Cốt Tủy

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 170 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 47

❊ ❊ ❊

Họ đã thả tôi khỏi bệnh viện Westwick, mặc dù tôi chưa sẵn sàng rời khỏi đó. Những phát hiện về Judah làm tôi thấy mình như một kẻ xa lạ. Tôi còn không thể tin được chính bản thân mình. Điều gì sẽ xảy ra khi trí óc của một người trở thành kẻ thù của chính họ? Tôi không biết nữa. Tôi sợ phải nghĩ về điều đó.

Căn hộ của tôi vẫn vậy, ngoại trừ việc có thêm một lớp bụi mịn bao phủ lên mọi đồ đạc. Hợp đồng thuê nhà với Doyle vẫn còn một năm nữa mới hết hạn. Trừ phi hắn ta muốn đóng vai thằng đểu cáng, không thì tôi sẽ không phải lo bị ném ra đường vì không trả tiền thuê nhà.

Việc đầu tiên tôi làm là đi tắm. Tôi gào hát bài Tainted love to hết mức có thể. Khi ở bệnh viện, nước lúc nào cũng chỉ âm ấm và hiếm khi đủ mạnh để gội sạch dầu gội trên tóc. Tôi để đám hơi nước dày đặc dần bám xung quanh, những tia nước nóng chạm vào da khiến da tôi ửng đỏ. Tôi muốn giũ sạch những tháng ngày vừa qua của cuộc đời mình. Một khởi đầu tươi mới. Và tôi thấy mình tươi mới. Tôi có cách nhìn mới. Tôi có bác sĩ Elgin. Tôi có một nhiệm vụ... một mục đích.

Tắm xong, tôi mặc đồ và với lấy cái laptop vẫn cắm sạc trong năm tháng ròng. Có nhiều email gửi đến. Tôi xem bức thư đầu tiên, là của Judah. Tôi cười ngây ngô, làm gì có Judah? Phải không? Phải rồi. Có rất nhiều email gửi tới từ Judah những tháng qua. Trong bức đầu tiên, Judah xin lỗi vì đã nổi giận khi tôi đến thăm, và muốn hỏi thăm tình hình của tôi. Lâu dần, giọng điệu trong những bức thư của cậu ấy cũng thay đổi, cậu ấy giục tôi gọi điện. Cậu ấy lo lắng cho sự an toàn của tôi; lo sợ những điều tôi có thể làm ra. Tất nhiên chẳng có lời nào là thật cả. Có lẽ tôi đã tự viết những bức thư này, nhưng tôi chẳng có ký ức nào về nó cả. Tôi xóa từng bức thư một và làm sạch thùng rác để không bao giờ nhìn thấy chúng một lần nào nữa. Tôi không hề cần một người bạn tưởng tượng tỏ ra quan tâm đến sự tồn tại của mình. Bác sĩ Elgin nói rằng, nếu bạn yêu thương chính mình, bạn sẽ chẳng cần phải tưởng tượng ra một ai đó yêu thương mình cả. Sự căm ghét bản thân phải chăng cũng là một loại tự kỷ ám thị? Sự tự ghê tởm bản thân phải sâu thẳm đến đâu mới có thể làm hao mòn bất kỳ sự quan tâm nào dành cho người khác - tôi đắm chìm trong những khuyết điểm của mình mà quên đi người khác cần gì. Mẹ tôi đã quá đắm chìm trong việc căm ghét bản thân mình đến nỗi quên mất rằng bà còn có một người con gái là tôi.

Những ngày sau đó tôi làm quen lại với thế giới bên ngoài. Tôi đi bộ. Tôi mua hoa và trái cây ở chợ. Tôi đọc cả một cuốn sách khi ngồi trên chiếc ghế dài gần vịnh Sound và cười mãn nguyện khi nghe âm thanh của tiếng còi phà cất lên. Tôi là một kẻ điên vừa được thả ra khỏi nhà thương điên. Có bao nhiêu người quanh đây liếc nhìn về phía tôi và nghĩ tôi là một kẻ bình thường? Và trong số họ, có bao nhiêu người tôi cho là bình thường nhưng thực chất lại là những Vola, Lyndee và Leroy? Cuộc đời thật đáng sợ, con người còn đáng sợ hơn thế.

Ngày thứ năm, sau khi nhận cuộc gọi từ bác sĩ đang phụ trách kiểm tra tôi - bác sĩ Elgin, tôi lên chiếc Jeep và lái xe đến thị trấn chết tiệt nơi Leroy sống cách đây sáu mươi lăm dặm. Tôi không muốn đến quá gần - không phải lần này - nhưng tôi đi chậm lại khi lái ngang qua đường vào nhà hắn và không thấy chiếc Nissan màu xanh da trời ở đó nữa. Thay vào đó là một chiếc xe van nhỏ. Tôi quan sát, một bà mẹ đang lùa cả gia đình xa khỏi xe, lỉnh kỉnh các túi đồ và hàng tạp phẩm theo sau rồi đi vào cửa trước. Tôi tựa đầu vào ghế và nhắm mắt lại. Leroy đã bị tôi chi phối đủ lâu để bán ngôi nhà của hắn ta và biến khỏi thị trấn. Hắn có biết tôi sẽ đến tìm hắn lần nữa không? Tại sao hắn không kết liễu cuộc đời tôi ngay khi có cơ hội lúc đó?

Tôi đã gặp Johan Veissler, một anh chàng người Nam Phi. Anh ấy tiếp quản công việc đánh bắt cá của người chú trong khi ông ta chữa trị bệnh đột quỵ. Gia đình họ làm nghề đánh bắt cá hồi, loại cá tôi ghét nhất, mặc dù gần đây trong tủ lạnh nhà tôi lúc nào cũng đầy ắp chúng.

Anh ấy là một người tình khá tuyệt. Người tình đầu tiên của tôi. Tôi không cho anh ấy biết điều đó khi anh khám phá cơ thể của tôi lần đầu tiên. Tôi dõi theo ánh mắt của anh khi anh ngắm nhìn những phần trên cơ thể mà tôi từng không dám nhìn vì quá xấu hổ. Tôi không hề thấy đau một chút nào, tất cả đều rất siêu thực. Cuối cùng Johan hôn tôi và đi ngủ. Chẳng ai có thể đoán được cảm xúc của anh ấy qua khuôn mặt hoặc những hành động của anh. Anh luôn chăm chút cho tôi rất chu đáo - luôn luôn đáp ứng những nhu cầu thể chất của tôi - hỏi han, phục vụ và tin tưởng. Và mặc dù không cần thiết, nhưng trong tình yêu, vẫn thật lãng mạn vô cùng khi có một người đàn ông ngắm nhìn bạn như thể bạn là ly nước cuối cùng trên trái đất này. Tôi tự hỏi trái tim mình. Rằng tại sao tôi lại cần được vuốt ve và trấn an, được quan tâm và cảm thấy được khao khát đến vậy?

Có lẽ là vì một người đàn ông đã từng trao cho tôi khả năng ấy, và tôi đã trải qua điều đó trước kia. Có lẽ những chương trình truyền hình đã cố gắng hết sức để khiến tôi tin rằng điều này là bình thường. Nhưng tôi sẽ không bị quá khứ làm suy sụp. Tôi sẽ thích nghi. Tôi sẽ tìm thấy tình yêu trong vầng hào quang của sự thật chứ không phải trải nghiệm nữa. Chỉ khi đó tôi mới tôi luyện được bản thân và thực sự biết cách yêu thương. Đây chính là câu thần chú của tôi. Là ân huệ của tôi.

Chẳng ra sao cả. Tôi chỉ nghĩ đến Judah khi Johan hôn tôi, chạm vào cơ thể tôi. Tôi chỉ nghĩ đến Judah khi cơ thể của Johan chậm chạp di chuyển bên trên cơ thể tôi với niềm say mê cạn kiệt. Tôi chỉ nghĩ đến Judah, nam thần trong mộng ảo của tôi. Johan không hề nhận ra sự lơ đãng ấy. Anh ấy quá chú ý đến cách tôi cười, đến đường cong đôi chân tôi, những thứ mà anh vẫn thường khen ngợi. Anh ấy nghĩ rằng tôi là cô gái mạnh mẽ, và rằng tôi mạnh mẽ nên tôi thật đẹp - cứ như hai yếu tố đó đi cạnh nhau không rời. Một người đàn ông luôn coi trọng sức mạnh và năng lực của phụ nữ, đồng thời cười nhạo những cô gái trẻ diễu qua phố trên những đôi giày cao gót thời thượng. Đôi khi tôi nghĩ anh ấy coi tôi như một người bạn đồng hành chứ không phải người tình. Tôi trao cho anh sự thân thiết, thứ khiến tôi cảm thấy tính nữ trong mình như giảm bớt đi. Nhưng dù sao thì chúng tôi vẫn bên nhau, và anh cũng không hề chất vấn tôi.

Chúng tôi đã ăn không biết bao nhiêu là đồ hải sản, và dành thời gian ngồi trên con thuyền đánh cá của chú anh ấy. Tôi chẳng bận tâm tới dòng nước. Tôi sợ hãi nó y như mẹ tôi. Nhưng tôi quá xấu hổ đến nỗi không dám phủ nhận nỗi sợ đó - tôi là ai, người phụ nữ đã dám trói một gã đàn ông nặng gần một trăm cân và hành hạ hắn ta suốt hai tiếng đồng hồ. Vậy nên cứ khi nào rảnh tôi lại đi ra biển cùng anh. Tôi nhận ra mình đang thỏa hiệp với một mối quan hệ mà tôi không coi trọng. Tôi quá nhu nhược. Tôi khao khát biết bao được là người có ích, chứ không chỉ ngồi vu vơ trên những boong tàu, trong vòng tay của Johan, ngắm nhìn thế giới lướt qua trong sắc màu mờ ảo.

Đã được năm tháng kể từ khi chúng tôi bắt đầu mối quan hệ của mình với những món cá hồi chiên đen, cá hồi nướng, cá hồi sốt xoài, cá hồi lemonaise. Tôi nghĩ mình sẽ phát điên mất.

Judah báo sẽ tới thăm. Johan lắng nghe tôi kể về tình bạn giữa chúng tôi, sự căng thẳng hiện rõ giữa hai hàng lông mày trắng của anh. Khi nói đến chuyện Judah ngồi xe lăn, nhìn anh nhẹ nhõm trông thấy. Đối với Johan, người đàn ông thô kệch có làn da rám nắng, một chiếc xe lăn không phải là mối đe dọa. Anh cứ nhất định phải mời bằng được Judah lên tàu chơi một ngày và thưởng thức món cá hồi nướng ở vịnh Sound. Khi tôi nhắn tin, Judah tỏ ra rất ngạc nhiên.

Tôi không hề biết cậu đang hẹn hò cơ đấy!

Tin khá mới đấy, tôi nói dối.

Tôi nghĩ mình nên nhắn cho Judah rằng tôi rất mong được gặp cậu ấy, nhưng tôi không chắc mình có ý đó.

Điều đó làm tôi mỉm cười. Vài ngày sau, tôi đến đón Judah ở sân bay, cậu ấy nở nụ cười tươi rói với làn da rám nắng rắn rỏi.

“Trông cậu kìa, đúng kiểu tay chơi California rồi đấy!”

“Tay chơi hả”, cậu ấy nói lúc tôi cúi người xuống ôm. Cậu ấy mặc chiếc quần bò nhạt màu và áo phông trắng bó sát. Không còn dáng vẻ của cậu bé nghèo đến từ khu Xương nữa, cậu ấy giờ trông khỏe khoắn hơn hẳn. Tôi giúp cậu ngồi vào ghế trước chiếc xe Jeep của tôi, mắt tôi dõi tìm những dấu vết của một hình bóng dấu yêu chưa từng tồn tại. Khi chiếc xe lăn đã được gập gọn đặt trong thùng xe và xe đã lăn bánh, tôi quay sang cậu ấy và thấy cậu đã nhìn tôi từ bao giờ.

“Cậu trông khác quá, không thể tin là cậu đã thay đổi nhiều đến thế”, cậu ấy nói.

“Cậu cũng thế”, tôi nói. “Như thể một khi đã bước chân ra khỏi khu Xương, cậu được tự do trở thành con người thật của cậu vậy.”

“Có lẽ thế”, cậu ấy suy tư. “Hoặc có thể chỉ là chúng ta trưởng thành lên như một lẽ tất nhiên.”

“Phải rồi”, tôi đùa. “Giống như cậu chẳng thể nào có làn da rám nắng như vậy nếu cứ ở khu Xương đâu.”

Cậu ấy cười, cái cách cười yêu dấu mà tôi vẫn còn lưu giữ trong tâm trí, một cảm giác ấm áp bao trùm lên cơ thể tôi đến tận những ngón chân.

Khi quay trở lại căn hộ của tôi, Judah một mực đòi tự đi xe lăn lên con đường dốc vào trong thang máy tòa nhà. Mùi nước tiểu thoáng qua bên trong thang máy làm tôi ngượng, còn cả cái gói McDonald rỗng bốc mùi dầu mỡ mà ai đó đã vứt chỏng chơ bên ngoài thang máy tầng mười hai nữa. Judah không có vẻ gì là để ý đến chúng. Khi tôi mở cửa căn hộ, Judah chờ tôi vào trước rồi mới đi theo sau. Cậu ấy ngắm nhìn xung quanh căn hộ như thể đây là lần đầu tiên nhìn thấy chúng. Bức tường màu xanh cổ vịt của tôi treo những bức tranh phong cảnh Seattle mà tôi mua ở chợ đường Pike. Chiếc sofa sọc đen trắng tôi mua lại của người hàng xóm khi họ chuyển đến Baltimore. Những chậu cây mơn mởn mà tôi treo trên giá sách và ngưỡng cửa sổ. Ánh mắt cậu lưu lại lâu nhất là ở những cuốn sách xếp thành chồng khắp nơi được bọc bằng giấy màu sặc sỡ của tôi. Cậu hít một hơi và thở dài đầy mãn nguyện.

“Gì vậy?” Tôi hỏi.

“Tôi thích nơi cậu sống”, cậu ấy nói. “Tôi thích cách cậu sửa sang nơi này, có cảm giác thân thuộc như là nhà vậy.”

Tôi vui khi cậu ấy để ý đến điều đó, Johan chẳng bao giờ để tâm đến những điều làm nên sự nữ tính của tôi, như bộ móng tay mới sơn hay mái tóc mới cắt tỉa. Nhưng nếu tôi mà bắt được một con cá to bằng cái cần câu lấp lánh mà anh ấy tặng cho tôi thì, hỡi ôi!

“Cậu thích cá hồi không?” Tôi hỏi. “Tôi định nấu bữa tối với cá hồi.”

“Cũng được thôi.” Cậu ấy nhún vai. “Nhưng tôi muốn đưa cậu đi ăn ngoài. Bạn trai cậu có đồng ý không?”

Tôi nhăn nhở với Judah, cố nén không cười thật tươi. “Cậu là người bạn lâu năm thân thuộc nhất của tôi cơ mà, Judah Grant. Mặc kệ Johan đi.”

Chúng tôi đến một nhà hàng Ấn cách đó vài khu nhà. Tôi muốn gọi một chiếc taxi nhưng Judah lắc đầu, “Tôi muốn ngắm thành phố thế này cơ.”

Nhà hàng xếp cho chúng tôi ngồi ngoài trời, bên cạnh khung cảnh nhộn nhịp của thành phố. Không khí đượm mùi cà ri xanh và đỏ được mang tới trong những khay thức ăn lớn. Tôi vội vã ăn món cà ri bò, thật nhẹ nhõm khi được ăn món gì đó không phải hải sản. Chúng tôi cười và trò chuyện suốt bữa ăn, Judah kể cho tôi nghe chuyện về ngôi trường cậu ấy đang dạy ở Los Angeles. Khi món tráng miệng được đưa tới - là món bánh pudding gạo phủ nho khô trong hai chiếc ly bạc - khuôn mặt Judah bỗng trở nên nghiêm nghị.

“Margo, tôi sẽ quay về khu Xương.”

Tôi làm rơi chiếc thìa của mình. Nó rớt xuống sàn kêu lách cách, làm tôi phải cúi xuống nhặt.

“Judah... đừng.”

Tôi nói với sự dứt khoát đến nỗi chính tôi cũng lấy làm kinh ngạc. Judah nhướn lông mày lên đầy vẻ thích thú, cậu liếm thìa rồi nhúng nó vào ly.

“Ừm, đấy không hẳn là quyết định của cậu mà.” Tôi không bỏ qua tiếng cười trong giọng nói của cậu. Cậu ấy biết lời tuyên bố này sẽ làm tôi bẽ bàng. Cậu ấy chọn đúng thời điểm để không làm hỏng bữa tối của tôi.

“Tại sao?” Tôi hỏi. “Chúng ta đã rời xa nơi đó mãi mãi rồi. Chúng ta đã thề là không bao giờ trở lại.”

Cậu ấy nói với tôi một từ duy nhất, và sống lưng tôi bỗng lạnh toát.

“Cốt tủy.”

Tôi cảm thấy khu Xương như một người bằng xương bằng thịt, đứng lù lù sau lưng tôi, chờ đợi một câu trả lời.

“Lĩnh vực tôi dạy khá được ưa chuộng”, cậu ấy nói. “Tôi có thể dạy ở bất kỳ đâu tôi muốn, nhưng tôi muốn đem khả năng của mình về cống hiến cho khu Xương. Ở đó cần những giáo viên tốt, cậu còn nhớ mà.”

Cậu ấy nói vậy như để làm suy chuyển ý định của tôi, nhưng lại càng làm tôi thấy phẫn nộ với nơi đã từng là nhà của chúng tôi. Judah nói đúng. Cậu ấy có thể dạy học ở bất cứ đâu. Nhưng sao phải phí phạm cuộc đời ở khu Xương với những kẻ luôn bào chữa vô ích ở đó?

“Sao cậu không đến đây với tôi? Như chúng mình đã lên kế hoạch từ nhiều năm trước?”

“Để tôi nhìn cậu và Johan sống hết đời ở đây à?”

Không hiểu sao tôi cảm thấy có chút gì đó cay đắng trong giọng nói của cậu.

“Johan và tôi không nghiêm túc với nhau đến vậy. Đằng nào anh ấy cũng phải quay trở lại Nam Phi.” Và như thể đang tự trấn an mình, tôi nói thêm, “Anh ấy đang dùng thị thực diện lao động thôi.”

“Mẹ tôi bị cao huyết áp, bác sĩ kê cho bà ấy đủ mọi loại thuốc. Không biết bà ấy còn sống được bao lâu nữa, tôi muốn dành thời gian bên bà.”

Tôi nghĩ đến cô Delaney và chợt thấy mềm lòng. Nếu tôi có một người mẹ như cô Delaney, có lẽ tôi sẽ chẳng bao giờ rời khỏi khu Xương.

“Khi nào?”

“Sau kỳ nghỉ lễ. Tôi đã báo cho trường biết rồi.”

“Tôi không thích điều này.”

“Tôi biết.” Cậu ấy nhoài người qua bàn, những ngón tay của cậu lướt trên những đốt tay của tôi.

“Hãy đi cùng tôi.” Cậu ấy nói.

Tôi kinh ngạc. Bởi cả ý nghĩ đó, lẫn việc mà cậu ấy đề nghị. Trong giây phút ấy, tôi nghĩ cảm xúc cậu ấy dành cho mình đã thay đổi.

Trước khi tôi kịp trả lời, điện thoại của tôi bỗng rung lên từ trong túi sách. Ai đó đã gọi đến năm cuộc. Là Johan.

“Em nghe.” Tôi nói ngay khi ấn nút nghe.

“Chào cục cưng.” Johan đáp, chất giọng đặc trưng của anh tuôn trào qua loa điện thoại. Anh ấy không hay gọi tôi là cục cưng, thường là Margie, Margo, và Mar, tôi ghét chúng. Phải chăng sự có mặt của Judah làm anh ấy cảm thấy bất an?

“Anh không biết em có muốn đưa bạn em đến thuyền chơi tối nay không? Chúng mình có thể đưa cậu ấy đi chơi và làm vài ly, nhé.”

Tôi liếc về phía Judah ở phía bên kia bàn, bỗng nhiên cảm thấy khó chịu vì cách Johan ngắt câu với nhé.

Phải không, nhé.

Chúng mình phải đi mua ít hạt tiêu xay mới, nhé.

Nhớ là tối nay chúng mình có hẹn ăn tối với dì anh đấy, nhé.

“Tối nay không được rồi. Judah cảm thấy không được khỏe cho lắm.”

Johan nghe có vẻ thất vọng, nhưng vẫn nói rằng anh hiểu.

Khi tôi cúp máy, Judah thõng người xuống ghế và giả vờ như bị ốm.

“Tôi không biết là mình bị ốm cơ đấy, nhưng mà vì cậu vừa nhắc chuyện đó...”

“Im đi!” Tôi vặc lại. “Tôi muốn cậu chỉ thuộc về mình tôi tối nay thôi. Vậy cũng không được sao?”

“Không”, cậu ấy trả lời. Bầu không khí bỗng trở nên nặng nề. Cả hai đứa mắt như ngấn lệ, còn cử chỉ thì cứng nhắc và vụng về. Giữa Judah và tôi chưa bao giờ có khoảnh khắc nào kỳ lạ thế này. Judah ra hiệu cho người bồi bàn, rồi chúng tôi vội vã lao mình vào cơn mưa.

Đến lúc về tới tòa nhà tôi ở, quần áo chúng tôi đã ướt nhẹp, tay tôi đau nhức, mỏi nhừ vì phải đẩy xe cho Judah qua những sườn dốc trên đường phố Seattle. Chúng tôi run rẩy trong thang máy, phá lên cười vì lớp trang điểm chảy thành vệt trên mặt tôi và đầu ti của Judah đang hiện rõ mồn một qua lớp áo trắng. Tiếng cười giòn tan như rung chuyển cả hành lang, rồi bỗng im bặt. Johan đang đứng trước cửa nhà tôi, tay lóng ngóng cầm một chai rượu vang.

“Xin chào, người đẹp.” Anh ấy nói, kéo tôi vào lòng và hôn tôi. Tôi cảm thấy cơ thể mình cứng lại, rồi cố gắng để nới lỏng. Người anh ấy ngập mùi nước hoa, nhưng tôi vẫn có thể ngửi thấy thoang thoảng mùi tanh của biển cả dưới tầng hương ấy. Tôi xoay người ra xa khỏi Johan và quay lại nhìn, Judah đang quan sát chúng tôi với biểu cảm kỳ lạ trên khuôn mặt.

hát hành: Phúc Minh Books Nhà xuất bản: NXB Văn Học 11/2017 Nguồn: tve-4u ebook©vctvegroup PHH
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Tarryn Fisher

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.