Sự phồn hoa của thành Lente được xây dựng trên một nền tảng hoang dã. Nơi này đồi trụy hơn hầu hết các thành phố ở Tinh Hải, có lẽ vì nằm gần Mùa Xuân Phương Bắc nên chịu ảnh hưởng thực sự không nhỏ.
Khu vực quân sự số 8 là cách gọi của quân đội dành cho vùng này, còn cách gọi của người dân địa phương thì êm tai hơn cái biệt hiệu thuần túy đó rất nhiều.
Tinh vực Berendas là tên gọi đầy đủ ở đây, đồng thời cũng là địa danh theo đúng nghĩa đen chứ không phải Khu vực quân sự số 8.
Hành tinh Lente là hành tinh hành chính trong khu vực này, đồng thời cũng là hành tinh thương mại phồn hoa nhất. Trong tinh vực Berendas, các hành tinh thích hợp cho con người sinh sống rất ít, đếm không quá năm cái, nhưng những hành tinh không có người ở nhưng lại ẩn chứa nguồn tài nguyên khoáng sản phong phú thì nhiều vô số kể. Đây cũng là lý do tại sao Đại công quốc Wales, dù biết nơi này cực kỳ hỗn loạn, vẫn bỏ ra lượng lớn nhân lực vật lực, Thậm chí huy động cả vũ lực để giành lấy khu vực này.
Nguồn lực phong phú khiến vùng đất từng là thiên đường tự do này cuối cùng vẫn trở thành một phần của bộ máy nhà nước.
Tinh vực Berendas cũng là khu vực duy nhất trong Đại công quốc Wales không có chính quyền địa phương mà hoàn toàn do quân đội kiểm soát. Chức năng của Hạm đội liên hợp số 8 thuộc Khu vực quân sự số 8 ở đây không chỉ đơn thuần là canh gác bảo vệ mà còn kiêm nhiệm cả chức năng quản lý kinh doanh. Do đó, điều này cũng khiến cho Khu vực quân sự số 8 - quân khu được thành lập muộn nhất của Đại công quốc Wales - trở thành quân khu duy nhất mang đậm hương vị thương mại.
Thành Lente là thủ phủ của hành tinh Lente, diện tích vượt quá một trăm nghìn km vuông, dân cư thường trú trong thành đạt tới hai trăm triệu người, nếu tính thêm cả dân cư lưu động thì con số này còn lớn hơn thế nhiều.
Đi dạo trên đường phố thành Lente không khỏi mang lại cho người ta cảm giác ô uế hỗn tạp, đặc biệt là khi hoàng hôn sắp buông xuống lúc xế chiều.
Tiêu Vũ Không và những người khác đã thay thường phục, vô định bước đi trên đường phố. Cả ba người chưa từng đến thành Lente, cứ ngơ ngác đi theo phía sau hướng dẫn viên robot để dạo chơi khắp nơi.
Trong ba người, chỉ có An Lợi Á là có hứng thú đi dạo phố đậm đà hơn một chút, còn biểu cảm trên khuôn mặt của Tiêu Vũ Không và Xiuet lại càng lúc càng trở nên khó coi theo thời gian, đàn ông vốn dĩ khá thiếu thú vui trong mặt này.
Cho đến khi hứng thú của An Lợi Á dần phai nhạt, ba người mới tiện đường bước vào một quán bar có mặt tiền trang trí khá có cấp bậc. Ở thành Lente cái gì cũng có thể thiếu, duy chỉ có quán bar là không bao giờ thiếu.
Khung thời gian này trong quán bar có vẻ hơi quạnh quẽ một chút, nhưng cũng có khoảng một nửa số bàn đã bị chiếm chỗ.
Ba người tùy ý tìm một cái bàn rồi ngồi xuống, uống rượu trò chuyện, tận hưởng sự thư giãn hiếm có. Qua đêm nay, e rằng trong một thời gian dài nữa sẽ không còn những khoảnh khắc nhàn nhã thế này.
“Học viên Tiêu. Cậu chuẩn bị khi nào thì sửa xong cơ giáp của mình vậy? Chờ ngày mốt đến nơi tiếp quản, trong cục diện hỗn loạn mà không có cơ giáp làm máy móc uy hiếp thì rất khó đứng vững gót chân, vả lại nếu cậu không có cơ giáp thuận tay thì thực lực của Tinh không hạm đội cũng sẽ vì thế mà giảm đi mấy phần đấy.” An Lợi Á nhấp một ngụm rượu nhỏ rồi nói.
Tiêu Vũ Không rất tận hưởng khoảng thời gian hiện tại, chỉ tiếc là Erichis không chịu đến, cô ấy dạo gần đây lại rơi vào trạng thái tu luyện điên cuồng kể từ sau khi từ Đại sâm lăng Thúy Trụ trở về. Erichis rất ít khi ra ngoài nữa, nắm bắt mọi thời gian để nâng cao thực lực của bản thân, không ngừng làm quen với việc điều khiển hắc ám năng lượng. Lần Tiêu Vũ Không đột nhiên mất tích hơn hai mươi ngày cùng với sự xuất hiện trở lại của tộc Hắc Ma đã đả kích cô không nhỏ.
“Chờ đến nơi tiếp quản rồi tính tiếp, hiện tại trong tay không có nhiều nguyên liệu như vậy, bộ cơ giáp đó của tôi bắt buộc phải thay mới từ đầu đến cuối, nếu không thì đừng hòng mong nó nhúc nhích được nữa!” Tiêu Vũ Không không hề vội vã nói.
“Hay là, tôi bảo người của bộ phận hậu cần cơ giáp làm giúp cậu một chiếc dùng trước đã!?” An Lợi Á tỏ ra rất khó hiểu đối với thái độ hờ hững của Tiêu Vũ Không. Tên này dạo gần đây hình như sự nhiệt tình đối với cơ giáp đã giảm đi không ít, tạo ra sự khác biệt rõ rệt so với lúc cô mới gặp hắn ta lần đầu. Lúc đó sự nhiệt tình của tên này đối với cơ giáp quả thực có thể dùng hai từ cuồng nhiệt để hình dung.
An Lợi Á tự nhiên không biết rằng toàn bộ sự nhiệt tình hiện tại của Tiêu Vũ Không đều đặt lên kim loại ký ức rồi.
“Cần gì lãng phí tài nguyên của hạm đội. Chờ đến bên đó, nếu có kẻ nào phản loạn thì trực tiếp lấy cớ trấn áp để cướp lấy tài nguyên của kẻ phản loạn vào tay, rồi hãy tính tiếp cũng không muộn!” Tiêu Vũ Không mang theo một tia âm hiểm nói.
“Ha ha, huynh đệ Tiêu quả nhiên có một bộ, tôi thích!” Xiuet nâng ly uống một ngụm rồi cười nói.
Ngay lúc ba người đang nhàn liêu người một câu ta một câu, cửa quán bar đột nhiên bị đẩy mạnh ra, một đám thanh niên hùng hổ đi vào, ai nấy đều cao lớn vạm vỡ, khoảng mười lăm mười sáu người, một đường xông xáo đi vào, hễ có ai cản đường một chút là mấy kẻ dẫn đầu sẽ rất thô lỗ đẩy người ta ra.
Mười sáu người chiếm cứ bốn cái bàn, nói chuyện với nhau rất lớn tiếng, hoàn toàn không màng đến người khác, gọi hơn chục chai rượu mạnh độ cao rồi cười ha hả uống, phiến khu vực đó lập tức biến thành thiên hạ của bọn chúng, không ai dám lại gần nửa bước.
Những người khác trong quán bar giận mà không dám nói gì, từ lời nói hành vi của đám người này rất dễ dàng nhận ra bọn họ hẳn là những binh sĩ thuộc bộ đội giáp chiến mặt đất trong quân đội.
Qua ba tuần rượu, hơn chục tên thanh niên cũng uống càng lúc càng hưng phấn, giọng điệu nói chuyện quả thực còn âm vang hơn cả sau khi qua loa phát thanh.
“Đám nhà quê nghèo kiết xác ở quân khu 3 và quân khu 5 quả thực nghèo rớt mồng tơi, đến cơm ăn e rằng cũng thành vấn đề, căn bản là suy dinh dưỡng mà! Ông đây ba đấm hai cú là hạ gục ba bốn tên bọn chúng!” Một tên thanh niên mang theo mùi vị đại hàn khá đậm đà ngửa cổ uống cạn ly rượu mạnh vừa mới rót đầy, mang theo ba phần say xỉn rống lên.
“Mới ba bốn tên thôi à, tao một cước là đá văng năm tên! Mấy tên ngốc nghếch đó bị đánh mà không dám đánh trả, chỉ biết dùng cái gì mà Hỏa Phượng để dọa người, mẹ kiếp, chó hay sủa quả thực không cắn mà lị!”
“Ông đây tòng quân hơn năm năm, đây là lần đầu tiên thấy có quân nhân hèn nhát thế này, e rằng là sợ đánh trả sẽ bị đánh cho tè ra quần ấy chứ!”
“Ha ha ha……” Mười mấy người đồng thời cười lớn.
“Trung sĩ, anh có biết cái đám nhà quê đó nhắc đến Hỏa Phượng gì gì đó là ai không?”
“Mặc kệ mẹ nó là ai, nếu bọn chúng gọi người đó tới thì ông đây vẫn đánh như thường!”
“Chậc chậc…… Cậu nhóc cậu đúng là vô văn hóa cho nên phục dịch bao nhiêu năm nay vẫn chỉ là một tên trung sĩ làm việc nặng, người mà bọn họ nhắc đến chính là nhân vật có máu mặt của quân khu 3, đệ nhất cơ giáp Thánh kỵ sĩ của Đại công quốc Wales, người được mệnh danh là Hỏa Phượng Hoàng An Lợi Á · Louis gần gũi Long kỵ nhất đấy!”
“Sao cơ, cái tên này nghe giống đàn bà thế, bảo sao đám hèn nhát đó chỉ biết chửi rủa chứ không biết đánh nhau!” Trung sĩ nhổ nước bọt một cái rồi nói.
Lời nói của trung sĩ lập tức rước lấy những tràng cười ha hả của những người khác, thế mà tên tráng sĩ vừa giới thiệu nọ lại bất lực lắc đầu nói: “Ai, quân khu 1 chúng ta ra được một nhân tài như cậu cũng coi như hiếm có, đến cái tên Hỏa Phượng mà cậu cũng chưa từng nghe qua, cậu nói xem cậu làm lính bao nhiêu năm nay để làm gì thế, cái này vốn dĩ là tên phụ nữ mà!”
Trung sĩ tỏ ra không thèm để ý phất tay nói: “Mặc kệ nam hay nữ, cứ đến là đánh như thường!” Trung sĩ uống một ngụm lớn vô cùng thèm thuồng, khuôn mặt vốn đã đỏ ửng nay lập tức càng thêm hồng quang rực rỡ, hơi rượu ngút trời cười nhẹ nói: “Hè hè, tối nay có kịch hay để xem rồi. Vừa nãy tao mới khai vị xong chắc chắn là không kìm chế được tay chân nữa đâu, tao phải xem xem đám nhà quê đó có thể mời được viện binh gì tới.”
Có binh sĩ tỏ ra khá bình tĩnh nói: “Nếu mà thực sự gọi Hỏa Phượng tới thì có lẽ sẽ hơi phiền phức một chút, nghe nói người phụ nữ này có chút bản lĩnh, từng dựa vào sức một người tiêu diệt gọn một đoàn hải tặc quy mô nhỏ đấy!”
Một tên binh sĩ khác khinh thường nói: “Dù bọn chúng có gọi cái gọi là Hỏa Phượng đó tới thì có tác dụng gì chứ, đại đội trưởng đại đội giáp chiến mặt đất của chúng ta chính là cao thủ đánh tay không của quân khu 1, Hỏa Phượng chẳng qua là lái cơ giáp giỏi thôi, còn đánh tay không này thì tao thấy chắc gì đã lợi hại lắm đâu.”
Mười mấy binh sĩ người một câu ta một câu nói nhảm một trận kiêu ngạo tột cùng, ai nấy mặt mày đỏ bừng. Khách khứa cũng bị bọn chúng đuổi đi một nửa, số còn lại phần lớn là mang tâm lý xem kịch vui, bình thường có sự tồn tại của những kẻ này trong quán bar thì nhất định sẽ diễn ra một màn kịch hay.
Tiêu Vũ Không, Xiuet và An Lợi Á ngồi ở trong góc ban đầu là thấy vô vị, tiếp theo là hơi phẫn nộ, cuối cùng thì là bất lực!
Từ đoạn đối thoại của đám binh sĩ này có thể phán đoán ra, vừa nãy chắc là ở đâu đó binh sĩ của quân khu 1 đã xảy ra xung đột với binh sĩ của quân khu 3, chắc chắn là đã động thủ, hơn nữa đám người đang uống rượu say sưa này đã chiếm ưu thế tuyệt đối.
Tiêu Vũ Không cười cợt nhả nói: “Đại tiểu thư An Lợi Á, danh hiệu của cô quả thực vang dội thật đấy, đi đến đâu nghe đến đấy!”
An Lợi Á lại lườm một cái rồi đứng dậy nói: “Đám hỗn đản không biết trời cao đất dày này, tôi đi dạy dỗ bọn chúng một trận!”
Tiêu Vũ Không lại tóm chặt lấy An Lợi Á, nhẹ nhàng kéo một cái, người sau liền theo một luồng lực thuận thế khéo léo quay trở lại chỗ ngồi, biểu cảm đầy phẫn nộ nói: “Cậu kéo tôi làm gì?”
“Đừng vội đã chứ, từ lời nói của bọn họ, đại tiểu thư An Lợi Á chẳng lẽ không nghe ra sự việc vẫn chưa kết thúc sao? Hình như còn hẹn cả địa điểm để đánh hội đồng nữa, đã có phần kịch tính hơn chưa tới thì sao không đợi thêm một lát nữa chứ, cho dù cô giải quyết mười mấy tên này thì cũng chẳng giải quyết được vấn đề gì đâu, chi bằng cứ để bọn chúng đi, chúng ta đi theo xem màn lớn, tướng quân Xiuet, anh thấy ý kiến này của tôi thế nào?” Tiêu Vũ Không nhấp một ngụm rượu trong ly, trên mặt tràn ngập vẻ thú vị đậm đặc nói.
Xiuet hiểu ý mỉm cười, nãy giờ anh không nói gì là vì muốn xem phản ứng của Tiêu Vũ Không, chỉ khi có chuyện xảy ra thì mới có thể hiểu và nhận thức về một người một cách chuẩn xác hơn, trong hoàn cảnh không có chuyện gì xảy ra thì biểu hiện của mỗi người đều có vẻ khá tương đồng, cho nên trong trạng thái bình yên thì rất khó để phán đoán tính cách thực sự và thế giới nội tâm của một người.
Xiuet dang hai tay nói: “Rõ ràng là màn lớn thú vị hơn chứ!”
Đột nhiên từ quầy bar truyền đến một tiếng thét chói tai: “A…… Bỏ cái tay thối tha của anh ra!” Giọng của một người phụ nữ vang vọng khắp quán bar.
Sự chú ý của tất cả mọi người cũng bị tiếng hét này thu hút qua đó.
Chỉ thấy một tên tráng sĩ không kiêng nể gì tóm chặt lấy vòng ba của một nữ binh xinh đẹp, biểu cảm vô cùng tận hưởng hít sâu một cái, đối với những ánh mắt chán ghét xung quanh hoàn toàn phớt lờ, còn được đà lấn tới kéo cổ tay nữ binh kéo ra ngoài.
Lúc này, ba binh sĩ mặc quân phục giống hệt nữ binh kia rốt cuộc không thể nhịn được nữa, bọn họ vẫn luôn ngồi ở góc khuất ánh sáng, nữ binh đi cùng với bọn họ đến quầy bar lấy rượu, nhưng lại không muốn bị tên trong đám người đó cũng ra quầy bar lấy rượu quấy rối.
Cả ba người đồng thời đứng dậy từ chỗ ngồi xông lên, người binh sĩ xông lên đầu tiên giận dữ quát: “Buông cô ấy ra!”
Tên tráng sĩ đang giở trò vừa nghe thấy tiếng quát thì lại càng làm tới hơn, kéo mạnh một cái ôm chặt nữ binh đang liều mạng giãy giụa vào lòng, mặt đầy vẻ thần kinh nhìn ba người vẫn đang mặc quân phục chỉ tay vào mũi mình nói: “Các người đang nói chuyện với ông đây đấy à?”
Ba binh sĩ cho dù đứng đồng thời trước mặt tên tráng sĩ này thì cũng không thể hiện ra chút ưu thế nào cả. Binh sĩ giáp chiến mặt đất có yêu cầu cực kỳ khắt khe về thể hình, cho nên tất cả binh sĩ trong bộ đội giáp chiến mặt đất của các hạm đội đều to con hơn một cỡ so với các loại binh sĩ khác, nếu không có thể phách cường tráng lực lưỡng thì rất khó để thành thạo điều khiển những loại vũ khí hạng nặng đó, mà áo giáp biến hình trọng kim loại - tiền thân của cơ giáp mini - lại càng cần phải có một cỗ sức mạnh cơ bắp để điều khiển.
Ba binh sĩ tuy có chút chột dạ, nhưng đồng bạn gặp nạn mà lại là đồng bạn nữ nữa thì nói gì cũng không thể lùi bước trước trận chiến được, một binh sĩ khác vẻ mặt liều mạng rống lên: “Còn không buông ra, cẩn thận tao khách khí với mày đấy!”
Tên tráng sĩ ngẩn người nhìn tên binh sĩ đó một cái, rồi quay người lại nhìn hơn chục đồng bọn đang xem kịch vui, nói với bọn chúng: “Nó bảo không khách khí với tao kìa! Tao sợ quá cơ!”
Lập tức có kẻ hùa theo nói: “Cẩn thận ba đứa chúng mày bị đá nát đít đấy! Mấy tên của quân khu 3 lợi hại lắm đấy nhé!”
Tên tráng sĩ đột ngột quay người, nhắm thẳng vào bụng của tên binh sĩ vừa nói mà tung một cước, phịch…… Cước lực uy mãnh này đá văng trực tiếp tên binh sĩ đó ra xa mấy mét, tông lật hai cái bàn ngã nhào xuống đất không gượng dậy nổi, ôm bụng rên rỉ đau đớn.
Hai binh sĩ còn lại rốt cuộc không đứng vững được nữa, hai người trái phải cùng lúc tung quyền và cước xông lên, tên tráng sĩ không né không tránh, trực tiếp hứng chịu đòn tấn công của hai người, trong đó một cú đấm đánh giòn giã vào má trái của hắn.
Tên tráng sĩ xoay xoay cổ, tỏ ra không thèm để ý nhìn hai tên binh sĩ đang mang biểu cảm kinh ngạc nói: “Đây là nắm đấm của quân khu 3 chúng mày hả? Gãi ngứa cho ông đây còn chê nhẹ đấy, lại còn mẹ nó dám xông lên chịu chết à!”
Tên tráng sĩ một tay giữ chặt lấy nữ binh đang khóc như mưa, một tay vung tròn người tát một phát, binh sĩ đánh trúng má hắn kêu lên hèm một tiếng, kèm theo âm thanh răng rắc giòn giã văng ra ngoài. “Oẹ……!” Phúng ra một ngụm máu tươi lớn, ôm ngực không đứng dậy nổi nữa.
“Đừng đánh nữa, đừng đánh nữa!” Nữ binh khóc lóc kêu cứu vô cùng bất lực nhưng không ai thèm để ý đến tiếng kêu cứu của cô.
Tên binh sĩ cuối cùng còn lại ngẩn ngơ đứng đó, khoảng cách thực lực quá lớn khiến cậu ta sợ đến mức đờ đẫn ra rồi, choang…… Một chai rượu đập thẳng vào đầu cậu ta rất thuận lợi, máu tươi lập tức xối xả tuôn rơi ngã gục xuống đất.
Thành Lente chưa bao giờ thiếu những vụ việc bạo lực, trên thực tế ở thành phố không bao giờ ngủ thuộc vùng tinh vực rìa này, cứ hễ màn đêm buông xuống là sẽ xảy ra những vụ đổ máu thế này, bởi vì rất nhiều kẻ bạo đồ hướng về Mùa Xuân Phương Bắc đều lấy nơi này làm trạm trung chuyển, tỷ lệ phạm tội của thành Lente vẫn luôn đứng hàng đầu trong Đại công quốc Wales.
Những vị khách trong quán bar sớm đã quen với những sự kiện thế này, chỉ có nhân viên phục vụ và ông chủ quán bar là căm ghét cay đắng những vụ xung đột ẩu đả, thế nhưng hễ xảy ra những việc thế này thì bọn họ đều lực bất tòng tâm, chỉ có thể trơ mắt nhìn quán bar của mình vỡ nát tan tành trong cuộc xung đột của người khác, đập phá đều là tiền cả đấy! Nếu không phải kinh doanh quán bar có thể thu lại lợi nhuận gấp nhiều lần thì đánh chết mấy ông chủ này cũng sẽ không mở cửa ở đây đâu.
Tên tráng sĩ ôm xốc lấy nữ binh, thoải mái đè cô lên bàn, ngay trước mặt mọi người bắt đầu xé rách quần áo của nữ binh, vừa xé vừa hô hào miệng nồng nặc mùi rượu: “Ông đây chưa từng chơi qua phụ nữ của quân khu 3 bao giờ, nghe nói phụ nữ bên phía Tinh Thần Rực Rỡ da thịt mịn màng múp míp nhiều nước lắm, hôm nay ở đây giải tỏa cơn thèm khát của ông đây cái đã, ai muốn xem cứ việc nhìn, chờ ông đây chơi sướng xong rồi mấy người lên sau, hôm nay nhất định phải làm cho con nhỏ này sướng ngập tràn mới thôi!”
Thô lỗ, dã man, đồi trụy, bạo lực, coi trời bằng vung, đủ loại biểu hiện đồi phong bại tục đang lan tràn trong quán bar, và điều này cũng trở thành hình ảnh thu nhỏ của tất cả mọi chuyện xảy ra sau khi màn đêm buông xuống ở toàn bộ thành Lente.
Nữ binh bất lực giãy giụa nhưng sự giãy giụa của cô lại tỏ ra yếu ớt và vô dụng đến thế, quần áo trên người cứ rơi rụng từng món một, trên khuôn mặt của những vị khách ngoài vẻ hiểm độc tham lam ra thì không có ai biểu hiện ra sự thương xót hay chính nghĩa cả.
Trong lòng nữ binh nảy sinh ý định chết, một tay chậm rãi với ra sau eo, ở đó có một con dao găm. Lúc rút ra nữ binh lại thay đổi chủ ý, liều mạng đâm thẳng vào bả vai tên tráng sĩ. Vốn dĩ cô muốn đâm vào chỗ bên dưới, nhưng với tư thế và trạng thái nằm ngửa hiện tại của cô thì hoàn toàn không có góc độ nào để đâm vào chỗ đó cả, cho nên đã đâm thì đâm luôn, đâm thẳng vào chỗ dễ đâm.
Bốp, con dao găm không hề cắm được vào bả vai độc ác đó mà nửa đường đã bị tát văng đi.
“Con nhỏ thối tha đủ cay độc đấy, còn muốn ám toán ông đây à, mày cũng đừng vội vào lúc này chứ, nếu đợi thêm vài phút nữa lúc ông đây đang sướng mày hãy đâm thì tỷ lệ thành công sẽ tăng lên đáng kể đấy! Đám rác rưởi quân khu 3 chúng mày không tiền không sức lại còn không có não, không bị người ta chơi cho thì mới là lạ đấy!” Tên tráng sĩ lớn tiếng nói, trong lúc nói cũng không quên giật phăng một món quần áo của nữ binh.
“Phi……” Nữ binh nhổ một bãi nước bọt, tập trung toàn bộ dịch nhôm phẫn nộ bắn tung tóe đầy mặt tên tráng sĩ.
“Mẹ kiếp!” Tên tráng sĩ hung hăng quẹt đi vết bẩn nước bọt trên mặt, giơ cao cánh tay vạm vỡ lên lại một lần nữa vung tròn tát xuống.
Binh sĩ nam bình thường còn không chịu nổi một đòn của tên tráng sĩ, huống chi là một nữ binh gầy yếu không có sức mạnh cơ chứ!?
Lần này ngay cả những vị khách tàn nhẫn kia trong lòng cũng khẽ thắt lại, thầm tiếc nuối cho nữ binh, giáng cái tát này xuống thì e rằng khuôn mặt coi như khá khẩm kia coi như bỏ phế, răng cũng phải rụng mất mấy cái.
Bốp lốp……
Sự việc tát tai dự kiến đã không xảy ra, một bàn tay to lớn cứng như sắt đã chặn ngang cánh tay vạm vỡ của tên tráng sĩ lại. Do lực dùng của tên tráng sĩ cực kỳ lớn, cho nên khi bàn tay to và cánh tay thô chạm vào nhau đã phát ra một tiếng va chạm giòn giã mà toàn bộ quán bar đều nghe rõ mồn một.
Chủ nhân của bàn tay to lớn mặt đầy tươi cười nhìn tên tráng sĩ nói: “Tao thấy mày mẹ nó rất ngứa đòn đấy nhỉ!”