Cô Bạn Gái Đến Từ Tương Lai

Lượt đọc: 5320 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1455
Chế tạo thiết bị theo dõi

❊ ❊ ❊

“Ô ô ô… Ca ca bắt nạt người ta, Tiểu Manh nhất định sẽ đi méc với Tuyết tỷ…” Hứa Tiểu Manh nằm úp sấp trên giường, vừa lầm bầm vừa không ngừng xoa xoa cái mông nhỏ của mình. Mông cô bé đã bị Mục Phi đánh cho đỏ ửng lên.

“Còn dám đi méc, em còn dám đi méc à.” Mục Phi nghe vậy liền trừng mắt, lại giơ tay lên.

“Không, không, không có… không có…”

Hứa Tiểu Manh vội vàng trở mình, đổi từ tư thế nằm sang ngồi, bảo vệ cái mông nhỏ của mình, lại nheo mắt nặn ra một nụ cười lấy lòng đầy ngọt ngào hướng về phía Mục Phi: “Ca ca, thật ra Tiểu Manh chỉ là đang đùa với anh một chút thôi mà…”

“Hừ…”

Mục Phi không thèm đếm xỉa đến cô bé, phất tay một cái, ý đe dọa rất rõ ràng. Ý bảo rằng: “Nếu em còn dám nói nhảm nữa là em chết chắc rồi.”

Sau đó, Mục Phi đứng dậy thay quần áo, còn Hứa Tiểu Manh cảm thấy vô cùng ủy khuất. Cô bé dùng ngón trỏ tay phải vẽ vòng tròn trên đệm giường: “Thật ra Tiểu Manh cũng chỉ sợ ca ca lỡ mất việc chính thôi, dù sao ca ca hầu như không bao giờ thức dậy sớm… cũng không đến mức hung dữ với Tiểu Manh như vậy mà…”

“Ách…”

Mục Phi vừa rồi chỉ mải giận, được cô bé nhắc nhở mới nhớ ra, hôm qua anh đã hẹn với Chu Mạn Đình 8 giờ 45 phút sáng qua trường đón cô, sau đó cùng cô đến “Vĩ Thần Dược Nghiệp” báo danh. Chỉ là tối qua về muộn quá nên anh đã quên khuấy đi mất.

Nếu không phải Hứa Tiểu Manh gọi, có lẽ anh thực sự đã lỡ việc lớn rồi.

“Chiếu theo cách nói này… đúng là mình oan uổng cho con bé rồi…”

Nghĩ đến đây, Mục Phi vươn tay xoa xoa đầu nhỏ của Hứa Tiểu Manh: “Hôm nay ca ca về, sẽ mua cho em kẹo hồ lô ở phố ăn vặt Phủ Tỉnh…”

“Thành giao!”

Hứa Tiểu Manh lập tức bật dậy, dùng bàn tay nhỏ bé của mình đập tay với bàn tay to lớn của Mục Phi một cái.

Phải nói rằng, mặc dù cô nhóc ngốc nghếch này cứ hở tí là “chọc” người ta giận, nghiêm trọng có thể khiến người khác tức đến mức hộc máu, nhưng ít nhất cô bé có một điểm tốt: dễ dỗ. Đánh cho một trận, vài cây kẹo mút, kẹo bông gòn các loại là xong chuyện.

“Ca ca, vậy anh mau sửa soạn một chút rồi xuống lầu ăn cơm đi, Tiểu Manh làm xong rồi, chỉ cần bày ra bàn là được…” Cô nhóc vừa nói vừa tuột xuống giường, xỏ dép chạy ra ngoài chuẩn bị bữa sáng cho Mục Phi.

“Ngô…”

Mục Phi lại đột nhiên nhớ ra điều gì đó, sờ cằm suy nghĩ một chút, anh bất ngờ mở miệng: “Tiểu Manh, đợi chút…”

“Chi!”

Hứa Tiểu Manh vừa ra khỏi cửa phòng liền khựng lại ngay lập tức như vừa đạp phanh gấp.

“Ca ca, anh gọi Tiểu Manh hả?” Hứa Tiểu Manh thò đầu vào hỏi với vẻ tươi cười.

“Lại đây, lại đây…”

Thấy Mục Phi vẫy tay với mình, cô bé lại chạy ngược về: “Ca ca, có chuyện gì thế?”

Mục Phi đưa tay bế cô bé vào lòng, vừa làm hiệu vừa nói: “Anh muốn một cái thứ gì đó giống như thiết bị theo dõi: Nghĩa là nếu có người đeo thiết bị này trên người, thì chúng ta ở bên này có thể thấy được người đó đang ở vị trí nào, và có thể nghe được âm thanh ở phía bên kia…”

“Hơn nữa, thiết bị theo dõi này phải có chức năng ‘báo động’: Khi người đeo thiết bị gặp nguy hiểm, chỉ cần nhấn một cái nút trên đó là bên chúng ta có thể nhận được thông tin, để mau chóng nghĩ cách qua giúp người đó…”

Nói xong, Mục Phi xoa xoa cái bụng mỡ của Hứa Tiểu Manh: “Chính là một thứ như vậy, có làm ra được không?”

Thật ra, Mục Phi hoàn toàn có thể nhờ Tiểu Manh truyền dữ liệu sang để tự mình làm, nhưng vẫn câu nói đó, anh lười… Cho nên anh định kéo Hứa Tiểu Manh qua làm cu li cho mình.

“Cái thứ này à, ca ca đợi chút, để Tiểu Manh suy nghĩ đã nhé…”

Hứa Tiểu Manh vừa nói vừa nhìn lên trần nhà, ngậm một ngón tay ra vẻ suy tư.

“Bộp!”

Một lát sau, cô bé đấm nắm tay nhỏ vào lòng bàn tay, tươi cười nói: “Ca ca, có rồi ạ.”

“Em lại có rồi hả.”

Mục Phi giơ tay búng nhẹ vào mũi nhỏ của cô bé một cái, hừ giọng dạy dỗ.

“Thế nào, làm được không?” Mục Phi hỏi lại.

Cô nhóc ngốc nghếch ở đó múa may bàn tay nhỏ bé để giới thiệu: “Thật ra cái này rất đơn giản ạ, về mặt thiết bị thì chỉ cần mô phỏng điện thoại di động, làm một cái máy phát tín hiệu một chiều đơn giản là được rồi. Còn về phần chương trình thì có thể điều dụng cổng chung của công ty thông tin, rồi làm thế này, thế này, thế nọ, ba la ba la…”

Hứa Tiểu Manh ở bên kia thao thao bất tuyệt, còn đối với Mục Phi, anh chỉ muốn kết quả chứ không quan tâm Hứa Tiểu Manh thực hiện như thế nào, cho nên cũng không nghe cô bé giảng giải chi tiết. Anh nhẹ nhàng vỗ vỗ cái bụng nhỏ của cô bé, cắt ngang lời cô: “Được rồi, Tiểu Manh…”

“Cụ thể làm như thế nào em không cần nói với anh, nhưng anh giao cái này cho em, em có thể giúp anh làm ra được không?”

Hứa Tiểu Manh tự tin đầy mình, phất bàn tay nhỏ, ra vẻ nắm chắc phần thắng: “No problem, hoàn toàn không vấn đề gì ạ…”

“Tư mật đạt”, lại là “tư mật đạt” (từ đệm theo kiểu Hàn Quốc), được rồi, đoán chừng gần đây cô nhóc này xem phim truyền hình Hàn Quốc nhiều quá rồi.

“Cần bao lâu thời gian?” Mục Phi hỏi tiếp.

“Ngô ngô, Tiểu Manh nghĩ chút đã…”

Hứa Tiểu Manh đếm ngón tay tính toán, ngẩng đầu cười tươi với Mục Phi: “Cái này không khó lắm, nếu nguyên liệu và công cụ đầy đủ thì đoán chừng sáu tiếng là gần xong rồi ạ…”

“Được, cái này anh giao cho em. Một lát nữa anh sẽ chào hỏi Ma Na và Peter, em cần cái gì thì nói với họ để họ đi mua giúp em, em rảnh thì giúp anh làm nhé…”

“Còn nữa, lúc làm thì cẩn thận một chút, chậm một chút cũng không sao, nhất định đừng để bị thương, ví dụ như làm bị thương ngón tay các loại, hiểu chưa?” Mục Phi dặn dò.

“Vâng vâng, ca ca anh cứ yên tâm, Tiểu Manh sẽ cẩn thận ạ…”

Hứa Tiểu Manh nói xong liền nhảy khỏi đùi Mục Phi, vỗ vỗ má của người sau: “Ca ca anh mau đi rửa mặt mũi, sửa soạn đi, những thứ cần không nhiều đâu, Tiểu Manh viết xong là xuống lầu làm cho anh ngay…”

Nói xong, cô bé lấy giấy bút trên bàn sách, quay người nằm sấp trên giường, vểnh cái mông nhỏ viết những thứ cần dùng: “Ngô… Cần một cái điện thoại di động, một viên pin điện…”

Mục Phi đứng dậy đi ra ngoài rửa mặt, nhưng chưa ra khỏi cửa lại nhớ ra gì đó, bổ sung thêm: “Tiểu Manh, ba điểm anh vừa nói chỉ là những tính năng cơ bản nhất, không thể thiếu thôi. Nếu như còn có thể có thêm các chức năng khác, ví dụ như ghi hình, máy chích điện, bình xịt phòng lang các loại thì lại càng tốt…”

“Vâng vâng, ca ca anh yên tâm đi, Tiểu Manh nhất định sẽ cố gắng làm cái thiết bị theo dõi này thật tốt ạ.” Hứa Tiểu Manh lắc lắc cái mông, không quay đầu lại đáp.

“À…”

Nhìn dáng vẻ ngốc nghếch của Hứa Tiểu Manh, Mục Phi mỉm cười đầy thiện cảm, anh không đếm xỉa gì tới cô nhóc ngốc đó nữa mà đẩy cửa đi ra ngoài.

Vừa đẩy cửa phòng mình ra, anh đã nghe thấy những âm thanh kỳ lạ truyền đến.

“Nước… nước… Ma Na, cho ta nước…”

“Ôi, đầu, đầu đau quá…”

Những câu này được nói bằng tiếng Mặc Quốc, hiển nhiên là Đại tiểu thư đang gọi.

Nghe tiếng rên rỉ của cái cô này, lại nhớ tới tối hôm qua cô ta thi uống rượu với Ngải Giai, Mục Phi chỉ muốn nói: “Đáng đời, ai bảo cô uống nhiều rượu như vậy làm gì!”

“‘Không tự tìm đường chết thì sẽ không chết’, cô thấy đau đầu là đúng rồi!”

Tuy nhiên mặc dù Mục Phi nghĩ trong lòng như vậy, anh vẫn đi về phía phòng của Đại tiểu thư.

Mục Phi vừa đẩy cửa liền thấy một thứ đen đen va vào mặt mình. À được rồi, đây không phải thứ gì cả, đây là Ma Na.

Ma Na suýt chút nữa đâm sầm vào Mục Phi, cô nàng hoảng hồn một phen.

Sau khi nhìn rõ người tới là Mục Phi, cô cúi người chào Mục Phi: “Thiếu gia Mục Phi, chào buổi sáng, ngài cứ vào đi, tôi đi rót nước đây…”

Cô lắc lắc bình nước trong tay rồi đi ra ngoài.

“Nước… nước…”

“Đầu đau quá…”

Mục Phi đi tới bên giường, nhìn Đại tiểu thư đang nằm trên giường với vẻ mặt đau khổ. Rõ ràng là cái cô này vẫn chưa tỉnh rượu, cho đến khi Mục Phi ngồi xuống mép giường, cô ta vẫn chỉ nhắm mắt rên rỉ, không chú ý tới điều gì cả.

“Ai…”

Mục Phi bất đắc dĩ, vươn tay lên trán giúp cô nhẹ nhàng xoa bóp huyệt thái dương.

“Ưm.”

Đại tiểu thư nhíu mày, nghi hoặc mở mắt ra: “Á, thân ái, là anh à.”

Không nhìn thì thôi, vừa nhìn, lông mày cô ta càng nhíu chặt hơn: “Ô ô, thân ái, đầu em đau quá…”

“Bên này… giúp em xoa bên này nữa…”

Ngón tay thon dài của Đại tiểu thư chỉ vào huyệt thái dương bên kia của mình.

Phù Lâm không hổ là “Đại tiểu thư”, các cô gái Âu Mỹ khác tuy dáng người cao ráo, thân hình nóng bỏng nhưng da dẻ lại tương đối thô ráp, lỗ chân lông to, nhìn chung không đẹp bằng con gái châu Á.

Thế nhưng Phù Lâm, vị Đại tiểu thư lai này lại không như vậy.

Cô không chỉ sở hữu thân hình nóng bỏng của các cô gái Âu Mỹ, dung mạo tinh tế của các cô gái Mặc Quốc, mà da dẻ cũng trắng mịn như gấm vóc cao cấp nhất, sờ vào cảm giác cực kỳ tuyệt vời.

Nhưng hiện tại, Mục Phi lại chẳng có tâm trạng gì để tận hưởng cảm giác mịn màng đó.

“Cô nói xem cô… rõ ràng bình thường không mấy khi uống rượu, vậy mà lại uống nhiều như thế, không đau đầu mới là lạ đó.” Mục Phi trách móc. Miệng thì nói vậy nhưng tay vẫn di chuyển sang huyệt thái dương bên kia của Phù Lâm, nhẹ nhàng xoa bóp.

Đại tiểu thư vừa nghe lời Mục Phi liền hơi bĩu môi, vẻ mặt đầy bất bình: “Ai bảo cái tên đầu nấm đáng ghét đó cứ hung dữ với anh cơ chứ, bổn tiểu thư nhìn cô ta là thấy không vui rồi. Hiếm khi có cơ hội, tự nhiên phải cho cô ta chút màu sắc để xem…”

Nói được một nửa, cô ta bĩu môi, lộ vẻ mặt buồn bực: “Nhưng ai mà ngờ cô ta lại khó chơi đến thế chứ. Em cứ tưởng mình có thể dễ dàng giải quyết tên này, không ngờ cô ta lại có thể đại chiến ba trăm hiệp với bổn tiểu thư mà không rơi vào thế hạ phong, thật là phiền phức…”

“Còn ‘đại chiến ba trăm hiệp’… cô tưởng mình đang xem ‘Tam Quốc Diễn Nghĩa’ chắc!” Mục Phi thầm nhủ trong lòng.

Vừa rồi Mục Phi còn hơi giận Đại tiểu thư, nhưng nghe thấy cô làm vậy là vì muốn đòi công bằng cho mình nên mới đi khiêu chiến, nên dù có giận đến mấy, anh cũng không giận nổi nữa.

“Ai, đúng rồi, đúng rồi…”

Đại tiểu thư như đột nhiên nhớ ra điều gì, vội vàng trở mình ngồi dậy: “Thân ái, kết quả của ‘quyết đấu’ hôm qua thế nào rồi? Rốt cuộc là em thắng hay là cái tên đầu nấm đó thắng?”

Lúc Đại tiểu thư hỏi câu này, đôi mắt to như đá quý xanh biếc nhìn chằm chằm vào Mục Phi, trên gương mặt tươi cười viết rõ hai chữ “quan tâm”.

Mà Mục Phi biết rõ, mặc dù “chiến cuộc” tối qua bị anh ngắt quãng, nhưng nếu tiếp tục thì kết quả chỉ có một: chắc chắn là Đại tiểu thư bị chuốc say.

Tuy nhiên dù biết rõ những điều này, Mục Phi cũng không thể nói thật: Đại tiểu thư biết mình thua, với tính cách tùy hứng của cô ta, lần sau không lại đi tìm tên đầu nấm đó “khiêu chiến” nữa hay sao.

Cho nên, anh cũng chỉ có thể nói dối: “Các cô hôm qua chưa uống xong, lúc anh qua đã ngắt quãng cuộc ‘quyết đấu’ của các cô rồi. Nhưng nhìn tình hình lúc đó, nếu tiếp tục thì chắc chắn là cô đã ‘đánh bại’ cô ta…”

“Hà, bổn tiểu thư đã bảo mà…”

Nghe lời Mục Phi, Phù Lâm hơi ngẩng đầu, trên gương mặt tươi cười lộ ra vẻ đắc ý: “Dựa vào sự ưu tú của bổn tiểu thư, cô ta làm sao có thể là đối thủ của em được chứ? Ở trước mặt bổn tiểu thư, cô ta chỉ là một tên tép riu có sức chiến đấu bằng năm thôi…”

“Hừ, xem cô ta sau này còn dám khiêu khích, còn dám kiêu ngạo nữa không, bổn tiểu thư lại dạy dỗ cô ta!” Phù Lâm chống hai tay lên eo, “khí thế hùng hổ” nói…

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1461
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 21 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.