Cú cắn nặng ngàn cân khiến Tiêu Vũ Không đau đến mức suýt ngất đi, khoảnh khắc đen tối cuối cùng ấy đã bảo vệ tôn nghiêm của một loài mãnh thú ăn thịt.
Cắn xong phát này, con thằn lằn đen liền chết, chỉ là cái miệng rộng của nó vẫn ngoạm chặt lấy vùng hông của Tiêu Vũ Không, cái mồm to hoàn toàn ở trạng thái cứng đờ.
Tiêu Vũ Không thử cạy cái miệng của con thằn lằn đen ra, thử mấy lần đều không thành công, bèn dứt khoát cầm xích hỏa trường kiếm bắt đầu cắt, thanh trường kiếm sắc bén dễ dàng rạch toạc cái mồm rộng của con thằn lằn.
Cuối cùng cũng thoát khỏi con thằn lằn chết tiệt này, Tiêu Vũ Không tĩnh tâm cảm nhận lại thì cơ thể không hề có cảm giác khó chịu nào, con thằn lằn này không có độc. Thông thường, loại động vật ăn xác thối này dù không có độc thì trong miệng cũng đầy tử khí, bị chúng cắn cho một cú rất dễ mắc bệnh bại huyết, nhưng con thằn lằn này dường như không ăn bao nhiêu thực phẩm thối rữa.
Chiếc quần cụt duy nhất còn sót lại trên người Tiêu Vũ Không ở vùng hông đã bị cắn toàn lỗ răng, đùi phía trên cũng bị cắn thành một chuỗi lỗ thủng. Tiêu Vũ Không cẩn thận cởi quần ra kiểm tra vết thương, cú cắn này không hề nhẹ, vết thương khép miệng cũng rất chậm, chảy ra rất nhiều máu, quần và đùi dính đầy vết máu.
Trong túi quần vẫn luôn cất giữ nỗi niềm tâm sự suốt mấy tháng nay của Tiêu Vũ Không: một khối kim loại vô danh nhỏ và khối tinh thể màu tím vô danh kia. Lúc này chiếc quần đã bị cắn thủng lỗ chỗ, Tiêu Vũ Không kiểm tra thì chiếc túi cũng đã bị cắn rách, cẩn thận sờ nắn thì cả hai thứ vẫn còn đó.
Điều kỳ lạ là chiếcếc quần vừa nãy còn dính đầy máu trên người anh, trong chốc lát vậy mà lại trở nên rất khô ráo, dường như ở đó chưa từng dính máu vậy.
Tiêu Vũ Không ngạc nhiên cầm chiếc quần trong tay, nhìn đông ngó tây mà không hiểu tại sao. Đột nhiên, trong túi quần phát ra một tia sáng tím mờ ảo, chắc là do khối tinh thể tím vô danh kia phát ra.
Lấy ra xem, Tiêu Vũ Không nhất thời kinh ngạc ngây người. Khối kim loại vô danh và tinh thể màu tím ấy vậy mà lại dung hợp vào với nhau. Anh còn chú ý thấy khi cầm hai thứ đang dung hợp này trong tay, chúng đang tham lam hút lấy chút máu dính trên tay mình.
Máu vừa chạm vào chúng lập tức giống như bị thứ gì đó thu hút, nhanh chóng tụ lại rồi biến mất vào bên trong hai loại vật chất.
Vẫn luôn dốc lòng nghiên cứu hai loại vật chất này, Tiêu Vũ Không cảm thấy vô cùng tò mò đối với hiện tượng này. Thế là anh liền đặt hai thứ chưa hoàn toàn dung hợp này vào đúng chỗ mình vừa bị cắn, quả nhiên chúng có chức năng hút máu, rất nhanh vết máu dính trên đùi đều bị chúng hút sạch.
Sự dung hợp cũng hoàn thành vào khoảnh khắc này, có lẽ vì khối kim loại lớn hơn một chút nên sau khi tinh thể tím kết hợp với nó, sắc tím trở nên rất nhạt, chủ đạo là màu trắng bạc nhưng thoang thoảng có thể nhận ra ánh tím.
Hai loại vật chất vô danh kết hợp thành một loại vật chất vô danh độc lập khác. Dường như nó được hình thành dưới sự dẫn dắt bởi máu của Tiêu Vũ Không, trước đó cả hai loại vật chất đều có hình dạng bất quy tắc, sau khi dung hợp lại tụ lại thành hình cầu và cực kỳ tròn.
Sau khi dung hợp thì rốt cuộc sẽ xuất hiện thuộc tính gì? Lẽ nào sẽ vô cùng cứng rắn? Hoặc khả năng chống thể năng lượng cực mạnh? Hay là hoàn toàn không có bất kỳ thay đổi nào?
Tiêu Vũ Không không kìm nén được sự tò mò trong lòng, đặt hòn bi kim loại sau khi dung hợp xuống đất, tay cầm trường kiếm giơ cao qua đầu. Xích hỏa trường kiếm được chế tạo tỉ mỉ từ quặng hỏa cương cấp mười, độ cứng tuyệt đối không phải bàn cãi.
Chỉ cần chém xuống kiếm này, mọi thứ sẽ có kết quả...
---❊ ❖ ❊---
Mộc Thang và Thủy Vân trong thế giới ảo tỏ ra rất mệt mỏi, dù cho tinh thần lực của họ có cường đại đến đâu, việc tạo ra một lỗ sâu tinh thần cũng có chút quá sức.
Khoanh chân ngồi trên đỉnh tòa nhà ảo, Mộc Thang đăm đăm nhìn thiếu nữ váy trắng đứng cách mình mười mét, anh hoang mang. Mặc dù trong kết nối ý thức vừa rồi Mộc Thang chỉ tiến hành gia cố tinh thần ở phía sau, nhưng với năng lực cảm ứng của Mộc Thang, muốn biết thiếu nữ váy trắng liên lạc với ai là một chuyện vô cùng dễ dàng.
Điều khiến Mộc Thang cảm thấy vô cùng bất ngờ là người cô tìm lại chính là Tiêu Vũ Không, càng bất ngờ hơn là thiếu nữ váy trắng còn dẫn vào một thể ý thức khác cũng là một người quen - Amily.
Điều càng khiến Mộc Thang khó hiểu hơn là thể ý thức của anh và thể ý thức của Thủy Vân lại tương đồng đến vậy, chưa từng tiến hành thử nghiệm chồng chéo tinh thần mà lần đầu tiên họ lại phối hợp ăn ý đến thế.
Trong quang thức tiềm ẩn của Mộc Thang thoang thoảng có một cảm giác quen thuộc.
“Cảm ơn anh, Hoa tiên sinh, nếu không có anh thì em nhất định không thể hoàn thành công trình đồ sộ như vậy, tinh thần lực mà lỗ sâu tinh thần cần đến thực sự quá mức khổng lồ!” Thủy Vân chậm rãi quay người, trên mặt vương chút sắc thái tái nhợt, dù là cô cũng có chút kiệt sức.
“Chuyện nhỏ thôi, lần trước cô đã giúp tôi, sao tôi có thể đứng nhìn khoanh tay khi cô gặp khó khăn chứ? Chỉ là tôi có một câu hỏi, không biết có nên hỏi hay không!” Mộc Thang chần chừ một lúc rồi nói.
Thủy Vân nhìn Mộc Thang đầy nghiêm túc: “Hoa tiên sinh cứ tự nhiên hỏi!”
“Cô quen biết Amily và Tiêu Vũ Không bằng cách nào?”
Thủy Vân giật mình: “Sao cơ!? Hoa tiên sinh cũng quen biết họ sao?”
Mộc Thang cười nhạt: “Nên coi là quen biết đi!”
Thủy Vân vô cùng bất ngờ: “Ồ!? Thế thì chúng ta đúng là có duyên thật đấy! Kỳ thực tôi không phải con người, tôi chỉ là một cỗ quang não có tính năng cường đại, thể hoàn chỉnh của tôi là một cỗ cơ giáp, tiểu thư Amily là người lái của tôi, rất xin lỗi vì bây giờ tôi mới nói thật với Hoa tiên sinh!”
Mộc Thang hơi giật mình, trong quang thức có một luồng chấn động khó tả lướt qua, đáng tiếc là anh đã không bắt được thể ý thức khoảnh khắc đó. Anh chậm rãi đứng dậy, trên mặt cũng mang theo một chút ý cười nhạt xin lỗi: “Kỳ thực tôi cũng có điều giấu diếm tiểu thư Thủy Vân, tên của tôi không phải Hoa Vô Khuyết, đó chẳng qua chỉ là một cái tên tôi tiện miệng thốt ra mà thôi!”
Thủy Vân nhẹ nhàng đỡ tóc, động tác này trong hiện thực cô tuyệt đối không thể làm được, cho nên trong thế giới ảo luôn thường xuyên làm ra một động tác mang đậm nét nữ tính như thế này. Trên gương mặt yếu ớt của cô không hề lộ vẻ bất ngờ, dường như đã sớm đoán trước, cô nói: “Tên vốn dĩ chỉ là một danh xưng, thật hay giả đều không quan trọng, miễn là có thể phát huy tác dụng xưng hô là được! Nếu Hoa tiên sinh không tiện nói tên thật thì Thủy Vân cũng sẽ không cảm thấy thất vọng đâu, sự giúp đỡ của anh đủ để chứng minh anh chân thành kết bạn với Thủy Vân.”
Nghe những lời này, Mộc Thang có chút hổ thẹn, đang định thành khẩn thì bỗng ý thức căng siết, có người đang gọi anh, là Phạm Đặc Tân!
“Mộc Thang, xảy ra chuyện rồi!”
“Chuyện gì vậy?” Mộc Thang nhíu mày nói.
“‘Mẫu nguyên’ mà chúng ta rải ra mấy ngày nay đều đã bị thiêu hủy, tôi với Phong Hô đã đi thăm dò rồi, kết quả không phải là hiện tượng tự nhiên. Đáng lẽ phải do con người làm ra, trên hành tinh hoang sơ mà chúng ta đang ở còn có người khác! Tôi và Phong Hô đều rất lo lắng!” Phạm Đặc Tân vô cùng lo lắng nói.
Mộc Thang cũng giật mình, anh đã tiến hành khảo sát vô cùng chính xác đối với toàn bộ hành tinh, với năng lực của anh thì không thể có chỗ sót lại được. Hệ thống dò tìm sự sống của anh vô cùng vô tận. Những năm nay anh cũng đã cải tạo không ít, nếu như hành tinh gần như này có thể sinh sống thì anh không thể nào không dò ra được. Trừ phi đối phương không phải con người!
“Các cậu đang ở đâu?”
“Tôi về ngay đây!”
Giọng nói của Mộc Thang vừa dứt, bóng dáng tựa như thực thể bắt đầu mờ dần. Thủy Vân thần sắc phẳng lặng nhìn anh. Khoảnh khắc cuối cùng khi biến mất, Mộc Thang để lại vài từ rõ mồn một: “Tôi tên Mộc Thang!”
Thủy Vân nhất thời biến sắc kinh hoàng, đôi mắt to trong vắt bỗng chốc mờ sương, mặc kệ thể ý thức đang rất suy nhược, cô lao tới muốn tóm lấy cái bóng ảo đang biến mất nhưng không thành công. Người bạn tên Mộc Thang này đã hoàn toàn biến mất trên mạng ảo.
Sâu thẳm trong nội tâm Thủy Vân không ngừng tự an ủi bản thân, sẽ không đâu, anh ấy tuyệt đối không phải Mộc Thang, chẳng qua chỉ trùng tên mà thôi, Mộc Thang thật sự sớm đã chết rồi, dưới trạng thái không gian như thế ấy, phóng thích toàn bộ năng lượng và dùng cơ thể của mình gánh vác toàn bộ sự xé rách không gian thì tuyệt đối không thể sống sót được.
Thủy Vân quỳ sụp xuống đỉnh tòa nhà, cô có một xúc động muốn khóc, thế nhưng nước mắt mô phỏng ra lại không chân thực, cho dù có khóc thì đó cũng là khóc giả. Thủy không thích giả dối, đau đớn cứ để nó tan biến trong lòng đi, chính xác mà nói thì nên tan biến trong quang thức, Thủy Vân vốn dĩ không có tim.
Âm thầm rút khỏi mạng ảo, Thủy Vân có chút mất tinh thần. Amily biết cô đã tiêu hao năng lượng quá khứ liền lập tức kết nối thiết bị bổ sung năng lượng vào phần gáy của Thủy Vân đang nằm sấp dưới đất, Thủy đang cạn kiệt năng lượng trong vô thức liền nhanh chóng hút lấy năng lượng.
“Thủy Vân, cuối cùng chúng ta cũng có hành tinh của riêng mình rồi!” Amily kích động nói.
Thủy Vân dẫu cho năng lượng dần hồi phục trông vẫn rất mất tinh thần, nhạt giọng đáp: “Tiêu Vũ Không đồng ý tiếp nhận chúng ta rồi!”
“Đúng vậy! Hơn nữa anh ấy còn mua hẳn một hành tinh hoàn toàn thuộc về riêng mình!” Amily tiếp tục kích động nói.
Thủy Vân lại nói: “Cô có biết em gặp ai trên mạng ảo không?”
“Ai cơ?” Amily rõ ràng không mấy mặn mà với câu hỏi này, chỉ hỏi mang tính chất tượng trưng.
“Em gặp Mộc Thang rồi!”
“Mộc… Mộc Thang? Sao… sao có thể chứ!” Amily vừa rồi còn hưng phấn lúc này đại não lại có chút chập mạch: “Cậu… cậu ấy chẳng phải đã chết rồi sao?”
“Đúng vậy, em cũng nghĩ thế, có lẽ chỉ là một người trùng tên trùng họ mà thôi! Chỉ là cái tên này khiến em nhớ lại rất nhiều chuyện, lúc nhảy vọt không gian ban đầu nếu không có Mộc Thang thì hai chúng ta sớm đã bị không gian xé thành mảnh vụn rồi!” Thủy Vân cách nào cũng không quên được những gì Mộc Thang đã làm trong mấy mươi giây đó.
Amily còn muốn nói gì đó, Thủy Vân đột nhiên từ dưới đất ngồi dậy, tâm trạng hình như đã khá hơn không ít, thong thả cất lời: “Bây giờ không phải lúc đau thương, đã có chỗ để đi rồi thì việc tiếp theo phải làm chính là làm sao để binh lính phía dưới tâm nguyện tình nguyện đi theo chúng ta phản chạy khỏi Liên bang Dorte!”
Ngay lúc này, trên thiết bị liên lạc của Amily hiện lên hình đại diện của một nam thanh niên, đối phương dù là biểu cảm hay lời nói đều rất cung kính: “Báo cáo trưởng quan, chúng ta đã tiến vào tuyến hàng vận tải của Liên minh Tiểu quốc rồi, sóng từ ẩn hình làm rất thành công, đối phương nhất định tưởng chúng ta chỉ là mấy khối vẫn thạch mà thôi!”
Thần sắc Amily lạnh lùng, ra dáng một vị trưởng quan thực thụ, cô nói: “Biết rồi, sóng từ ẩn hình cứ mở suốt, toàn tốc tiến về hướng quốc gia Latovia!”
Nam thanh niên có vẻ vô cùng khó hiểu, chần chừ một lúc rồi nói: “Trưởng quan, sao chúng ta lại phải tiến vào tuyến hàng vận tải của Liên minh Tiểu quốc? Nếu bị Liên minh Tiểu quốc phát hiện thì rất có thể sẽ giáng cho chúng ta một đòn đả kích mang tính hủy diệt, hiện tại tất cả các chiến sĩ đều rất lo lắng, chúng ta làm thế này có phải quá mạo hiểm không!”
Amily nghiêm mặt nói: “Đã là một người lính thì từ lâu nên gạt bỏ sống chết của bản thân ra ngoài, đã không phải sợ chết rồi thì còn lo lắng nguy hiểm gì nữa? Đây là mệnh lệnh của cấp trên, một ngày trước tôi vừa mới nhận được bức quân thư mã hóa, nếu mọi người có bất kỳ thắc mắc nào thì cậu có thể công khai cho tất cả các chiến sĩ, bức mật hàm này tôi đã nhập vào quang thức điều khiển của chiến hạm chủ lực rồi!”
Biểu cảm của nam thanh niên có chút lúng túng và ngượng ngùng, khẽ gật đầu nói: “Trưởng quan nói phải, chúng ta là quân nhân chỉ cần phục tùng mệnh lệnh là được, không nên sinh ra suy nghĩ khác!”
“Ừ! Tuy nhiên để mọi người đồng lòng hơn, cậu vẫn nên công khai mật hàm đi! Tôi nghĩ vẫn có sự cần thiết này, mọi người đều đang vì Liên bang Dorte mà hiệu lực, đứng trước quân lệnh thì không phân biệt trên dưới gì cả! Cấp trên cũng không quy định mật hàm là không thể để binh sĩ biết! Đại úy, cậu cứ phát thông báo đi!” Amily ra vẻ trung can nghĩa đảm nói.
“Rõ, trưởng quan!” Nam thanh niên chào một cỗ tiêu chuẩn tuyệt đối trên màn hình rồi biến mất.
Sau đó, trên năm chiếc chiến hạm đột kích đồng thời vang lên tiếng quang não cứng ngắc, tất cả hệ thống hình ảnh toàn ảnh trên chiến hạm cũng hoạt động, do quang não điều khiển chính của chiến hạm đột kích chủ lực tiến hành thông báo bí mật.
Hình ảnh toàn ảnh của một vị đại tướng Liên bang Dorte xuất hiện ở mọi ngóc ngách của năm chiếc chiến hạm, đồng thời trên hình ảnh toàn ảnh có ký hiệu mã hóa quân đội vô cùng rõ ràng, ký hiệu này là thứ không thể ngụy tạo.
Lời nói của vị đại tướng này đơn giản và rõ ràng: ‘Thiếu tá Amily, hạm đội vận tải của Đế quốc Maya rất có thể sẽ mượn tuyến hàng vận tải thứ hai của Liên minh Tiểu quốc gần hành tinh Raya, đội đột kích của các cô ở khá gần bên đó, thế nên tổng bộ quyết định phái cô đi phục kích bọn họ, giới hạn trong vòng hai mươi bốn giờ các cô phải đến nơi! Hạm đội liên hợp hải đảo sẽ đến trong vòng một tiếng sau khi các cô tới tuyến hàng vận tải thứ hai của Liên minh Tiểu quốc, các cô chỉ cần đột kích thôi, dù thành công hay không trong vòng mười phút nhất định phải rút lui về vị trí có lợi để chờ viện quân đến, chúc các cô may mắn!’
Amily nghe xong toàn bộ thông báo, trên mặt thoáng hiện nụ cười mờ nhạt: “Thủy Vân, việc sửa đổi mấy chữ đó đúng là kín kẽ không một vết hở đấy! Chuyển đổi quốc gia Latovia thành Đế quốc Maya, cho dù là bản thân hắn đến nghe thì tuyệt đối cũng không nghe ra bốn chữ đó không phải do chính miệng hắn nói.”
Thủy Vân phản khen: “Màn biểu diễn vừa rồi của cậu trước mặt Đại úy Lagas còn giả hơn cả thật ấy chứ, đến cả người biết nội tình như em đây mà suýt chút nữa cũng bị màn biểu diễn chân như thật của cậu lừa gạt, em suýt thì tưởng cậu chân tâm muốn hiệu lực vì Liên bang Dorte đấy!”