Cảnh Hiểu Trà cười đáp: “Đã không sao rồi.”
Ôn Cẩm không tin, chằm chằm nhìn cánh tay cô: “Kéo tay áo lên cho tôi xem nào.”
“……”
Cảnh Hiểu Trà đành phải vén tay áo lên cho Ôn Cẩm kiểm tra.
Đôi mày thanh tú của Ôn Cẩm nhíu lại: “Không phải đã dặn mấy ngày nay em phải nghỉ ngơi cho tốt sao?”
“Chú Ôn, cô ngày nào cũng làm việc bán mạng hết.” Trương Minh Huy đang ăn táo lên tiếng mách lẻo, giọng điệu ú ớ không rõ ràng.
Cảnh Hiểu Trà lườm cậu bé một cái, thằng bé lập tức rụt cổ lại, đứng dậy nói: “Chú Ôn, cháu ra vườn hoa bên ngoài chơi được không ạ?”
Ôn Cẩm cười xua tay với cậu bé: “Đi đi.”
Trương Minh Huy lập tức chạy ra khỏi phòng khách.
Trên ghế sofa trong phòng khách lúc này chỉ còn lại hai người Ôn Cẩm và Cảnh Hiểu Trà. Anh không yên tâm dặn dò: “Cánh tay là của chính em, đừng có coi thường.”
Cảnh Hiểu Trà tinh nghịch lè lưỡi: “Anh Ôn, em biết rồi.”
“Kịch bản sửa thế nào rồi, có thuận lợi không?”
Nhắc đến kịch bản, Cảnh Hiểu Trà liền nhớ đến cuộc điện thoại của Cận Triết Vũ hai hôm trước, cùng những gì anh ta nói trong điện thoại.
Cảnh Hiểu Trà không kìm được thu lại nụ cười, đôi mắt nhìn chằm chằm vào Ôn Cẩm.
“Sao vậy, lại gặp khó khăn gì à?”
Trong đáy mắt Ôn Cẩm thoáng hiện tia nghi hoặc, anh quan tâm hỏi. Vì Hiểu Trà lần đầu làm biên kịch nên gặp khó khăn cũng là chuyện bình thường.
“Không phải, anh Ôn, em nghe nói vì chuyện Cận Phượng Kiều bắt nạt em, anh đã tát cô ta một cái.”
Lời cô vừa thốt ra, sắc mặt Ôn Cẩm nhạt đi một phần: “Là Cận Triết Vũ nói cho em biết?”
Cận Triết Vũ từng chạy đến tìm anh, anh đã kể lại sự việc cho đối phương, chắc hẳn Cận Triết Vũ đã đi tìm Cảnh Hiểu Trà.
Trước vẻ mặt đột nhiên lạnh nhạt của Ôn Cẩm, Cảnh Hiểu Trà thật thà gật đầu: “Là anh ấy nói.”
“Bọn họ bắt nạt em như vậy, tôi tát cô ta một cái coi như cho cô ta một lời cảnh cáo, để sau này cô ta đừng có tâm tư đó nữa.”
Hôm đó anh đã rất nghiêm khắc nói với Cận Phượng Kiều, không được phép đi gây sự với Cảnh Hiểu Trà nữa.
Cảnh Hiểu Trà nhất thời không nói nên lời, hóa ra anh Ôn thực sự vì cô mà mới đánh Cận Phượng Kiều, chứ không phải do Cận Phượng Kiều đắc tội với anh.
Nhận thức này khiến lòng cô dâng lên nỗi cảm động khó tả.
Đúng lúc này dì Trần bước vào, theo sau là Âu Nhất Hàm: “A Cẩm, cô Âu tới rồi.”
“Hiểu Trà cũng ở đây à.”
Âu Nhất Hàm nhìn thấy Cảnh Hiểu Trà đang ngồi trên ghế sofa, trên mặt thoáng hiện vẻ kinh ngạc, cô mỉm cười chào hỏi cô.
Cảnh Hiểu Trà lập tức đứng dậy, sợ sự hiện diện của mình làm Âu Nhất Hàm hiểu lầm, vội vàng giải thích: “Chị Âu, em đến nhà anh Ôn lấy đồ thôi ạ.”
“Là con búp bê đất nhỏ này sao?”
Ánh mắt Âu Nhất Hàm lướt qua con búp bê đất trên bàn trà, cô bước lên vui vẻ cầm lấy, vươn tay sờ sờ khuôn mặt nhỏ nhắn của nó: “Con búp bê này trông thật sự rất giống cô, đáng yêu quá.”
Cảnh Hiểu Trà chỉ cười. Ôn Cẩm nhìn con búp bê trong tay Âu Nhất Hàm, ôn hòa giải thích: “Đêm hôm đó Hiểu Trà vội về nhà chạy deadline, tôi liền cầm con búp bê này về nhà, bảo em ấy lúc nào rảnh thì tự qua lấy. Sao hôm nay cô không đi làm?”
Tối hôm qua lúc họ cùng ăn cơm, Âu Nhất Hàm còn nói hôm nay phải đi làm.
Âu Nhất Hàm cười cười: “Chú Cố nghe nói mấy ngày nữa chúng ta đi nghỉ mát, nên cưỡng chế cho tôi nghỉ phép hôm nay, bảo tôi chuẩn bị những gì cần chuẩn bị, sắp xếp những gì cần sắp xếp.”
Ôn Cẩm nhướng mày, chú Cố đúng là rất quan tâm đến họ.
Trong lòng Cảnh Hiểu Trà khẽ kinh ngạc.
Trên mặt cô nở một nụ cười rạng rỡ: “Anh Ôn muốn đi nghỉ mát cùng chị Âu ạ?”
“Là tôi năn nỉ Ôn Cẩm đi nghỉ mát cùng tôi đấy, vì mấy ngày nữa đúng dịp sinh nhật tôi, tôi đã sắp xếp nghỉ vài ngày.”
Âu Nhất Hàm tủm tỉm giải thích, cuối cùng còn hỏi: “Hiểu Trà, vết thương trên tay cô đã khỏi chưa?”
“Khỏi rồi, đã khỏi hẳn rồi ạ.”
Cảnh Hiểu Trà nhìn về phía con búp bê trong tay Âu Nhất Hàm: “Anh Ôn, chị Âu, em còn phải về nhà chạy deadline, không làm phiền hai người nữa ạ.”
“Sao mà được, đã đến đây rồi thì trưa nay ở lại ăn cơm đi.”
Âu Nhất Hàm như chủ nhà giữ Cảnh Hiểu Trà lại, cô quay sang nói với Ôn Cẩm: “Trưa nay tôi xuống bếp, để hai người nếm thử tay nghề của tôi, chúng ta hãy chốt chuyện đi nghỉ mát luôn, tiện thể có Hiểu Trà ở đây, cho chút ý kiến.”
Nụ cười trên mặt Cảnh Hiểu Trà không đổi, nhưng trong lòng bỗng thấy hơi khó chịu.
“Em thật sự không thể ở lại đây, lát nữa còn phải bàn kịch bản với người ta.”
“Hiểu Trà, hôm nay là cuối tuần mà, có bao nhiêu kịch bản bàn từ thứ Hai đến thứ Sáu không xong chứ, cô không thể để bản thân vất vả quá đâu.”
Âu Nhất Hàm đặt con búp bê trong tay xuống, tiến lên một bước, kéo Cảnh Hiểu Trà ngồi xuống.
“Thời gian tôi quen Ôn Cẩm còn chưa lâu bằng thời gian cô quen anh ấy, nên không biết anh ấy thích đi nghỉ ở đâu, nếu chọn nhầm nơi anh ấy không thích mà anh ấy lại chẳng nói, đến lúc đó cũng chẳng chơi vui vẻ gì.”
Cảnh Hiểu Trà khó xử nhìn về phía Ôn Cẩm.
Ôn Cẩm nhạt nhẽo cười: “Nhất Hàm, đã Hiểu Trà có việc thì để em ấy về đi, mấy hôm nay em ấy không chỉ bận công việc mà còn bận chuyện học hành của Tiểu Huy, đi đâu nghỉ mát em quyết định là được, tôi không có ý kiến gì.”
“Tiểu Huy, chính là cậu bé đang chơi trong vườn hoa bên ngoài sao?”
Âu Nhất Hàm tò mò hỏi, lúc nãy khi vào cô đã nhìn thấy cậu bé đó, ánh mắt cậu bé nhìn cô khiến cô cảm thấy không thoải mái.
Chỉ là không biết có quan hệ thế nào với Hiểu Trà.
Cảnh Hiểu Trà khẽ đáp: “Vâng, thằng bé là cháu của em.”
“Thì ra là vậy, chuyện học hành của nó sao cô lại lo, bố mẹ nó không quản à?”
“Bố mẹ thằng bé…”
Cảnh Hiểu Trà không biết phải giải thích thế nào, Trương Minh Huy bây giờ cũng không thích nhắc đến bố mẹ mình, Cảnh Hiểu Trà lại càng không muốn nhắc đến Trương Kim Lỗi và vợ hắn.
“Tiểu Huy hiện tại đang sống cùng Hiểu Trà.” Ôn Cẩm giải thích một câu, rồi chuyển chủ đề: “Tôi bảo chú Vương đưa em và Tiểu Huy về, đề nghị lúc nãy của tôi em suy nghĩ chút nhé, vừa hay tôi quen một ông chủ tiệm xe, nếu em muốn mua thì lúc đó tôi đưa danh thiếp người đó cho em.”
Cảnh Hiểu Trà mỉm cười gật đầu, lịch sự chào tạm biệt Âu Nhất Hàm: “Chị Âu, em đi trước ạ.”
“Đã cô kiên quyết muốn về thì tôi không giữ lại nữa, nhưng lần sau đến nhất định phải ăn cơm đấy.”
“Vâng.”
Ôn Cẩm và Âu Nhất Hàm cùng tiễn Cảnh Hiểu Trà ra ngoài, Trương Minh Huy vẫn đang chơi trong vườn hoa.
Cảnh Hiểu Trà gọi một tiếng, Trương Minh Huy chạy đến trước mặt họ, lén kéo tay áo Cảnh Hiểu Trà hỏi: “Cô ơi, người phụ nữ kia là ai thế?”
Dù giọng thằng bé rất nhỏ, nhưng Âu Nhất Hàm đứng gần nên vẫn nghe thấy, cô mỉm cười ôn hòa nói: “Chị tên là Âu Nhất Hàm, cháu có thể gọi chị là dì Âu.”
“Chị là người đến tranh chú Ôn với cô cháu à?”
Trương Minh Huy nhìn Âu Nhất Hàm với vẻ đầy địch ý. Nghe thấy lời thằng bé, Cảnh Hiểu Trà đứng bên cạnh biến sắc, nghiêm giọng quát: “Tiểu Huy, đừng nói bậy, dì Âu là bạn gái của chú Ôn.”
“Là Tử Dịch lần trước nói, chú Ôn không có bạn gái mà.”
Trương Minh Huy không tin, phản bác lại.