Tôi sinh ra đã bệnh hoạn. Cũng như mẹ tôi, rồi trước đó là bà tôi. Sự bệnh hoạn đã tồn tại trong cốt tủy của chúng tôi. Ngày qua ngày, “hố đen sự sống” vẫn mời gọi tôi, rồi cứ thế, tôi sắp xếp đồ đạc và quay trở lại khu Xương. Tôi thậm chí còn chẳng phải nghĩ ngợi gì về chuyện đó. Chỉ là đã đến lúc tôi phải đối diện với chính con người mình rồi. Tôi sơn lại căn nhà thành màu đỏ, vậy mới tương xứng với bao nhiêu máu tươi đã đổ dưới bàn tay tôi, sau đó sơn cửa sổ thành màu trắng toát. Tôi thuê người lát lại sàn gỗ, thay tủ và mặt bếp mới. Cho đến mùa xuân của năm đầu tiên tôi trở lại nơi này, “hố đen sự sống” đã tỏa ra những mùi hương mới và khoác lên mình một thứ ánh sáng mới mẻ. Cái bồn tắm màu xanh da trời cũ kỹ, sứt mẻ đã được thế chỗ bằng một buồng tắm vòi hoa sen hiện đại với cửa kính sáng loáng và có thể phun nước theo hai hướng, vẫn là ngôi nhà đáng sợ khi xưa, nhưng tôi đã sửa lại để phục vụ cho mục đích mới. Suốt một năm đầu tiên khi tôi về lại khu Xương, mỗi tuần bác sĩ Elgin đều gọi cho tôi một lần, nhưng sau đó thì tôi không nghe tin tức gì từ cô ấy nữa. Có lẽ cô ấy đã biết là bây giờ tôi ổn rồi. Suốt mùa đông, gần như chiều nào cậu bé Mo cũng gõ cửa nhà tôi. Hai chúng tôi cùng ngồi trước lò sưởi uống sô-cô-la nóng và cậu bé kể cho tôi nghe về những cô bé mà nó mến ở trường. Trái lại, vào mùa hè, những lần tôi thấy Mo Nhỏ lâu nhất là khi lái xe qua sân bóng và ngắm nhìn cậu bé chuyền bóng qua lại cùng đám bạn. Thấy tôi, Mo Nhỏ vẫy tay chào rồi lại chăm chú vào trận bóng. Cậu bé vẫn vậy, hiếm lắm mới nở được một nụ cười, nhưng dần dần tôi lại thích điều đó. Có những hôm tôi lại gặp may khi Mo Nhỏ ghé qua và mang theo một rổ mâm xôi mà nó chủ ý hái tặng tôi. Tôi thường nhoẻn cười và bình thản bước qua những mùa hạ, vì đến mùa đông là Mo Nhỏ lại quay về với tôi. Bố tôi có đến gặp tôi một lần khi ông ta nghe tin tôi đã về lại khu Xương. Ông ta đã già, làn da nhăn nheo bọc ngoài khung xương như thể muốn chảy sệ xuống. Tôi để ông ngồi bên chiếc bàn bếp mới - màu đen, để gợi nhắc về Leroy - và pha trà cho ông. Ông ta muốn nói lời xin lỗi tôi. Tôi chấp nhận lời xin lỗi ấy, vì tôi biết rằng ông ta cũng chỉ là một con người khốn khổ như tất cả chúng ta. Trước khi rời đi, ông ta tiết lộ chỗ chôn cái xác bé nhỏ tôi tìm được trong bếp lò.
Tôi vui mừng khi biết được tin đó. Tôi muốn mang hoa đến viếng người em của mình. Ông ta nói đó không phải con mình, nhưng tôi không tin. Dù cho ông ta đã nói lời xin lỗi, nhưng rốt cuộc vẫn là một tên khốn dối trá. Hai tháng sau thì ông ta qua đời. Tôi không mang hoa đến viếng ông ta, nhưng vẫn mừng vì ông ta được mồ yên mả đẹp.
Cô Delaney qua đời vào một ngày tháng Tám. Cô ấy ngã xuống sân cỏ trong lúc đang làm vườn và trút hơi thở cuối cùng dưới ánh nắng mặt trời rực rỡ. Mẹ Mary là người phát hiện thấy cô ấy nằm im lìm. Hiện đã chín mươi bảy tuổi, Mẹ Mary có lẽ còn sống lâu hơn tất cả chúng tôi. Bà nói mình biết phải tìm cô ấy vào hôm đó vì trước đó một tuần, bà đã tiên đoán được cái chết của cô ấy. Khi mẹ qua đời, Judah chuyển từ căn hộ riêng về lại nhà mẹ. Anh cố gắng thuyết phục tôi bán “hố đen sự sống” và chuyển đến ở cùng anh, nhưng tôi sẽ không bao giờ rời “hố đen sự sống”, mà có lẽ chính căn nhà ấy không để tôi đi. Dù thế nào thì cũng không còn quan trọng nữa. Từ đó, chúng tôi luân phiên qua lại nhà nhau - một đêm ở chỗ anh, đêm khác ở chỗ tôi. Judah dùng tiền bảo hiểm nhân thọ của cô Delaney để trang bị lại nhà bếp, hạ thấp kệ bếp xuống và đóng thêm dụng cụ, thiết bị. Anh để lại một bên kệ bếp cao đủ cho tôi có thể đứng chế biến đồ ăn khi hai chúng tôi cùng nhau nấu nướng. Tình cảm của anh làm tôi xúc động đến phát khóc. Tôi không có tivi, vậy là Judah bắt tôi dùng tivi của anh.
Một buổi tối, trong lúc hai chúng tôi đang ngồi bên nhau trên ghế bành, ở giữa là một hộp bỏng ngô, Judah bật kênh tin tức lên rồi vào nhà tắm. Những bản tin luôn làm tôi lo lắng, mỗi lần anh ấy bật kênh tin tức là tôi lại ra khỏi phòng. Nhưng lần này, tôi tăng âm lượng lên và rướn người tới chăm chú nhìn vào bức ảnh một người đàn ông có cặp mắt xanh nước biển hết sức đặc biệt trên màn hình.
“Tối qua, ở Washington có một tội phạm đã bỏ trốn.” Phóng viên thông báo. Tôi liếc nhìn về phía cửa phòng tắm rồi rướn người về phía trước đến nỗi gần như trượt ra khỏi ghế. “Tuần trước, lãnh tụ tôn giáo Muslim Black đã trốn thoát khỏi trại giam tại Minnesota khi cảnh sát ập tới bắt giữ. Hắn được cho là đã trốn đến Spokane. Hiện tại, cảnh sát đang truy lùng hắn. Trong mười hai năm giữ vị trí chỉ huy của nhóm Cửa Thiên Đường, có nguồn tin cho biết hắn đã cưỡng bức và giam giữ gần bốn mươi tù nhân nữ...”
Nghe tiếng nắm cửa phòng tắm vang lên lách cách, tôi liền vội vàng chuyển kênh. Judah mỉm cười với tôi rồi ngồi xuống ghế, trong một khắc, gương mặt ngời sáng của anh đã đủ sức xua đi cơn thịnh nộ điên cuồng đang bừng lên trong tôi. Vẻ đẹp phóng khoáng, tình yêu bình yên tựa như hơi thở cùng sự can đảm của người đàn ông ngồi xe lăn ấy luôn khiến lòng tôi dịu lại. Tôi cũng mỉm cười, nhưng vì lý do khác. Dưới làn da cùng những thớ cơ gân guốc này, xương cốt trong người tôi đang cựa mình răng rắc.
Rắc rắc.
Cốt tủy trong tôi đang gào thét dữ dội, nhắc nhở tôi nhớ rằng mình là ai. Tôi là Margo Moon. Tôi là một nữ sát thủ. Đức tin của tôi là sự báo thù kinh thiên động địa. Muslim Black đang nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật. Đã đến lúc... Đến lúc đi săn rồi.