Sau khi xử lý xong tên mập họ Triệu và gã quản lý chó má kia, Phùng Hồng Quang đứng ra làm chủ, muốn tìm một nơi mời Mục Phi và Chu Mạn Đình đi ăn.
Hiện tại ấn tượng của Mục Phi đối với Phùng Hồng Quang đã tốt hơn rất nhiều nên cũng không khách khí. Tuy nhiên, với đề nghị "lần đầu ăn cùng nhau, phải tìm nơi tử tế" của Phùng Hồng Quang, Mục Phi lại từ chối. Hắn vốn quen tùy tiện, thật sự không thích mấy cái nơi gọi là cao cấp, quy củ thì nhiều, ăn một bữa cơm mà bên cạnh cứ đứng một tên phục vụ nhìn chằm chằm, cảm giác rất khó chịu.
Thế nên, theo đề nghị của Mục Phi, mấy người tùy tiện tìm một quán nhỏ ven đường tàm tạm, gọi vài món xào, ngồi vừa ăn vừa uống vừa trò chuyện.
Thông qua "nửa bữa cơm" này, nhìn vẻ mặt hì hì ha ha của Phùng Hồng Quang, Mục Phi đã hiểu thêm đôi chút về gã. Gã này đúng như những gì Vũ Ly giới thiệu, là kẻ tính khí thẳng thắn, nghĩ gì nói nấy, tứ chi phát triển đầu óc đơn giản, là loại "ngốc nghếch" dễ bị lừa.
Tất nhiên, đây cũng chỉ là ấn tượng ban đầu của Mục Phi, còn cụ thể gã là người như thế nào thì vẫn cần thời gian quan sát.
Ngoài ra, còn một điểm đáng nhắc tới, gã này quá biết nịnh hót. Trong suốt quá trình ăn uống, Phùng Hồng Quang ra sức lấy lòng Chu Mạn Đình, miệng cứ "chị dâu" liên hồi. Dù cô đã giải thích "không phải quan hệ đó", "chỉ là bạn bè bình thường" nhưng gã vẫn cứ gọi như vậy, dỗ dành khiến cô vui vẻ, cười khúc khích không thôi.
Nhìn cảnh này, Mục Phi có chút buồn bực: Rốt cuộc là mày mời ai ăn cơm, là mời tao hay là mời Tiểu Đình Đình hả? Với lại, mày nghĩ tao không biết chút ý đồ nhỏ mọn của mày chắc?
Ngoài ra, chuyện Chu Mạn Đình bị hố, Mục Phi tự nhiên cũng không quên. Hắn đã kể tên công ty môi giới người mẫu mà Chu Mạn Đình làm việc, còn cả "đại tỷ" gì đó, cùng với hai cô người mẫu đã hố cô cho Phùng Hồng Quang, đồng thời dặn dò gã "tùy cơ mà xử lý".
Phùng Hồng Quang đang tìm cơ hội để nịnh bợ Mục Phi, có cơ hội này thì sao có thể từ chối? Gã vỗ ngực "bạch bạch", đảm bảo nhiều nhất là ba ngày, công ty kia chắc chắn sẽ bị xóa tên ở Bắc Đô, ba kẻ hố Chu Mạn Đình kia cũng sẽ "không thể lăn lộn được ở Bắc Đô nữa".
Ăn được một nửa, Xa Vĩ Thần cũng chạy tới. Gã này trước đó đang bồi tiếp khách hàng quan trọng, hợp đồng đang bàn tới giai đoạn then chốt, không tiện nghe điện thoại.
Sau khi tới, Mục Phi nhắc đến chuyện của Chu Mạn Đình, gã cũng không nói hai lời, lập tức đồng ý.
Nhưng sau khi đồng ý, gã lại có chút khó xử: "Người phụ nữ của A Phi, đây là em dâu, nên chăm sóc mới phải, thế nhưng..."
Xa Vĩ Thần một mặt cảm thấy nên cho cô một cái "chức quan" nào đó, nhưng mặt khác, gã cũng không hiểu rõ năng lực của Chu Mạn Đình, không biết cô có đảm đương nổi không.
Nếu thật sự làm tốt thì đương nhiên là OK, nhưng nếu làm không tốt, vậy chẳng phải mình là "dùng người thân" sao? Mà phá lệ một lần này thì sẽ có lần sau, xét về lâu về dài đều không có lợi cho công ty.
Tuy nhiên, Chu Mạn Đình không làm khó gã. Cô chủ động yêu cầu bắt đầu từ những công việc cơ sở như nội cần, nhân viên văn phòng, nhân viên nghiệp vụ.
Lý do thứ nhất là cô biết mình chưa từng làm công việc tương tự, học tập và thích nghi là điều không thể tránh khỏi.
Thứ hai là cô tự tin vào bản thân, cho dù không được đề bạt phá lệ, chỉ cần cho cô một cơ hội công bằng, cô cũng có thể từ từ leo lên.
Còn việc trước đó cô "đòi chức" với Mục Phi, đó hoàn toàn chỉ là nói đùa mà thôi. Đối với sự hiểu chuyện và tự tin của cô, Mục Phi vô cùng hài lòng, thậm chí là thấy an ủi.
Tóm lại, "nửa bữa cơm" này ăn cũng tạm, không khí khá ổn.
"Anh ơi, điện thoại, có người gọi tới này."
Rượu qua ba tuần, thức ăn qua năm vị, điện thoại của Mục Phi đột nhiên "kêu" lên.
"Ừ."
Mục Phi đặt ly rượu xuống, lấy điện thoại ra, nhìn qua thì thấy là Võ Thường Cương gọi tới.
Mà khi nhìn thấy hai chữ "Đại ca" trên điện thoại, Mục Phi đã đoán được mục đích cuộc gọi này, chín phần mười là vì hôm nay thắng trận khai mạc, có khởi đầu tốt đẹp nên muốn ăn mừng một chút.
"Ưm... Đại ca à..." Mục Phi gặm miếng sườn, bắt máy.
Nhưng Mục Phi lại đoán sai rồi, Võ Thường Cương không hề nhắc đến chuyện ăn mừng, mà giọng điệu vô cùng khẩn thiết: "Lão Tam, nhanh nhanh nhanh, cậu đang ở đâu đấy?"
Nghe giọng điệu đó, Mục Phi sững sờ: "Tôi đang ở ngoài ăn cơm với bạn, gần đường Phong Bắc bảy, sao thế?"
"Trời đất ơi, may mà cậu chưa đi xa, tốt quá rồi..."
Võ Thường Cương thở phào nhẹ nhõm: "Lẩu Bắc Đô Cổ Tứ Hợp Viện, cậu mau tới đây đi, xảy ra chuyện rồi..."
Mục Phi nghi ngờ gã này đang lừa mình, nên lần đầu tiên không tin lời gã: "Xảy ra chuyện? Thật hay giả đấy, chuyện gì?"
"Thật hay giả cái gì, cậu nhóc này, đại ca của cậu giống loại người không biết nặng nhẹ à? Đùa cũng không thể lấy chuyện này ra đùa được, tôi không lừa cậu."
"Cô vợ chưa cưới người ngoại quốc của cậu và đại tỷ đang đối đầu nhau rồi, cậu mau tới đây đi." Võ Thường Cương vội vàng giải thích.
"Cái gì?" Nghe thấy vậy, Mục Phi giật nảy mình, đứng bật dậy.
"Hai người họ... đối đầu nhau? Đối đầu thế nào? Không phải là đánh nhau rồi chứ? Có bị thương không?" Mục Phi vội vàng hỏi.
"Đánh nhau? Không không, đánh nhau thì chưa..."
"Họ đang thi uống rượu, chúng tôi ai khuyên cũng không được, cậu đừng nói nhảm nữa, mau tới đây." Võ Thường Cương nói xong liền cúp máy.
Mục Phi bên này nghe nói không "đánh nhau" thì cũng yên tâm phần nào, nhưng nghĩ tới hai người này ngồi chung một chỗ thi uống rượu... vẫn thấy vô cùng nhảm nhí.
'Mẹ kiếp, hai người các cô là con gái mà không biết giữ hình tượng chút nào à?'
Thực ra trong lòng Mục Phi vẫn có chút nghi ngờ, không biết hai người đó có thực sự "đối đầu" nhau hay Võ Thường Cương chỉ đang lừa mình, nhưng điều này không quan trọng.
Bởi vì chuyện của Chu Mạn Đình đã giải quyết xong, cơm cũng ăn gần xong, bên kia đang ăn mừng chiến thắng, mình là thành viên đội trường, có khả năng vẫn cần "xuất hiện" một chút.
"Các cậu cứ tự nhiên nhé, tôi có chút việc bên kia, đi trước đây..." Mục Phi đứng dậy, vừa cất điện thoại vừa nói.
"Ấy, Tiểu Phi Phi, chờ chút, tớ cũng đi..."
Chu Mạn Đình cũng vội vàng lau miệng, cầm lấy túi xách nhỏ đứng dậy: "Tớ về trường, cậu đi đường nào, thuận đường thì đưa tớ đi một đoạn..."
"Thuận đường thì đúng là thuận đường, nhưng tớ uống rượu rồi, lái xe khi say đấy, cậu không sợ à?" Mục Phi đùa.
"Cậu cũng ở trên xe mà, tớ sợ..."
Chu Mạn Đình nói được một nửa, hai chữ "cái gì đó" còn chưa thốt ra, Phùng Hồng Quang cũng vội vàng đứng dậy: "Phi ca, anh đi à?"
Gã vội chen qua Chu Mạn Đình, lại gần Mục Phi, khua tay múa chân, cười hì hì nói: "Phi ca, anh xem, hôm nay... biểu hiện của em không tệ chứ? Anh chỉ cần gọi một cuộc điện thoại, em không nói hai lời, năm phút là có mặt tại chỗ, chuyện cũng làm đâu vào đấy..."
"Anh xem... chuyện của chị dâu em làm nhiệt tình thế, chuyện của anh em đây, anh có phải cũng nên... hắc hắc hắc hắc..."
Nói được nửa chừng, gã ném cho Mục Phi ánh mắt "anh hiểu mà". Rõ ràng gã đang ám chỉ việc muốn Mục Phi dạy mình luyện quyền.
"Chuyện đó à... hắc hắc..."
Mục Phi cũng bắt chước bộ dạng của gã, nhếch miệng cười: "Để xem đã..."
"Tiểu Đình Đình, đi thôi..." Nói xong, hắn vẫy tay với Chu Mạn Đình, hai người cùng đi ra ngoài.
"Ấy, ấy ấy, Phi ca, anh, anh làm thế là không trượng nghĩa rồi..."
"Anh cứ chỉ điểm cho em một chút thôi, có mất miếng thịt nào đâu..."
"Phi ca, rốt cuộc thế nào anh mới chịu dạy em đây?" Thấy Mục Phi vẫn không chịu nới lỏng, Phùng Hồng Quang gọi với theo phía sau.
"Cậu thể hiện thêm một thời gian nữa rồi tính tiếp..." Ngoài cửa truyền tới tiếng của Mục Phi.
Thực ra với Mục Phi, hiện giờ hắn có sẵn "bản giản lược" Tiểu Hổ Hình Quyền, dạy Phùng Hồng Quang cũng chẳng sao, nhiều nhất hai ba tiếng là dạy xong.
Đúng là hiệu quả của "bản giản lược" không bằng "bản đầy đủ", điều đó là chắc chắn, nhưng với Phùng Hồng Quang bao năm không tiến bộ mà nói, đã là quá đủ rồi.
Còn về lý do Mục Phi không dạy... được rồi, hắn thuần túy chỉ vì "lười" mà thôi.
Nhưng nói đi cũng phải nói lại, Mục Phi không phải loại người đối xử tệ với bạn bè. Đã coi Phùng Hồng Quang là bạn thì dù gã không nói, lúc có hứng thú hắn chắc chắn cũng sẽ dạy.
Nơi mấy người ăn cơm cách trường của Chu Mạn Đình hay trường của Mục Phi đều rất gần, chỉ chừng năm phút, Mục Phi đã đưa Chu Mạn Đình tới cổng trường cô.
"Tiểu Phi Phi, ngày mai tớ tới Dược nghiệp Vĩ Thần báo danh, ngày đầu tiên... cậu đi cùng tớ được không?" Sau khi xuống xe, Chu Mạn Đình nói với Mục Phi.
Phản ứng đầu tiên của Mục Phi là: Đều sắp xếp xong rồi, cậu tới là được rồi, có gì mà ngại.
Tuy nhiên Mục Phi nghĩ lại, dù sao cũng là mình sắp xếp cho cô, thế thì "đã làm người tốt thì làm cho trót",Ký nhiên cô đã yêu cầu thì mình đi cùng cô vậy.
"Được thôi, sáng mai 9 rưỡi, tớ vẫn đợi cậu ở đây." Mục Phi chỉ chỉ cổng trường nói.
"Ừ."
Chu Mạn Đình khẽ mím môi, tặng Mục Phi một nụ cười quyến rũ.
"Chụt..."
Đột nhiên, cô ghé sát, hôn nhẹ lên má Mục Phi.
'Đánh lén' thành công xong, cô mới xoay người, sải bước đôi chân dài thon thả, nhanh chóng đi vào trong trường: "Tiểu Phi Phi, cảm ơn nhé..."
Cô nàng này vừa gọi vừa gửi cho Mục Phi một nụ hôn gió.
Mục Phi cũng không biết cô nàng này vui cái gì, nhưng được mỹ nữ hôn, hắn cũng khá vui vẻ.
Sau khi vẫy tay tạm biệt Chu Mạn Đình, hắn lại khởi động xe, chạy về phía địa điểm tụ họp mà Võ Thường Cương đã nói.
Quán "Lẩu Bắc Đô Cổ Tứ Hợp Viện" nằm gần Đại học Thanh Bắc, Mục Phi từng tới hai lần nên không lạ lẫm gì, hắn nhanh chóng tới nơi.
Mà khi hắn bước vào quán ăn không lớn này, hắn nhìn ra ngay, Võ Thường Cương quả nhiên không lừa hắn: Ngải Giai và Furin đúng là đang đối đầu thật.
Tại một chiếc bàn ở góc, sắc mặt Ngải Giai đã ửng hồng như ráng chiều, ánh mắt cũng có chút lờ đờ, nhưng dù vậy cô cũng không quên chính sự.
"Cậu... tới, tới lượt cậu đấy..."
Chỉ thấy Ngải Giai lơ mơ đưa tay, chỉ vào ly rượu của Furin đối diện: "Không, không uống thì cậu nhận thua đi..."
Nghe thấy vậy, Furin cũng đang say khướt lập tức trừng mắt...