Cơ Giáp Nông Dân

Lượt đọc: 3084 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 329
Hội viên Kim Xanh

❊ ❊ ❊

Khoảng hai mươi phút sau, người bước vào phòng trước tiên là một đại mỹ nhân mang khí chất, sở hữu một đôi mắt phượng sắc bén, để lại ấn tượng sâu sắc nhất, trông độ chừng ba mươi tuổi. Roy rất cẩn thận đi theo phía sau nàng.

"Tiêu tiên sinh, vị này là tiểu thư Tiêu Nghiên, quan chấp sự của Thị trường Giao dịch Tịnh Thổ chúng ta!" Roy vô cùng cẩn thận giới thiệu.

Cùng họ!

Tiêu Vũ Không tỏ ra có chút bất ngờ, đây là lần đầu tiên kể từ khi đến đây hắn gặp được người cùng họ với mình, không tránh khỏi có thêm chút cảm giác thân thiết, bèn thân thiện chào hỏi: "Tiêu chấp sự chào cô! Tại hạ là Tiêu Vũ Không!"

Tiêu Nghiên khẽ gật đầu, đôi mắt sắc bén liếc quanh Tiêu Vũ Không cùng Long Phá Thiên và Phong Hô đang đứng phía sau, giữa hàng mày thoáng hiện lên một chút nghi ngờ, dường như cảm giác về ba người không giống như cô ta tưởng tượng cho lắm, lúc sau mới đáp lại: "Chào anh Tiêu tiên sinh, nghe nói anh có hai tấn kim xanh muốn dùng làm tiền tệ giao dịch! Có phải vậy không?"

Tiêu Vũ Không mỉm cười: "Đúng vậy, không biết có thể đổi trước thành tiền mặt không!?"

Tiêu Nghiên khẽ nhướn đôi mày liễu, đôi môi mỏng hồng hào phảng phất một tia tinh ranh nói: "Đương nhiên là được, chỉ là giá thu mua của chúng tôi rất thấp, thông thường đều thu mua với giá thấp nhất trên thị trường. Nếu Tiêu tiên sinh đồng ý, chúng tôi có thể đổi ngay lập tức, còn nếu không đồng ý thì không cần phải bàn nữa!"

Đủ hắc ám!

Đôi mắt Tiêu Vũ Không hơi nheo lại, từ ánh mắt tự tin đầy vẻ trêu chọc của người phụ nữ này có thể thấy rõ cô ta hoàn toàn không có ý định mặc cả. Mua thì mua, không mua thì biến, rõ ràng là không có đường thương lượng.

Bây giờ trong tay đang rất thiếu tiền, huống hồ kim xanh vốn là cướp được, bán với giá nào thì cũng là lãi. Cứ bán đi hai tấn trước rồi tính, số còn lại cất đi xem sau này có bán được giá tốt hơn không. Tiêu Vũ Không thầm tính toán trong lòng, nhưng trên mặt lại biểu lộ ra một vẻ khó xử và giằng xé vừa vặn.

Đồng ý ngay lập tức luôn có vẻ hơi giả tạo, càng dễ làm người ta hoài nghi.

Làm bộ làm tịch dây dưa khoảng hai phút, Tiêu Vũ Không mới miễn cưỡng mở lời: "Được thôi!"

Tiêu Nghiên khẽ gật đầu: "Vậy xin Tiêu tiên sinh mang hàng ra xem đi! Tôi phải kiểm tra độ tinh khiết!"

Tiêu Vũ Không gật đầu, liếc nhìn Roy đang đứng sau lưng Tiêu Nghiên, tên nhóc này rõ ràng đang chờ xem kịch vui. Ánh mắt hắn ta rõ ràng là đang có ý xem kịch vui.

Trên mặt Tiêu Vũ Không xẹt qua một nụ cười nhạt, tất cả những gì Roy thể hiện ra khiến hắn cảm thấy việc khống chế tên này không phải là một chuyện quá khó khăn, chỉ cần nắm lấy nhược điểm của hắn ta là được.

Gần như chỉ trong chớp mắt, trong phòng liền xuất hiện thêm một đống kim xanh, trong quá trình đó chỉ xuất hiện sự méo mó không gian chừng một giây. Hiện tượng này đều sẽ xuất hiện trong quá trình sử dụng các loại chìa khóa không gian.

Tiêu Nghiên nhìn thấy thủ đoạn lấy đồ của Tiêu Vũ Không xong, trên mặt cũng xuất hiện một gợn sóng nhỏ. Chìa khóa không gian điều khiển bằng ý niệm hiện là loại chìa khóa không gian có công nghệ tiên tiến nhất trong toàn vũ trụ, trực tiếp thông qua ý thức để điều khiển sự kết nối giữa các không gian. Chỉ là điều khiến Tiêu Nghiên cảm thấy kì lạ là cô ta không hề nhìn thấy trên tay hay trên cổ Tiêu Vũ Không đeo bất kỳ vật thể nào có hình dạng chìa khóa cả.

Còn Roy thì trợn tròn mắt nhìn đống kim xanh lấp lánh ánh xanh dưới đất. Ở đây, hầu như tất cả các giao dịch đều được hoàn thành thông qua chuyển khoản, thỉnh thoảng có một vài tên trọc phú sử dụng giao dịch tiền mặt, nhưng rất ít người trực tiếp lấy kim xanh ra để đổi lấy vật phẩm, thực chất điều này không được cho phép. Kim xanh thường xuất hiện với số lượng nhỏ ở khu vực giao dịch kim loại quý, chủ yếu là đồ mỹ nghệ, vì vậy việc đột nhiên nhìn thấy nhiều kim xanh thế này cũng thuộc dạng hiếm thấy.

Kim xanh ngoài việc dùng làm vật dự trữ tài sản vật chất ra, còn được ứng dụng rộng rãi trong đồ trang sức và vật trang trí. Cho nên nó vô cùng đắt hàng, nhưng sản lượng hàng năm lại rất ít. Ngay cả trong thời kỳ khai hoang vũ trụ, sản lượng hàng năm của kim xanh cũng chỉ có hơn mười triệu tấn mà thôi. Thoạt nhìn có vẻ không ít, nhưng tổng số dân số của loài người toàn vũ trụ còn nhiều hơn con số này gấp mấy trăm triệu lần. Hàm lượng của kim xanh trong toàn bộ vũ trụ là cực kỳ khan hiếm, mà hình thái lại là ổn định nhất.

Theo sử liệu ghi chép, trữ lượng mỏ kim xanh lớn nhất từng được phát hiện cũng chỉ có vài chục ngàn tấn mà thôi.

Thực ra khi Tiêu Vũ Không cướp được lô kim xanh này, hắn cũng rất kỳ lạ, tại sao một nơi cằn cỗi như hành tinh nông nghiệp 102 lại có người tư trữ nhiều kim xanh thế này chứ? Tên Đại ca Trắng này trước đây rốt cuộc làm nghề gì? Nhưng dù trước đây hắn ta làm nghề gì đi nữa, xem ra việc muốn tư trữ nhiều kim xanh như vậy hình như là điều không thể nào. Chẳng lẽ trên hành tinh nông nghiệp 102 có mỏ kim xanh? Điểm này khiến Tiêu Vũ Không vô cùng tò mò, nhưng hắn hiện tại không có tâm trí đâu để bận tâm đến những chuyện đó nữa, huống hồ nơi đó dẫu sao cũng thuộc lãnh thổ của Liên bang Dort, ba phen mấy bận xông vào đó tất yếu sẽ bị phát hiện, nếu xảy ra xung đột thì sẽ khó giải quyết.

Tiêu Nghiên nhấc một viên gạch kim xanh lên cân nhắc, dùng thiết bị đo lường xong liền nói: "Hàng của Tiêu tiên sinh rất tinh khiết, độ tinh khiết đạt tới chín mươi chín phần trăm, là loại có được sau khi tinh luyện vô cùng tinh tế, hơn nữa kỹ thuật tinh luyện cũng cực kỳ xuất sắc! Phù hợp với tiêu chuẩn giám định của chúng tôi, có thể tiến hành giao dịch!"

Tiêu Vũ Không cười nói: "Vậy bây giờ có thể đổi thành tiền mặt được chưa?"

Tiêu Nghiên cất thiết bị nhỏ đi, đôi tròng mắt đen sắc bén đăm đăm nhìn Tiêu Vũ Không một lát, dường như muốn thu thập thêm một số thông tin chưa biết từ ánh mắt đối phương nhưng lại chẳng thu được gì cả. Có thể sở hữu hai tấn kim xanh, khách hàng này buộc cô ta phải nâng cao mức độ coi trọng. Bất kỳ khách hàng lớn nào đến với Thị trường Giao dịch Tịnh Thổ đều phải nắm rõ lai lịch của họ, chỉ khi hiểu rõ thực sự về những khách hàng lớn, họ mới có thể cung cấp dịch vụ chất lượng cao nhất, đương nhiên mục đích cuối cùng là kiếm thêm nhiều lợi nhuận cho Thiên Đường Tinh, khiến nó phát triển phồn thịnh.

Không thu hoạch được gì, Tiêu Nghiên qua một lát mới gật đầu nói: "Có thể giao dịch. Giá cả là ba nghìn tệ liên minh một gram, hai triệu gram tổng cộng là sáu mươi tỷ. Trừ đi mười tỷ tiền Tiêu tiên sinh vừa mua ba trăm cỗ giáp máy Thần Oai, số tiền chúng tôi chuyển vào thẻ của anh sẽ là năm mươi tỷ. Nếu Tiêu tiên sinh không có thắc mắc gì khác, chúng tôi sẽ chuyển khoản ngay bây giờ!"

Trên mặt Tiêu Vũ Không vẫn treo nụ cười nhạt: "Vậy làm phiền Tiêu chấp sự rồi!"

Thủ tục chuyển khoản thực ra vô cùng đơn giản, thẻ của cả hai bên cùng cắm vào máy quẹt thẻ, xác nhận mật khẩu gen là được, ngoài ra còn có các phương pháp xác nhận danh tính khác, tóm lại đều là duy nhất.

Toàn bộ quá trình chỉ vọn vẹn hai phút. Sau khi chuyển khoản xong, trên dung nhan xinh đẹp của Tiêu Nghiên xẹt qua một nụ cười nhẹ. Giao dịch này lãi lớn rồi, quay tay bán lại cho thị trường chợ đen ít nhất cũng có thể thu về lợi nhuận hơn bốn mươi tỷ, kim xanh tuyệt đối không lo không bán được. Kim xanh còn có một công dụng nữa là nâng cao tỷ lệ chuyển đổi năng lượng, ngăn chặn sự lãng phí và thất thoát năng lượng. Kho năng lượng của các thành phố hơi lớn một chút đều sẽ tận dụng kim xanh để nâng cao hiệu suất sử dụng năng lượng.

"Tiêu tiên sinh, anh kiểm tra xem số tiền chuyển khoản có sai sót gì không, ngoài ra ba trăm cỗ giáp máy Thần Oai sẽ được vận chuyển trực tiếp đến chiến hạm của anh đang neo đậu tại cảng vệ tinh, một tiếng sau sẽ được gửi tới, lúc đó xin hãy kiểm tra và nhận hàng!" Tiêu Nghiên theo thói quen nhắc nhở.

Tiêu Vũ Không trực tiếp rút thẻ ngân hàng ra nói: "Tôi rất yên tâm về dịch vụ của Thiên Đường Tinh các cô, không cần kiểm tra nữa, rất vui được làm ăn với Tiêu chấp sự!"

Tiêu Nghiên đáp lại bằng một nụ cười hàm súc đặc trưng của tuyệt đại mỹ nhân phương Đông:

"Cảm ơn sự tín nhiệm của Tiêu tiên sinh, chúng tôi có tổ chức một số hoạt động, không biết Tiêu tiên sinh có muốn tham gia không!?"

“Ồ!? Hoạt động gì thế!?” Tiêu Vũ Không bày ra vẻ mặt vô cùng tò mò hỏi.

Đôi mắt đẹp đen trắng rõ ràng của Tiêu Nghiên khẽ chuyển động, nghiêm túc trả lời: "Người mua cá nhân có giao dịch đơn lẻ vượt quá một tỷ có thể trực tiếp thăng cấp thành hội viên VIP kim xanh của Thị trường Giao dịch Tịnh Thổ chúng ta, không cần nộp bất kỳ phí hội viên nào, chỉ cần mỗi tháng tham gia một lần tiệc giao lưu thương mại hội viên kim xanh do Thiên Đường Tinh chúng ta tổ chức là được. Mục đích tổ chức hoạt động là để tăng cường sự tương tác giữa các hội viên, củng cố mối liên hệ, đồng thời cũng là để thúc đẩy tiêu thụ, trong mỗi bữa tiệc sẽ tung ra một số hàng hóa trân quý để đấu giá, những hàng hóa này phần lớn vào ngày thường rất khó xuất hiện, cho dù xuất hiện thì số lượng cũng vô cùng ít ỏi. Đây là chính sách ưu đãi đặc biệt mà chúng tôi dành cho hội viên kim xanh! Đương nhiên, điều kiện này đối với những hội viên sinh sống ở các hành tinh xa xôi sẽ có phần hơi khó thực hiện. Nhưng các hội viên kim xanh ở chỗ chúng tôi đều có thực lực cử đại diện thường trú tại Thiên Đường Tinh, không biết Tiêu tiên sinh có ý định thường trú tại nơi này không?"

Tiêu Vũ Không vốn có ý định thâm nhập vào tầng lớp cao cấp của Thiên Đường Tinh, đây chính là điều hắn mong muốn. Hội viên kim xanh của thị trường giao dịch lớn nhất Thiên Đường Tinh tuyệt đối không phải là người bình thường có thể làm được, phần lớn đều là tập đoàn tài chính của các đại quốc hoặc quan chức cấp cao của đại quốc, cũng có thành viên của các tổ chức lớn, cùng với các đoàn thể hải tặc lớn, tóm lại không có chút năng lực mà muốn trở thành hội viên kim xanh thì cơ bản chẳng khác nào nằm mơ.

"Ha ha, cách đây không lâu tôi vừa mua một hành tinh ở gần Thiên Đường Tinh, trong thời gian ngắn sẽ không rời đi đâu. Nếu có thể trở thành hội viên kim xanh của quý tinh thì còn gì tuyệt bằng!" Tiêu Vũ Không cố ý làm ra vẻ vui mừng đáp lại.

“Được rồi, tôi sẽ giúp Tiêu tiên sinh làm thủ tục thẻ hội viên kim xanh ngay bây giờ!” Tiêu Nghiên nói rồi lấy từ trong túi áo ngực ra một chiếc thẻ màu xanh đưa cho Tiêu Vũ Không.

Chiếc thẻ chỉ bằng một nửa kích thước thẻ ngân hàng thông thường, làm bằng kim loại. Vừa chạm vào chiếc thẻ, Tiêu Vũ Không lập tức có cảm giác bị xâm nhập, bản năng muốn kháng cự, nhưng liếc nhìn Tiêu Nghiên một cái rồi hắn vẫn buông lỏng. Trên thẻ còn chiếu ra hai tia sáng in vào đôi mắt của Tiêu Vũ Không, khoảng một phút sau thì kết thúc.

Tiêu Nghiên cười nói: "Chào mừng Tiêu tiên sinh trở thành hội viên kim xanh thứ tám trăm chín mươi của Thị trường Giao dịch Tịnh Thổ Thiên Đường Tinh. Đương nhiên, thân phận này không chỉ giới hạn trong Thị trường Giao dịch Tịnh Thổ mà được dùng chung trên toàn bộ Thiên Đường Tinh. Chiếc thẻ này không cần phải mang theo người, bảo quản cho kỹ là được, sau này mọi hệ thống trong Thiên Đường Tinh đều có thể thông qua giọng nói, gen hoặc sóng não của Tiêu tiên sinh để dễ dàng nhận diện anh chính là hội viên kim xanh của chúng tôi."

Hội viên kim xanh của Thiên Đường Tinh - nơi tụ hội của các đại lão ở hầu khắp các lĩnh vực - bất ngờ chỉ có tám trăm chín mươi người, có thể thấy ngưỡng cửa cao đến nhường nào.

Tiêu Vũ Không rất lịch sự nói: "Cảm ơn Tiêu chấp sự đã tự mình khai thông tư cách hội viên kim xanh cho tại hạ. Tại hạ vẫn còn chút việc phải làm, đi trước một bước, tôi nghĩ cơ hội chúng ta gặp nhau sau này còn rất nhiều!"

“Cung tiễn Tiêu tiên sinh ghé thăm lần nữa!” Tiêu Nghiên nói một cách rất xã giao.

Tiễn bóng Tiêu Vũ Không rời đi, đôi mắt đẹp của Tiêu Nghiên hơi nheo lại, lạnh lùng nói với Roy đang đứng bên cạnh mình: "Đi điều tra lai lịch của người này xem, tại sao trước đây tôi chưa từng gặp, chưa từng nghe qua việc cá nhân sở hữu hai tấn kim xanh trong tay, thực sự có chút đáng ngờ! Mỏ kim xanh của các nước đều do chính phủ toàn quyền giám sát, chưa từng nghe nói có mỏ kim xanh tư nhân nào, hắn ta sẵn sàng bán cho tôi với giá thấp nhất chứng tỏ hắn không mua lại từ người khác, bằng không hắn cứ đi qua đi lại thế này chẳng phải sẽ phá sản sao!"

Roy liên tục gật đầu nói: "Tiểu thư nói đúng! Thuộc tính đi làm ngay đây!"

“Ừ! Nhớ là đừng để người ta phát hiện, nếu bị phát hiện thì cậu biết phải làm thế nào rồi đấy! Cha tôi ghét nhất là những kẻ không biết làm việc!”

Lời nói lạnh lùng vẫn còn văng vẳng bên tai Roy, trong khi bóng dáng xinh đẹp đó đã sớm biến mất ở cuối hành lang.

Roy ướt đẫm cả người, hắn bắt đầu hối hận vì đã kéo cái đại tiểu thư nổi tiếng tàn độc này tới đây. Vốn tưởng mình bắt được một tên lừa đảo muốn đục nước béo cò dùng kim xanh giả để lừa gạt, vì nóng lòng muốn lập công nên trực tiếp tìm đến đại tiểu thư, nào ngờ người ta lại có hàng thật trong tay, thế là thành tựu đẩy chính mình xuống nước. Thiên Đường Tinh nói là bảo mật thông tin của mỗi khách hàng, thậm chí cam kết sẽ không tiến hành bất kỳ cuộc điều tra nào, nhưng thực tế không phải vậy, bảo mật tuyệt đối làm được, và đây cũng là quy tắc vàng kể từ khi Thiên Đường Tinh đi vào hoạt động. Thế nhưng bảo là không điều tra khách hàng thì điều đó hoàn toàn là không thể, nắm bắt toàn diện thông tin nền tảng của khách hàng hoàn toàn phù hợp với lợi ích của Thiên Đường Tinh.

Do đó, thông tin của mỗi vị khách thực ra Thiên Đường Tinh đều nắm rất rõ, chỉ là những kẻ phụ trách đi điều tra đều phải gánh chịu rủi ro bị xử tử để làm việc đó.

Nếu trong quá trình điều tra thông tin khách hàng mà bị phát hiện thì bắt buộc phải tự vẫn ngay lập tức để tránh làm tổn hại đến uy tín của Thiên Đường Tinh. Điều tra những khách hàng khác nhau sẽ cử những người khác nhau đi điều tra, đây từ lâu đã trở thành quy củ bên trong nội bộ Thiên Đường Tinh.

Nhân sự bên trong nội bộ Thiên Đường Tinh đều do những tàn dư cũ của Đoàn lính đánh thuê Thượng Đế trước đây hợp thành, sau này có thêm một số người bên ngoài gia nhập.

Cho nên, Thiên Đường Tinh thực chất là một tổ chức cấp cao có tính tổ chức, tính kỷ luật và tính quy tắc vô cùng mạnh mẽ.

Rời khỏi Thị trường Giao dịch Tịnh Thổ đi chưa được bao xa, trong mắt Tiêu Vũ Không liền lóe lên một tia sáng nhẹ, quay người nói với Long Phá Thiên: "Ở phía sau chúng ta cách một trăm mét có kẻ vẫn luôn bám theo, tổng cộng có người ở tám hướng, số lượng không ít, cảm nhận được không?"

Long Phá Thiên bẻ ngón tay đếm, hồi lâu mới nói: "Hình như có ba mươi hai người!"

Phong Hô lạnh lùng dội gáo nước lạnh: "Đứa trẻ ngốc nghếch, phải là ba mươi lăm người, còn ba người đang đứng trên nóc nhà!"

Tiêu Vũ Không ôm vai Long Phá Thiên, tiếp tục nói: "Lát nữa ba chúng ta đi vào con hẻm đằng kia, cho em mười phút giải quyết sạch bọn chúng!"

Long Phá Thiên xác nhận lại: "Giết ạ?"

Tiêu Vũ Không vô cùng chắc nịch gật đầu: "Giết. Cứ giết một tên anh trả em một nghìn tệ liên minh, ba mươi lăm tên là ba mươi lăm nghìn tệ liên minh!"

Long Phá Thiên xua tay nói: "Đại ca Tiêu, em không thể lấy tiền của anh được, cái mạng này của em là do anh cứu, còn có chị nữa, mạng của em chính là của anh, anh muốn dùng thế nào cũng được, em không thể lấy tiền của ân nhân cứu mạng được."

Sắc mặt Tiêu Vũ Không thay đổi, nói: "Em có muốn chữa đôi mắt cho chị của em không?"

"Muốn ạ!" Long Phá Thiên thốt lên gần như ngay lập tức, câu trả lời này hoàn toàn không cần phải qua đại não.

“Vậy thì tốt, bắt đầu từ hôm nay hãy tích lũy tiền đi! Đợi đến một ngày em có thể trở thành đại ca thực sự, em sẽ có đủ tiền để chữa đôi mắt cho chị em, chỉ cần em chịu khó phấn đấu thì chị nhất định có thể nhìn thấy ánh sáng!” Một bên tay Tiêu Vũ Không ôm chặt lấy cổ Long Phá Thiên, rẽ vào một con hẻm thưa thớt người qua lại.

Lỗi chương / Báo cáo điểm này

Đọc thêm các chương mới nhất của tiểu thuyết xin vui lòng quay lại trang chủ của trang web văn học Phi Thiên, địa chỉ vĩnh viễn của trang web đọc tiểu thuyết: www.piaotia.net

Copyright © 2012-2013 Phi Thiên văn học - Trang web đọc tiểu thuyết bay qua bầu trời All rights reserved.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:281
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Mộc Thang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.