"Đến cửa rồi, Hiểu Trà đi chậm thôi."
"Hiểu Trà đi lối này."
Cận Triết Vũ dìu Cảnh Hiểu Trà ra khỏi nhà hàng Tây, đi một đường về phía bãi đỗ xe.
Cảnh Hiểu Trà khó chịu nhíu mày: "Tôi hơi đau đầu."
"Ráng chịu một chút, tôi đưa em về nhà là ổn thôi." Trong mắt Cận Triết Vũ thoáng hiện vẻ tự trách, hắn dìu cô đến trước xe, rảnh tay ra mở cửa xe.
Cách bãi đỗ xe không xa, một người phụ nữ đang dọn vệ sinh ngẩng đầu nhìn về phía họ. Nhờ ánh đèn bãi đỗ xe, khi nhìn thấy Cảnh Hiểu Trà đang được hắn dìu trong lòng, sắc mặt bà ta biến đổi.
Cùng lúc đó, một chiếc xe hơi màu đen chạy vào bãi đỗ xe, người đàn ông ngồi ở ghế lái chính nhìn qua cửa kính xe, vừa vặn trông thấy Cảnh Hiểu Trà đang được Cận Triết Vũ dìu lên xe.
Lập tức mày kiếm nhíu lại, gương mặt tuấn tú trầm xuống.
"Hiểu Trà, em ngồi cho vững."
Cận Triết Vũ dìu Cảnh Hiểu Trà vào ghế phụ, cúi người thắt dây an toàn cho cô.
Trên mặt Cảnh Hiểu Trà treo nụ cười nhàn nhạt, trong lòng không phân biệt được là đau lòng nhiều hơn, hay là đau đầu nhiều hơn.
Hóa ra uống rượu vốn không hề thoải mái như tưởng tượng, vẫn kèm theo đau đầu.
Cô chợt chớp chớp mắt, lại chớp chớp mắt lần nữa, khóe miệng nở một nụ cười rạng rỡ, tự lẩm bẩm: "Tôi thực sự say rồi, lại nhìn thấy Ôn đại ca."
Cận Triết Vũ cứ ngỡ Cảnh Hiểu Trà đang nói mê sảng, khẽ dặn dò một câu, nửa người lùi ra ngoài, đứng thẳng người lại rồi đóng cửa xe cho cô.
"Hiểu Trà bị sao vậy?"
Giọng nói đột ngột vang lên bên cạnh khiến Cận Triết Vũ giật nảy mình.
Hắn bỗng quay đầu nhìn Ôn Cẩm đang đứng bên cạnh với sắc mặt u ám, nghĩ đến những lời Hiểu Trà nói lúc uống rượu ban nãy, tức giận bùng lên, không nói một lời, vung nắm đấm hung hăng giáng về phía Ôn Cẩm.
Ôn Cẩm nhìn thấy Cảnh Hiểu Trà say rượu được Cận Triết Vũ dìu vào xe, vốn dĩ trong lòng đã rất giận dữ.
Nắm đấm của Cận Triết Vũ vung tới, hắn nghiêng người né tránh, không chút do dự vung quyền đánh trả. Cận Triết Vũ không ngờ khả năng phản ứng của Ôn Cẩm lại nhanh như vậy, hơn nữa, năng lực phản kích còn mạnh hơn.
Đứng cạnh xe không tránh kịp, hắn chỉ đành chịu đựng một cú đấm thật mạnh, thân hình lùi về phía sau hai bước.
"Ôn Cẩm, đồ tiểu nhân đê tiện."
Cận Triết Vũ tức giận mắng nhiếc. Tên khốn này, không chỉ phản kích nhanh như vậy mà còn không cho hắn cơ hội né tránh.
Cơn đau ở khóe miệng nhắc nhở hắn rằng, nắm đấm của Ôn Cẩm mạnh mẽ biết bao.
Trái ngược với vẻ thẹn quá hóa giận của hắn, khí tức quanh người Ôn Cẩm lạnh như băng, ánh mắt lạnh lẽo lướt nhìn hắn một cái, rồi tiến lên phía trước, vươn tay mở cửa xe.
"Ôn Cẩm, anh làm gì đấy?"
Cận Triết Vũ lao lên, ngăn cản Ôn Cẩm mở cửa xe.
Thế nhưng, tốc độ của Ôn Cẩm nhanh hơn hắn, cửa xe đã bị anh mở ra. Ánh mắt anh lạnh lùng nhìn chằm chằm vào Cảnh Hiểu Trà đang khó chịu dùng tay gãi cổ ở ghế phụ.
"Ôn, Ôn đại ca."
Cảnh Hiểu Trà nghe thấy tiếng động, ngước mắt nhìn về phía Ôn Cẩm.
Khi chạm vào đôi mắt lạnh lẽo của anh, cô vô thức chớp chớp mắt, dường như không phải ảo giác.
Là thật.
Sao Ôn đại ca lại ở đây?
Hơn nữa, còn dùng ánh mắt đáng sợ này nhìn cô.
"Xuống xe."
Ôn Cẩm nghiêng người lại tháo dây an toàn cho cô. Bên ngoài xe, Cận Triết Vũ vẫn đang giận dữ ngăn cản: "Ôn Cẩm, anh có tư cách gì mà quản Hiểu Trà, buông cô ấy ra."
Cánh tay còn lại của Ôn Cẩm vung mạnh một cái, hất văng Cận Triết Vũ ra, bàn tay thò vào trong xe đã tháo dây an toàn trên người Cảnh Hiểu Trà.
Ánh mắt lạnh lẽo chạm vào vệt đỏ trên cổ cô, màu sắc trong đáy mắt càng trầm xuống một phần.
"Ôn đại ca, anh muốn đưa em đi đâu?"
Cảnh Hiểu Trà nhíu mày khó chịu, không chỉ khuôn mặt đỏ bừng, mà cả đôi mắt cũng ửng đỏ.
Bàn tay cô vừa dùng để gãi ngứa đã bị Ôn Cẩm nắm chặt, tay còn lại không nhịn được lại đưa lên gãi người, nhưng bị Ôn Cẩm trầm giọng ngăn cản: "Không được gãi."
"Ưm... ngứa."
Cảnh Hiểu Trà ngơ ngác chớp chớp mắt, vì lý do say rượu, nỗi sợ hãi đối với Ôn Cẩm đã giảm bớt một phần, cô còn khẽ phản bác.
"Hiểu Trà, cổ của em sao thế?"
Cận Triết Vũ vừa bị Ôn Cẩm hất mạnh ra lại lao lên lần nữa, vừa nhìn liền thấy vệt đỏ trên cổ Cảnh Hiểu Trà, không khỏi biến sắc.
Thấy ánh mắt Ôn Cẩm như lưỡi dao bắn tới, hắn vội vàng giải thích: "Tôi không làm gì Hiểu Trà cả."
Sợ Ôn Cẩm hiểu lầm hắn chiếm tiện nghi của Hiểu Trà.
Ôn Cẩm lạnh lùng lên tiếng: "Hiểu Trà không thể uống rượu trắng, uống vào sẽ bị dị ứng, anh không biết sao?"
Nói xong, anh nửa cưỡng ép dìu Cảnh Hiểu Trà đi về phía xe của mình.
Cận Triết Vũ ngẩn người một giây, thấy Ôn Cẩm dìu Cảnh Hiểu Trà đi được vài bước, hắn lại đuổi theo.
Theo Ôn Cẩm đến trước xe của anh, hắn nói: "Tôi không biết Hiểu Trà dị ứng cồn. Lúc ở nước ngoài, cô ấy cũng từng uống bia và rượu vang, đều không sao cả."
Ôn Cẩm mở cửa xe, để Cảnh Hiểu Trà ngồi vào trong.
Đợi cô ngồi ổn thỏa, anh mới đứng thẳng người, ánh mắt lạnh lẽo nhìn Cận Triết Vũ: "Không phải anh rất thích Hiểu Trà sao, ngay cả việc cô ấy làm được gì, không làm được gì cũng không biết. Cho dù cô ấy không dị ứng cồn, anh có thể để cô ấy uống rượu trắng nồng độ cao, chuốc say cô ấy sao?"
Nói đến đây, khóe miệng Ôn Cẩm nhếch lên một nụ cười lạnh: "Cận Triết Vũ, bất kể anh có mục đích gì với Hiểu Trà, đều đến đây là kết thúc. Cô ấy sẽ không làm tình nhân của anh, cũng không làm tiểu tam, sau này không được phép đến gần cô ấy nữa."
"Tôi không có."
Cận Triết Vũ sa sầm mặt mày biện minh cho bản thân.
Ôn Cẩm khinh thường hừ lạnh: "Anh không có? Anh là một người đàn ông sắp đính hôn, nếu không có những ý nghĩ bẩn thỉu đó, tại sao lại chuốc say Hiểu Trà, còn bản thân mình lại không dính một giọt rượu nào?"
"Cô ấy là..."
Lời Cận Triết Vũ vừa thốt ra, Ôn Cẩm đã ngắt lời: "Tránh ra, tôi phải lập tức đưa Hiểu Trà đến bệnh viện."
"..."
Nói xong, không thèm để ý đến hắn, anh sải bước vòng qua đầu xe, ngồi vào ghế lái chính.
Cảnh Hiểu Trà ngồi ở ghế phụ, hai tay gãi người, cô chỉ thấy lúc này chỗ nào cũng ngứa.
Khó chịu cực kỳ.
Ôn Cẩm trầm mắt, vươn tay nắm lấy tay Cảnh Hiểu Trà: "Không được gãi nữa, chịu đựng một chút, tôi đưa em đến bệnh viện."
Dứt lời, anh một tay giữ lấy đôi bàn tay không yên phận của Cảnh Hiểu Trà, nghiêng người kéo dây an toàn thắt cho cô.
Cảnh Hiểu Trà khó chịu vặn vẹo khắp người, càng không cho cô gãi, cô càng không thoải mái, vừa vặn vẹo vừa kêu khó chịu.
"Đừng động."
Mùi rượu nồng nặc xộc vào mũi, sắc mặt Ôn Cẩm lại khó coi thêm ba phần.
Trong lúc Cảnh Hiểu Trà vặn vẹo không yên, anh vất vả lắm mới kéo được dây an toàn, đang định thắt cho cô, nào ngờ cô đột ngột thoát khỏi sự kiềm chế của bàn tay anh. Ôn Cẩm nhíu mày, đành phải dùng cả hai tay giữ lấy tay cô.
"Hiểu Trà, không được gãi."
Chẳng biết là do cô tự ra tay quá tàn nhẫn, hay là da thịt quá mỏng manh, những nơi bị gãi đều là một vệt đỏ.
Nhìn vào mắt Ôn Cẩm, thật khiến người ta xót xa.
"Ôn đại ca, anh cho em gãi đi." Cảnh Hiểu Trà đỏ mắt nhìn khuôn mặt lạnh lùng tuấn tú của Ôn Cẩm, "Anh đừng quản em."
"Đến bệnh viện là ổn thôi, em làm vậy sẽ trầy da đấy."
Ôn Cẩm ánh mắt trầm trầm nhìn chằm chằm cô, chụm hai tay cô lại, dùng một tay giữ chặt, cúi đầu thắt dây an toàn.
Cảnh Hiểu Trà lại bất ngờ ghé mặt tới, vô tình, môi hai người cứ thế chạm vào nhau.