Cuốn Sổ Vàng

Lượt đọc: 172 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Phụ nữ tự do 5

❊ ❊ ❊

Molly lấy chồng còn Anna có một cuộc tình

Khi lần đầu tiên Janet hỏi mẹ xem có được phép vào học trường nội trú hay không, Anna lưỡng lự. Cô ghét tất cả những gì mà trường nội trú đại diện. Sau khi tìm hiểu về đủ kiểu trường học “tiến bộ”, cô lại nói chuyện với Janet một lần nữa, nhưng trong khi đó cô bé cũng đã đưa một người bạn về nhà, cô bạn hiện đang học ở một trường nội trú kiểu truyền thống, để giúp thuyết phục mẹ. Hai đứa trẻ, háo hức và sợ rằng Anna sẽ từ chối, huyên thuyên về đồng phục, ký túc xá, dã ngoại và những thứ khác; vì vậy Anna hiểu rằng trường học “tiến bộ” không phải là thứ Janet muốn. Trên thực tế cô bé muốn nói, “Con muốn bình thường, không muốn giống như mẹ.” Cô bé đã nhìn vào thế giới hỗn loạn, thử nghiệm, nơi mọi người sống qua ngày, giống như những quả cầu lắc lư liên tục trên đỉnh mấy cột nước phun ngược; sẵn sàng lao vào bất cứ cảm giác hay cuộc phiêu lưu mới nào, và nhận định rằng nó không phải dành cho mình. Anna nói: “Janet, con có nhận thấy nó sẽ khác thế nào với những gì con từng được biết hay không? Như vậy có nghĩa là xếp hàng đôi đi dạo quanh, giống như binh lính, và trông giống như tất cả mọi người xung quanh, và đều đặn thực hiện mọi việc tại những thời điểm cố định. Nếu không cẩn thận, khi ra khỏi đó con sẽ giống như một hạt đậu đóng hộp, giống như bất kỳ ai khác.” “Vâng, con biết.” Cô bé mười ba tuổi mỉm cười đáp. Nụ cười như nói: Con biết mẹ ghét tất cả những điều đó, nhưng tại sao con cũng phải ghét? “Điều đó sẽ gây ra xung đột cho con.” “Con không nghĩ thế.” Janet trả lời, bỗng nhiên trở nên sưng sỉa, khước từ cái ý tưởng rằng có bao giờ mình lại có thể chấp nhận cách sống của mẹ tới mức phải xung đột với bản thân vì nó.

Anna hiểu, khi Janet đã đi học, rằng cô đã phụ thuộc quá nhiều vào thứ kỷ luật mà cô buộc phải tuân theo khi có một đứa con - ngủ dậy vào một giờ cố định buổi sáng, đi ngủ sớm để không mệt mỏi vì phải dậy sớm, nấu các bữa ăn đều đặn, sắp xếp tâm trạng để không ảnh hưởng đến cô bé.

Cô thấy mình lẻ loi trong căn hộ mênh mông. Cô nên chuyển đến một căn khác nhỏ hơn. Cô không muốn lại cho thuê phòng, ý nghĩ một lần nữa phải nếm trải tình cảnh như với Ronnie và Ivor khiến cô phát khiếp. Và cô thấy sợ khi thấy mình sợ hãi - điều gì đang xảy ra với cô, khiến cô thu mình trước những phức tạp của con người, thu mình lại để khỏi phải dính líu đến ai khác? Đấy là sự phản bội đối với những gì cô thấy mình nên làm. Cô thỏa hiệp: Cô sẽ ở lại căn nhà này thêm một năm nữa; cô sẽ cho thuê một phòng; Cô sẽ tìm lấy một công việc thích hợp.

Có vẻ như mọi thứ đều đã thay đổi. Janet đã đi. Marion và Tommy, được Richard đài thọ, đã đi Sicily, mang theo một lượng lớn sách viết về châu Phi. Họ định đi thăm Dolci để xem có thể, như lời Marion nói, “giúp đỡ chút gì cho linh hồn tội nghiệp ấy được không. Cậu biết không Anna, tớ vẫn luôn để một bức ảnh của ông ấy trên bàn làm việc đấy?”

Molly cũng cô đơn trong căn nhà trống, khi đã mất đứa con trai vào tay người vợ hai của chồng cũ. Cô mời các con Richard đến ở cùng. Richard rất vui, mặc dù vẫn cho rằng kiểu sống của Molly là nguyên nhân khiến con mình bị mù. Molly chăm nom lũ trẻ trong khi Richard cùng cô thư ký đi Canada để thu xếp việc cấp vốn cho ba nhà máy thép mới. Chuyến đi này đại loại như tuần trăng mật, vì bây giờ Marion đã đồng ý ly hôn.

Anna phát hiện ra cô đang dùng hầu hết thời gian cho việc ngồi không, vì vậy quyết định khắc phục tình trạng của mình bằng một người đàn ông. Cô tự kê điều này cho mình như đơn thuốc.

Một người bạn của Molly gọi điện, cô không có thời gian cho anh ta, bởi vì cô còn bận rộn với đám con của Richard. Người này là Nelson, một biên kịch người Mỹ cô đã từng gặp ở nhà Molly và thỉnh thoảng ăn tối cùng.

Khi gọi cho Anna, anh nói: “Anh phải cảnh báo cho em đừng gặp anh. Anh đang có nguy cơ lần thứ ba lại thấy vợ mình thật không thể chịu nổi.”

Lúc ăn tối, họ chủ yếu nói chuyện chính trị, “Sự khác biệt của một tay đỏ ở châu Âu và ở Mỹ là ở châu Âu thì đó là cộng sản; nhưng ở Mỹ thì đấy là người chưa bao giờ dám vào Đảng vì thận trọng hoặc hèn nhát. Ở châu Âu có người cộng sản và cảm tình viên. Ở Mỹ có cộng sản và cựu đỏ. Anh - và anh khẳng định sự khác biệt này, là một tay đỏ. Anh không muốn dính thêm bất cứ rắc rối nào ngoài những rắc rối hiện tại nữa. Bây giờ anh đã xác lập vị trí của mình rồi, tối nay em có cho anh về nhà em không?”

Anna nghĩ: Chỉ có một tội lỗi thực sự, và đấy là tự thuyết phục mình rằng điều tốt nhì là điều tốt nhất. Vậy thì có ích gì khi lúc nào cũng cứ khao khát Michael?

Vì vậy đêm đó cô ở cùng Nelson. Anh ta, như cô đã nhanh chóng nhận ra, rất dở trong chuyện tình dục; cô đồng lõa cùng anh, vì lịch sự, giả vờ rằng chẳng có vấn đề gì nghiêm trọng cả. Sáng hôm sau họ chia tay trong tình bạn. Và cô thấy mình đang khóc, vì cảm giác chán nản vô vọng. Cô tự nhủ rằng phương thuốc cho việc này là đừng ngồi một chỗ mà hãy gọi cho một người bạn khác giới. Cô không làm thế, cô không đủ khả năng gặp mặt bất cứ người nào, nói gì đến việc có thêm một “cuộc tình” nữa.

Anna thấy rằng cô đang sử dụng thời gian một cách lạ lùng. Cô vẫn luôn đọc báo, tập san, tạp chí với số lượng lớn; cô đau khổ vì sự đồi bại của giống loài mình, đến nỗi cô cần phải biết có chuyện gì đang diễn ra khắp nơi. Nhưng giờ đây, sau khi dậy muộn và uống cà phê, cô ngồi trên sàn căn phòng lớn, xung quanh là nửa tá nhật báo, một tá tuần san, chậm rãi đọc hết lần này đến lần khác. Cô đang tìm cách ráp mọi thứ lại với nhau. Trong khi trước kia việc đọc của cô nhằm tạo nên bức tranh về những điều đang xảy ra trên khắp thế giới, thì giờ đây một dạng trật tự quen thuộc với cô đã biến mất. Dường như đầu óc cô đã trở thành một vùng với những mức cân bằng khác nhau, cô đang cân bằng các sự việc, sự kiện bên cạnh nhau. Vấn đề không phải là một chuỗi sự kiện, với những hệ quả khả dĩ. Cứ như thể cô, Anna, là tâm điểm nhận thức, đang bị cả triệu sự việc rời rạc tấn công, và tâm điểm này sẽ biến mất nếu như cô không thể đánh giá và cân đối các thông tin, cân nhắc tất cả. Vì vậy, cô thấy mình đang nhìn vào tuyên bố: “Hiểm họa cháy từ bức xạ nhiệt của vụ nổ 10 megaton trên mặt đất sẽ lan rộng trong phạm vi một hình tròn bán kính khoảng 40 km. Một vòng lửa bán kính 40 km sẽ bao phủ một diện tích chừng 5.000 km2 và nếu như vũ khí này phát nổ gần mục tiêu dự tính, vòng lửa sẽ bao phủ cả các khu vực dân cư đông đúc nhất của tổ hợp mục tiêu ấy, có nghĩa là dưới điều kiện khí hậu quang đãng, toàn bộ người và vật trong diện tích bao la này có thể sẽ phải gánh chịu một thảm họa nhiệt chết người và đa phần sẽ bị tiêu hủy trong cái lò thiêu ấy,” - và bây giờ điều kinh khủng không phải là những từ ngữ ấy mà là việc cô không thể ghép điều chúng nói lên trong tưởng tượng với câu: “Tôi là người liên tục hủy hoại mọi khả năng xây dựng một tương lai, bởi số lượng quan điểm khác nhau ít ỏi mà tôi có thể tập trung vào hiện tại.” Vậy là cô sẽ nhìn hai tập hợp chữ cho đến khi dường như bản thân các từ tự tách ra khỏi trang giấy và trôi đi mất, cứ như chúng tự tách ra khỏi ý nghĩa của mình. Nhưng ý nghĩa vẫn ở lại, không được ngôn từ xác thực, và có thể còn kinh khủng hơn (mặc dù cô không biết tại sao), bởi vì ngôn từ không nhốt nổi chúng. Và do vậy, sau khi bị hai tập hợp chữ này đánh bại, cô đặt chúng sang một bên và chuyển sang chú ý tới một tập hợp khác: “Ở châu Âu có quá ít người nhận ra rằng ở châu Phi như trật tự hiện tại thì không có gì gọi là nguyên trạng nữa.” “Tính hình thức, tôi nghĩ (chứ không phải, như ông Smith đề xuất, một chủ nghĩa tân-tân-lãng mạn), có lẽ là phương thức sắp trở thành chính yếu.” Vậy là cô ngồi hàng giờ trên sàn nhà, tập trung toàn bộ chú ý vào những mảnh giấy báo được chọn, chẳng mấy chốc một hoạt động mới đã bắt đầu. Cô thận trọng cắt từng mảnh giấy từ báo và tạp chí rồi dùng đinh rệp đính vào tường. Mấy bức tường trắng của căn phòng lớn phủ đầy những mảnh báo cắt lớn nhỏ đủ loại. Cô cẩn thận bước đi quanh mấy bức tường, nhìn những bài viết ghim ở đó. Khi hết đinh rệp, cô tự nhủ rằng thật ngu ngốc khi theo đuổi một công việc vô nghĩa; nhưng cô vẫn mặc áo khoác, đi xuống phố và mua hai hộp đinh rệp rồi lại cẩn thận định các mảnh báo vẫn còn chưa được ghim lên tường. Nhưng báo chí cứ chồng đống, nằm trên thảm thềm nhà cô mỗi sáng thành một chồng dày ụ, to tướng, và cứ sáng sáng cô lại ngồi, vật lộn sắp xếp nguồn tài liệu mới này - và đi ra ngoài mua thêm đinh rệp.

Cô chợt nghĩ rằng mình sẽ điên mất. Đây là “cơn sụp đổ” mà cô đã nhìn thấy trước, sự “đổ vỡ”. Nhưng cô cảm thấy mình không hề điên; mà đúng hơn là những người không bị ám ảnh như cô về cái thế giới hỗn mang phản ánh trên báo chí đã hoàn toàn lơ là một nhu cầu ghê gớm. Nhưng cô biết là mình điên. Và trong khi cô không thể tự bảo vệ bản thân trước việc cẩn thận đọc một cách ám ảnh cả đống báo chí, cắt rời từng bài, găm lên khắp tường, cô vẫn biết rằng vào cái ngày Janet từ trường trở về, cô sẽ trở thành Anna, một Anna có trách nhiệm, và ám ảnh sẽ biến mất. Cô biết rằng việc làm một người mẹ tỉnh táo và trách nhiệm của Janet còn quan trọng hơn nhiều so với nhu cầu thấu hiểu thế giới; và hai điều này phụ thuộc lẫn nhau. Thế giới tự nó sẽ không bao giờ được thấu hiểu, hoặc được sắp xếp bằng ngôn từ, được “gọi tên”, trừ phi mẹ của Janet vẫn là người phụ nữ có khả năng chịu trách nhiệm.

Việc Janet một tháng nữa sẽ về vẫn liên tục gại vào Anna giữa nỗi ám ảnh về những thông tin trên báo. Nó khiến cô trở về với bốn cuốn sổ mà cô sao nhãng kể từ sau tai nạn của Tommy. Cô cứ giở mãi từng trang của mấy cuốn sổ này nhưng chẳng thấy mối liên hệ nào với chúng cả. Cô biết rằng một cảm giác tội lỗi nào đó, mà cô không hiểu, đã tách cô ra khỏi chúng. Tất nhiên, tội lỗi này gắn liền với Tommy. Trước đây cô không biết, sau này cũng không bao giờ biết, liệu mưu tính tự tử của Tommy có phải do đọc mấy cuốn sổ của cô hay không; hoặc, nếu điều này đúng thì có gì đó cụ thể khiến cậu phiền lòng hay không, hoặc trên thực tế cô có ngạo mạn hay không. “Như thế là ngạo mạn, dì Anna; như thế là vô trách nhiệm.” Đúng, cậu đã nói vậy, nhưng ngoài việc biết rằng cô đã khiến cậu thất vọng, rằng cô đã không cho cậu thứ cậu cần, cô không hiểu điều đã xảy ra.

Một buổi chiều, cô nằm ngủ và mơ. Cô biết đây chính là giấc mơ trước giờ cô vẫn thường thấy, dưới hình thức này hay hình thức khác. Cô có hai đứa con. Một đứa là Janet, mập mạp và trơn lông đỏ da. Đứa kia là Tommy, nhỏ bé, bị cô bỏ đói. Hai bầu vú cô cạn khô, bởi vì Janet đã uống hết sạch sữa; và do vậy Tommy gầy và còi cọc, ngày càng bé đi trông thấy vì đói. Rồi cậu biến mất hoàn toàn, một nắm tí tẹo da bọc xương nhìn trân trối, trước khi cô tỉnh dậy trong cơn sốt vì lo lắng, nội tâm chia rẽ và tội lỗi. Nhưng khi tỉnh rồi, cô không hiểu vì sao lại mơ về chuyện bỏ đói Tommy. Và hơn nữa, cô biết rằng trong những giấc mơ khác về đề tài này, nhân vật “bị đói” có thể là bất cứ ai, có thể là một người nào đó cô đi qua trên phố có gương mặt đã ám ảnh cô. Nhưng rõ ràng là cô cảm thấy trách nhiệm đối với con người mơ hồ này, bởi vì nếu không thì tại sao cô lại mơ thấy mình phụ lòng người đó?

Sau giấc mơ này, cô hối hả quay lại làm việc, cắt từng mẩu tin ra, dán chúng lên tường.

Tối hôm đó, ngồi trên sàn nhà chơi nhạc jazz, tuyệt vọng vì không đủ khả năng “lý giải” các mẩu báo, cô nảy sinh một cảm giác mới, giống như ảo giác, một bức tranh mới về thế giới mà cho tới nay chưa hiểu. Sự hiểu biết này cực kỳ kinh khủng; một thực tại khác hẳn so với bất cứ điều gì từ trước đến nay cô từng coi là thực tại, đến từ một xứ sở cảm giác mà cô chưa từng ghé qua. Nó không phải là “trầm cảm”, hay “buồn rầu”, cảm thấy “nản lòng”; bản chất của trải nghiệm này là những từ ngữ như vui vẻ hay hạnh phúc đều hóa ra vô nghĩa. Xuất hiện nhờ sự khai sáng này - vốn phi thời gian, do vậy Anna không biết nó diễn ra trong bao lâu, cô biết mình đã có một trải nghiệm không thể diễn đạt bằng lời - nó nằm ngoài khu vực có thể khiến ngôn từ thành có nghĩa.

Nhưng cô vẫn trở lại đứng trước mấy cuốn sổ, để hờ bàn tay cầm cây bút máy (phần ruột mỏng manh nhìn thấy, trông giống như một loài động vật biển, một con hải mã) trên cuốn đầu tiên, rồi một cuốn nữa, để cho bản chất của việc “khai sáng” này tự quyết định xem sẽ được viết ra ở đâu, nhưng cả bốn cuốn sổ với nhiều tiểu mục và phân hạng vẫn nguyên xi như cũ, vì vậy Anna buông bút xuống.

Cô thử mấy đoạn nhạc, jazz có, Bach có, Stravinsky có, nghĩ rằng có thể âm nhạc sẽ nói lên những gì ngôn từ không thể; nhưng có vẻ như đây là một trong những lần, càng ngày càng trở nên thường xuyên hơn, âm nhạc khiến cô cáu bẳn, tấn công màng tai trong của cô khiến chúng cự tuyệt âm thanh cứ như kẻ thù.

Cô tự nhủ: Không hiểu sao mình vẫn thấy khó mà chấp nhận được rằng ngôn từ vốn sai lệch và rất thiếu chính xác từ trong bản chất. Nếu nghĩ chúng có khả năng thể hiện sự thật thì mình sẽ không viết những cuốn nhật ký mà mình không cho bất cứ ai xem, tất nhiên là ngoại trừ Tommy.

Đêm hôm đó cô gần như không ngủ; cô nằm nghĩ lại những suy nghĩ đã trở nên quen thuộc đến mức cô chán ngấy ngay khi chúng đến gần - những suy nghĩ chính trị, những mô hình hành động trong thời đại chúng ta. Đây là một bước lùi xuống mức sáo mòn; bởi vì như thường lệ cô kết luận rằng bất cứ hành vi nào mà cô thực hiện đều sẽ không hề có niềm tin, có nghĩa là không có niềm tin ở “tốt” và “xấu”, mà đơn giản chỉ là một hành vi tạm thời, hy vọng nó sẽ trở nên tốt đẹp, nhưng chẳng có gì khác ngoài hy vọng. Nhưng từ kiểu tư duy này, rất có thể cô sẽ thấy mình sẽ đưa ra những quyết định khiến cô phải đánh đổi bằng tính mạng, hoặc tự do của bản thân.

Cô thức dậy rất sớm, và nhanh chóng thấy mình đang đứng giữa bếp, tay đầy những mẩu báo và đinh rệp, vì tường căn phòng lớn đã hoàn toàn kín các bài báo ở những nơi cô có thể với tới được. Cô sốc tới mức phải đặt mấy bài báo mới cùng mớ tạp chí và báo sang một bên. Cô nghĩ, nhưng làm gì có lý do nào hợp lý để mình thấy sốc khi bắt đầu ở căn phòng thứ hai, khi mà mình đã không hề sốc vì đã ghim kín tường căn phòng thứ nhất - hoặc ít ra là không đủ sốc để dừng lại.

Mặc dù vậy, cô thấy được khích lệ bởi vì cô không còn dán thêm một mẩu báo nào lên nữa, đưa ra những thông tin không thể tiêu hóa nổi. Cô đứng giữa căn phòng lớn, tự nhủ phải lột sạch mấy bức tường. Nhưng cô không thể. Một lần nữa cô lại di chuyển từ điểm này sang điểm khác quanh căn phòng, ghép tuyên bố này với tuyên bố khác, tập hợp chữ này với tập hợp chữ khác.

Đang lúc đó thì chuông điện thoại reo. Bạn của Molly gọi. Một tay cánh tả người Mỹ cần phòng trong vài ngày. Anna đùa rằng nếu là người Mỹ thì hẳn anh ta đang viết tiểu thuyết sử thi, đi phân tích tâm lý và trong quá trình ly dị người vợ thứ hai; nhưng bảo rằng có phòng cho anh. Sau đó anh gọi điện lại bảo rằng năm giờ chiều hôm đó anh sẽ đến. Anna mặc đồ tử tế vào để đón anh, nhận ra rằng trước đó cô không hề ăn mặc tử tế suốt vài tuần rồi, trừ phi phải đi ra ngoài mua ít thức ăn và đinh rệp. Ngay trước năm giờ, anh lại gọi điện bảo rằng anh không thể đến, anh phải đi gặp người đại diện. Anna nhận thấy anh ta trình bày thật chi tiết kỹ càng về cuộc hẹn với người đại diện. Mấy phút sau, bạn của Molly lại gọi điện bảo rằng Milt (tay người Mỹ) đang đến dự tiệc ở chỗ cô ấy, và Anna có muốn đến dự hay không? Anna rất bực mình, gạt bỏ cơn giận; từ chối lời mời, lại khoác áo choàng mặc trong nhà, rồi trở lại với sàn nhà, giữa đống báo chí.

Khuya hôm đó, chuông reo vang. Anna mở cửa, nhìn thấy tay người Mỹ. Anh xin lỗi vì đã không gọi điện cho cô, cô xin lỗi vì đã không mặc đồ tử tế.

Anh còn trẻ, khoảng ba mươi, cô nhận định; mái tóc nâu trẻ trung cắt sát, như một lớp lông mao khỏe mạnh, gương mặt gầy gò thông minh, đeo kính. Mẫu người Mỹ lanh lợi, sắc sảo, thông minh. Cô biết anh rất rõ, “gọi tên” anh là kẻ trăm lần trải đời hơn cái kẻ đồng vị của anh ở nước Anh, qua đó cô muốn nói rằng anh cư ngụ ở một đất nước tuyệt vọng vẫn còn chưa được châu Âu biết đến.

Khi họ đi lên gác, anh bắt đầu xin lỗi vì đã đi gặp người đại diện, nhưng cô ngắt lời và hỏi anh xem có thích bữa tiệc hay không. Anh cất tiếng cười đột ngột và nói: “Chà, chị đã bắt nọn tôi rồi.” “Anh cứ bảo rằng anh muốn đi dự tiệc thì đã sao,” cô đáp.

Họ ở trong nhà bếp, thăm dò lẫn nhau, mỉm cười. Anna nghĩ: Đàn bà độc thân không thể gặp đàn ông, bất cứ anh đàn ông nào, bất cứ lứa tuổi nào, mà không suy nghĩ, dù chỉ trong nửa giây, Có lẽ đây chính là người ấy. Đấy là lý do tại sao mình thấy bực vì anh nói dối về chuyện bữa tiệc. Thật là đáng chán quá đi, tất cả những cảm xúc đã quen quá hóa nhàm này.

Cô hỏi: “Anh có muốn xem phòng không?”

Anh đứng, tay đặt lên lưng chiếc ghế sơn vàng, tựa mình lên đó bởi vì anh đã uống quá nhiều tại bữa tiệc, nói: “Có, có chứ.”

Nhưng anh không nhúc nhích. Cô bảo: “Anh có lợi thế hơn tôi - tôi đang tỉnh. Nhưng có một số điều tôi cần phải nói. Trước hết, tôi có biết rằng không phải tất cả người Mỹ đều giàu hết, nên tiền thuê thấp.” Anh mỉm cười. “Thứ hai, anh đang viết cuốn tiểu thuyết sử thi Mỹ nên…” “Sai rồi, tôi vẫn chưa bắt đầu.” “Ngoài ra, anh đang đi phân tích tâm lý bởi vì anh có vấn đề.”

“Lại sai, tôi chỉ đến gặp bác sĩ tâm lý có một lần và quyết định là tôi tự làm còn tốt hơn.” “Thì đây là điều tốt, ít ra thì vẫn có thể nói chuyện được với anh.”

“Chuyện gì mà chị lại phải chống chế như thế nhỉ?”

“Tôi thì sẽ dùng chữ hung hăng đấy,” Anna đáp, cười. Cô nhận thấy, với sự thích thú, rằng cũng có thể mình đã khóc.

Anh nói: “Tôi đường đột đến vào cái giờ không thích hợp này bởi vì tôi muốn ngủ ở đây đêm nay. Mấy ngày rồi tôi đã ở nhà nghỉ Hội thanh niên Thiên Chúa giáo, lựa chọn kém thích thú nhất tại mọi thành phố tôi từng ghé qua. Tôi đã mạn phép mang va li đến đây và bằng sự láu cá dễ thấy đã bỏ nó ngoài cửa rồi đấy.”

“Thế thì mang vào đi,” Anna nói.

Anh xuống gác lấy va li. Anna vào căn phòng lớn lấy vải trải giường cho anh. Cô đi vào mà không nghĩ ngợi gì cả, nhưng khi nghe tiếng anh đóng cửa đằng sau mình, cô đờ người khi hiểu ra lúc này căn phòng trông như thế nào. Sàn nhà ngồn ngộn báo và tạp chí; tường đính đầy các bài báo; giường chưa dọn. Cô quay sang anh với đống ga giường và vỏ gối, nói: “Nếu anh có thể tự dọn giường…” Nhưng anh đã vào phòng, khảo sát nó từ sau đôi mắt kính sắc sảo tập trung. Rồi anh ngồi lên chiếc bàn chân rời của cô nơi có mấy cuốn sổ tay, chân đung đưa. Anh nhìn cô (Cô thấy chính mình mặc chiếc áo choàng đỏ phai màu, tóc nằm thành những dải thẳng màu đen quanh gương mặt không trang điểm) nhìn mấy bức tường, nhìn sàn nhà và nhìn cái giường. Rồi anh nói, giọng giả vờ sốc: “Ái chà.” Nhưng gương mặt anh tỏ vẻ lo âu.

“Người ta bảo anh thuộc cánh tả,” Anna nói, giọng khẩn cầu; buồn cười khi thấy đây lại là điều mình nói theo bản năng để giải thích cho tình trạng hiện tại.

“Loại xịn, hậu chiến.”

“Tôi đang chờ anh nói: Tôi và ba tay xã hội chủ nghĩa còn lại ở Mỹ sắp sửa…”

Bốn người còn lại.” Anh đến sát bức tường cứ như anh đang rình mò nó, tháo kính ra nhìn vào đám giấy (để lộ đôi mắt ướt nhèm vì cận thị) và lại nói: “Ái chà.”

Anh cẩn thận đeo lại đôi kính và nói: “Tôi từng biết một người là phóng viên báo chí hạng cừ. Nếu tất nhiên chị tò mò muốn biết quan hệ của người đó với tôi thế nào thì đấy là người mà tôi xem như cha. Một tay đỏ. Rồi hết chuyện này đến chuyện khác xảy ra với ông ấy, vâng, đây cũng là một cách nói, vì thế nên bây giờ cũng như trong suốt ba năm vừa qua, ông ấy cứ ngồi trong một căn hộ không nước nóng ở New York, buông rèm che kín cửa sổ, đọc báo. Báo của ông ấy chồng cao tới tận trần. Không gian sàn nhà bị thu nhỏ tới, xem nào, dè dặt mà ước lượng thì, chưa đầy hai mét vuông. Trước khi bị báo chí chiếm chỗ thì căn hộ đấy cũng rộng phết.”

“Cơn điên của tôi mới chỉ kéo dài vài tuần thôi.”

“Tôi cảm thấy có nghĩa vụ phải nói, đấy là thứ có thể chui vào và ngự trị - điển hình là người bạn tội nghiệp của tôi ấy. Nhân tiện, ông ấy tên là Hank.”

“Cũng hợp.”

“Người tốt. Thật buồn khi thấy một người đi theo con đường đó.”

“May mà con gái tôi tháng sau sẽ từ trường về, đến lúc đó tôi sẽ bình thường lại.”

“Có lẽ nó ẩn đi thôi,” anh nói, ngồi trên bàn và đung đưa đôi chân lêu nghêu.

Anna bắt đầu thay vỏ chăn đệm trên giường.

“Làm vậy là vì tôi à?”

“Còn ai khác nữa chứ?”

“Không dọn giường là đặc sản của tôi.” Anh lặng lẽ đến bên cô khi cô cúi gập người xuống giường, và cô nói: “Tôi đã nhận quá đủ thứ tình dục lạnh nhạt và hiệu quả.”

Anh quay trở lại bàn, nói: “Chẳng phải là chúng ta đều thế cả hay sao? Tất thảy những tình dục ấm áp và tận tâm mà chúng ta đọc được trong sách vở đâu hết rồi?”

“Nó ẩn đi rồi,” Anna đáp.

“Ngoài ra, thậm chí hiệu quả tôi cũng không có.”

“Vậy anh đã có tí nào hay chưa?” Anna hỏi, nhấn mạnh.

Cô quay người, giường đã dọn xong. Họ mỉm cười với nhau, vẻ mỉa mai.

“Tôi yêu vợ.”

Anna bật cười.

“Vâng. Đấy là lý do tại sao tôi sắp ly dị cô ấy. Hoặc cô ấy sắp ly dị tôi.”

“À, ngày xưa có một người từng yêu tôi - ý tôi là thật lòng ấy.”

“Và rồi?”

“Và rồi anh ta đá đít tôi.”

“Cũng dễ hiểu thôi. Yêu là điều quá khó.”

“Và tình dục thì quá lạnh nhạt.”

“Chị muốn nói rằng chị giữ mình trong sạch kể từ bấy đến giờ?”

“Làm gì có.”

“Tôi cũng nghĩ vậy.”

“Chả khác gì.”

“Sau khi nói rõ về quan điểm của mình, chúng ta đi ngủ được chưa? Tôi hơi say, và buồn ngủ. Và tôi lại không ngủ một mình được.”

Câu tôi không ngủ một mình được nói ra với giọng tàn nhẫn lạnh lùng của một kẻ đang ở bước đường cùng. Anna giật mình, sau đó thoát ra khỏi bản thân để thực sự xem xét anh. Anh ngồi mỉm cười trên chiếc bàn của cô, một người đàn ông tuyệt vọng giữ mình không tan vỡ.

“Tôi thì vẫn có thể ngủ một mình,” Anna đáp.

“Vậy thì từ lợi thế vị trí của mình, chị có thể trở nên độ lượng.”

“Hay lắm.”

“Anna, tôi cần lắm. Khi ai đó cần điều gì, chị hãy cho họ điều đó.”

Cô không nói gì.

“Tôi sẽ không hỏi câu nào, không yêu cầu gì cả và chị cứ bảo là tôi sẽ đi ngay.

“Ồ đúng thế,” Anna nói. Cô bỗng nhiên cáu giận; cô đang run lên vì giận dữ. “Các anh chẳng ai hỏi xin một thứ gì - mà là xin mọi thứ, nhưng cũng chỉ khi cần mà thôi.”

“Thời buổi bây giờ nó thế,” anh đáp.

Anna phá lên cười. Cơn giận của cô tan biến. Tiếng cười của anh rất đột ngột, vang to, nhẹ nhõm.

“Đêm qua anh ở đâu?”

“Với cô bạn Betty của chị.”

“Cô ấy không phải bạn tôi. Bạn của bạn.”

“Tôi ở với cô ấy ba đêm. Sau đêm thứ hai cô ấy bảo yêu tôi và sẽ bỏ chồng theo tôi.”

“Rất dứt khoát.”

“Chị sẽ không làm điều gì như thế, đúng không.”

“Tôi cũng có thể như vậy chứ. Bất cứ phụ nữ nào thích đàn ông cũng thế cả.”

“Nhưng Anna này, chị phải thấy…

“Ồ, tôi thấy rất rõ.”

“Vậy là tôi không cần dọn giường nữa nhỉ?”

Anna bắt đầu khóc. Anh đến bên cô, ngồi cạnh cô, vòng tay ôm lấy người cô. “Thật là điên rồ,” anh nói. “Đi vòng quanh thế giới - anh đã đi vòng quanh thế giới, người ta đã nói với em chưa? - mở cửa ra, và thấy đằng sau nó là một ai đó đang gặp rắc rối. Mỗi lần mở cửa là lại có một ai đó đang tan vỡ.”

“Có lẽ anh tự chọn cửa cho mình.”

“Ngay cả thế đi nữa thì vẫn có một số lượng cửa đáng ngạc nhiên - đừng khóc Anna. Nghĩa là, trừ phi em thấy vui khi khóc, mà trông em thì không có vẻ gì như thế cả.”

Anna thả mình ngã xuống gối rồi nằm im lặng. Anh ngồi khom người gần cô, tay búng môi, vẻ rầu rĩ, thông minh, kiên quyết.

“Điều gì khiến anh nghĩ rằng buổi sáng ngày thứ hai em sẽ không nói: Em muốn anh ở lại với em.”

Anh thận trọng đáp, “Em quá thông minh.”

Anna đáp, rất ghét vẻ thận trọng đó: “Đấy sẽ là lời văn trên mộ chí của em. Nơi an nghỉ của Anna Wulf, lúc nào cũng thông minh quá mức. Cô để cho bọn họ ra đi.”

“Vẫn chưa phải điều tệ nhất, em có thể giữ bọn họ lại, như một số mà anh có thể nêu tên.”

“Chắc vậy.”

“Anh sẽ mặc pyjama vào rồi quay lại.”

Anna, một mình, cởi chiếc áo choàng tắm ra, lưỡng lự giữa chiếc váy ngủ và bộ pyjama, rồi chọn chiếc váy ngủ, bằng bản năng biết rằng anh sẽ thích pyjama hơn - bản thân nó cũng là một dạng cử chỉ định nghĩa mình.

Anh bước vào, mặc áo choàng tắm, đeo kính. Anh vẫy tay chào cô lúc cô đã nằm trên giường. Rồi anh bước tới một bức tường và bắt đầu lột bỏ các mẩu báo. “Việc nhỏ,” anh nói, “nhưng anh thấy đã quá hạn từ lâu.” Anna nghe thấy tiếng xé báo khe khẽ, tiếng lách tách khe khẽ khi đinh rệp rơi vương vãi trên sàn. Cô nằm, cánh tay kê dưới đầu, lắng nghe. Cô cảm thấy được bảo vệ và chăm sóc. Cứ mấy phút cô lại nhấc đầu lên để xem anh đang làm đến đâu. Mấy bức tường trắng dần hiện ra. Công việc này mất khá nhiều thời gian, hơn một tiếng.

Cuối cùng anh nói: “Thế là xong. Thêm một linh hồn trở về với minh mẫn.” Rồi anh dang tay ra gom cả đống báo bẩn, chất đống mớ báo dưới chiếc bàn chân rời.

“Sổ gì thế kia? Lại tiểu thuyết à?”

“Không. Mặc dù đã có thời em viết được một cuốn tiểu thuyết.”

“Anh đọc rồi.”

“Anh thích không?”

“Không.”

“Không ư?” Anna sôi nổi. “Ồ, tốt.”

“Hào nhoáng giả tạo. Đấy là từ anh sẽ dùng, nếu được hỏi.”

“Em sẽ yêu cầu anh ở lại trong bữa sáng thứ hai, em cảm nhận được nó đang đến.”

“Nhưng sổ gì mà đóng đẹp thế này?” Anh bắt đầu lật mấy trang bìa.

“Em không muốn anh đọc.”

“Sao lại không?” anh vừa hỏi vừa đọc.

“Trước giờ chỉ có một người từng đọc mà thôi. Cậu ta đã tìm cách tự tử, nhưng không thành, làm mù mắt mình, và bây giờ biến chính thứ cậu ta tìm cách tự tử để không bị vậy.”

“Buồn ghê.”

Anna ngẩng đầu lên nhìn anh. Trên mặt anh đã xuất hiện nụ cười cố tình nghiêm nghị.

“Em định nói rằng hoàn toàn là lỗi của em?”

“Không hẳn vậy.”

“Anh không phải là người có tiềm năng tự tử đâu. Có thể nói anh là đồ ăn bám phụ nữ, là kẻ hút máu mủ người khác, nhưng anh không phải là mẫu người có khả năng tự tử.”

“Chả cần phải khoe khoang điều đó như thế.”

Ngừng lại. Rồi anh nói: “À ừ, tình cờ là anh đã suy nghĩ về vấn đề này từ mọi góc độ nên anh sẽ bảo rằng đây cũng là một điều đáng tuyên bố. Và anh đang tuyên bố đây. Anh không khoe khoang. Anh tuyên bố. Anh định nghĩa. Ít ra là anh biết nó. Điều đó có nghĩa là anh có thể thắng nó. Em sẽ ngạc nhiên trước số người mà anh biết là đang tự giết chết bản thân, hoặc sống dựa vào người khác, nhưng họ không biết điều đó.”

“Không, em sẽ không ngạc nhiên đâu.”

“Ừ. Nhưng anh biết điều đó, anh biết mình làm gì, và đấy là lý do anh sẽ đánh bại nó.”

Anna nghe thấy tiếng thụp, thụp khi bìa mấy cuốn sổ của cô đóng lại. Cô nghe thấy giọng nói sắc sảo trẻ trung, vui vẻ: “Trước giờ em đang cố gắng làm việc gì thế? Nhốt sự thật lại hả? Nhốt lại chân lý hoặc đại loại như thế?”

“Đại loại thế. Nhưng vô ích.”

“Cũng vô ích khi để cho cái con kền kền hối hận đó tóm được mình, hoàn toàn vô ích.” Anna bật cười. Anh bắt đầu hát, một dạng nhạc pop:

Kền kền hối hận,

Gặm nhấm em và anh,

Đừng để cho lão kền kền hối hận tóm được mình,

Đừng để cho nó…

Anh bước đến chỗ máy nghe đĩa của cô, xem các đĩa, mở Brubeck. Anh nói: “Như ở nhà mình vậy. Anh rời bỏ nước Mỹ háo hức muốn tìm trải nghiệm mới, nhưng ở đâu anh cũng tìm thấy thứ âm nhạc mà anh bỏ lại sau lưng.” Anh ngồi, một con cú vui vẻ nghiêm nghị đeo kính, giật vai và bĩu môi theo tiếng nhạc jazz. “Rõ ràng là,” anh nói, “nó mang lại cho người ta cảm giác về tính liên tục, ừ, đúng là từ này đấy, một cảm giác liên tục, đi từ thành phố này sang thành phố khác vẫn gặp đúng loại nhạc đấy, và đằng sau mỗi cánh cửa là một kẻ điên như chính mình.”

“Em chỉ điên tạm thời thôi,” Anna đáp.

“Ò đúng. Nhưng em đã ở đó. Thế là đủ.” Anh đến bên giường, cởi bỏ chiếc áo choàng tắm, chui vào, giống như một người anh trai, thân thiện và tự nhiên.

“Em không muốn biết tại sao anh lại tệ như vậy ư?” anh hỏi sau một lúc im lặng.

“Không.”

“Dù sao thì anh cũng sẽ kể cho em mà. Anh không thể ngủ với những người phụ nữ mà anh thích.”

“Mòn quá,” Anna đáp.

“Ồ anh đồng ý. Sáo mòn đến mức thừa thãi và nhạt nhẽo.”

“Và với em là khá buồn.”

“Cũng buồn với anh, nhỉ?”

“Anh có biết lúc này em đang cảm thấy thế nào không?”

“Có. Hãy tin anh, Anna ạ, anh biết, và rất tiếc, anh có phải là người cổ hủ đâu.” Ngưng lại. Anh nói: “Em đang nghĩ: Thế em thì sao?”

“Kỳ cục thật, đúng vậy.”

“Muốn anh làm với em không? Ít nhất anh cũng làm được đấy.”

“Không.”

“Không, anh nghĩ là em sẽ nói không và em nói đúng.”

“Sao cũng vậy.”

“Nếu là anh, em sẽ thấy thế nào? Người phụ nữ anh thích nhất trên đời này là vợ anh. Lần cuối cùng anh làm tình với cô ấy là trong tuần trăng mật. Sau đó thì hạ màn. Ba năm sau, cô ấy bực mình và bảo đủ rồi. Em có trách cô ấy không? Anh trách không? Nhưng cô ấy thích anh hơn bất cứ ai trên đời này. Ba đêm vừa rồi anh ở với Betty bạn của bạn em. Anh không thích cô ta, nhưng anh thích chút uốn éo ở mông cô ta.”

Ồ thôi.”

“Em muốn nói rằng em đã nghe hết chuyện này rồi ư?”

“Theo cách này hay cách khác, đúng vậy.”

“Ừ, chúng ta đều đã nghe cả. Liệu anh có nên viện mấy cái cớ trên phương diện xã hội học cho nó, đúng là từ này, xã hội học không?”

“Không, em biết mấy cái cớ đó.”

“Anh cũng nghĩ thế. Thế đấy. Đúng, thế đấy. Nhưng anh sẽ thắng nó. Anh bảo em rồi, anh là người cực tin vào sức mạnh tinh thần. Anh muốn nói vậy đấy - nếu được em cho phép? Anh là người cực tin vào chuyện biết điều gì là sai, thừa nhận nó, và nói: Tôi sẽ đánh bại nó.”

“Tốt,” Anna nói, “em cũng vậy.”

“Anna, anh thích em. Và cảm ơn em vì đã cho anh ở lại. Ngủ một mình anh phát điên lên mất.” Và rồi, ngừng một lát: “Em thật may mắn khi có đứa con.”

“Em biết. Đấy là lý do tại sao em minh mẫn còn anh thì điên.”

“Ừ. Vợ anh không muốn có con. Ít ra thì có, nhưng cô ấy bảo với anh: Milt, cô ấy nói, tôi sẽ không có con với kẻ chỉ lên được với tôi khi say rượu đâu.”

“Dùng những từ như thế ư?” Anna hỏi, giọng căm ghét.

“Không đâu, búp bê ạ. Không đâu, bé yêu ạ. Nói: Tôi sẽ không có con với kẻ không yêu tôi.”

“Đầu óc đơn giản thật,” Anna nói, giọng đầy vẻ cay đắng.

“Đừng có nói giọng như vậy, Anna. Nếu không anh sẽ phải đi đây.”

“Anh không nghĩ là có điều gì đó hơi bất thường về tình huống một người đàn ông bước vào nhà phụ nữ và nói: Anh phải ngủ chung giường với em vì nếu ngủ một mình thì anh sẽ ngã vào không gian mất, nhưng anh không thể làm tình với em được bởi vì nếu làm vậy thì anh sẽ ghét em mất?”

“Có bất thường hơn một vài hiện tượng nào đó mà chúng ta có thể nêu ra không?”

“Không,” Anna thận trọng đáp. “Không.” Cô nói thêm: “Cảm ơn anh vì đã lột mấy thứ vớ vẩn đấy ra khỏi tường giúp em. Cảm ơn anh. Mấy hôm nữa chắc em điên thật mất.”

“Rất vui lòng. Tại thời điểm này anh là kẻ thất bại, Anna ạ, em không cần phải nói, nhưng có một việc mà anh thành thạo, là gặp ai đó đang vướng phải rắc rối và biết cần dùng đến biện pháp mạnh nào.”

Họ đi ngủ.

Sáng hôm sau cô cảm thấy anh lạnh cứng trong tay mình, một khối nặng lạnh lẽo khủng khiếp, giống như ôm phải thần chết vậy. Cô chầm chậm xoa người anh cho ấm lên và tỉnh lại. Ấm áp, tỉnh giấc và biết ơn, anh đi vào trong cô. Nhưng tại thời điểm đó cô đã sẵn sàng chống lại anh, cô không thể nào ngăn mình đừng căng thẳng, cô không thể nào thoải mái được.

“Em kìa,” sau đó anh nói, “anh biết mà. Anh nói không đúng sao?

“Đúng, anh nói đúng. Nhưng ở người đàn ông lúc cương lên cực lớn có điều gì đó rất khó cưỡng lại.”

“Dù sao thì lẽ ra nên cưỡng lại. Bởi vì bây giờ chúng ta sẽ phải dùng rất nhiều năng lượng để khỏi ghét nhau.”

“Nhưng em không ghét anh.” Họ rất thích nhau, buồn bã, thân thiện và thân thiết, giống như những người đã lấy nhau cả hai chục năm trời.

Anh ở đấy với cô năm ngày, đêm ngủ trên giường cô.

Vào ngày thứ sáu, cô nói, “Milt này, em muốn anh ở với em.” Cô nói bằng giọng giễu nhại, kiểu giễu nhại giận dữ tự trừng phạt, và anh đáp, mỉm cười thiểu não: “Ừ, anh biết đã đến lúc phải bước tiếp. Đã đến lúc anh phải bước tiếp. Nhưng tại sao anh phải làm vậy, tại sao anh phải làm vậy?”

“Bởi vì em muốn anh ở lại.”

“Tại sao em lại không thể chấp nhận điều đó? Tại sao chứ?” Đôi kính của anh lóe lên vẻ lo lắng, miệng anh cười một cách thận trọng, nhưng anh thật nhợt nhạt, trán lấp lánh mồ hôi. “Em phải chấp nhận bọn anh, em phải vậy, chẳng lẽ em không biết điều đó? Chẳng lẽ em không thấy rằng với bọn anh mọi thứ đều tồi tệ hơn rất nhiều so với em? Anh biết em đang thấy cay đắng thương thân và em đúng, nhưng nếu em không thể chấp nhận bọn anh lúc này, và bảo bọc bọn anh đi qua đó thì…”

“Và với anh cũng vậy,” Anna nói.

“Không. Bởi vì em cứng rắn hơn, em nhân hậu hơn, em đang ở vị thế có thể chấp nhận.”

“Anh sẽ tìm được một cô tốt tính ở thành phố tiếp theo thôi.”

“Nếu anh đủ may mắn.”

“Và em hy vọng thế.”

“Ừ, anh biết là em hy vọng thế. Anh biết. Và cảm ơn em… Anna, anh sẽ thắng nó. Em hoàn toàn có thể nghĩ rằng anh không làm được. Nhưng anh sẽ làm được. Anh biết là anh sẽ làm được.”

“Thế thì chúc may mắn,” Anna mỉm cười, đáp.

Trước khi anh đi, họ đứng trong căn bếp, cả hai đều rưng rưng nước mắt, lưỡng lự trước câu phân ly.

“Em sẽ không đầu hàng chứ, Anna?”

“Sao lại không?”

“Như thế thì tiếc lắm.”

“Và bên cạnh đó, biết đâu anh sẽ muốn tạt qua lần nữa để ở lại một vài đêm.”

“Thôi được. Em có quyền nói như vậy.”

“Nhưng lần tới em sẽ bận đấy. Thứ nhất là, em sắp tìm việc làm.”

“Ồ, đừng nói nhé, để anh đoán. Em sẽ làm công tác xã hội à? Em sẽ - để anh tự nghĩ ra nhé - em sẽ làm công tác xã hội bên mảng tâm lý hoặc đi dạy hoặc cái gì đại loại như thế?”

“Đại loại như thế.”

“Chúng ta ai cũng đến nước đó cả.”

“Tuy vậy, anh sẽ thoát được nhờ cuốn tiểu thuyết sử thi của anh.”

“Xấu bụng quá, Anna, xấu bụng quá.”

“Em không cảm thấy mình tốt bụng. Em muốn gào thét lên và đập vỡ mọi thứ.”

“Như anh vẫn nói, đấy là bí mật đen tối của thời đại chúng ta, chả có ai đề cập đến nó cả, nhưng mỗi lần mở một cánh cửa ra thì người ta lại được chào đón bằng một tiếng thét chói tai, tuyệt vọng nhưng không thành tiếng.”

“Dù sao thì cũng cảm ơn vì đã lôi em ra khỏi… thứ đang vây kín em.”

“Không vấn đề gì.”

Họ hôn nhau. Anh nhảy xuống cầu thang, va li trong tay đến cuối thì quay lại nói: “Lẽ ra em phải nói ‘Em sẽ viết thư’ chứ.”

“Nhưng chúng ta sẽ chẳng viết gì đâu mà.”

“Ừ, nhưng hãy giữ hình thức, ít nhất là hình thức của…” Anh biến mất, tay vẫy vẫy.

Khi Janet về nhà, cô bé thấy Anna đang tìm một căn hộ khác nhỏ hơn, và đang tìm việc.

Trước đó Molly đã gọi điện cho Anna, bảo rằng cô sắp lấy chồng. Hai người phụ nữ gặp nhau trong căn bếp nhà Molly, nơi Molly đang làm món xa lát và trứng ốp lết.

“Chàng nào đấy?”

“Cậu không biết anh ấy đâu. Anh ấy là kiểu người mà chúng ta vẫn thường gọi là doanh nhân tiến bộ. Cậu biết đấy, cậu bé Do Thái nghèo lớn lên ở khu Đông London trở nên giàu có và an ủi lương tâm bằng cách đem tiền cho Đảng Cộng sản. Giờ thì bọn họ chỉ bỏ tiền cho các mục tiêu tiến bộ mà thôi.”

“Ồ, anh ấy có tiền à?”

“Vô thiên lủng. Và một ngôi nhà ở Hampstead.” Molly quay lưng lại với bạn mình, trong khi Anna tiêu hóa tin này.

“Cậu định làm gì với ngôi nhà này?”

“Cậu không đoán được à?” Molly quay lại, cái lanh lợi của sự mỉa mai ngày xưa đã trở lại trong giọng cô. Cô mỉm cười vừa châm biếm vừa nhã nhặn.

“Cậu không định nói rằng Marion và Tommy sẽ lấy nó đấy chứ?”

“Chứ còn thế nào nữa? Cậu vẫn chưa gặp mẹ con nhà đấy à?”

“Không, cả Richard cũng chưa.”

“Chậc. Tommy đã quyết định đi theo bước Richard. Thằng bé đã nhậm chức, đang trên đường tiếp quản mọi thứ, còn Richard sẽ dần rút ra và ổn định cuộc sống với Jean.”

“Ý cậu là thằng bé rất hạnh phúc và hài lòng?”

“À tuần trước tớ thấy thằng bé đi cùng một bé xinh xắn trên đường, nhưng đừng có vội vàng kết luận nhé.”

“Ừ, đừng.”

“Tommy rất rõ ràng về việc không hoàn toàn phản động và phản tiến bộ như Richard. Nó bảo thế giới này sẽ thay đổi nhờ nỗ lực của các doanh nghiệp lớn tiến bộ và tạo được áp lực lên các cơ quan chính phủ.”

“Chà, ít nhất thì thằng bé cũng hòa hợp với thời đại của chúng ta.”

“Đừng mà, Anna.”

“Ờ, Marion thế nào?”

“Cô ấy vừa mua một tiệm quần áo ở Knightsbridge. Cô ấy sẽ bán đồ tốt - cậu biết đấy, đồ tốt, phân biệt với đồ sang ấy? Bây giờ thì cô ấy đã có một bầy đồng tính bé nhỏ vây quanh, lợi dụng cô ấy, nhưng cô ấy lại yêu mến chúng, cô cười rinh rich suốt và uống chỉ hơi nhiều quá một chút thôi, và nghĩ rằng bọn họ vui đáo để.”

Tay Molly đặt trên đùi, các đầu ngón tay chạm vào nhau, thực hiện động tác không-bình-luận đầy ác ý.

Chà.”

“Thế anh chàng người Mỹ của cậu thì sao?”

“Thì tớ qua một cuộc tình với anh ấy.”

“Chẳng phải là điều hợp lý nhất mà cậu từng làm, lẽ ra tớ phải nghĩ tới rồi mới đúng.”

Anna bật cười.

“Có gì buồn cười thế?”

“Cưới một người có nhà ở Hampstead sẽ đặt cậu tránh thật xa cái cuộc giành giật cảm xúc ấy.”

“Đúng vậy, tạ ơn Chúa.”

“Tớ sẽ đi tìm việc làm.”

“Ý cậu là cậu sẽ không viết nữa ư?”

“Không.”

Molly quay đi, trượt mấy miếng ốp lết ra đĩa, xếp bánh mì vào giỏ. Cô quyết tâm không bình phẩm.

“Cậu còn nhớ bác sĩ North không?” Anna hỏi.

“Tất nhiên.”

“Anh ấy sắp mở một trung tâm công tác xã hội hôn nhân - nửa nhà nước nửa tư nhân. Anh ấy bảo ba phần tư số người đến chỗ anh ấy mà bị đau đớn gì đó thực ra là do gặp rắc rối trong hôn nhân. Hoặc thiếu hôn nhân.”

“Và cậu sẽ đưa ra lời khuyên đúng đắn.”

“Đại loại thế. Và tớ sẽ vào Công đảng rồi dạy một lớp ban đêm mỗi tuần hai buổi cho trẻ em phạm pháp.”

“Vậy là cả hai đứa mình đều sẽ hòa nhập vào đời sống Anh từ gốc rễ.”

“Tớ đang cố gắng không nói cái giọng đó.”

“Cậu nói đúng - chỉ tại cái ý tưởng cậu mà lại làm bên mảng công tác xã hội hôn nhân thôi.”

“Tớ rất giỏi giải quyết vấn đề hôn nhân của người khác.”

“Ồ, đúng thế. Có lẽ một ngày nào đó cậu sẽ thấy tớ ngồi trong chiếc ghế đối diện với cậu.”

“Tớ chả tin.”

“Tớ cũng vậy. Chẳng có gì sánh được cảm giác biết kích thước chính xác của chiếc giường mà cậu sẽ đặt mình vào.” Bực bội với chính mình, hai tay Molly phác một cử chỉ khó chịu, rồi cô nhăn mặt nói: “Cậu toàn ảnh hưởng xấu đến tớ thôi, Anna. Tớ đã hoàn toàn chấp nhận điều đó cho đến khi cậu nhảy vào. Thực sự thì tớ nghĩ chúng ta sẽ hợp với mấy vụ đó.”

“Tớ thấy chẳng có lý do gì mà không thế cả,” Anna đáp.

Một chút im lặng. “Kỳ cục nhỉ, phải không Anna?”

“Rất.”

Một lát sau, Anna bảo cô phải quay về với Janet, lúc này chắc đã đi xem phim với bạn về rồi.

Hai người phụ nữ hôn nhau và chia tay.

HẾT

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 25 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Doris Lessing

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.