Cốt Tủy

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 172 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 50

❊ ❊ ❊

Một tuần sau, tôi lái xe trở lại khu Xương để đón Judah và đưa anh đến sân bay SeaTac.

“Mọi thứ ổn chứ?” Tôi hỏi khi chúng tôi rẽ vào làn đường cao tốc. Trời ấm áp và tóc tôi đang bay lòa xòa quanh mặt.

“Ổn cả, anh sẵn sàng quay trở lại rồi.”

“Tuyệt”, tôi nói. Nhưng chẳng tuyệt chút nào, việc Judah quay trở lại khu Xương giống như một điềm gở. Nếu khu Xương mời gọi Judah quay trở lại nơi ấy được, thì nó có thể làm gì với tôi?

“Em có ý khác. Em ghét việc anh trở lại nơi đó.”

“Phải rồi.”

Chúng tôi không trò chuyện nhiều sau đó, nhưng khi đi qua cây cầu dẫn vào Seattle, anh ấy hỏi tôi một điều làm tôi dựng tóc gáy.

“Có phải em đã làm điều gì xấu không? Có phải vì thế mà em không muốn quay trở lại khu Xương?”

“Tại sao anh lại nói thế?” Tôi xém chút nữa thì húc phải một chiếc xe rồi quẹo lại về làn xe của mình. Tôi nhấn chân ga.

“Khi anh hỏi em về điều đó ở California, em đã bỏ chạy. Còn không nói lời tạm biệt.”

“Có nhiều hơn một lý do khiến em làm như vậy.” Tôi vừa nói, vừa nghĩ về Erin/ Eryn/ Eren.

“Margo, hãy nói cho anh biết em đã làm gì... Mà em đang chạy xe rất nhanh đấy.”

Tôi đổi làn, rồi lại đổi làn lần nữa. Tôi có thể thay phần trên cơ thể Judah đang căng lên. Tôi tạt đầu một chiếc xe bán tải khiến người tài xế bấm còi inh ỏi.

“Em đã giết Vola Fields và Lyndee Anthony. Em đã giết một thằng cha đang cố cưỡng bức một cô gái trong con hẻm nhỏ.” Tôi chần chừ một lúc trước khi nói thêm. “Và em đã cố giết Leroy Ashley.”

Anh ấy im lặng một lúc rất lâu. Xe cộ bắt đầu đông dần. Tôi chạy xe chậm lại, nhưng tôi muốn tiếp tục lái, tôi muốn đi thật nhanh.

“Leroy Ashley là ai?”

“Một tên chuyên cưỡng bức phụ nữ.”

“Nhưng mà, em vẫn chưa giết hắn ta đấy chứ?”

Tôi liếc nhìn anh, còn anh nhìn tôi chằm chằm.

“Chưa.”

Tôi cảm thấy một sự nhẹ nhõm.

“Làm sao mà em biết?”

“Biết cái gì cơ Judah?” Tôi vén mấy sợi tóc vương trên mắt, câu hỏi của anh làm tôi phát bực.

“Rằng hắn ta là kẻ chuyên cưỡng bức!”

“Chuyện dài lắm”, tôi nói. “Nhưng mà em biết.”

Anh xoa tay vào cằm, nhìn ra ngoài cửa sổ rồi lại nhìn tôi. Nếu có thể đi lại được thì có lẽ anh đã yêu cầu tôi dừng xe rồi mở cửa bỏ đi rồi.

“Tại sao hả Margo? Tại sao em không báo cảnh sát?”

Tôi cười phá lên, “Anh đùa em à? Sau những gì xảy ra với Lyndee ư? Judah, sao anh còn nói với em chuyện này chứ?”

“Tại sao em lại phải giết bọn họ? Em có thể...” Anh ấy đang nói đến những người phụ nữ kia chứ không phải Leroy. Có lẽ là vì tôi vẫn chưa giết hắn ta.

“Có thể gì nào? Bảo họ ngồi xuống và có một buổi trò chuyện nhỏ thân mật về những gì họ đã làm sao?”

“Có thể... nghe có lý hơn là lấy đi mạng sống của họ đấy.”

Tôi ngẫm về điều đó. Rất có thể là lần đầu tiên tôi suy nghĩ như vậy. Tại sao tôi lại phải giết họ?

“Em không có chứng cứ”, tôi đáp. “Cảnh sát cũng sẽ chẳng đả động gì đâu. Em tin vào công lý ngay tức thì.”

Anh đấm mạnh vào bảng đồng hồ trước mặt và siết chặt nắm tay khi nghiến răng nói với tôi. “Em không phải là luật pháp. Em không có quyền thực thi công lý của riêng em lên loài người. Làm sao mà em lại hành động ngu ngốc đến vậy?”

“Ngu ngốc?” Tôi cảm thấy xa lạ khi thốt lên từ đó. Lưỡi tôi tê cứng với những điều mình vừa thú tội. Tôi chưa bao giờ coi những việc mình làm là ngu ngốc. Tôi chưa bao giờ nghĩ về chúng... Chỉ là... tôi chỉ làm theo những gì cơ thể tôi mách bảo. Tôi hành động như một người đã cắt đứt mọi liên hệ với tâm trí và chỉ tin cậy vào sự chỉ dẫn của một thế lực sâu kín hơn. Nó tương tự như một sự chiếm hữu.

“Có thể...” Tôi nói. Thậm chí với bản thân mình, giọng nói của tôi nghe cũng lấp lửng. Những lời tôi nói làm kích động Judah khiến anh trở nên tức giận hơn. Con ngươi của anh đảo quanh tròng mắt làm anh trông như phiên bản hoạt hình của chính mình. Đôi mắt không bao giờ nói dối. Chúng không thể hiện thứ cảm xúc mà chúng ta tự thuyết phục bản thân hay thuyết phục người khác rằng ta đang trải qua - mà là những xúc cảm thực sự. Bạn có thể lắng nghe những lời nói, nhưng cũng có thể lắng nghe những đôi mắt.

“Sao anh lại nổi giận với em? Anh bỏ em đi cơ mà.”

Nhưng anh ấy không nghe tôi nói nữa. Anh ấy đang xâu chuỗi lại các sự việc.

“Đó là lý do vì sao em lại ở trong bệnh viện. Em suýt nữa đã tự lấy mạng mình.” Anh nói.

“Nói tiếp đi”, tôi tiếp lời. “Cứ tùy ý xỉ vả em ngu ngốc. Em nên báo cảnh sát như thế nào, dành sự trừng phạt lên những kẻ tội đồ cho nền luật pháp không tì vết. Nhưng cả anh và em đều biết thực sự luật pháp là như thế nào. Chúng ta đang sống ở thế giới mà trẻ em không được bảo vệ khỏi bố mẹ của chúng. Nơi mà ta có thể làm đau người khác vì họ từng một lần làm đau ta.”

Những điều tôi vừa nói ra hoàn toàn là sự thật, ít nhất là với tôi. Bọn họ tồn tại dưới hình hài những kẻ xấc xược và ngu dốt - như Vola và Lyndee. Ít nhất thì tên Leroy còn biết hắn đang làm gì. Hắn ta chờ đợi để bị bắt. Dù cho hắn không hề biết điều ấy.

Tôi muốn thực hiện kế hoạch của mình, nhưng lần này tôi sẽ không hành động bốc đồng. Tôi sẽ không phạm sai lầm. Tôi thầm nghĩ, với chút hổ thẹn thoáng qua, rằng tôi là một kẻ sát nhân đang tiến hóa. Chúng tôi đã đến sân bay. Tôi giúp anh ra khỏi chiếc xe Jeep và ngồi vào xe lăn. Khi tôi cúi xuống nói lời tạm biệt, mắt anh ấy nhòe đi.

“Tại sao mọi chuyện lại đi đến nước này, Margo?” Anh hỏi.

Tôi hôn lên trán anh, “Cưng à, em là kẻ điên mà.”

Tôi nhìn người tiếp viên đưa anh đi. Anh không quay lại nhìn tôi, tôi nghĩ đó là điều tốt. Có lẽ mọi chuyện giữa chúng tôi đã kết thúc mãi mãi. Tôi cảm thấy tự hào. Như là tôi đã có thể kiểm soát được cuộc đời mình và rời xa Judah bất cứ khi nào tôi cần. Bác sĩ Elgin cho rằng sự tồn tại của Judah không tốt cho tôi. Tôi tạo ra anh như thể tạo ra một ai đó giúp tôi đối mặt với những điều xấu xa, tệ hại trong đời. Nhưng điều đó không còn đúng nữa. Tôi đã kiểm soát được cuộc đời của chính mình. Tôi không cần Judah. Chỉ là tôi thích sự hiện diện của anh ấy ở đó. Ngay khi về đến nhà, tôi đã gọi cho bác sĩ Elgin.

“Tôi đã gặp Judah”, tôi nói với cô ấy. “Anh ấy không hiểu tôi nữa rồi.” Bác sĩ hỏi tôi đã uống thuốc chưa, và bảo tôi đến gặp cô ấy ngay.

Leroy cho rằng hắn ta đã thắng. Phần lớn đàn ông cho rằng họ được sinh ra với tấm huy chương vàng gắn với của quý của mình. Kẻ thắng làm vua! Howard đã nghĩ như vậy khi ông ta lấy trộm chiếc quan tài nhỏ từ “hố đen sự sống”. Tôi vẫn chưa bỏ qua cho Howard, và cả Leroy nữa. Leroy Ashley không biết tôi đã sống sót sau thử thách nhỏ nhoi đó với ý chí mạnh mẽ hơn trước. Hắn ta chạy trốn, nhưng tôi sẽ tìm bằng được hắn. Nếu hắn biết được sự giận dữ trong tôi, hẳn là hắn sẽ chuẩn bị kỹ lưỡng. Có lẽ hắn sẽ mua một khẩu súng, hoặc gạt hết đi những ly rượu vodka hắn uống thay cho bữa sáng. Hắn sẽ ngắm nghía kỹ những vết bỏng trên cơ thể mình và nhớ rằng da hắn đã nổ bôm bốp như thịt lợn xông khói khi tôi gí bật lửa vào da thịt hắn. Lần này tôi không cần phải theo dõi hắn. Tôi không cần hàng giờ để lên kế hoạch nữa. Tôi biết chắc chắn mình muốn làm gì hắn. Nợ máu phải trả bằng máu. Không phải món nợ với tôi. Tôi không trả thù vì những gì hắn đã làm với mình, mà vì những cô gái hắn đã hủy hoại cuộc sống. Bởi vì không ai có thể hủy hoại cuộc đời người khác và làm thinh bước qua như không có chuyện gì. Quả báo cuối cùng cũng sẽ tới.

hát hành: Phúc Minh Books Nhà xuất bản: NXB Văn Học 11/2017 Nguồn: tve-4u ebook©vctvegroup PHH
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Tarryn Fisher

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.