Côn Trùng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Phần 5
Phần 5

❊ ❊ ❊

Tôi lại được dịp thử tài hội họa của mình. Tôi nói cho chủ nhà biết những cảm nghĩ của tôi về những bức tranh và tượng của anh. Bỗng có tiếng chuông reo ngoài cửa, chủ nhà xin lỗi tôi và đi ra. Tôi giật nảy mình khi nhận ra tiếng nói quen thuộc xa xưa đang trao đổi nói chuyện với cha của B. Là anh ư? Tôi chắc chắn đã không nói cho ai trong đám bạn bè về chuyến trở về này của mình! Vậy chỉ là sự ngẫu nhiên trùng hợp mà thôi! Cả anh nữa, cặp mắt cũng tròn xoe khi nhìn thấy tôi. Chúng tôi cứ đứng lặng nhìn nhau như vậy mà không chào hỏi gì. Người chủ nhà ngây thơ giới thiệu chúng tôi với nhau. Anh chỉ đáp lại: “Ừ, mình có biết cô gái này!”. “Ôi, vậy hả, thế hai người quen nhau từ khi nào?”. “Bọn em quen nhau hồi chiều, lúc ở bưu điện, em hết tiền Việt mua mấy con tem gửi về Pháp, anh ấy có giúp đỡ em dể khỏi bị quê trước mặt cô bán hàng!”, tôi nhanh miệng lên tiếng khỏa lấp. Tôi không muốn anh kể lể nhiều trước mặt người bạn. Còn chủ nhà hỏi tôi có biết đó là ai không? Tôi lắc đầu. Anh kể rằng ngoài là người đồng hương và là bạn rất thân của anh thì anh này còn là... Còn là... Anh ấy lại mất cả mười phút để kể hết cả danh tánh, chức vụ, nơi làm việc của NV . Còn tôi và NV . cứ ngồi đó, chẳng ai cần nghe những lời giới thiệu dài dòng của chủ nhà. Tôi sốt sắng muốn ra về, tôi không thể chịu đựng nổi ánh mắt của anh. Cứ ngồi thế này, thì cặp mắt tinh ranh của chủ nhà kia sẽ phát hiện ra điều gì đó nơi chúng tôi, mà điều ấy thì tôi không hề muốn. Tôi đứng dậy xin phép ra về sau khi đã đưa địa chỉ và số điện thoại của khách sạn nơi tôi ở cho chủ nhà và dặn nếu có nhu cầu hay nhắn gửi gì cho B. thì tôi sẽ vui vẻ cầm giúp. Dắt xe máy ra khỏi cổng, thì tôi cũng nghe thấy tiếng NV . chào chủ nhà và nhanh chóng lấy xe đi theo sát tôi. “Trời ơi, về bao giờ mà không cho anh biết!”. “ích gì?”, tôi đáp lại và cứ mải miết phóng xe đi. Anh lại đành giở chiến lược ngày xưa. Phóng vượt lên và ép xe tôi vào vỉa hè. “Anh muốn nói chuyện với em!”. “Em sợ...!”. “Sợ gì?”. Chính câu này của anh khiến tôi bừng tỉnh. Phải rồi, tôi sợ cái gì mới được chứ? Tôi đã qua tuổi vị thành niên và tiêm vắc xin cẩn thận. Thấy tôi cứ đứng tần ngần, ánh mắt nhìn vô định, anh lại rủ như ngày nào: “Vào quán kia uống cà phê đi!", tôi buột miệng: “Hay mình ra quán hôm trước...!”. Vâng, đã hơn ba năm trôi qua kể từ lần ngồi uống cà phê với anh bữa đó, tôi đã chẳng quên được bà ạ. Những lo toan của cuộc sống thường nhật bên châu Âu, khiến tôi quên đi, nhưng khi trở về đây, phóng xe máy trên con đường rợp bóng cây có một không hai của Hà Nội ây, tôi lại nhớ. Hơn ba năm, nhưng với tôi nó chỉ như là ngày hôm qua, hay hôm kia thôi. Sau vài giây ngỡ ngàng, rồi anh nhớ ra ngay: “Em vẫn nhớ à?”. “Vậy chứ anh quên rồi sao?”. “Không”. “Vậy thì ta đi thôi!”. Và chúng tôi nổ máy quay lại quán cà phê năm xưa mà bây giờ tôi đã đặt cho nó cái tên Quán của chúng mình. Quán cà phê buổi tối đã thay đổi so với buổi sáng. Nhưng anh bảo, quán đã đổi chủ rồi. Hiện giờ là một ông nhạc sĩ già về hưu, yêu cảnh yên tĩnh của con đường này, nên đã dốc hết vốn dành dụm cả đời và thậm chí đã bán cả một ngôi nhà nhỏ trong khu phố trung tâm để đầu tư vào quán này. Ai cũng nói là ông hâm, kinh doanh kiểu ông thì có mà lỗ vốn chổng vó! Đúng vậy, khi bước vào quán, ta như lọt vào một thế giới khác. Tiếng ồn ào như bị chặn lại ngay từ hàng cây cảnh được xếp kiểu cách ngoài bậu cửa. Những lồng chim đặt rải rác đây đó, ánh sáng êm dịu toát ra từ những chiếc đèn treo tường được thiết kế như những chiếc đèn bão, có chiếc hình cái đó cá được bao ngoài bằng mây đan lủng lẳng đung đưa. Và nhât là, tiếng nhạc dìu dặt phát ra từ đâu đó. Anh hỏi tôi: “Em đến đây rồi à?”. “Đâu có, em đã chỉ đến cùng anh bữa ấy!”. “Chứ sao em biết có khung cảnh này?”. Tôi chẳng muốn trả lời, vì qua giọng nói của anh, anh vẫn còn như đang giận dỗi. Tôi kể cho anh nghe qua về công việc của ninh, những cảm nghĩ của tôi về cuộc sống Paris... “Còn anh?". Tôi quay sang hỏi. “Vẫn thế!”. “Vẫn lên chức đều đều chứ?”. “Đâu có!”. Thực ra anh không muốn nói, nhưng qua nột số người bạn, tôi vẫn biết những gì xảy đến với anh. Và biết hiện giờ anh đang mắc một chứng bệnh. Căn bệnh của những người lính ăn hầm ở rừng xưa kia. Như để minh chứng cho lời người bạn, tôi bỗng thấy anh nhăn mặt đưa tay ôm bụng, khi tôi hỏi, anh lựa lời nói lảng sang chuyện khác. Rồi lại im lặng, tôi cũng không biết phải bắt đầu từ đâu lể câu chuyện có thể chảy tràn theo thói tự nhiên phải thế. Xung quanh yên tĩnh đến lạ. riêng nhạc dìu dặt cũng không còn phát ra lữa. Tôi nghe rõ cả từng giọt cà phê tý tách rơi từ phin xuống. Tiếng chuông reo phát ra từ liên thoại di động của anh làm tôi như bừng ỉnh. Qua cuộc nói chuyện, tôi biết đó là con gái anh, nó muốn anh về để đưa nó đến nhà thầy giáo của nó. Anh đã toan từ chối, nhưng tôi ra hiệu, đã đến lúc tôi phải về, anh nên đồng ý đi với nó. Anh nói vào máy: “Vậy nười lăm phút nữa nhé...”. Tôi gọi chủ quán tính tiền trong khi chưa đụng đến ly cà phê. Người chủ quán lưỡng lự rồi quyết định không lấy. Tôi cố nài để trả và để lại tờ năm mươi ngàn trên mặt bàn. “Không được, người chủ quán chạy theo nói, nếu vậy tôi chỉ lấy mười hai ngàn đồng thôi, cho hai tách cà phê!”. Nói rồi ông kéo chiếc túi đeo ngay ngang bụng giống như của những người khách du lịch lấy ra ba mươi tám ngàn trả lại cho tôi. Khi dắt xe ra, anh chặn đầu xe của tôi và hỏi “Em đang ỏ đâu?”, “ích gì!". “Anh muốn biết...”. “Nếu anh thực sự muốn biết thì anh sẽ có cách!". Sáng hôm sau, tôi đã thắp thỏm chờ anh gọi điện thoại, nhưng cả ngày qua đi rồi, chẳng có gì hết. Hai hôm sau, khi tôi cho các con đi ăn tối về thì cô lễ tân khách sạn nói: “Có ai đó gửi lại cho chị cái này”. Tôi đem lên phòng, đợi cho các con đã yên giác, tôi bắt đầu mở ra xem. Một cuốn tạp chí của cơ quan anh, bên trong có một cánh hồng nhung còn tươi nguyên, tỏa hương thơm nồng nàn. Tôi không biết anh lại lãng mạn nhường ấy! Đặt cánh hồng nhung lên môi, cả cánh hồng vừa khít môi tôi. Anh đang ở đâu?! Mở cửa ra ban công đứng ngắm bầu trời Hà Nội đầy sao. Không khí đã dịu mát sau một ngày thật nóng bức. Nhìn hai đứa con tôi đang say sưa ngủ, tôi như ấm lòng lại. Bật đèn bàn và ngồi đọc sách cho hết đêm. Đó là một trong những cuốn sách của anh mà tôi đã tìm thấy trong hiệu sách chiều nay. Thế rồi chẳng có gì xảy ra nữa. Sau nhiều ngày cho con đi chơi trên khắp vùng của quê ngoại. Tôi về Pháp. Thế rồi, như bà biết đây, như tôi đã kể với bà. Lần sau đó nữa, khi tôi quay trở lại Việt Nam, đó là khi mẹ tôi qua đời. Bà không thể hiểu nổi tình cảm của tôi lúc đó như thế nào đâu. Tôi đau đớn, vật vã và trút cho mình bao tội lỗi. Khi ấy tôi đã bị hụt hẫng, tôi đã muốn li dị chồng để có thể về Việt Nam sinh sống, với tôi bao nhiêu thứ trên đời này dều chẳng đáng kể gì cả, chỉ có mẹ tôi, và mẹ đã ra đi rồi thì cuộc sống này chẳng còn ý nghĩa gì nữa. Tôi suy sụp, trầm cảm nặng, lần đó về nước, tôi như đang bị mất phương hường, cuộc sống dối với tôi như một thứ gì đó đen ngòm, sâu thẳm và xa tắp mù khơi... Và tôi đã gọi điện cho anh. Vâng, chúng tôi đã đi uống cà phê trên một quán nằm bên bờ hồ Trúc Bạch, tôi vẫn nhớ như in vẻ mặt và ánh mắt anh nhìn tôi. Nhưng chỉ vậy thôi! Qua bạn bè, tôi biết nhiều hơn về anh, nên tôi không dám mơ nhiều, nếu có thì cũng chỉ là những suy nghĩ về một người đàn ông chững chạc, chín chắn. Thế rồi mọi chuyện có lẽ nảy sinh từ đây chăng? Tối đó, anh đưa tôi về khách sạn. Khi đó mới chỉ là chín giờ tối. Hà Nội khi ấy không muộn lắm, các con tôi đã vào phòng ngủ, chỉ còn tôi ngồi với anh nơi phòng khách. Anh bỗng hỏi tôi có chuyện gì mà ánh mắt xa vời vợi. Cũng đúng thôi, vì trong suốt buổi tối nói chuyện, tôi đã không nói cho anh biết là mẹ tôi đã mất và bố tôi đang ốm nặng. Tôi chỉ buồn và lắc đầu, nhưng sao tôi bỗng thấy tủi thân ghê gớm và òa khóc. Đúng lúc đó, điện thoại di động của anh réo vang, anh nói vợ anh gọi. Anh đứng dậy chào tôi, tôi tiễn anh ra cửa. Trong tôi bỗng trào lên một ý nghĩ lạ lùng điên loạn, nếu để anh đi bây giờ, có nghĩa là tôi mãi mãi không bao giờ có được anh. Vâng, chỉ ba mươi giây đồng hồ ấy thôi mà tôi như đang sống giữa trăm ngàn cuộc đời. Bao ý nghĩ, bao luân thường đạo lý cứ trôi trượt lướt nhanh trong đầu tôi. Tôi là phụ nữ đã có chồng, hai con tôi đang nằm ngủ trong nhà kia, vợ anh vừa gọi điện, chồng tôi ở Paris đang mong mỏi mẹ con tôi về, và anh, chức vụ và cái gia đình vững chãi của anh... Nhưng tất cả cũng không ngăn được tay tôi chìa ra, kéo gấu áo complet của anh, anh quay lại và... tôi chẳng còn biết trời trăng gì nữa, trong vòng bao nhiêu lâu, tôi không biết, chỉ khi thấy tiếng chuông điện thoại di động của anh lại vang lên, thì chúng tôi mới buông nhau ra, tôi nhìn anh ngượng ngập, vâng, chúng tôi đã hôn nhau thực sự, nụ hôn của hai kẻ say mê nhau! Tôi dám nói thế và cho tới tận cuối đời tôi sẽ không bao giờ quên được nụ hôn nồng nàn ấy của anh. Thế rồi lý trí cũng trở lại với tôi, tôi đẩy nhanh anh ra và đóng sập cửa phòng lại. Hỡi các nhà làm phim, hỡi các tiểu thuyết gia, các người cứ hoài công ra rả miêu tả những cảnh say sưa tình tứ, liệu có ai đã sống những giờ phút như tôi đây để có thể miêu tả thực lòng mình. Để đưa vào trang sách hay những cảnh trên phim thật lãng mạn, thật say sưa không... Tim tôi thổn thức bồi hồi bởi nhiều cảm xúc, thật xấu hổ phải không bà? Tôi đã ngoại tình ư? Tôi đã để cho một người đàn ông khác không phải chồng mình hôn lên môi! Vâng, đó là lần đầu tiên kể từ khi tôi sống với chồng tôi mà một người đàn ông cho dù không xa lạ đã hôn tôi. Vâng, chỉ là một nụ hôn mà tôi đã sống với nó trong suốt ngần ấy năm. Kể từ đó, trong tôi đã có sự thay đổi, tôi bắt đầu nghĩ đến anh nhiều hơn. Trước khi về Pháp, tôi còn gặp riêng anh một lần nữa, lần này chúng tôi đã dám nhìn thẳng vào mắt nhau. Thế rồi hình ảnh của anh cứ lớn dần lên trong tôi, không hề nói với anh như tôi vẫn chưa bao giờ nói điều ấy với anh cả, nhưng tôi đã yêu anh, và tình yêu ấy cứ mòn mỏi gặm nhấm tôi. Lạ thật bà biết không, kể từ lúc tôi cho là mình đã yêu anh ấy, tôi bỗng thấy chồng tôi cũng đáng yêu hơn lên, tôi lại chăm sóc con cái và gia đình của tôi như xưa. Chồng tôi rất hạnh phúc, gia đình tôi lại trở thành một khuôn mẫu lý tưởng cho nhiều gia đình khác. Vì tình yêu của anh, tôi đã ra sức làm việc, tôi làm việc không mệt mỏi bà ạ. Mỗi một dự án, một công việc tôi làm tôi đều tự hỏi liệu anh ấy có hài lòng không. Nhiều khi tôi rất bải hoải như người lội ngược dòng, nhưng tôi vẫn cố gắng, tôi tưởng chừng như anh đang đứng chờ tôi ở đầu kia con đường, và thế là tôi lại bước tiếp cho đến tận khi tôi đạt được những kết quả rất cao. Mọi thành công của tôi đều có bóng dáng anh trong đó. Và sau lần ấy, khi về nước, tôi đã gọi cho anh, lúc ấy, anh đang họp trên Bộ, nghe điện thoại của tôi xong, anh đã đến ngay, dù chỉ năm phút, đủ để bắt tay và nhìn sâu vào mắt tôi: “Anh đã rất nhớ em!”, rồi sau đó anh lại về họp tiếp sau khi đã hẹn: “Chiều nay sau giờ làm anh sẽ tới đón em”. Tôi lâng lâng, chẳng biết mình đang thức hay đang mơ. Chẳng lẽ anh cũng nhớ tôi đến vậy sao, dám bỏ cả cuộc họp quan trọng của Bộ chỉ đến gặp tôi có năm phút rồi lại về họp tiếp? Và buổi chiều anh đến thật, anh muốn được ở bên tôi một mình, được ôm tôi trong vòng tay, anh cũng nói là đã nhiều lần ôm tôi trong mơ, được hôn lên đôi môi mềm mại và thơm mùi hương của tôi... Và chúng tôi lại hôn nhau, lần này là nụ hôn dài. Và bà biết đấy, chuyện gì ắt phải xảy ra khi hai kẻ yêu nhau thì đã xảy ra. Tôi chẳng ân hận hay tiếc nuối điều gì. Chỉ biết rằng, kể từ đó, mỗi lần tôi về nước, thì chúng tôi lại tìm đến bên nhau. Đôi khi chỉ là ngồi bên tách cà phê, cùng nghe một bản nhạc hay tranh luận say sưa về một cuốn sách của một tác giả nào đó vừa xuất bản. Đôi lúc, khi có thời gian chúng tôi đưa nhau đi biển. Lần đó, vào mùa đông. Mùa đông năm ấy sao mà lạnh. Những cái rét cắt da cắt thịt như muốn ăn tươi nuốt sống con người ta. Bãi biển Đồ Sơn vắng hoe. Chỉ có hai chúng tôi là khách bộ hành duy nhất. Đâu đó vài ba con thuyền đánh cá buồn bã cặp bến, đưa đến những hương vị tanh nồng. Những con chim hải âu cũng co ro không kêu, lười nhác đi nhặt những con tép vương trên cát, sau đợt thủy triều rút đi. Điên khùng như một đứa trẻ, tôi cởi giày, cởi tất và quẳng trên bãi biển. Cứ thế lội chân trần trong làn nước trong veo. Biển hôm đó không xanh trong mà mang vẻ đùng đục, gần với màu trời. Mặt trời không ló ra mà ẩn sau một lớp voan dầy. Lúc đầu anh không đồng ý cho tôi làm thế, nhưng sau đó, cả anh nữa cũng cởi bỏ giày dép và lội xuống nước. Chúng tôi cầm tay nhau đi bên mé nước giữa một mùa đông lạnh cóng, ánh sáng mờ nhạt. Đâu đó có tiếng trẻ con vang tới. Cô lễ tân khách sạn tròn xoe mắt nhìn chúng tôi khi tôi rét run chạy về. Ngồi trong phòng âm có cửa sổ quay ra biển, anh thì thầm đọc cho tôi nghe những bài thơ tình tuyệt diệu của Puskin, của Lưu Trọng Lư, hay của Xuân Diệu. Anh còn kể, ngày Xuân Diệu còn sống, anh cũng rất hay có diễm phúc được gặp ông. Những kỷ niệm về Xuân Diệu cứ như dồn dập đổ về trong mỗi lời kể của anh. Anh nói đã yêu biển biết bao nhiêu, những lần trong rừng, cùng với bốn người bạn trong tổ trinh sát, không thằng nào quê ở vùng biển, nhưng hễ có thời gian rỗi là lại bàn tán xôn xao về Biển. Thằng Hùng thích làm nhạc trưởng, điều khiển ban nhạc cho các hành khách hạng sang trên các con tàu du lịch biển xuyên đại dương, thằng Q. thích làm thủy thủ. Thằng Tiến cá chỉ mong sao tậu được một con tàu đánh cá thật lớn để có thể đánh bắt cá biển. Chỉ có thằng Tùng thích làm thầy giáo dạy sinh vật. Nó đang là sinh viên khoa Sinh học trường Đại học Sư phạm thì nhập ngũ... Thằng Tùng, ôi thằng Tùng...! Anh thốt lên, vì sau lần nói chuyện bị bỏ dở ấy, chúng tôi không ai còn đề cập đến anh tên Tùng đó nữa. Chúng tôi hiện cũng không biết anh ở đâu, trong một vùng quê yên ả nào, đang đứng trên bục giảng hay thân thể đang mục rữa cùng đất đại ngàn! Hôm đó, mùa đông năm ấy, tôi thấy anh mơ hồ nói về căn bệnh của một người bạn nào đó, và hay nói đến cái chết, cái sống. Trong lòng anh mang nỗi đau đáu về một cái gì đó, một nỗi niềm gì đó mà anh cứ muốn giữ cho riêng mình. Anh thổ lộ, đã chết đi chỉ muốn được chôn cạnh đại dương,, để được ngày đêm nghe bài ca muôn thủa thẳm thì của biển. Một thời gian ngắn sau chuyến đi ấy, khi tôi trở về Pháp thì lại một cú điện thoại nghiệt ngã của người bạn chung mà giờ đây, qua những lần tâm sự của tôi thì anh ấy đã biết chuyện tình day dứt giữa hai người bạn của mình. Cú điện thoại vang trong đêm vắng ấy báo cho tôi biết anh đã qua đời từ một ngày trước đó: do ung thư dạ dày. Bà ạ, chắc bà đã đoán ra tâm trạng của tôi khi ấy như thế nào. Khó tả lắm! Nó không giống như lần người ta báo cho tôi về sự qua đời của mẹ, của ba tôi. Cũng không giống như lần anh trai tôi bị tai nạn... Tình yêu của tôi, nỗi niềm của tôi cùng những kỷ niệm bỗng chốc bay biến lên bầu trời kia. Trong tôi bỗng như có biết bao con côn trùng rỉ rả, vật vã, than khóc ai oán. Vâng đúng rồi, những con côn trùng bà ạ. Chính những con ấy đã gặm nhấm tâm hồn tôi. Chắc có lẽ chúng cũng đã gặm nhấm tâm hồn anh trong vòng ba mươi năm trời. Con côn trùng dù bé tí tồn tại dưới những hình thức khác nhau đã bào mòn tâm hồn mỗi chúng ta. Nó khiến có những người quên đi tất cả vì chức quyền, vì tiền tài danh vọng, vì tình ái... Chỉ có rất ít người, trong đó có hai người bạn đang sống trong vùng rừng sâu núi thẳm kia đã giết chết được loài côn trùng ấy, hay như anh bạn Tiến cá của các anh. Có lẽ, anh đã muốn được như họ, nhưng anh lại không dám, anh không dám đánh đổi tất cả những gì mình đang có chỉ để giết chết con côn trùng trong mình. Có lẽ con côn trùng ấy đã quá lớn, khiến anh không đánh gục được nó. Cả tôi nữa, trong tôi cũng đang có một con côn trùng mà chính anh đã bắt và thả nó vào tâm hồn tôi. Đó chính là tình yêu của tôi đối với anh. Giờ đây, anh đã đi xa, tôi quyết bắt được nó để thả nó về với thiên nhiên theo anh. Đây thưa bác sĩ, câu chuyện của tôi là vậy! Và giờ đây, tôi trả lại anh những năm tháng nhọc nhằn trong tình yêu. Tôi đặt nó trên mộ anh, tôi viếng anh những tháng ngày còn lại thay cho những vòng hoa của mỗi mùa. Và đây, những dòng tôi đã viết cho anh, tâm sự với anh trong bấy nhiêu thời gian, con côn trùng mỗi ngày cứ day dứt ra rả hát những bài ca về biển, về thiên nhiên, về cảnh đẹp. Con côn trùng cứ mỗi ngày bắt tôi phải kể cho anh nghe những gì xảy ra trên dương gian, con côn trùng cứ hát những bài hát khác nhau theo mỗi mùa, con côn trùng cứ đưa tôi về những con đường mà chúng tôi đã cùng đi dạo với nhau... Tôi trao cả cho bà, tôi muốn bà giúp tôi tiễu trừ con côn trùng ấy, vì chỉ có bà thôi, với nghề nghiệp của bà sẽ thực thi được công việc này. Tôi muốn trở lại làm người bình thường, được sống như một người bình thường như bao người khác hệt như anh vẫn hằng mong đợi nơi tôi. Hãy giúp tôi bà nhé!...

«...

Lê Thị Hiệu Tiểu thuyết —★— CÔN TRÙNG ebook©MotSAch —★— TVE-4u©VCTVEGROUP Nhà xuất bản: Phụ Nữ
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Lê Thị Hiệu

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.