
"Tút..."
Sau một hồi tín hiệu, Ngải Giai bắt máy.
"Chuyện gì? Có việc thì nói, tôi đang bận đây." Điện thoại vừa bắt máy, giọng nói không kiên nhẫn của Ngải Giai liền truyền tới.
"Ờ..." Mục Phi lại lần nữa xấu hổ.
Mặc dù hắn và Ngải Giai cách nhau qua điện thoại, nhưng lúc này, hắn có thể tưởng tượng ra bộ dạng vị đại tỷ này đang dùng đôi mắt to tròn kia trừng mình.
"Ha, ha ha. Bạn học Ngải Giai, hai ngày không gặp, rất nhớ nha. Không biết bây giờ cậu..." Mục Phi định trước hết "làm thân" chút đã, rồi mới nói chuyện chính.
Nhưng ai ngờ hắn đang ở bên này "ngâm thơ", lời còn chưa vào chủ đề chính, đã bị ba chữ của Ngải Giai chặn họng trở về: "Nói tiếng người đi."
'Mẹ nó, mình nói chỗ nào không phải tiếng người? Cậu mới không nói tiếng người ấy.'
'Vài ngày không đánh cậu, cậu lại ngứa da rồi đúng không.'
'Nói cho cậu biết, họ Ngải kia, cậu đừng có mà được đằng chân lân đằng đầu. Còn dám làm càn, xem tôi không đánh cậu thành cái dạng con lợn.'
Mục Phi vừa mắng trong lòng, vừa coi điện thoại là Ngải Giai, ở bên này làm một tràng động tác tát tai. Cái hình tượng "ngáo ngơ" này của hắn, khiến nhiều khách du lịch phải vòng qua tránh hắn... Những người xung quanh đều coi hắn như kẻ tâm thần.
"Rốt cuộc cậu có nói hay không? Tôi đếm đến ba, cậu còn không nói, tôi cúp điện thoại đấy." Giọng nói không kiên nhẫn của Ngải Giai lại truyền tới.
"Ấy ấy, nói, tôi nói đây..."
"Ba. Tạm biệt. Tạch... tút tút tút..."
'Mẹ... mẹ nó...'
Mục Phi nghe tiếng bận trong điện thoại, cơ mặt trên mặt hắn co giật từng hồi.
Sau khi phản ứng lại, Mục Phi hướng điện thoại mà mắng: "Mẹ nó, cậu có biết đếm không hả? Làm gì có ai không đếm từ một, lại đếm thẳng số ba như thế chứ."
"Không giúp thì thôi, cậu lên mặt cái gì? Cùng lắm thì mình tự đi tìm chủ nhiệm Phùng, không cầu cậu nữa không được sao? Chuyện to tát gì đâu."
"Cái đồ không trọng nghĩa khí này. Uổng công mình coi cậu là 'anh em', lần sau cậu có chuyện gì, mình cũng không giúp cậu nữa. Mình nói được là làm được, hừ..."
"..."
Mục Phi xả giận một hồi, lúc này mới thấy dễ chịu hơn một chút.
Sau khi xả giận, Mục Phi cũng chỉ có thể dùng lý do "thật ra tên này không coi mình là người ngoài, mới như vậy" để an ủi bản thân.
Mà giọng của Mục Phi tuy không lớn, nhưng cũng không nhỏ, nghe thấy tiếng của hắn, Furin và Từ Tiểu Manh đang chơi đùa bên kia liền chạy về.
"Phù... phù... ca ca, anh đang hét cái gì ở đây thế." Từ Tiểu Manh nhảy chân sáo chạy về, vừa thở hổn hển, vừa cười tươi nhìn về phía Mục Phi hỏi.
Còn ở phía sau cô bé, đại tiểu thư Furin cũng đang cúi người, thở dốc.
Lúc này phải nói thêm một câu, mặc dù hai nàng mệt tới mức thở không ra hơi, nhưng nhìn nụ cười trên mặt các nàng có thể thấy, hai người này chơi rất vui vẻ.
"Ồ, không có gì..."
Mục Phi nhìn thấy nụ cười vui vẻ này của các nàng, "cơn giận" đầy bụng do Ngải Giai gây ra lúc nãy cũng lập tức tan biến đi không ít.
"Vừa mới nhận điện thoại, có chút việc, phải trở về Bân Nam một chuyến." Mục Phi xoa đầu Từ Tiểu Manh, mỉm cười nói.
"Á..."
Mục Phi nói rất bình thản, nhưng Từ Tiểu Manh vừa nghe thấy lời này, đôi mắt to tròn lập tức mở lớn. "Ca ca, chúng ta phải về Bân Nam? Tốt quá rồi! Tiểu Manh nhớ Tuyết tỷ tỷ lắm rồi..."
"Á, về Bân Nam?"
Furin vội vàng chạy lại, kéo tay áo Mục Phi. "Tuyệt quá, em đã sớm muốn gặp Tuyết tỷ tỷ rồi. Quà em cũng chuẩn bị cho chị ấy xong rồi. Darling, khi nào chúng ta về?"
"Đúng đó ca ca, khi nào về? Vé máy bay đặt chưa ạ?"
"Darling, anh nói gì đi chứ."
"Ca ca, Tiểu Manh hỏi anh đó, anh nói đi mà..."
"Darling..."
"Ca ca..."
"..."
Hai nha đầu này một trái một phải, kéo tay áo Mục Phi hỏi không ngừng.
"Trời ơi..." Mục Phi bị các nàng làm cho nhức hết cả đầu.
Đột nhiên, Mục Phi có chút hối hận, hình như... không nên nói chuyện về Bân Nam với hai tên này thì phải.
Chỉ cần nói ra, hai nha đầu này đều sẽ muốn đi theo.
Từ Tiểu Manh thì còn đỡ, nha đầu này ngốc nghếch, dễ lừa. Nhưng dựa vào sự hiểu biết của Tuyết tỷ đối với mình, nếu để chị ấy nhìn thấy Furin... chị ấy mà không nhìn ra "gian tình" mới là lạ.
Mà việc chị ấy có thể chấp nhận sự tồn tại của Nhược Y, đồng thời dung túng cho mình dây dưa không rõ với Mễ Bối Bối, ước chừng đây đã là giới hạn của chị ấy rồi. Nếu chị ấy lại biết mình không những tìm thêm cho chị ấy một cô em gái... mà còn là một cô em gái ngoại quốc tóc vàng mắt xanh...
Nghĩ tới đây, một bức tranh hiện lên trong đầu Mục Phi.
Chỉ thấy Tuyết tỷ nhìn hắn cười "dịu dàng".
'Tiểu Phi...' Tuyết tỷ nói bằng giọng dịu dàng, từ từ tiến lại gần hắn.
Mà ngay lúc mình định vươn đôi tay ra ôm chị ấy, chị ấy lại đột nhiên lấy từ sau lưng ra một con dao thái rau, mà ngay một giây trước đó, khuôn mặt tươi cười dịu dàng vẫn còn chan chứa tình cảm, giờ đã biến thành đầy oán hận và thất vọng.
'Tiểu Phi, chị đối với em khoan dung như vậy, nhưng em lại không biết đủ, còn ra ngoài chơi bời lêu lổng, trăng hoa. Em... em thật khiến chị thất vọng...'
'Vì em không nghe lời, coi lời nói của chị như gió thoảng bên tai, vậy chị cũng chỉ đành dùng cách này để đối xử với em thôi. Em cũng đừng trách chị, đây là em ép chị...'
Tuyết tỷ vừa nói, vừa mài dao xoèn xoẹt hướng về phía 'con cừu'... Ồ không, là hướng về phía 'Tiểu Mục Phi'.
'Ưm ưm...'
Mục Phi bị dọa giật mình, hắn vội vàng vùng vẫy, cầu xin.
Thế nhưng đến tận lúc này, hắn mới phát hiện không biết từ lúc nào, tay chân mình đã bị trói chặt, miệng cũng bị bịt kín, hắn muốn trốn cũng không trốn được, lời cầu xin cũng không nói ra được. Hắn chỉ có thể trơ mắt nhìn Tuyết tỷ đưa con dao tới phía trên Tiểu Mục Phi.
Sau đó Tuyết tỷ 'tay nâng dao hạ người khiêng đi', một tiếng 'xoẹt', máu tươi bắn tung tóe, cả ống kính đều nhuộm thành màu đỏ.
'Mẹ kiếp...'
Nghĩ đến cảnh này, Mục Phi không khỏi rùng mình. Hắn bắt đầu đổ mồ hôi lạnh rồi.
Quả thực, người không hiểu Tuyết tỷ, đều sẽ bị sự 'dịu dàng như gió xuân lướt qua mặt' của Tuyết tỷ 'lừa gạt'. Nhưng Mục Phi lại biết, Tuyết tỷ không giận thì thôi, chị ấy mà thực sự nổi giận, thì đó là chuyện vô cùng, vô cùng 'đáng sợ' nha.
Dù sao người khác có sợ hay không, Mục Phi không biết, nhưng đối với hắn mà nói, thế giới này ngoài mẹ ra, hắn chỉ sợ một người, đó chính là Tuyết tỷ.
Cũng chính vì vậy, Mục Phi đã có ý định.
'Không thể để Tuyết tỷ biết chuyện của Furin. Ít nhất tạm thời không thể để chị ấy biết. Tuyệt. Đối. Không. Được.' Mục Phi nghĩ như vậy.
"Darling, anh sao thế?"
"Ca ca, anh nói mau đi, khi nào chúng ta về Bân Nam."
"..."
Ngay lúc Mục Phi đang ngẩn người, Furin và Từ Tiểu Manh, hai tên này vẫn đang một trái một phải lay tay Mục Phi. Còn Mana thì đang đứng bên cạnh nhìn Mục Phi buồn bực, cười trộm hả hê.
"Các em đừng lay nữa..."
Mục Phi đưa tay ngăn hai người lại, vẻ mặt không thể nghi ngờ nói. "Lần này trở về Bân Nam, anh tự đi. Các em ở Bắc Đô đợi đi."
"Á, tại sao ạ?"
"Đúng đó, Darling, sao lại không cho em đi cùng về ạ?"
Furin và Từ Tiểu Manh, cả hai đồng loạt lộ vẻ thất vọng và nghi hoặc.
"Không có tại sao, cũng không có sao cả. Tóm lại, lần này anh chính là không thể đưa các em về..." Mục Phi dùng giọng điệu vô cùng 'kiên quyết' nói, vẻ mặt 'không có gì để bàn'.