Cốt Tủy

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 172 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 51

❊ ❊ ❊

Mùa xuân tới, tôi có giấy phép lái xe kinh doanh. Sau đó, tôi tham gia vào chương trình đào tạo ba tuần và vào làm việc tại công ty vận tải Dahl Transport. Đó là một việc cấp bách và cần kíp, giúp tôi tránh được sự dòm ngó của pháp luật và bận rộn với công việc trên khắp nước Mỹ để không còn thời gian đi săn người nữa. Tôi là một trong ba nhân viên nữ lái xe tải cỡ lớn cho Larry Dahl, và theo như tiêu chuẩn chung của mọi người, tôi cũng là người hấp dẫn nhất. Cứ một nhân viên nữ thì có đến hai mươi nhân viên nam. Ba nhân viên nữ gồm có Linda Eubanks, Dodo Philbrooks, và tôi.

Cả công ty gọi Linda và Dodo là những kẻ lạc hậu. Họ mặc những bộ đồ bảo hộ cũng chẳng khác gì lúc mặc những chiếc áo phông in chữ Khỉ gió, biến đi cả.

Linda vẫn để kiểu đầu mullet - với chân tóc xám và phần còn lại thì đỏ quạch. Cô ta đi như lăn vào phòng với cặp đùi to như thùng rượu, chưa thấy mặt đã nghe thấy tiếng cười. Đồng nghiệp, đôi khi là kẻ đối đầu với cô ta, Dodo, lại là người đối lập hoàn toàn. Khuôn mặt cô ta xương xẩu và nhăn nhúm, trông như một tấm da cũ kỹ với quá nhiều son môi hồng sáng rực và phấn phủ mắt màu xanh dương. Cô ta lúc nào cũng có mùi như thể vừa lăn qua lăn lại trong cái gạt tàn thuốc lá. Khi tức giận, cô ta ném tung mọi thứ xung quanh lên và chửi người khác là đồ đê tiện ẻo lả. Tôi là nhân viên trẻ nhất của công ty trong hai mươi năm qua, và lý do duy nhất tôi nhận được công việc này là vì tôi đã phục vụ cà phê cho ông Dahl tại quán ăn và yêu cầu ông ta biến tôi trở thành một người lái xe tải thật ngầu. Ban đầu, ông ta cười phá lên, nhưng khi thấy tôi cứ đứng tại chỗ không nhúc nhích và nhìn chằm chằm vào ông ta với bình cà phê đã vơi một nửa trong tay, ông ta liền đưa tôi một tấm danh thiếp và bảo tôi đến văn phòng của ông.

Tôi đặt lịch hẹn với ông ta, và trong tuần tiếp theo, tôi bước vào văn phòng ông trong bộ đồ Madison, quần bò rách màu xanh dương, giày bọc kim loại, và một chiếc áo phông in chữ Sinh ra để lái xe tải. Trước khi rời khỏi nhà, tôi còn thắt một chiếc khăn đội đầu màu xanh dương. Chiếc khăn khiến tôi nhìn thật cứng cỏi. Nhân viên lễ tân của ông Dahl nhìn tôi chăm chú như thể có giòi chui ra từ mũi tôi vậy. Nhưng tôi có biết chút ít về quý ngài Larry Dahl láu cá này. Ông ta là một gã si mê cuồng nhiệt rạp chiếu phim, một người hâm mộ Chiến tranh giữa các vì sao. Mùa xuân nào ông ta cũng tham gia lễ hội Comic Con, và nếu lội ngược dòng thời gian trên trang Twitter cá nhân của ông ta thì bạn sẽ tìm thấy những bức hình ông ta hóa trang vào nhân vật Obi Wan Kenobi. Hạm đội xe moóc của ông ta được sơn những màu sắc chói lóa, hay còn gọi là những tác phẩm nghệ thuật theo lời chính chủ nhân của chúng. Larry Dahl là một gã nghệ sĩ lòe loẹt, một kẻ mọt sách. Tôi sẽ cho ông ta một buổi trình diễn nếu điều đó giúp tôi có được công việc này.

Khi tôi bước vào văn phòng, ông ta đứng lên chào tôi và cười lớn trước bộ trang phục của tôi rồi ngưng lại để chụp hình tôi bằng chiếc iPhone của mình.

“Tại sao cô lại muốn lái xe tải?” Ông ta hỏi tôi sau khi ngồi xuống. “Tại sao không học đại học? Hay trường đào tạo thời trang? Hoặc nghề bồi bàn?”

Tôi nhăn mặt khi nghe cả ba gợi ý của ông ta.

“Bởi vì tôi muốn làm những việc mà phụ nữ không nên làm.”

“Đó là một phong cách sống đấy, Margo. Nó sẽ ảnh hưởng đến gia đình và bạn bè của cô. Cô không sống chung với ai sao?”

Tôi nghĩ tới Judah, rồi lắc đầu, “Không, chẳng có ai cả.”

Ông Dahl ngả người ra sau rồi vuốt cằm. Cằm ông ta cứ như mông của một đứa trẻ vậy, nhẵn thín không một cọng lông. “Tôi hiểu rồi”, ông ta nói.

Tôi lấy đó làm gợi ý để tiếp tục thuyết phục ông ta. “Ông Dahl, tôi không giống những cô gái khác. Tôi không thèm muốn những thứ ngốc nghếch và phù phiếm. Tôi thích lái xe. Tôi thích được ngắm nhìn mọi thứ. Tôi thích ở một mình. Tôi là cô gái cứng rắn. Ông sẽ không phải lo nghĩ về tôi. Khả năng xử lý áp lực công việc của tôi tuyệt vời như thể đó là năng khiếu thiên bẩm vậy.”

Trông ông ta vẫn chưa có vẻ gì là bị thuyết phục.

“Cha tôi từng là một tài xế xe tải”, tôi nói dối. “Ông mất trước khi tôi được sinh ra. Đó là công việc tôi rất kính trọng và đặt niềm tin vào đó.”

Nhát búa phán quyết đã được gõ xuống. Ông Dahl nhận tôi vào làm và tôi sẽ được chính họ đào tạo. Tôi rời văn phòng của ông ta với túi đồ nghề nắm chặt trong tay, sững sờ trước vận may của mình. Dĩ nhiên là tôi vẫn phải tiếp tục thuyết phục ông ta. Ông ta sẽ quan sát tôi kỹ lưỡng để chắc chắn tôi đủ tiêu chuẩn theo kịp những đồng nghiệp nam. Nhưng tôi không quan tâm. Tôi nhận ra mình có thể hoàn toàn thích nghi và làm tốt hầu hết những việc mình đã thử.

Sau chín tuần đào tạo, tôi được lái chiếc xe đầu kéo đầu tiên. Đó là chiếc Detroit Diesel DD15 rất đẹp với động cơ cực khỏe. Mùi xe mới vẫn còn phảng phất trong cabin trong lần đầu tiên tôi leo lên chiếc xe ấy. Tôi không to con hoặc oai vệ như Dodo Philbrooks hay Linda Eubanks, nhưng tôi cũng không phải một cô gái mỏng manh yếu đuối. Tôi nhập hội với những con người này như cách mà con chim đà điểu nhập bầy với lũ chim khác: hòa nhập nhưng không hòa tan. Và vậy là sự nghiệp làm tài xế xe tải của tôi bắt đầu.

Tôi đã tìm được Leroy Ashley. Tôi lần theo dấu vết của hắn ta đến một căn nhà nhỏ cạnh bãi biển ở Florida Keys. Tôi đã phải gọi cho hãng đồ lót phụ nữ ưa thích của hắn, một công ty nhỏ hoạt động bên ngoài thủ phủ Raleigh, tiểu bang Bắc Carolina chuyên sản xuất quần lót mở đáy. Ban đầu, tôi giả làm vợ của hắn ta và gọi đến để xác nhận rằng họ đã chuyển ấn phẩm đến địa chỉ mới của tôi.

“Cô có thể cung cấp địa chỉ mới được không?” Cô nhân viên nói. “Chúng tôi sẽ báo cho cô biết nếu còn hàng.”

“Không”, tôi ngắt lời. “Tôi đã phải gọi đến tận đây rồi mà các người lại làm lộn xộn hết cả. Có gì thì nói hết ra để tôi xem các người bất tài vô dụng đến thế nào.”

“Thưa cô...” Cô gái lắp bắp.

“Nghe này”, tôi nói. “Tôi đùa thôi. Bạn trai tôi vừa đá tôi và mang con chó của chúng tôi đi mất. Tôi không biết hắn ta ở đâu, nhưng tôi phải tìm được con chó. Tôi chỉ nghĩ được cách duy nhất này thôi.” Tôi không chắc tại sao cô gái lại tin tôi, hoặc có lẽ vì thương xót cho tôi, nhưng rốt cuộc, tôi đã có địa chỉ của Leroy được viết vội trên mặt sau tờ hóa đơn tiền điện cũ sau khi dập máy. Nếu là một công ty lớn hơn thì họ sẽ không đời nào tiết lộ thông tin như vậy. Tôi đã gặp may.

Tôi chưa nói chuyện với Judah kể từ ngày chia tay tại sân bay. Anh ấy gọi điện nhưng tôi vẫn chưa sẵn sàng bắt máy. Trong thư, anh ấy nói đã trở lại khu Xương và nhận dạy tại trường cấp Hai cũ của tôi. Tôi nghĩ đến một ngày nào đó, bé Mo sẽ trở thành học trò của anh và mỉm cười.

Một hôm, ông Dahl gọi tôi vào văn phòng và hỏi tôi có muốn nhận công việc vận chuyển dầu bạc hà đến bãi biển Bắc Miami không.

“Đó không phải lộ trình thông thường của cô”, ông ta nói. “Nhưng Jack sắp có cuộc phẫu thuật Lasik cho mắt nên không thể đi chuyến đó được.”

Tôi làm ra vẻ bối rối, và khiên cưỡng nhận lời khi ông ta đề nghị trả thêm tiền làm ngoài giờ cho tôi. Ăn điểm rồi! Khi đi qua con đường Alligator Alley kéo dài từ khu đầm lầy Everglades, tôi tự hỏi Leroy đang suy tính gì trong đầu. Hắn có thực sự nghĩ là tôi sẽ không đi tìm hắn không? Rằng tôi sẽ bỏ cuộc? Tôi cười lớn và bật nhạc lên. Taylor Swift, chà, tôi thích cô nàng này.

Leroy trông không khác là mấy. Mái tóc, đồ ăn, và công việc. Khuôn mặt tự mãn khốn nạn của hắn. Tôi khâm phục cách hắn di chuyển một quãng đường dài qua cả đất nước để lẩn tránh tôi. Cả một sự cố gắng đáng ghi nhận đấy, Leroy.

Hẳn là hắn đã dùng Pine Sol để khử trùng cả căn nhà mới của hắn, tên thú vật bị ám ảnh cưỡng chế đó. Một buổi sáng, sau khi chở hàng xong, tôi đột nhập vào nhà Leroy theo cách tôi vẫn làm trước đây. Mọi thứ đều được sắp xếp y như cũ, chỉ khác là hắn mới mua thêm một chiếc bàn bếp. Một chiếc bàn màu đen, tôi khá thích nó. Tôi tìm thấy đống sách báo khiêu dâm hắn giấu dưới giường, và trong khi chờ đợi, tôi lật qua vài trang. Hắn giấu một khẩu súng sau tấm lưới điều hòa trong phòng ngủ. Hẳn nó là của tôi rồi. Thật là vinh dự quá. Mân mê khẩu súng một lúc chán chê, tôi bỏ đi tìm đồ ăn.

Hắn ta về nhà lúc sáu giờ. Tôi nghe tiếng hắn huýt sáo khi đi qua cửa chính và ném chùm chìa khóa lên bàn. Tôi biết hắn sẽ làm gì tiếp theo. Tôi cười khi thấy hắn mở tủ lạnh, đống chai lọ kêu leng keng. Một chai bia PBR cho Leroy. Thật hay là có những điều không bao giờ thay đổi. Tôi nép mình ở một góc xa xa gần cửa sổ và chĩa súng về phía cửa. Khi thấy bóng tôi trong bóng tối, Leroy Ashley đánh rơi chai bia trên tay.

“Chà, xin chào đằng ấy”, tôi cất giọng.

Bia đổ lênh láng trên sàn nhà trong khi Leroy nhìn tôi chằm chằm.

“Ồ, thôi nào”, tôi nói. “Mày nghĩ họ sẽ giam cầm mãi mãi được một kẻ điên rồ như tao à?” Tôi quăng chiếc còng tay về phía hắn. “Vào giường”, tôi ra lệnh. “Và được găm một lỗ vào bản mặt tự mãn của mày chính là niềm vinh dự với tao, cũng không phải việc gì khó khăn lắm nhỉ.”

Hắn lết về phía trước. Tôi quan sát hắn, ngón tay vẫn ngoắc vào cò súng. Tôi muốn hắn làm một trò ngu ngốc nào đó để tôi có thể bắn hắn. Tôi không thể bị xúc động. Có nợ thì phải trả. Dù thế nào, tôi vẫn sẽ làm điều này.

“Mày có muốn trăng trối điều gì không?”

“Tao sẽ giết mày, con khốn.”

Tôi lật tay hắn lại. “Mày chỉ cái nói suông thôi, thằng khốn. Đáng lẽ ra mày nên ra tay khi có cơ hội.”

Chúa ơi, hắn tức giận chưa kìa. Tôi ngồi xuống mép giường gần phía đầu hắn.

“Nói tao nghe”, tôi nói. “Mày sinh ra đã bệnh hoạn thế sao? Nếu mày có bố mẹ tốt hơn, liệu mày có thành kẻ hiếp dâm không?”

Hắn chớp mắt với tôi và giật mạnh chiếc còng tay. Tôi liền gõ khẩu súng vào trán hắn.

“Dừng. Lại.”

“Mày đi chết đi.”

“Leroy à”, tôi cười lớn. “Tóc tao màu vàng này.” Tôi vỗ nhẹ đuôi tóc để ra dấu.

“Tao không nghĩ mày có thể khác được. Nghiêm túc mà nói thì, đó là điều buồn nhất đấy. Nếu bà già nhà mày không phải một mụ khốn ích kỷ thì có lẽ một nửa con người mày vẫn bình thường rồi.”

“Tao cấm mày nhắc đến mẹ tao”, hắn gầm lên. Tôi lại thấy hạnh phúc, đây là lần đầu tiên hắn chửi tôi.

“Mày nghĩ mày và tao khác nhau à? Hay mày tốt đẹp hơn tao chắc? Tao nhìn thấy sự bệnh hoạn trong mắt mày”, hắn nói. “Tao sẽ giết mày.”

“Cuộc nói chuyện thú vị đấy.” Vừa nói, tôi vừa gõ vào đầu hắn.

Hắn hét lên, ánh mắt đầy căm phẫn khi tôi tiêm cho hắn một mũi an thần. Ngay vào cổ. Hắn rụt người lại và còn cố cắn tôi. Tôi vỗ vỗ vào má hắn và nói, “Đừng.”

Tôi đứng trong góc phòng chờ cho hắn ngủ, miệng ngân nga bài hát mới của Taylor Swift mà tôi mới nghe được lúc lái xe. Khi Leroy đã chìm vào giấc ngủ, tôi xử lý của quý của hắn.

Tôi sắp đá vào xung quanh cái ấy của hắn, rồi móc mắt hắn. Tôi nghĩ nó công bằng. Thiếu đôi mắt, hắn sẽ chẳng thể nhìn thấy phụ nữ hay hãm hại họ nữa. Trước khi rời đi, tôi tháo còng tay và vỗ vỗ vào bụng hắn. “Chúc mày thối rữa dưới địa ngục, thằng khốn bệnh hoạn.”

Tôi mang theo chiếc thùng lạnh chứa thứ tôi đã xử lý của hắn từ Greyhound đến Miami. Nó nằm yên trong cabin của chiếc xe tải cho đến khi bị ném xuống vùng sa mạc nào đó ở New Mexico. Tôi từng nghĩ nhất định sẽ đoạt mạng hắn cho đến khi hắn để tôi sống. Một mạng trả một mạng. Nhưng với thương tật thế kia, hắn sẽ không thể trở về cuộc sống như trước đây được nữa. Có lẽ quãng đời còn lại của hắn sẽ còn tồi tệ hơn cả cái chết. Leroy Ashley đã phải đối mặt với công lý.

hát hành: Phúc Minh Books Nhà xuất bản: NXB Văn Học 11/2017 Nguồn: tve-4u ebook©vctvegroup PHH
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Tarryn Fisher

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.