Cưới Chớp Nhoáng Yêu Sâu Đậm – Mặc Thiếu Sủng Vợ Điên Cuồng

Lượt đọc: 28411 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2085
Ngày lâu sinh tình

❊ ❊ ❊

Âu Nhất Hàm thấy vẻ gấp gáp của Cảnh Hiểu Trà, lại khẽ mỉm cười, thỏa hiệp nói: "Được rồi, tôi tin cô không phải vì Cận Triết Vũ muốn đính hôn nên mới uống rượu. Vậy cô nói cho tôi biết, vì sao cô biết mình không uống được rượu trắng mà vẫn uống?"

"Tôi..."

"Hiểu Trà, cô đừng trách tôi lo chuyện bao đồng."

Âu Nhất Hàm thu lại nụ cười, vẻ mặt hơi nghiêm túc nhìn cô: "Tối qua A Cẩm vì cô mà cho tôi leo cây là chuyện nhỏ, nhưng cô tự làm hại bản thân như vậy, A Cẩm rất tức giận, lại càng lo lắng cho cô."

"Âu tỷ tỷ..."

"Cô nghe tôi nói hết đã."

Âu Nhất Hàm ngắt lời Cảnh Hiểu Trà.

Cảnh Hiểu Trà mím môi, lặng lẽ lắng nghe.

Giọng Âu Nhất Hàm nhẹ nhàng bình hòa, trong mùa đông lạnh giá này không khiến người ta thấy lạnh, ngược lại, Cảnh Hiểu Trà nghe lời cô nói lại thấy vô cùng áy náy.

"Hiểu Trà, tôi và A Cẩm quen nhau cũng vài tháng rồi, mặc dù anh ấy đối với tôi rất tốt, nhưng khi thấy anh ấy quan tâm cô, tôi vẫn không nhịn được mà ngưỡng mộ cô."

"Có đôi khi tôi thấy, anh ấy quan tâm cô còn hơn cả quan tâm Nhiên Nhiên. Trước đây tôi giới thiệu Thạch Thiên cho cô, anh ấy nói Thạch Thiên không hợp với cô, sáng nay tôi lại nhắc một câu chuyện giới thiệu bạn trai cho cô, kết quả anh ấy còn trực tiếp nổi giận."

"Nhưng tôi biết, ngày nào cô không tìm bạn trai, không có người đàn ông tốt chăm sóc cô, ngày đó A Cẩm không thể yên tâm. Trước kia vì cuộc hôn nhân ban đầu của Nhiên Nhiên và Mặc Tu Trần đã để lại bóng ma quá sâu trong lòng A Cẩm, tuy bây giờ Nhiên Nhiên rất hạnh phúc, nhưng A Cẩm đối với cô - người em gái này - lại vô cùng lo lắng."

"Hiểu Trà, ngày kia ba tôi tổ chức sinh nhật, có lẽ sẽ định luôn hôn sự của tôi và A Cẩm, dù năm nay không tổ chức lễ đính hôn, thì sang năm tôi cũng dự định kết hôn..."

"Âu tỷ tỷ, tôi biết phải làm sao rồi."

Cảnh Hiểu Trà nghe nhiều như vậy, Âu Nhất Hàm vừa ám vừa hiển.

Cô mà còn không hiểu ý gì nữa thì đúng là đồ ngốc.

Âu Nhất Hàm áy náy nói: "Hiểu Trà, không phải tôi không tin cô và A Cẩm, mà là, tôi hy vọng A Cẩm bớt phân tán tinh lực vào những người khác giới ngoài tôi ra. Tôi biết nói như vậy rất ích kỷ."

"Âu tỷ tỷ, sau này tôi sẽ tránh xa Ôn đại ca, tôi chúc hai người hạnh phúc."

Trên mặt Cảnh Hiểu Trà kéo lên một nụ cười gượng gạo.

Âu Nhất Hàm lại cười: "Tôi không bảo cô xa lánh anh ấy, chỉ cần bản thân cô sống hạnh phúc, anh ấy sẽ không lo lắng cho cô nữa. Dù sao thì lời đàm tiếu rất đáng sợ, dù tôi tin các người, nhưng đám nhà báo truyền thông kia lại viết lung tung, đến lúc đó cũng sẽ hủy hoại danh tiếng của cô."

"..."

"Hiểu Trà, hay là cô thử qua lại với Thạch Thiên xem, như vậy không chỉ A Cẩm không cần lo lắng cho cô nữa, mà Trịnh Thi Nhuế cũng sẽ không oán hận cô làm ảnh hưởng đến cô ấy và Cận Triết Vũ."

"Âu tỷ tỷ, chị cho em suy nghĩ một chút."

Nụ cười bên môi Cảnh Hiểu Trà thấm đượm một tia đắng chát.

Âu Nhất Hàm nhẹ gật đầu: "Ừm, cô cứ suy nghĩ kỹ đi, biết đâu cô qua lại với Thạch Thiên rồi sẽ thấy anh ấy là một người đàn ông tốt, đáng để thích. Giống như tôi và Ôn Cẩm lúc trước vậy, ban đầu chúng tôi cũng đâu có yêu nhau từ cái nhìn đầu tiên, nhưng kết quả chung sống bây giờ đã chứng minh, chúng tôi đều ngày lâu sinh tình với đối phương."

"Ai ngày lâu sinh tình?"

Ôn Nhiên gọi điện thoại xong đẩy cửa đi vào, vừa đúng lúc nghe được mấy chữ cuối cùng.

Cô đùa cợt hỏi.

Âu Nhất Hàm liếc nhìn Cảnh Hiểu Trà, quay đầu nhìn về phía Ôn Nhiên đang đi tới: "Nhiên Nhiên, cô và Mặc Tu Trần cuối cùng cũng buôn điện thoại xong rồi à?"

"Chúng tôi bàn công việc." Ôn Nhiên mày mắt nhuộm cười, giọng điệu nhẹ nhàng.

Nhìn là biết người phụ nữ hạnh phúc ngọt ngào, Âu Nhất Hàm hừ một tiếng: "Ai mà không biết Mặc Tu Trần một phút không gặp cô là như cách ba thu chứ."

"Đến cái này mà cô cũng biết, Nhất Hàm, cô thông minh thế này thật đáng ghét."

Ôn Nhiên cố ý làm bộ xấu hổ cười mắng.

Khiến Âu Nhất Hàm và Cảnh Hiểu Trà nhịn không được bật cười.

"Ôn tỷ tỷ, chị đừng ở lại đây nữa, đi tìm Mặc tổng đi, em không muốn lát nữa bị Mặc tổng trách đâu."

Cảnh Hiểu Trà cười nói.

Ôn Nhiên thu lại nụ cười: "Đến giờ tan học rồi, bây giờ tôi đi đến trường đón mấy đứa trẻ đây, cô ngoan ngoãn nằm trên giường nghỉ ngơi đi, lát nữa tôi bảo Tiểu Huy đến bệnh viện thăm cô."

"Em có thể về nhà rồi."

Cảnh Hiểu Trà giơ tay cho họ xem: "Các chị xem này, đã bớt sưng nhiều rồi, hơn nữa cũng truyền dịch xong rồi, chiều em ở lại bệnh viện cũng chẳng có việc gì, em vẫn muốn về nhà."

Nằm viện cả người khó chịu.

Âu Nhất Hàm rủ mắt, khẽ nói: "Nếu cô thực sự muốn về nhà thì cũng được, nhưng về nhà cũng phải nghỉ ngơi cho tốt, không được làm việc bán mạng."

"Yên tâm đi, em nhất định sẽ nghỉ ngơi thật tốt, Ôn tỷ tỷ, em đi cùng chị đón Tiểu Huy tan học."

"Vậy được rồi."

Ôn Nhiên thấy Âu Nhất Hàm là bác sĩ cũng đồng ý cho Hiểu Trà xuất viện, cô ấy sáng nay đã truyền dịch rồi, buổi chiều quả thực cũng không có việc gì.

Liền đồng ý với yêu cầu của Cảnh Hiểu Trà.

Thanh Phong vừa đỗ xe xong, Cảnh Hiểu Trà và Ôn Nhiên còn chưa xuống xe, đã nhìn xuyên qua cửa kính xe thấy ngay Trương Kim Lỗi và Vương Hoan Hoan đang đứng trong đám đông ngoài cổng trường.

Mặc dù mấy năm không gặp, nhưng Cảnh Hiểu Trà quá quen thuộc với hai người này, dù chỉ là một cái bóng lưng, cũng có thể nhận ra ngay.

Không khỏi biến sắc, buột miệng nói một câu: "Sao Trương Kim Lỗi và Vương Hoan Hoan lại ở đây?"

"Trương Kim Lỗi?"

Ôn Nhiên kinh ngạc quay mắt nhìn Cảnh Hiểu Trà.

Lại nhìn theo hướng nhìn của cô, mấy năm không gặp, nếu không phải cách ăn mặc của họ khác với những phụ huynh đón học sinh khác, cô thật sự không nhận ra.

"Hiểu Trà, có phải là hai người đó không?"

"Ừ."

Cảnh Hiểu Trà gật đầu, người mà Ôn Nhiên chỉ chính là Vương Hoan Hoan và Trương Kim Lỗi đang đứng phía sau đám đông.

"Chắc chắn bọn họ đã nghe ngóng được Tiểu Huy học ở đây, nên đến tìm Tiểu Huy."

Giọng Cảnh Hiểu Trà mang theo một tia lo lắng khó nhận ra, Tiểu Huy lần trước còn nói muốn đi theo cô mãi.

Không ngờ vợ chồng bọn họ lại tìm đến trường nhanh như vậy.

"Hiểu Trà, lát nữa cô đừng xuống xe, tôi và Thanh Phong xuống đón là được, đỡ cho vợ chồng Trương Kim Lỗi quấn lấy cô ở cổng trường."

Tối qua mới xảy ra scandal, sáng nay nếu lại vì Trương Minh Huy mà vướng vào với cha mẹ ruột của cậu bé, thì ảnh hưởng đến Hiểu Trà không tốt.

Cảnh Hiểu Trà cũng tạm thời không muốn gặp vợ chồng Trương Kim Lỗi, nơi như trường học càng không thích hợp để cãi vã.

Liền gật đầu đồng ý: "Ôn tỷ tỷ, vậy làm phiền chị rồi."

"Còn khách sáo với tôi nữa, coi chừng tôi giận đấy." Ôn Nhiên lườm cô một cái.

Cảnh Hiểu Trà cười hì hì: "Sau này em không bao giờ khách sáo với chị nữa."

Ôn Nhiên và Thanh Phong xuống xe đi đón trẻ, Cảnh Hiểu Trà liền ngồi trong xe, nhìn Trương Kim Lỗi và Vương Hoan Hoan ngoài cửa kính.

Cổng trường, Trương Minh Huy đeo cặp sách, xếp hàng đi ra sau bạn học cùng lớp, không nhìn thấy Trương Kim Lỗi và Vương Hoan Hoan trong đám đông, chỉ vừa liếc mắt đã thấy Thanh Phong nổi bật trong đám đông.

Lập tức chen đến trước mặt anh, vui mừng kêu: "Thanh Phong chú, Tử Dịch và các bạn ấy ở phía sau. Ôn a di, trưa nay con có thể đến bệnh viện thăm cô của con không?"

Ôn Nhiên cười nhẹ: "Lát nữa con sẽ được gặp cô của con thôi."

Lời cô vừa dứt, Trương Kim Lỗi và Vương Hoan Hoan đã chen từ trong đám đông ra, vui mừng hét lớn: "Tiểu Huy!"

[Dịch từ bản hv] ChuongId:2065
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.