Lạc Thành có vô số khu chợ giao dịch, nhưng khu chợ lớn nhất thì vĩnh viễn chỉ có một, trên Thiên Đường Tinh, khu chợ giao dịch lớn nhất chính là —— Tịnh Thổ giao dịch thị trường!
Thiên Đường Tinh chỉ hỗ trợ giao dịch chuyển khoản qua mạng chứ không hỗ trợ mua sắm ảo, muốn mua đồ thì phải xem hàng trực tiếp, mua bán trực tiếp, các cửa hàng ở đây chỉ cung cấp khu trưng bày hiện vật.
Tịnh Thổ giao dịch thị trường tọa lạc tại khu phố phồn hoa nhất của Thiên Đường Tinh - Lạc Viên nhai khu, diện tích xây dựng vượt quá hai trăm triệu mét vuông, chiều cao kiến trúc chỉ hơn ba mươi mét, hiệu ứng tổng thể có hình cung.
Tịnh Thổ giao dịch thị trường chia làm ba tầng, tầng thứ nhất là thị trường giao dịch bán lẻ, ở đây bạn có thể tìm thấy bất cứ thứ gì mình muốn, cho dù ngay tại chỗ không tìm thấy, sau khi hỏi thăm thì tổng sẽ có người giúp bạn tìm ra món đồ bạn cần, chỉ là cần đợi thêm một lát mà thôi. Chỉ có điều lượng giao dịch mỗi lần ở tầng này tương đối ít nhưng lại là nơi có hàng hóa đầy đủ nhất.
Tầng thứ hai là thị trường giao dịch bán sỉ, điểm duy nhất khác biệt so với tầng hai (tầng một) ở đây là nhu cầu của người mua bắt buộc phải đạt đến một số lượng nhất định mới được, một hai món hàng là từ chối bán, trừ những món hàng cực kỳ trân quý, chỉ có loại hàng hóa một hai món là có thể bán với giá cao ngất ngưởng thì mới được giao dịch đơn lẻ.
Tầng thứ ba là khu giao dịch VIP, ở đây chỉ cần bạn là hội viên, bạn có thể bán tất cả những gì mình muốn bán, mua tất cả những gì mình muốn mua, cho dù là mua mạng sống cũng có thể giúp bạn thực hiện, chỉ là cái giá phải trả không phải phú hào bình thường nào cũng có thể gánh vác nổi, tăng thêm năm năm tuổi thọ cần tới một trăm tỷ Liên minh tệ.
Cho dù sau đại bạo nổ công nghệ vũ trụ, tuổi thọ trung bình của con người đã đạt tới một trăm năm mươi tuổi, thế nhưng vẫn có rất nhiều người cảm thấy mình sống chưa đủ lâu.
Ba người Tiêu Vũ Không vừa bước vào Tịnh Thổ giao dịch thị trường liền bị bầu không khí giao dịch sục sôi ở bên trong lây nhiễm, những tiểu điếm rộng hơn mười mét vuông ở đây có giá thuê mặt hàng năm cao đến dọa người.
Hàng hóa được bày biện trong mỗi tiểu điếm đều mang đặc sắc cực kỳ. Không phải hàng hiếm thì đừng hòng được bày lên kệ ở đây.
Tuy rằng những món đồ hiếm lạ ở khu bán lẻ khiến Tiêu Vũ Không khá tò mò, nhưng bước chân dưới chân cậu lại không hề dừng lại chút nào. Bởi vì ở khu vực này không thể giao dịch số lượng lớn lam kim.
Ba người Tiêu Vũ Không thẳng tiến tới khu giao dịch VIP trên tầng ba, chỉ ở nơi đó mới có khả năng tìm được người mua có thể nuốt trọn bốn mươi lăm tấn lam kim, mà trong lòng Tiêu Vũ Không sớm đã nhắm trúng người mua rồi, chỉ xem vận may của mình tốt hay xấu mà thôi.
Khu giao dịch VIP có hội viên cố định, chỉ cần mỗi năm nộp phí hội viên năm mươi triệu Liên minh tệ, sau đó trả thêm một phần trăm thuế phí cho mỗi giao dịch là được.
Trên thực tế, đây là một khoản phí thuê vô cùng nặng nề. Cho dù là thương phú có thực lực tương đối cũng rất khó chịu đựng nổi mức giá thuê cao ngất ngưởng như vậy.
Ngoài hội viên cố định ra, khu giao dịch VIP cũng có nhân sự tản mát, chỉ cần bỏ ra một triệu Liên minh tệ là có thể mua được thẻ cửa hàng tạm thời trong hai mươi tư giờ, như vậy là có thể ở lại khu giao dịch VIP một ngày trọn vẹn, nếu như trong ngày hôm nay mà bạn không bán được một món đồ nào thì ngươi đành phải chịu mất trắng một triệu Liên minh tệ.
Nếu như bạn vào khu giao dịch VIP không phải để bán đồ, mà thuần túy là mua đồ thì chỉ cần nộp một vạn Liên minh tệ phí vào cửa là được.
“Tiên sinh xin dừng bước, ngài vào với tư cách là thương nhân hay người tiêu dùng vậy?” Một vị lễ nghi tiểu thư xinh đẹp yểu điệu động lòng người mặc trang phục hở hang đứng ở lối vào khu giao dịch VIP, trên mặt mang theo nụ cười ngọt ngào nhìn Tiêu Vũ Không hỏi.
“Người tiêu dùng!” Tiêu Vũ Không bật thốt lên.
“Mấy vị?”
“Ba vị!”
“Xin nộp phí vào cửa ba vạn Liên minh tệ là có thể đi vào!” Lễ nghi tiểu thư vô cùng hòa nhã nói.
Tiêu Vũ Không rút ra một tấm thẻ vàng quẹt nhẹ lên máy quẹt thẻ cạnh cửa, tiền đã được chuyển vào, lễ nghi tiểu thư nhìn thấy thông tin trên thẻ căn cước xong, nụ cười liền khựng lại, biểu cảm lập tức trầm xuống. Thân phận hiển thị trên thông tin lại bất ngờ là nông dân.
Nhìn tên nhà nông toàn thân nồng nặc mùi hôi thối trước mắt, lông mày lễ nghi tiểu thư hơi nhíu lại, cứng ngắc nói. “Đi vào đi. Quá hai mươi phút không mua hàng các ngươi sẽ bị truyền gọi ra ngoài!”
“Mắt chó coi rẻ người!” Long Phá Thiên đi ngang qua bên cạnh lễ nghi tiểu thư, nhỏ giọng mắng một câu. Kẻ sau lại tỏ ra thờ ơ, cái thói nhìn người bằng nửa con mắt ở Thiên Đường Tinh chính là quy tắc cơ bản nhất, kẻ không tiền không quyền không thực lực chính là bị người ta coi thường.
Bài trí bên trong khu giao dịch VIP tốt hơn khu bán lẻ rất nhiều, đại sảnh trắng muốt lác đác phân bố một số người, mấy chục cánh cửa xung quanh thông tới các khu vực hàng hóa phân loại khác nhau.
Mọi thứ đều vô cùng nhân tính hóa, tự động hóa, hơn nữa còn rất chú trọng đến vẻ đẹp ngoại hình, cơ bản không cần bạn phải di chuyển quá nhiều là có thể tìm được khu giao dịch mình muốn đi.
Khi ba người Tiêu Vũ Không bước vào đại sảnh, hầu như tất cả mọi người đều dồn ánh mắt tập trung vào, người có thể đến đây vào lúc này tuyệt đối không đơn giản, bất kỳ ai cũng rất có thể trở thành đối tác lớn của mình, cho nên không ai bỏ lỡ cơ hội kiếm tiền có thể xảy ra, nhìn người đoán tướng là một bản năng kiến thức thông thường rất cơ bản.
Thế nhưng, phần lớn mọi người sau khi lướt nhìn Tiêu Vũ Không, ánh mắt đại đa số đều tập trung lên người Phong Hô, thân hình nóng bỏng, trang phục hở hang, vẻ ngoài diễm lệ vô cùng hấp dẫn những nhân vật quyền quý đạt quan ở đây.
Trong đôi mắt đỏ rực yêu mị tản ra một loại mị hoặc khó mà phát hiện, thế nhưng cô lại đang nghiến răng nghiến lợi chỉ hận không thể móc hết mắt của tất cả mọi người ra mới hả giận.
“Tiểu thư Phong Hô, cô thật là rất được hoan nghênh đó nha!” Long Phá Thiên cười cợt nói.
“Đứa trẻ chết tiệt, ngươi mà còn bất kính với ta nữa, ta sẽ thiêu trụi ngươi!” Phong Hô rõ ràng không có ý thức đồng đội.
Long Phá Thiên ôm đầu bằng cả hai tay, trên mặt lóe lên một tia lạnh lẽo hiếm thấy, vừa đi vừa nói: “Vậy còn phải xem cô có bản lĩnh đó hay không đã!”
Phong Hô xoay một tay, nhiệt độ trong lòng bàn tay bỗng nhiên tăng vọt, tinh quang trong mắt Tiêu Vũ Không lóe lên, không biết từ lúc nào đã nắm lấy cổ tay Phong Hô giơ tay cô lên, trong đôi mắt đen lóe lên tia cảnh cáo, nhẹ nhàng lắc đầu. Phong Hô dùng sức hất tay Tiêu Vũ Không ra, hừ lạnh một tiếng quay đầu đi nơi khác, thế nhưng nhiệt độ trong lòng bàn tay rất nhanh đã hạ xuống mức bình thường.
Long Phá Thiên ở bên cạnh tỏ vẻ không thèm để ý, thực sự đánh nhau thì hắn mới không sợ cái người phụ nữ chết tiệt mặt cứ xị ra cả ngày này, tất cả đều là vì nể mặt Tiêu đại ca nên mới vẫn luôn nhịn cô ta mà thôi.
“Đừng quên chúng ta đến đây để làm gì, chúng ta không quen thuộc nơi này, tốt nhất đừng gây chuyện sinh thị phi, lam kim trong tay chúng ta hôm nay mà không bán đi được thì ngày mai đành phải cạp đất mà ăn.” Tiêu Vũ Không trầm giọng nói.
Dạo một vòng quanh đại sảnh, bóng dáng ba người Tiêu Vũ Không khuất vào một cánh cửa ánh sáng có dán biển đề khu giao dịch quân hỏa.
Giá giao dịch thấp nhất của khu giao dịch VIP là một triệu, nghĩa là thấp hơn cái giá này thì không thể tiến hành giao dịch.
Bởi vì hàng hóa bán ở đây rất hiếm có, cho nên thông thường một món hàng sẽ có khoảng hơn chục nhà tranh giành mua, người mua của một số món hàng thậm chí đạt tới vài chục vài trăm nhà. Lần tranh mua một món hàng ở khu VIP của Tịnh Thổ giao dịch thị trường náo nhiệt nhất từng tạo nên kỷ lục của toàn bộ Liên minh tinh tế, đồng thời có tới ba trăm hai mươi nghìn người tiêu dùng độc lập nảy sinh hứng thú với cùng một món hàng, cuối cùng món hàng đó đã được một vị hoàng tử đế quốc mua lại với mức giá vượt quá một nghìn tám trăm lần giá trị bản thân nó.
Trong trường hợp số lượng người mua rất nhiều, đối với trung tâm thương mại mà nói, đấu giá là hình thức giao dịch đơn giản nhất, đối với thương nhân mà nói, đấu giá chính là thủ đoạn tốt nhất, nhanh nhất và thuận tiện nhất để đẩy giá lên cao.
Trên thực tế, giao dịch hàng hóa ở khu giao dịch VIP hoàn toàn đều được giao dịch thông qua hình thức đấu giá, hàng hóa có ít hơn mười người mua sẽ không xuất hiện ở đây.
Phong Hô và Long Phá Thiên cảm thấy rất kỳ lạ về việc Tiêu Vũ Không chọn đi vào khu giao dịch quân hỏa, chẳng lẽ bọn họ không nên đi đến khu giao dịch kim loại quý sao? Thế nhưng bọn họ lại bỏ quên một điểm, bọn họ bước vào với tư cách là người tiêu dùng, cho nên cho dù có vào khu giao dịch kim loại quý thì bọn họ cũng không thể bán lam kim đi mà chỉ có thể mua mà thôi!
Tiêu Vũ Không đường hoàng ngồi xuống hàng ghế phía sau của khu giao dịch, thời gian vừa trôi qua ba phút, cậu vẫn còn mười bảy phút thời gian quan sát, Phong Hô và Long Phá Thiên thì đứng ở phía sau cậu. Phong Hô mang vẻ mặt không vui, rõ ràng rất bực bội vì mình cứ thuận theo tự nhiên mà biến thành kẻ đi theo sau Tiêu Vũ Không, nhưng dưới bầu không khí thế này cô ta cũng chỉ đành im lặng chấp nhận.
Bục đấu giá đứng một người đàn ông trung niên tướng mạo đường đường, miệng lưỡi lưu loát, lúc này anh ta đang lớn tiếng tuyên truyền về một loạt động cơ vật chất tối, một trăm hai mươi chiếc động cơ vật chất tối, giá đã bị đẩy lên tới ba trăm triệu Liên minh tệ.
Cuối cùng bị một gã béo mua mất.
Trải qua mấy vòng mà mới chỉ trôi qua mười lăm phút mà thôi, tốc độ giao dịch tương đối cao, tiêu dùng mang tính cạnh tranh quả thực có thể khai thác tối đa túi tiền của người tiêu dùng, mấy giao dịch không có cái nào thấp hơn một trăm triệu, giao dịch nhanh nhất trước sau chỉ dùng đúng một thời gian một phút đồng hồ, đại đa số người đến đây tiêu dùng đều mang theo mục đích rất mạnh mẽ.
Nói cách khác, trước khi tới đây bọn họ sớm đã nghĩ kỹ xem bản thân muốn mua thứ gì rồi, hoặc là từ rất lâu trước đó đã có thể bắt đầu tham vấn cấp cao của Tịnh Thổ giao dịch thị trường, cho nên sau khi đến đây thì cơ bản là nắm chắc phần thắng, hét giá hai ba lần là không còn ai đi tăng giá nữa, bởi vì cái giá này đã chạm đỉnh, tăng nữa cũng chẳng có ý nghĩa gì, tăng lên thì người chịu thiệt là chính mình.
Hiếm khi chạm trán những người tiêu dùng ăn miếng trả miếng đánh nhau sứt đầu mẻ trán, đương nhiên tình huống thế này vẫn sẽ xảy ra mỗi ngày, thông thường ở những món hàng không phải đặc biệt trân quý thì sẽ không xuất hiện, chỉ có những hàng hóa thực sự không tìm đâu ra vô cùng khan hiếm thì mới như vậy.
“Tên tồi tệ, tôi phải nhắc nhở cậu rằng chúng ta vẫn còn hai phút thời gian lưu trú, nếu như còn không có chút biểu hiện gì nữa thì lát nữa chúng ta sẽ bị người ta tống cổ ra ngoài đấy!” Phong Hô đứng sau lưng Tiêu Vũ Không lạnh lùng nói.
Tiêu Vũ Không không đáp lời, chỉ lắng nghe nhân viên đấu giá trên đài giới thiệu về lô quân hỏa tiếp theo, bất ngờ lại là ba trăm chiếc cơ giáp chiến đấu Á Thần.
Ngay cả cơ giáp Á Thần cũng có bán, điều này khiến cho một kẻ có hiểu biết nhất định về nơi này như Tiêu Vũ Không cũng phải kinh ngạc một chút.