Xuống máy, quay về ngủ, thế nhưng mẹ kiếp, trước khi ngủ lại rất muốn nói chuyện với chị. Mà giờ vẫn còn sớm quá, bản thân không sao ngủ được, điều này mới thật cạn lời. Hơn mười giờ, chưa tới mười một giờ, cũng chẳng biết chị đã nghỉ ngơi chưa!
Ngẩng đầu, vươn vai một cái. Mẹ kiếp, phía trước lại có kẻ đang xem "phim đen". Ở tiệm net này có rất nhiều thanh niên "trẻ trâu", hơn nữa nơi này lại là làng trong phố, nơi ở của nhiều người rất tồi tàn. Bình thường chẳng có trò giải trí gì, ngoài giờ làm việc, thỉnh thoảng ra quán net, một mình buồn chán chẳng biết làm gì. Có nhiều kẻ còn chẳng biết chơi game, đến tiệm net là để xem phim, mà phim bình thường thì lại nhạt nhẽo, thế là tìm mấy bộ "phim đen" xem để giải tỏa nỗi cô đơn trong lòng thôi!
Mẹ kiếp, trong cái bộ phim đó, tư thế kia, thật gợi tình, đúng là mở mang tầm mắt! Đường Phi tức thì nuốt nước bọt. Cái gì với cái gì vậy nè! Thật sự là, tự nhiên lại thấy nhiệt huyết bừng bừng, rất muốn làm chuyện xấu xa nào đó, thật là bí bách.
Trước kia ở trường, cứ đến tối là rất nhiều cặp tình nhân ôm ấp hôn hít dưới bóng cây ở những nơi hẻo lánh. Ôm ấp thì cũng thôi đi, đằng này thường xuyên còn sờ soạng lẫn nhau. Mặc dù trong lòng mình thấy những hành vi này của đám học sinh thật tổn hại thuần phong mỹ tục, nhưng lại không khống chế nổi "tiểu vũ trụ" trong cơ thể, cũng khó tránh khỏi sẽ nảy sinh ý nghĩ như thế.
Bí bách quá, lại là mấy thứ này. Cứ nhìn thấy chúng là trong đầu lại tự nhiên hiện ra bao nhiêu hình ảnh không thể diễn tả bằng lời. Ôi, thật xấu hổ! Bình tĩnh, phải bình tĩnh lại thôi. Đường Phi mở QQ, gửi tin nhắn cho chị: "Chị, chị ngủ chưa?"
"Chưa nè! Có chuyện gì vậy?"
"Không có gì, chỉ muốn tìm chị nói chuyện thôi!" Đường Phi thực ra muốn nói là: Chị ơi, em nhớ chị quá. Nhớ chị, đó mới là thật lòng, cơ thể nhớ mà trong lòng cũng nhớ, tóm lại là đủ kiểu nhớ nhung! Hơn nữa còn muốn "cưa" chị làm bạn gái nữa! Mục đích chính là thế đấy.
"Ngày mai em không đi làm à? Muộn thế này rồi, không đi tắm rửa rồi ngủ đi?"
"Đi làm thì không cần, dù sao tổng giám đốc cũng cho em nghỉ để đi học lái xe rồi! Sáng mai em rảnh rỗi, có thể ở nhà ngủ nướng." Thực ra sáng mai Đường Phi còn phải dậy thật sớm, chạy đi gọi người đàn bà dã man Lục Vũ Tình dậy nữa chứ! Chỉ cần nghĩ tới cô yêu tinh gợi cảm đó, lại càng muốn mạng, cực kỳ muốn trực tiếp "cọ xát, cọ xát, rồi lại cọ xát" với cô ta! Nhưng đó chỉ là những ý nghĩ thoáng qua, đơn thuần là bản năng muốn tơ tưởng chút về mỹ nữ thôi, dù sao cũng là đàn ông bình thường, nhu cầu sinh lý bình thường mà thôi.
"Ồ! Vậy em muốn nói chuyện gì với chị?" Dương Dĩnh lại hỏi.
"......!" Nhắc đến cái này, thật khó xử quá. Nên nói chuyện gì với chị đây! Tìm chủ đề nào thú vị một chút để nói với chị đây! Haiz, nếu muốn "cưa" chị, thì chuyện của mình với Bảo Bảo có nên nói với chị luôn không nhỉ? Dù sao mình cũng sẽ không lừa dối chị, hơn nữa, mình thật lòng muốn nói với chị rằng mình thích chị!
Suy nghĩ một chút, Đường Phi lại ngây ngô hỏi: "Chị, em hỏi chị nè, con trai như thế nào thì bị gọi là kẻ trăng hoa hả?"
"Trăng hoa, đương nhiên chính là kiểu đứng núi này trông núi nọ, thấy một người là thích một người, như thế mới gọi là trăng hoa chứ! Làm sao vậy, chẳng lẽ tên nhóc nhà cậu cũng là kẻ trăng hoa à?"
"A... ha ha... Chị ơi, nếu em là một kẻ trăng hoa thì sao?"
"Xì, cậu mà cũng biết trăng hoa á? Trăng hoa cũng phải có vốn chứ, phải có con gái thích cậu mới được chứ! Như cậu ấy hả, có cô gái nào thích cậu không?" Nhưng khi nói ra câu này, Dương Dĩnh cũng cảm thấy chột dạ. Hình như bản thân cũng hơi thích cậu em trai này rồi, tuy chưa thể gọi là tình yêu khắc cốt ghi tâm, nhưng thật sự có thiện cảm! Tên nhóc này ăn mặc tồi tàn, cái nhìn đầu tiên thì quả thực không bắt mắt, ngoài việc nhìn vào là thấy cảm giác thật thà ra thì chẳng có gì đặc biệt. Thế nhưng tiếp xúc rồi mới thấy, tên này tính cách tốt, lại biết thấu hiểu lòng người, ở chung lâu ngày thì cũng khá dễ được lòng các cô gái đấy chứ, chỉ là tên này không thích tiếp xúc với người khác cho lắm thôi.
Đường Phi không những không giận, trái lại còn làm nũng: "Ư... Chị ơi, kiểu gì chẳng có lấy một vài cô gái thích em chứ, dù sao em cũng đâu có tệ đến mức đấy. Thật tình, chị nói em như thế chẳng khác nào bảo em là kẻ vô dụng!"
"Khúc khích... chị đùa thôi mà. Nói xem nào, sao cậu lại trăng hoa?"
"Em á, chị ơi, em kể cho chị nghe nhưng chị không được nổi giận đâu đấy!"
"Đồ ngốc, cậu lại giở bài này..."
"Đương nhiên rồi, sợ chị giận rồi không thèm đoái hoài đến em nữa."
"Xì, nếu chị có giận, thì cùng lắm là túm tai cậu đánh cho một trận thôi, được chưa!"
"...... Ơ kìa, chị ơi, em dễ bắt nạt đến thế sao? Sao trước mặt em, hình như mấy cô gái các chị đều có khuynh hướng bạo lực hết ấy, ai cũng muốn đánh em. Em trông dễ ăn đòn đến vậy à?"
"Cậu tự đoán xem?"
Ơ, hình như đúng là thế thật. Mình đúng kiểu người thật thà, đánh không trả tay, mắng không trả miệng. Ai mà dở thói hoang dã với mình thì mình đúng là rất dễ bị bắt nạt. Haiz, xấu hổ thật, ngay cả chị mình còn đánh không lại, thảo nào Lục Vũ Tình lại cứ sai khiến mình như osin! Đúng là một con đàn bà lưu manh, bắt nạt mình thì đúng là có nghề!
Không nói chuyện đó nữa, vào việc chính đây. Đường Phi lập tức nói: "Chị ơi, chị còn nhớ cô gái hay chơi game cùng em không? Hình như cô ấy thích em, mà cũng hình như không thích em. Haiz, em cảm thấy mình rơi vào tình cảnh 'cắt không đứt, gỡ càng rối' rồi."
"Ồ, tên nhóc này, cậu yêu qua mạng thật đấy à? Cô ấy thích cậu, rồi sao nữa? Cậu còn thích cô ấy?"
"Cũng không hẳn là vậy! Dù sao thì chơi game cùng cô ấy, thực ra cũng cãi vã ầm ĩ, có khóc có cười, nhiều lúc thấy rất cảm động. Thậm chí những lúc cãi nhau, cãi xong rồi, em thường xuyên bị cô ấy làm cho rơm rớm nước mắt. Cô ấy có vẻ thích em, nhưng lại sợ em thuộc kiểu vừa nghèo, vừa không có tiền, lại không đẹp trai! Thế nên hai đứa cứ duy trì mối quan hệ bạn trai bạn gái trong game. Cô ấy nói rằng, ngày nào đó nếu em có tiền, hãy đến Hồng Kông tìm cô ấy, cô ấy sẽ lấy em. Cô ấy còn biết chuyện tổng giám đốc rất trọng dụng em nên cũng rất vui, cứ coi em như bạch mã hoàng tử của đời mình vậy. Nhưng thực ra chị à, cô ấy căn bản không biết rằng em đã bị trường học đuổi học rồi. Một mình em cảm thấy mệt mỏi lắm. Cho dù sau này em có tiền, em cũng cảm thấy mình không muốn lấy cô ấy. Mặc dù lúc chơi game cùng thì rất vui vẻ, nhưng trong cuộc sống cô ấy chẳng hề biết quan tâm đến em lấy một chút. Giá như cô ấy chịu âm thầm quan tâm hay tiếp thêm cho em một chút dũng khí thôi là em cũng mãn nguyện rồi, đằng này cô ấy chỉ biết khao khát em phải làm tốt mọi thứ, cứ làm không tốt là cô ấy lại thất vọng."
"Con gái bây giờ chẳng phải ai cũng vậy sao! Tìm được người có thể đồng cam cộng khổ với mình thì chẳng còn lại được mấy người đâu!"
"Chị ơi, vậy sao chị lại không như thế! ...... Vậy sao chị lúc nào cũng giúp đỡ em? Em đâu có đòi hỏi cô ấy phải cùng em chịu khổ, cũng chẳng bao giờ muốn cô ấy phải cùng em lao lực như vậy, nếu cô ấy mệt mỏi thì em đau lòng chết mất. Vấn đề cốt lõi là, nếu em làm không tốt, cô ấy ngoài việc thất vọng thì chẳng có gì khác cả. Hơn nữa, cô ấy rất sợ em khiến cô ấy thất vọng nên chẳng bao giờ muốn đối mặt trực tiếp với em. Nếu cô ấy có được một nửa sự dịu dàng của chị, biết thấu hiểu và dìu dắt em một chút thôi, thì em đã thấy mãn nguyện lắm rồi."