Cơ Giáp Nông Dân

Lượt đọc: 3084 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 229

❊ ❊ ❊

[TIÊU DỀ]: Chương 271: Ngũ giác thiếu một giác

Hắc Nhị và Hắc Tam vừa né tránh sự tấn công của hỏa cầu màu đen vừa trừng mắt chằm chằm chờ đợi sơ hở của nàng xuất hiện. Thật ra lúc này nàng đã đầy rẫy sơ hở, nhưng điều này vẫn chưa đủ để Hắc Nhị và Hắc Tam ra tay kết liễu, bởi vì vẫn chưa đủ chắc ăn. Chúng muốn chờ đợi một cơ hội hoàn hảo vạn không một thất xuất hiện, tuyệt đối không chừa lại cho Erichis mẩu cơ hội nào.

Đột nhiên, Erichis lảo đảo một cái. Nàng thật sự quá mệt mỏi, cộng thêm lúc này bên trong cơ thể hoàn toàn không có chút cảm giác nào, hiện tại nàng chỉ có thể cảm nhận vạn vật xung quanh thông qua thị giác, thính giác, xúc giác đã hoàn toàn biến mất.

Ánh mắt Hắc Nhị và Hắc Tam sáng lên, hai tên nhìn nhau, đồng thời thực hiện hai bước dịch ngang, từ hai hướng khác nhau dùng hết chút sức lực cuối cùng tấn công về phía Erichis. Một tên trên tay chớp lóe hắc quang, tên còn lại cầm Hắc Nham Kiếm, lưỡi kiếm mang theo kiếm khí sắc bén.

Đã đến gần, càng lúc càng gần! Sự tiêu hao quá độ cũng khiến tốc độ của Hắc Nhị và Hắc Tam không thể nhanh lên được, nhưng tốc độ như vậy đã đủ để đánh trúng Erichis.

Tầm nhìn của Erichis có chút mờ hồ, muốn né tránh nhưng cơ thể lại không thể nhúc nhích. Sáu quả hắc ám hỏa cầu vừa vặn vất vả mới ngưng tụ được, lúc này do tinh thần không tập trung nên đã hoàn toàn tản mác biến mất, có vẻ như bản thân chỉ còn cách mặc người chém giết.

Trên mặt Hắc Nhị và Hắc Tam thoáng hiện nụ cười đắc ý. Tên phản đồ Hắc Ma đã huy động gần một nửa thế lực trong tộc để truy bắt gần hai năm này, không biết đã tiêu diệt bao nhiêu kẻ truy lùng tinh nhuệ, hôm nay cuối cùng vẫn phải chết trong tay hai huynh đệ bọn chúng.

Ngay lúc hai tên võ giả Hắc Ma tưởng rằng chúng sắp đắc thủ, biến cố xảy ra...

Một đạo bóng người bỗng nhiên từ phía dưới vách đá ngọn thác lao vút lên như chớp...

Phập... phập... bịch...

Hai tiếng vật sắc nhọn đâm vào da thịt! Lại thêm một tiếng quyền cước đánh vào da thịt.

Bả vai trái của Erichis bị Hắc Nham Kiếm của Hắc Tam đâm trúng, nhưng đâm không sâu. Hắc Tam kinh hãi nhìn Tiêu Vũ Không đột nhiên xuất hiện, rốt cuộc đối phương xuất hiện bằng cách nào mà Hắc Tam căn bản không nhìn rõ.

Bàn tay của Tiêu Vũ Không siết chặt lấy thân kiếm Hắc Nham Kiếm, máu tươi không ngừng chảy xuống, Hắc Tam đang cầm ở chuôi kiếm lại không thể đâm vào thêm dù chỉ nửa phân.

Ở một bên khác, Hắc Nhị mang theo quyền kình Hắc Ma Ba giáng thẳng vào phần trên sống lưng của Tiêu Vũ Không.

Khoảnh khắc nhảy khỏi vách núi, Tiêu Vũ Không thấy tình cảnh của Erichis vô cùng nguy cấp, hoàn toàn không thèm nghĩ ngợi mà lao thẳng đến trước mặt Erichis như tên rời cung, dùng cơ thể của chính mình làm lá chắn cho Erichis.

Tiêu Vũ Không đến kịp trong gang tấc thầm thở phào một hơi. Chậm nửa giây nữa, trái tim của Erichis chắc chắn đã bị thanh kiếm kia đâm thủng.

- Vũ Không, là anh phải không? - Erichis với tầm nhìn mờ ảo không chắc chắn hỏi.

Nhìn khuôn mặt vô cùng phờ phạc trong vẻ lạnh lùng của Erichis, Tiêu Vũ Không thấy xót xa trong lòng, nghẹn ngào nói:

- Là anh!

Erichis nhận được câu trả lời khẳng định, sợi dây căng thẳng trong đầu bấy lâu nay bỗng chùng xuống, mềm nhũn ngã vào lòng Tiêu Vũ Không, thì thầm nói:

- Những ngày qua anh đi đâu vậy! Tìm anh khổ quá đấy!

Trong giọng điệu của Erichis không thể nghe ra quá nhiều sự biến động cảm xúc. Nhưng với tính cách của nàng, có thể thốt ra những lời như vậy lại khiến đôi mắt của Tiêu Vũ Không hơi ẩm ướt, hắn nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc đen mượt mà của Erichis, xót xa nói:

- Đều là lỗi của anh, đáng lẽ anh nên chào em một tiếng trước! Lần sau nhất định sẽ không để xảy ra tình trạng này nữa!

Erichis ngơ ngác hỏi:

- Em cứ tưởng anh sẽ không quay lại nữa chứ! Vì chuyện này mà tâm trạng rất tồi tệ, đây chính là sự vương vấn mà anh hay nói với em sao?

Tiêu Vũ Không nhẹ nhàng ôm lấy Erichis, nói:

- Đúng vậy đấy! Đây chính là sự vương vấn!

Bịch bịch bịch...

Hắc Nhị bị biến cố bất ngờ làm cho ngẩn người một lúc. Nhưng rất nhanh chóng đã hồi phục lại, thu tay lại tấn công lần nữa, đôi quyền cước chớp lóe hắc quang liên tục đánh vào sau lưng Tiêu Vũ Không, phát ra những tiếng đục ngầu liên tiếp.

Tiêu Vũ Không ôm nhẹ lấy Erichis, xoay người liếc nhìn Hắc Nhị, khóe miệng nhếch lên một nụ cười tuyệt đối cuồng ngạo:

- Đừng vội, lát nữa sẽ tính sổ với tụi mày!

Hắc Nhị kinh hãi nhìn Tiêu Vũ Không. Bản thân tuy vì chiến đấu kéo dài nên các năng lực ở mọi mặt đều giảm sút đáng kể, lực công kích tự nhiên kém xa hiệu quả hủy diệt ở trạng thái hoàn hảo, nhưng dù là vậy, quyền kình mang theo Hắc Ma Ba cũng đủ để đánh nát tảng đá lớn, kình khí hắc ám ẩn giấu bên trong lại càng có thể thôn tính sinh lực của thể sống.

Vừa rồi Hắc Nhị ít nhất đã tung ra hơn chục quyền liên tiếp, nhưng giống như đánh vào một khối cao su đặc, kình khí hắc ám lại bị hút sạch sành sanh, hoàn toàn không gây ra chút sát thương nào cho đối phương, ngược lại từ tay mình lại truyền đến từng trận đau đớn.

Đây là quái vật gì vậy? Hắc Nhị kinh hãi nghĩ.

Lúc này, bàn tay kia của Tiêu Vũ Không vẫn đang nắm chặt thanh Hắc Nham Kiếm sắc bén của Hắc Tam. Dù Hắc Tam có giãy giụa thế nào cũng không thể dịch chuyển thanh kiếm dù chỉ nửa tấc. Lòng bàn tay của Tiêu Vũ Không bị Hắc Nham Kiếm cứa rách, máu tươi không ngừng tuôn chảy, nhưng hắn hoàn toàn phớt lờ, chỉ chăm chú nhìn Erichis trong lòng.

Hai người đã trải qua bao nhiêu chuyện, ở sát bên nhau gần hai năm, nhưng đây là lần đầu tiên thực sự ôm lấy nhau theo đúng nghĩa đen. Tiêu Vũ Không cảm nhận cảm giác ôm trọn người phụ nữ mình yêu trong khoảnh khắc này là sự hạnh phúc, hắn tuyệt đối không muốn để cảm giác hạnh phúc này đến rồi đi vội vã.

Toàn thân Erichis đã hoàn toàn mất đi tri giác, xúc cảm đang biến mất khỏi cơ thể nàng, nhưng điều này đối với nàng không còn quan trọng nữa, quan trọng là nàng đã trở lại bên cạnh Tiêu Vũ Không. Khuôn mặt nhỏ nhắn lạnh lùng vẫn như cũ, chỉ là đôi môi có vẻ hơi tái nhợt, nép vào lồng ngực Tiêu Vũ Không, khẽ thì thầm:

- Tại sao trong những ngày anh rời xa em, trong lòng em lại cảm thấy rất sợ hãi? Rốt cuộc đây là tại sao? Lẽ ra em không nên sợ hãi mới đúng chứ! Vũ Không, anh có thể nói cho em biết tại sao lại như vậy không?

Tiêu Vũ Không cười, cười từ đáy lòng, cười rất rạng rỡ, rất tươi sáng lại vô cùng đắc ý. Cảnh giới cao nhất của việc theo đuổi con gái không phải là tấn công mù quáng, dùng đủ mọi cách mặt dày để oanh tạc điên cuồng, làm vậy dẫu có chiếm được e là cũng không vững chắc lắm. Thực tâm thích một người phụ nữ thì phải dùng hành động để cảm hóa cô ấy, ảnh hưởng cô ấy, khiến cô ấy dần dần sinh ra một loại cảm giác tin tưởng, cảm giác an toàn đối với bạn, cho dù người phụ nữ này có sắt đá đến đâu thì sớm muộn gì cũng có ngày cô ấy mở cửa lòng với bạn.

Tiêu Vũ Không vuốt ve mái tóc đen mượt của Erichis, đáp lại bằng một giọng điệu vô cùng dịu dàng:

- Anh biết tại sao! Nhưng anh lại không nói ra được, em cũng không cần biết tại sao, chỉ cần dùng tâm để cảm nhận là được rồi!

- Ân! Giúp em giết ba tên này được không? Em rất ghét bọn chúng, bọn chúng suýt chút nữa khiến em không thể gặp lại anh nữa!

Trong giọng điệu lạnh lùng của Erichis lại xuất hiện một chút làm nũng gần như không thể cảm nhận được.

- Đồ ngốc, cái này còn cần em nói sao!? Kẻ dám bắt nạt Erichis nhà chúng ta nhất định phải chết!

Trong lúc Tiêu Vũ Không nói chuyện, một tay ôm lấy Erichis đang vô lực, từ từ quay người lại.

Hắc Tam vẫn đang cố gắng giật lấy Hắc Nham Kiếm, hắn làm thế nào cũng không hiểu nổi tên gia hỏa dùng một bàn tay bằng da bằng thịt nắm lấy lưỡi kiếm này chẳng lẽ không biết đau sao?

Tay Tiêu Vũ Không khẽ chấn động, Hắc Tam lảo đảo một cái suýt ngã, thanh Hắc Nham Kiếm trên tay lại tuột khỏi tầm với, bị Tiêu Vũ Không dễ dàng cướp lấy. Hắn dùng ánh mắt thưởng thức nhìn thanh kiếm trong tay, nghịch chơi hai cái như đang thử tay nghề, nói:

- Đây là một thanh bảo kiếm rất sắc bén, đáng tiếc dùng trên tay tụi mày thì đúng là phí phạm của trời, kiếm phải dùng như thế này mới đúng!

Vút...

Phập...

Cánh tay phải của Hắc Tam không hề báo trước mà rời khỏi cơ thể hắn, máu tươi phun trào điên cuồng.

- A...!

Một giây sau, Hắc Tam mới phát ra tiếng thét thảm thiết, đau đớn ngã nhào xuống đất.

Hắc Nhị thấy tình thế không ổn liền quay đầu bỏ chạy. Vù... một khẩu súng hóa chất năng lượng thon dài bắn xuyên qua trái tim hắn một cách chuẩn xác. Gi Na Mộng đứng xem cảnh tượng ôn tồn nãy giờ, trong lòng vẫn luôn lẩn quẩn một luồng giận dữ, nàng cũng không biết luồng giận dữ này sinh ra từ đâu, đang lúc không có chỗ phát tiết, thấy có kẻ chạy trốn liền ra tay một đòn tất sát.

Tiêu Vũ Không liếc nhìn Gi Na Mộng, dùng ánh mắt bày tỏ sự biết ơn của mình, nhưng Gi Na Mộng lại cố tình làm như không thấy, bồi thêm một súng tiêu diệt luôn Hắc Đại vốn đã hấp hối.

Hắc Nhị mất đi cánh tay không chịu đựng nỗi đau lâu liền bị Tiêu Vũ Không một kiếm phong hầu kết liễu.

- Vũ Không, sao anh không ôm em nữa, em sắp đứng không vững rồi! - Erichis bỗng nhiên lo lắng nói.

Tiêu Vũ Không có chút kì lạ, rõ ràng hắn đang ôm nàng cơ mà!

- Anh đang ôm em đây mà! Em không cảm nhận được sao?

Erichis mở đôi mắt mệt mỏi ra, mới phát hiện ra bản thân quả thực đang nằm trong ngực Tiêu Vũ Không, thế nhưng nàng lại hoàn toàn không có chút cảm giác nào, nàng thậm chí còn không cảm nhận được nhịp tim của chính mình, không cảm nhận được hơi thở!

Gi Na Mộng trầm mặt bước đến trước mặt Erichis, sờ trán nàng rồi vạch mi mắt ra xem, nói:

- Lạm dụng năng lực quá mức, cưỡng ép sử dụng dị năng vượt quá giới hạn của bản thân nên bị phản phệ bởi hắc năng lượng, xúc cảm cơ bản đã biến mất, nhưng coi như cô còn may mắn, mút thần kinh vẫn chưa hoàn toàn cứng đờ, vẫn còn cứu được, nếu không thì sẽ thành người mất cảm giác đau mất! Ngũ giác thiếu đi một giác là một chuyện rất đáng sợ đấy!

- Cứu thế nào? - Tiêu Vũ Không vội vàng hỏi.

Gi Na Mộng không có lý do gì liếc xéo Tiêu Vũ Không một cái, bực bội nói:

- Anh đồng ý với tôi một chuyện thì tôi sẽ nói cho anh biết!

- Chuyện gì? - Tiêu Vũ Không rất sốt ruột nhưng lại đành phải nén giận.

- Tạm thời chưa nghĩ ra, đợi khi nào nghĩ ra tôi sẽ nói cho anh biết, anh cứ đồng ý trước đã! - Gi Na Mộng mang theo vẻ mặt nắm chắc phần thắng nói.

- Được! Chỉ cần là chuyện trong phạm vi khả năng của tôi thì tôi đều có thể đồng ý với cô, nhưng nếu vượt quá phạm vi khả năng của tôi thì tôi chỉ có thể nói xin lỗi thôi! - Tiêu Vũ Không đáp lại rất lý trí.

- Yên tâm đi, tôi sẽ không bắt anh làm chuyện quá khó đâu! - Gi Na Mộng đắc ý nhìn Tiêu Vũ Không.

- Được, tôi đồng ý với cô!

[Dịch từ bản hv] ChuongId:228
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Mộc Thang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.