Cốt Tủy

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 172 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 48

❊ ❊ ❊

Johan nghỉ lại lâu hơn là tôi muốn. Nói điều này về chính bạn trai của mình nghe có vẻ kỳ lạ, nhưng sự thật là như vậy. Khi tôi mang rượu vang vào phòng, cả hai người họ đều dịu đi. Johan tán chuyện về những con tàu đánh cá và mẻ cá bắt được hôm nay, trong khi Judah thì gật gù và thi thoảng lại nở nụ cười. Khi cuộc trò chuyện thưa dần cùng thời gian, Judah nói rằng cậu ấy sẽ đi ngủ và để hai chúng tôi có thời gian riêng tư. Tôi ném cho cậu ấy cái nhìn khinh bỉ nhất, trong lòng tự thấy xấu hổ với những suy nghĩ về Johan. Judah chỉ thi thoảng mới ở lại đây thôi, tôi nghĩ.

Tôi nhìn theo đến khi cậu ấy đẩy xe vào phòng ngủ của tôi và đóng cửa lại. Johan nhìn về phía phòng ngủ một cách khác lạ. “Tối nay có vẻ lạnh quá.”

“Em mệt rồi.” Tôi nói. Anh gật đầu. Tôi bước về cánh cửa phía trước anh và mở nó ra, cố gắng kìm nén tội lỗi của mình. Tôi chỉ muốn anh ấy biến đi, vậy tại sao tôi lại ở bên một người tôi chỉ mong biến mất?

Anh hôn tôi ngay bậc cửa, nhưng tôi lui lại, bước ra hành lang và đóng cánh cửa phía sau lưng để cả hai nói chuyện riêng tư.

“Có chuyện gì sao?” Anh ấy nói.

“Tại sao tối nay anh lại đến đây?”

Anh ấy trông thật ngượng ngùng, hết nhìn qua vai lại nhìn xuống hành lang, như thể chỉ muốn xông vào thang máy.

“Anh chỉ muốn gặp em thôi”, anh nói. “Như vậy cũng không được sao?”

“Em đã nói là cuối tuần này em bận rồi mà.”

“Nhưng trông em đâu có vẻ gì bận, chỉ là anh... Anh nghĩ em đang hẹn hò với ai đó.”

Tôi bắt đầu thở gấp. Anh ấy không nhận ra điều đấy sao? Chắc chắn anh ấy đã nhận ra có điều gì đó giữa Judah và tôi. Tôi thấy tức giận - loại cảm giác tức giận khiến tôi làm những điều ngu ngốc. Nhưng chia tay với Johan không phải việc ngu ngốc - đó là việc cần phải làm. Giống như vứt bỏ đi những bộ quần áo không còn mặc vừa.

Một cánh cửa ở hành lang bật mở, người hàng xóm của tôi bước ra và đi về phía ống xả rác với túi rác to bự bốc mùi. Tôi đợi cho đến khi ông ta quay trở lại căn hộ. Tôi nhìn về phía Johan.

“Em yêu người khác rồi.”

Johan nhìn tôi đầy băn khoăn. Tôi không thể trách anh ấy.

“Chúng mình chia tay đi.” Tôi nói. Anh ấy định phản đối nhưng tôi đã không cho anh nói. “Anh có nói gì cũng không thể làm em suy nghĩ lại đâu. Không phải, em không có ý như vậy, hoặc là anh đang tỏ ra hấp tấp. Em không hề. Thị thực của anh sẽ sớm hết hạn. Anh sẽ phải trở về nước. Em sẽ không đi cùng anh, Johan.”

Anh ấy nghẹn lời. Tôi có thể thấy điều đó trên gương mặt anh. Cuối cùng, anh khẽ gật đầu và bước đi. Ngay tức khắc tôi cảm thấy thanh thản.

Khi quay trở lại phòng và chốt then cửa, tôi nhìn về phía cánh cửa phòng ngủ của mình. Đèn đã tắt, hẳn là Judah đã lên giường đi ngủ. Tôi tắm rửa qua loa rồi cuộn mình trên sofa với chiếc điện thoại. Sau đó, không suy nghĩ nhiều, tôi nhắn tin cho Judah.

“Cậu còn thức không?”

Tôi mím chặt môi cho đến khi điện thoại rung lên.

“Tôi đang thức.”

Tôi giấu mặt vào gối một lúc, rồi tiếp tục nhắn tin.

“Xin lỗi, tôi nghĩ anh ấy đang ghen. Anh ấy đến chỉ để kiểm tra xem cậu thế nào.”

Cậu nhắn lại ngay.

“Tôi chắc chắn là cơn ghen của anh ấy đã giảm đi đáng kể khi nhìn thấy chiếc xe lăn của tôi.”

“Điều đấy có gì khác chứ. Cánh tay cậu to hơn anh ấy.”

“Chiếc xe lăn còn nặng hơn cả đống cá ấy!”

Tôi cười khúc khích và nằm dựa lưng vào ghế để tiếp tục nhắn tin.

“Tôi chia tay với anh ấy rồi.”

Những dấu chấm trong mục chat cứ hiện lên, rồi biến mất, rồi lại hiện lên như thể cậu ấy không biết nhắn tin lại như thế nào.

Và rồi...

“Thế thì tốt. Giờ thì tôi có thể hôn cậu.”

Tôi nghẹn bởi đống nước miếng trong cổ họng. Người tôi nóng lên, và trong tích tắc tôi cảm thấy như vừa mới chạy bộ qua cánh đồng cảm xúc trải dài năm dặm. Tôi đứng dậy đi qua phòng khách, và dừng lại trước cửa phòng ngủ, hơi ngập ngừng một chút trước khi mở nó ra.

Tôi có thể thấy dáng hình cậu ấy dưới lớp chăn và ánh sáng phát ra từ màn hình chiếc điện thoại cậu đang cầm.

“Judah”, tôi gọi. Cậu ấy làm rơi điện thoại vào mặt và kêu lên nhăn nhó. Tôi cười phá lên và nhảy lên giường. Tôi leo luôn lên người cậu ấy. Judah cầm điện thoại lên, nhưng ngay khi hiểu ra điều tôi đang làm, cậu ném điện thoại lên chiếc bàn đầu giường. Ánh sáng chiếu vào le lói từ phòng bếp. Khuôn mặt cậu lo lắng... không, là chăm chú. Tôi cúi người xuống cho đến khi cơ thể chúng tôi chạm vào nhau và tôi hôn cậu ấy. Nụ hôn đầu giữa tôi và Johan khá là lúng túng, hai đôi môi phải chậm chạp dây dưa với nhau mãi cho đến khi bất chợt tìm được chung nhịp.

Nhưng với Judah, cảm xúc đến thật tự nhiên cứ như chúng tôi đã hôn nhau rất nhiều lần rồi. Sự nghi ngờ trong tôi dâng lên và tôi bắt đầu lùi lại, nhưng Judah vòng tay ôm tôi và giữ tôi ở đó. Cả hai đều có mùi của thuốc đánh răng và dầu gội đầu. Cậu ấy vỗ về lưng tôi khi chúng tôi hôn nhau - đôi môi cậu ấy uyển chuyển và lưỡi đưa thật nhịp nhàng. Tôi cảm nhận được cậu đã cứng lên bên dưới đùi tôi, và tôi biết nếu tôi chạm vào mình bây giờ, tôi sẽ ướt. Khi đã chắc chắn tôi sẽ không rời đi nữa, cậu ấy đưa tay lên phía hông của tôi và chậm chạp xoa theo vòng tròn, rồi cứ lặp lại như vậy. Cậu miết hai cơ thể vào nhau, như để tuyên bố rằng mọi bộ phận trừ đôi chân của cậu đều hoạt động tốt. Tôi rên rỉ bên đôi môi cậu, không chỉ để cảm nhận sức nặng của cậu ấy bên trong tôi, mà còn để biết cái cảm giác được kết nối sâu sắc với người mà tôi yêu.

Tôi chỉ còn mặc độc chiếc áo phông và quần nhỏ. Tôi nhấc hông lên để cởi chiếc quần ngủ của cậu ấy xuống. Cậu nhún người và nhanh chóng đưa tôi lên trên cơ thể cậu ấy.

“Khốn kiếp”, tôi nói. “Nếu cậu có thêm một cái này nữa thì cậu có thể đi bằng nó đấy.” Cậu ấy tét vào mông tôi, trong phòng quá tối nên tôi không nhìn ra được cậu có đang mỉm cười hay không. Sau đó, chúng tôi không nói gì nữa. Cả hai chỉ di chuyển... cô gái xấu xí cùng với chàng trai tàn tật.

Sáng hôm sau, chúng tôi ở trên giường cho đến khi chuông điện thoại của tôi bắt đầu reo lên không ngớt. Tôi đã cố lờ chúng đi, nhưng tiếng chuông vẫn tiếp tục réo rắt, tôi rón rén cầm điện thoại lên và nhìn vào màn hình.

“Là Johan”, tôi nói với Judah. “Anh ấy muốn gặp em để nói chuyện.”

Tôi cắn móng tay, cảm nhận thấy sự nặng nề từ Johan. Hẳn là anh ấy đã thức giấc với cái nhìn hoàn toàn mới về sự bùng nổ của tôi tối qua. Nhưng tôi không muốn nói về điều đó. Tôi không muốn dành hàng giờ lau dọn đống bộn bừa từ cảm xúc của chúng tôi. Kết thúc rồi, giống như Johan nói. Không còn quan trọng nữa.

“Có lẽ em nên đi gặp anh ta.” Judah nói. Tôi lắc đầu.

“Bây giờ anh đang ở đây, và em muốn ở bên cạnh anh. Anh ấy có thể chờ.”

Anh nhìn chăm chú vào khuôn mặt tôi, nhưng tôi đã học được cách che giấu cảm xúc rất thuần thục.

“Em có muốn nói về chuyện xảy ra tối qua không?” Tôi hít hà mùi hương từ làn da của anh. Nép má vào khuôn ngực anh, tôi lắc đầu. “Em thà làm lại điều đó một lần nữa, và không nói một lời gì về nó.”

“Được rồi”, Judah nói. “Nhưng trước tiên em phải làm bữa sáng cho anh đã.”

“Tuyệt. Em có bánh quế đông lạnh và nước cam đóng hộp.”

hát hành: Phúc Minh Books Nhà xuất bản: NXB Văn Học 11/2017 Nguồn: tve-4u ebook©vctvegroup PHH
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Tarryn Fisher

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.