Điều khiến Cảnh Hiểu Trà kinh ngạc chính là, tiệc mừng thọ của Cận lão gia còn mời cả Ôn Cẩm và Âu Nhất Hàm.
Sáng hôm nay, Cảnh Hiểu Trà đang ngồi trên sofa viết bản thảo thì nhận được điện thoại của Ôn Cẩm: "Em có muốn đi tham dự tiệc sinh nhật của Cận Vận Xương không?"
Giọng nói của Ôn Cẩm truyền qua sóng điện thoại, thấp thoáng xen lẫn tiếng nói chuyện của người phụ nữ. Cảnh Hiểu Trà hơi ngẩn ra: "Dạ, anh Ôn, Cận Triết Vũ có mời em, nói là tham dự tiệc sinh nhật của cha anh ấy, sẽ có rất nhiều biên kịch nổi tiếng, mà em lại không có kinh nghiệm biên kịch..."
"Em đã mua lễ phục chưa?"
Lời Cảnh Hiểu Trà chưa nói xong đã bị Ôn Cẩm ngắt lời.
Chủ đề thay đổi quá nhanh, mất một giây Cảnh Hiểu Trà mới đáp: "Em không cần mua, bộ mặc trong đám cưới của chị Bạch là được rồi."
Đầu dây bên kia im lặng một lát, không biết là do Ôn Cẩm tức giận vì lời cô nói, hay đang suy nghĩ điều gì đó. Cảnh Hiểu Trà do dự một chút rồi giải thích: "Chiếc váy đó em mới mặc có hai lần, có lẽ tham gia tiệc tối nay cũng không ai để ý đến em đâu."
Cảnh Hiểu Trà bây giờ cũng đã có tiền, số tiền bồi thường từ Mạn Thiên Tuyết và Lý Dân Húc tổng cộng là hai triệu. Nhưng cô thấy rằng, mình vẫn còn quần áo, không cần thiết phải mua thêm một bộ chỉ để tham dự tiệc tối nay.
"Được rồi, em ở nhà đợi đi."
Ôn Cẩm nói một câu khó hiểu, Cảnh Hiểu Trà không rõ ý tứ. Đang định hỏi thì đối phương đã cúp máy.
"Cô ơi, con làm bài tập xong rồi."
Cảnh Hiểu Trà đang nhìn chằm chằm vào điện thoại đến xuất thần, suy nghĩ xem câu cuối của Ôn Cẩm có ý gì, thì bên tai vang lên giọng nói của Trương Minh Huy. Cô ngẩng đầu lên, thấy Trương Minh Huy đang cầm vở bài tập đứng trước mặt mình.
Đón lấy vở bài tập từ tay Trương Minh Huy, khóe miệng Cảnh Hiểu Trà cong lên nụ cười hài lòng: "Ừm, viết rất tốt, rất ngay ngắn. Những chữ này con có hiểu ý nghĩa không?"
"Con đều hiểu ạ."
Trương Minh Huy gật đầu đầy tự tin.
Cảnh Hiểu Trà cười mãn nguyện: "Chiều nay không phải con định đi ra ngoài cùng Tử Dịch sao?"
"Vâng ạ, Tử Dịch nói chỉ cần hôm nay con làm bài tập tốt, chiều nay cậu ấy sẽ cho con cưỡi ngựa."
Khi Trương Minh Huy nói đến chuyện được cưỡi ngựa, đôi mắt cậu bé bừng lên ánh sáng hân hoan phấn khích. Cậu đã theo Tử Dịch đến trường đua ngựa vài lần rồi, nhưng lần nào cũng chỉ có thể chăm sóc ngựa, hoặc là khi Tử Dịch không đưa Thanh Tình đi cưỡi ngựa thì đứng bên cạnh chăm sóc cho Thanh Tình.
Một tuần trôi qua, từ sự không phục ban đầu đối với Tử Dịch, đến nay Trương Minh Huy đã hoàn toàn tâm phục khẩu phục.
Nguyên nhân tất nhiên là vì đã tranh đấu với Tử Dịch nhiều lần, cũng bị Tử Dịch bày trò trêu chọc không ít.
Cậu bé nhỏ hơn mình vài tuổi kia không biết có bộ não cấu tạo thế nào, luôn có những ý tưởng kỳ quái khiến cậu không kịp trở tay.
"Vậy tốt rồi, con đi ôn tập lại hết những gì đã học trong tuần này đi."
Cảnh Hiểu Trà bình thản dặn dò, Trương Minh Huy gật đầu, đáp lại một cách nhẹ nhàng nhanh nhẹn: "Vâng ạ, cô, con đi ôn tập ngay đây, trưa nay con sẽ nấu cơm."
"Để tay con khỏi hẳn rồi hãy nói."
Cảnh Hiểu Trà lắc đầu, ra hiệu cho cậu bé đi ôn bài trước.
Trương Minh Huy cười cười, cầm vở bài tập chạy ra ban công.
Nhìn dáng vẻ chăm chú ôn bài trước bàn học của cậu bé, khóe môi Cảnh Hiểu Trà hiện lên nụ cười an tâm. Lần này đón Trương Minh Huy trở về, xem ra là quyết định đúng đắn.
Thực ra lúc đầu cô không hề muốn quản Trương Minh Huy, vì cậu luôn oán hận cô, căn bản sẽ không nghe lời cô.
Nhưng sau khi bị Cố Khải đe dọa ở bệnh viện, lại được Ôn Cẩm vạch trần lời nói dối, rồi sau đó lại bị một đứa trẻ nhỏ hơn mình vài tuổi là Tử Dịch khuất phục, Trương Minh Huy mới dần dần thay đổi.
Cảnh Hiểu Trà cầm lấy máy tính xách tay tiếp tục viết bài, cho đến khi điện thoại lại vang lên tiếng chuông.
Nhìn hiển thị cuộc gọi, đôi mắt trong veo của Cảnh Hiểu Trà thoáng hiện lên vẻ ngạc nhiên. Cô đặt máy tính xuống bàn trà, nhấn nút nghe: "Alo, anh Ôn."
"Anh đang ở dưới chung cư, em xuống đây đi."
"Anh Ôn có chuyện gì ạ?"
"Xuống đây trong vòng mười phút. Anh đã gọi cho Thanh Phong rồi, lát nữa cậu ấy sẽ qua đón Trương Minh Huy đi, em không cần lo lắng chuyện không ai quản thằng bé."
Ôn Cẩm không có ý định giải thích, chỉ bảo Cảnh Hiểu Trà xuống dưới, còn sắp xếp cả chỗ ở cho Trương Minh Huy.
Cảnh Hiểu Trà hơi nhíu mày, mặc dù không biết Ôn Cẩm tìm cô có chuyện gì. Nhưng nếu Ôn Cẩm đã tìm, cô không thể từ chối.
Tính ra đã mấy ngày rồi không gặp Ôn Cẩm, Cảnh Hiểu Trà tuy có thể kiềm chế bản thân không chủ động liên lạc với anh, nhưng lại không cách nào ngăn mình thôi nhung nhớ.
Ngay cả khi nghe thấy giọng nói của anh, cô cũng cảm thấy lòng mình tràn đầy vui sướng.
Vì vậy, trong tiềm thức, cô rất sẵn lòng xuống gặp anh. Cho dù Ôn Cẩm tìm cô vì chuyện gì, cô cũng nguyện ý, vì như vậy có thể gặp được anh.
Đáp một tiếng 'Vâng', cúp điện thoại, Cảnh Hiểu Trà dặn dò Trương Minh Huy vài câu, rồi vào phòng thay đồ, soi gương kiểm tra, xác định mình không có chỗ nào không chỉnh tề mới xách túi đi xuống lầu.
Bên ngoài nắng rất gắt, Cảnh Hiểu Trà lấy tay che nắng.
"Sao không che ô?"
Ôn Cẩm đang ngồi ở ghế lái, hạ cửa kính xe xuống, nhìn Cảnh Hiểu Trà đang đi tới.
Cảnh Hiểu Trà mở cửa ghế phụ bước vào: "Cũng không xa lắm, chỉ vài bước chân, không cần che ô đâu."
Ôn Cẩm quay đầu nhìn cô: "... Lần sau ra ngoài nên che ô, mùa hè nắng độc, sẽ làm hại da đấy."
Ôn Cẩm vốn định nói "Em thật đúng là giống Nhiên Nhiên, những cô gái khác đều sợ bị rám nắng, dù chỉ đứng dưới ánh mặt trời một giây thôi cũng phải trang bị đầy đủ."
Nhưng nghĩ đến điều gì đó, lời nói vừa đến miệng lại thay đổi.
Cảnh Hiểu Trà cười hì hì: "Em có bôi một lớp kem chống nắng rồi, nên chắc sẽ không bị bỏng da đâu. Anh Ôn, chúng ta đi đâu vậy ạ?"
"Thắt dây an toàn vào."
Ánh mắt Ôn Cẩm dừng lại trên gương mặt thanh tú trắng ngần của cô một giây, khóe môi cong lên một độ cong mơ hồ. Cô quả thật có bôi kem chống nắng, bởi vì trong không khí lẩn khuất quanh chóp mũi anh có một mùi hương thoang thoảng.
Đến cả trang điểm cô cũng lười biếng không muốn làm.
Cảnh Hiểu Trà cúi đầu thắt dây an toàn, cảm nhận được ánh mắt Ôn Cẩm vẫn dừng trên người mình, nhịp tim cô chịu ảnh hưởng mà trở nên hơi loạn nhịp.
Cũng có thể là vì mấy ngày không gặp, đột nhiên nhìn thấy anh, ngửi thấy mùi bạc hà thoang thoảng đặc trưng trên người anh, tim cô không tự chủ được mà đập loạn.
Tận sâu trong lòng, có một niềm vui lặng lẽ nảy mầm, từng chút từng chút lan rộng khắp lồng ngực.
Cảnh Hiểu Trà không biết các cô gái khác khi thích một người, hoặc khi đối diện với người mình thích thì có cảm giác thế nào.
Nhưng chỉ cần đối diện với Ôn Cẩm, ngay cả nhịp tim cô cũng sẽ đập nhanh hơn.
Sau khi xe lăn bánh, Ôn Cẩm chậm rãi nói: "Anh và Nhất Hàm cũng nhận được thiệp mời, tối nay tham dự tiệc mừng thọ của Cận Vận Xương. Lúc nãy anh đi chọn lễ phục cùng cô ấy, nghĩ rằng có lẽ em vẫn chưa mua lễ phục, nên gọi điện thoại cho em."
Cảnh Hiểu Trà ngồi ở ghế phụ, khẽ nghiêng người, ánh mắt vô tình dừng lại trên bàn tay to lớn đang cầm vô lăng của Ôn Cẩm.
Bất ngờ nghe thấy lời anh, sự vui mừng vừa nảy nở trong lòng cô bỗng chốc như bị tạt một gáo nước lạnh.