Cưới Chớp Nhoáng Yêu Sâu Đậm – Mặc Thiếu Sủng Vợ Điên Cuồng

Lượt đọc: 28369 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2011
Thật là tàn nhẫn

❊ ❊ ❊

Cảnh Hiểu Trà không muốn làm lỡ buổi hẹn của Ôn Cẩm và Âu Nhất Hàm nên vội vàng từ chối: "Anh Ôn, chị Âu vẫn còn đang đợi anh đấy, anh mau đi đi."

"Không sao cả."

Giọng nói của Ôn Cẩm bình thản, trầm thấp, nhưng lại ẩn chứa sự bá đạo không thể nghi ngờ.

Anh lấy điện thoại ra, gọi ngay cho Âu Nhất Hàm: "Nhất Hàm, anh có chút việc đột xuất nên không thể đi ăn cùng em được."

Cuộc gọi chỉ kéo dài chưa đầy một phút là anh đã cúp máy.

Cảnh Hiểu Trà thấy anh đã gọi điện hủy hẹn với Âu Nhất Hàm thì cũng không nói gì nữa, dẫn anh cùng lên lầu.

Vừa mở cửa nhà ra, đã nghe thấy tiếng nước chảy róc rách vọng lại từ trong bếp. Cảnh Hiểu Trà chạy thẳng vào bếp, Trương Minh Huy vẫn đang đứng trước bồn rửa mặt, xối nước lên tay mình.

Bàn tay vốn lành lặn giờ đây đỏ ửng, sưng vù, cả bàn tay đã bị bỏng.

"Sao lại bị bỏng nặng thế này?"

Cảnh Hiểu Trà nhíu chặt mày nhìn Trương Minh Huy. Tay trái của thằng bé còn đang quấn băng, chỉ còn mỗi bàn tay này là lành lặn, thế mà giờ lại bị bỏng thành ra thế này.

Ánh mắt Trương Minh Huy khẽ dao động, cậu bé lí nhí đáp: "Cô ơi, cháu khát nước, định đun nước uống, không ngờ bất cẩn quá nên làm bỏng tay."

"Trong ấm đun nước chẳng phải có nước rồi sao? Sao cháu còn phải đun?"

"Cháu không nhìn ấm nước."

Trương Minh Huy có vẻ chột dạ, không dám nhìn vào mắt Cảnh Hiểu Trà.

Ôn Cẩm đi theo vào sau, ánh mắt lướt qua bàn tay của Trương Minh Huy: tay trái quấn băng, tay phải thì bỏng đỏ sưng tấy, ấm đun nước vứt dưới đất, nước lênh láng khắp sàn.

"Cháu giỏi thật đấy, cầm ấm nước mà có thể làm bỏng tay ra nông nỗi này."

Giọng nói lạnh nhạt của Ôn Cẩm vang lên sau lưng Cảnh Hiểu Trà, anh cúi người nhặt ấm nước lên.

Trương Minh Huy thấy Ôn Cẩm thì ánh mắt co rút lại, cậu bé nhìn Cảnh Hiểu Trà đầy đáng thương, mắt đỏ hoe nói: "Cô ơi chúng ta đến bệnh viện đi, tay cháu đau quá."

Ôn Cẩm xách ấm nước tiến lên một bước, nhìn xuống Trương Minh Huy: "Cháu cầm ấm nước bằng tay phải hay tay trái?"

Trương Minh Huy mím môi, không trả lời.

Cảnh Hiểu Trà giải thích thay cho cậu bé: "Anh Ôn, tay kia của nó còn quấn băng, chỉ có thể dùng tay phải thôi."

Ôn Cẩm nhếch môi cười: "Thế thì thú vị rồi đây. Cháu cầm ấm nước là định mang ra ngoài đổ vào cốc chứ gì? Vậy mà cháu lại làm đổ ngay trong bếp, hơn nữa cho dù là cầm không chắc làm rơi xuống đất đi chăng nữa, thì chỗ bị bỏng phải là chân của cháu mới đúng, sao lại là bàn tay cầm ấm nước của cháu được?"

Trong mắt Cảnh Hiểu Trà thoáng hiện vẻ nghi hoặc, cô cúi đầu nhìn bàn tay đang cầm ấm nước của Ôn Cẩm. Đúng như anh nói, nếu Trương Minh Huy bất cẩn làm rơi ấm nước...

Thì nước sôi đổ xuống đất bắn vào chân mới đúng, làm sao có thể bỏng vào tay được.

Cô bất chợt buông tay Trương Minh Huy ra, bước nhanh ra khỏi bếp, đến chỗ bàn học của Trương Minh Huy ở ngoài ban công.

Bài tập cô giao cho cậu bé lúc rời đi mới chỉ viết được một chữ cái đầu ngoệch ngoạc, sau đó cậu bé đã vứt bút sang một bên.

Trong bếp, Trương Minh Huy hận hận trừng mắt nhìn Ôn Cẩm, tất cả đều tại gã này, phá hỏng chuyện tốt của cậu.

Ôn Cẩm thản nhiên nhìn cậu bé. Lúc nãy vừa vào nhà, anh đã liếc thấy ban công có một chiếc bàn học, trên đó để giấy bút.

Anh biết rõ những thói hư tật xấu của Trương Minh Huy. Giờ thấy Cảnh Hiểu Trà cầm quyển vở, mặt lạnh tanh quay lại, Ôn Cẩm đã hiểu ra. Quả nhiên Trương Minh Huy vì không muốn làm bài tập, không muốn học hành mà tự làm hại bàn tay duy nhất lành lặn của mình.

Thằng nhóc này đúng là nhẫn tâm.

Đến cả bản thân mình mà cũng tàn nhẫn đến mức này.

"Trương Minh Huy, có phải cháu tự cho mình thông minh lắm không? Bị bỏng tay là có thể không làm bài tập, không học hành nữa à?"

Cảnh Hiểu Trà đi đến trước mặt Trương Minh Huy, lạnh giọng chất vấn.

"Cháu không có."

Trong mắt Trương Minh Huy rõ ràng lộ vẻ chột dạ, cậu không dám nhìn vào mắt Cảnh Hiểu Trà, nhưng vẫn bướng bỉnh không chịu thừa nhận.

Cảnh Hiểu Trà hừ lạnh một tiếng: "Giờ cả hai tay cháu đều bị thương không thể học, không thể viết chữ, thỏa thuận giữa cô và cháu cũng không còn hiệu lực nữa. Cô không thể giữ cháu ở đây ăn không ngồi rồi được, giờ cô đưa cháu về."

Vừa nghe thấy phải đưa mình về, Trương Minh Huy lập tức sốt sắng.

Chuyện này không giống như cậu nghĩ.

Ban đầu cậu cứ nghĩ chỉ cần làm bỏng tay là có thể tạm thời không phải làm bài tập, ở đây ăn không ngồi rồi.

Sao bây giờ lại biến thành muốn đuổi cậu về?

"Cô ơi, cháu không về đâu."

Trương Minh Huy túm chặt lấy tay áo Cảnh Hiểu Trà, cũng chẳng bận tâm đến bàn tay đang bỏng rát sưng tấy của mình nữa.

Nếu bị đưa về, người bà vốn chẳng thương yêu gì cậu sao có thể xót xa cho cậu chứ, chắc chắn vẫn sẽ bắt cậu làm lụng vất vả mỗi ngày thôi.

Cảnh Hiểu Trà sa sầm mặt, giọng điệu kiên quyết không thương lượng: "Thỏa thuận của chúng ta giờ đến một điều cháu cũng không làm được, cô có lý do gì để nuôi không cháu."

"Cô ơi, cháu sai rồi."

Trương Minh Huy lại là đứa dám nhận lỗi.

"Cháu sai ở đâu?"

"Cháu không nên vì không muốn làm bài tập mà làm bỏng tay mình. Cô ơi, cháu hứa với cô, sẽ không có lần sau nữa. Dù tay có bị bỏng, cháu vẫn có thể làm bài tập."

"..."

Cảnh Hiểu Trà ném cho cậu ánh mắt "quỷ mới tin cháu".

Trương Minh Huy nghiến răng, cầm lấy cuốn vở trên tay cô, chạy đến bàn học của mình, ngồi xuống viết.

Ôn Cẩm nhìn Trương Minh Huy đang chạy đi làm bài tập, rồi thu hồi ánh mắt, nhìn Cảnh Hiểu Trà bên cạnh, hạ giọng nói: "Em làm vậy là đúng, không thể dung túng cho nó được."

"Nếu không phải anh Ôn phát hiện ra, thì em đã bị nó lừa rồi."

Cảnh Hiểu Trà cảm thán nói.

Xem ra là quá lâu rồi cô không ở cùng Trương Minh Huy, nên không nhớ nổi Trương Minh Huy là một đứa trẻ xấu tính đến mức nào.

Ôn Cẩm cười cười: "Xem ra nó cũng có điểm yếu, chỉ cần em có phương pháp phù hợp thì vẫn có thể dạy dỗ nó nên người."

Lúc nãy Ôn Cẩm để ý thấy bàn tay của Trương Minh Huy rất thô ráp, trong lòng bàn tay còn có vết chai. Mà vừa nhắc đến chuyện đưa cậu về, nó đã không chịu rồi.

Xem ra nó rất muốn được ở lại chỗ Cảnh Hiểu Trà.

Ôn Cẩm và Cảnh Hiểu Trà ra khỏi bếp, đi tới phòng khách. Trương Minh Huy cầm cuốn vở chạy tới, nhìn Cảnh Hiểu Trà đầy mong chờ: "Cô ơi, cháu viết được chữ này."

Cảnh Hiểu Trà cầm lấy cuốn vở cậu đưa tới, sau chữ cái đầu tiên, cậu lại viết thêm mấy chữ nữa, mấy chữ viết sau này còn ngay ngắn hơn chữ đầu tiên.

Thằng bé không phải không biết viết, chỉ là không muốn viết mà thôi.

"Da dày thịt béo thế này, cũng chẳng cần đi bệnh viện đâu. Bôi thuốc mỡ vào rồi làm nốt chỗ bài tập cô giao đi."

Thuốc mỡ này do nhà máy dược của Ôn Cẩm sản xuất, lúc xuống xe lúc nãy, anh tiện tay lấy một tuýp.

Dù Trương Minh Huy có hơi ấm ức nhưng cũng không dám nói không. Đúng là thằng bé da dày thịt béo, tay bị bỏng như thế mà nó cũng không khóc, vẻ ấm ức lúc nãy chắc là giả vờ.

Lúc Cảnh Hiểu Trà bôi thuốc cho cậu, cậu chỉ nghiến răng chứ không hề kêu lên tiếng nào.

Ôn Cẩm ngồi bên cạnh bình thản nhìn cảnh này, hy vọng bài học lần này có thể khiến Trương Minh Huy nhớ đời, đừng có bày trò quỷ nữa.

Anh biết Hiểu Trà quá lương thiện, nên mới thu nhận Trương Minh Huy dù nó ghét cô đến vậy. Thấy Cảnh Hiểu Trà đã bôi thuốc xong cho cậu, Ôn Cẩm thản nhiên lên tiếng: "Cháu ở chỗ cô cháu, cũng không thể ăn không ngồi rồi được. Đợi tay khỏi rồi thì đến nhà máy của chú làm việc đi, chú trả lương cho."

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1988
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.