Đại Dữ Liệu Tu Tiên

Lượt đọc: 1135 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Mưu Cầu Tư Lợi

❊ ❊ ❊

Lời Trương Thái Hâm nói nghe có chút không hợp lý: Hàng hóa đầy đủ lại trở thành lý do để khất nợ sao?

Nhưng cẩn thận suy ngẫm lại, lý lẽ này vậy mà lại thành lập. Ngọc thạch là ngành nghề siêu lợi nhuận, chỗ khó thao tác nhất nằm ở việc chiếm giữ mỏ quặng, một khi đã sở hữu tài nguyên liên quan thì khai thác lại chẳng tốn bao nhiêu tiền.

Vậy nên, tự nhiên cũng không tồn tại vấn đề chiếm dụng vốn nhiều hay ít.

Giá cao của ngọc thạch không phải thể hiện ở nguyên thạch, các khâu trong lĩnh vực lưu thông mới là phần chính tiêu hao lợi nhuận khổng lồ.

Người khác biết Phùng Quân có ngọc thạch dồi dào mà không nắm được kênh phân phối, đương nhiên sẽ cho rằng lợi nhuận của hắn kinh người. Trong tình huống này, người ta yêu cầu mua thiếu chẳng phải là rất bình thường sao?

Cho nên Phùng Quân mặc dù cảm thấy lý do này quả thực hơi kỳ quặc, nhưng nhất thời lại không thể nói cô ấy sai.

Sau khi suy nghĩ, hắn mới nghiêm mặt nói: "Tôi cứ tưởng đây là mối làm ăn độc quyền, lẽ ra phải rất dễ thao tác mới đúng, thật không ngờ lại mang đến cho các cô nhiều khó khăn như vậy, thật sự rất xin lỗi."

Trương Thái Hâm lắc đầu, nghiêm túc nói: "Không, ý của chị tôi là, mối làm ăn này đã rất khá rồi, nhẹ nhàng hơn chị ấy tưởng tượng nhiều. Chỉ là không thể không tốn chút sức lực nào... Chuyện kiếm tiền thì làm gì có chuyện dễ dàng?"

"Vậy tôi có một đề nghị," Phùng Quân lại lên tiếng, "Các cô cứ làm như cách tôi bán ngọc thạch ấy, tiền trao cháo múc, không đồng ý thì cút... Hàng đang ở trong tay chúng ta, còn sợ bọn họ cướp đoạt sao?"

"Anh tưởng tôi chưa từng đề nghị với chị tôi sao?" Trương Thái Hâm nhìn hắn không chút thiện cảm, "Ai mà chẳng muốn làm ăn sòng phẳng, nhưng mà..."

"Chị tôi nói, chị ấy không hiểu rõ sự tự tin của anh đến từ đâu. Chị ấy chỉ biết bản thân mình không có sự tự tin đó... Là anh có ngọc thạch đào mãi không hết? Hay là anh có lòng tin sẽ chiếm giữ mỏ quặng đó mãi mãi?"

Phùng Quân lập tức á khẩu. Đúng vậy, Hồng tỷ đâu có giống hắn, có hẳn một vị diện ngọc thạch làm hậu thuẫn nên mới dám tùy ý làm bậy.

Sự cân nhắc của chị ấy mới là tính toán chi li thực sự, là thái độ làm ăn kinh doanh.

Hắn không nói gì nữa, nhưng Trương Thái Hâm vẫn chưa nói xong: "Dạo trước anh muốn bán ngọc thạch vào Kinh Thành, đúng không?"

Phùng Quân mơ hồ cảm thấy mình đã làm sai điều gì đó, chỉ có thể cười gượng một tiếng.

Trương Thái Hâm cũng không để ý đến sự ngượng ngùng của hắn, "Người ta đều nói anh sắp mở điểm bán ngọc thạch thứ hai, nhưng bên Kinh Thành lại tẩy chay dữ dội, cho nên... bọn họ cũng ép giá chị tôi."

Phùng Quân nghe cô hết lời cằn nhằn này đến lời cằn nhằn khác, trong lòng cũng hơi bực mình: "Vậy đi, tôi bày tỏ thái độ luôn, kẻ nào thừa cơ ép giá, cố tình thay đổi phương thức thanh toán... tất cả đều không bán. Chọc giận tôi thì tôi dẹp luôn cái vụ mua bán ngọc thạch này."

"Anh nghe tôi nói hết đã," Trương Thái Hâm không chút khách khí nói, "Chị tôi không có khí phách lớn như anh, nhưng đối với những kẻ thừa nước đục thả câu đó, cũng sẽ không chiều chuộng bọn họ. Cho nên thời gian trước, ngọc thạch bán rất ít, nhưng vẫn phải duy trì lượng vốn trên sổ sách..."

Phùng Quân lúc này mới hiểu ra, hóa ra Hồng tỷ trước đây vẫn luôn không thanh toán, không chỉ vì hắn không chủ động đến đòi tiền, mà còn một nguyên nhân rất quan trọng khác: chị ấy muốn nói cho những người mua ngọc thạch kia biết: Chị đây không thiếu tiền!

Tư thế này làm có cần thiết không? Thực sự rất cần thiết. Tiền mua bán ngọc thạch của Hồng tỷ chưa chắc nằm trên sổ sách công ty, rất có thể đã được chuyển vào tài khoản cá nhân của chị ấy. Nhưng với năng lực của ngân hàng hiện nay, muốn tra ra những việc này thực sự quá đơn giản.

Từ rất lâu trước đây, bí mật của những khách hàng lớn này trong hệ thống tài chính đã không còn là bí mật nữa rồi.

Đến lúc này, Phùng Quân mới lên tiếng hỏi một câu: "Chị của cô hiện tại đã bán được bao nhiêu tiền ngọc thạch rồi?"

"Hơn ba trăm triệu," Trương Thái Hâm thản nhiên trả lời, "Lần này lúc đến đây, chị tôi có nói, nếu anh cần tiền gấp thì có thể rút hai trăm triệu đi. Số tiền còn lại, coi như là để răn đe kẻ tiểu nhân, nhưng bắt buộc phải để lại một trăm triệu trên sổ sách."

"Không cần thiết, thật đấy," Phùng Quân lắc đầu, "Bảo với chị ấy, cứ nói là tôi bảo, một thời gian dài sắp tới, tôi sẽ không rút tiền nữa. Ngọc thạch tôi cũng sẽ gửi thêm một lô lớn sang, tôi chỉ có một yêu cầu duy nhất... kẻ nào không thành tâm mua thì cút!"

Nói bằng lương tâm thì Trương Thái Hâm rất thích đề nghị của hắn, là người trẻ tuổi, cô thích nhất kiểu chuyện ân oán phân minh thế này. Nhưng cô hiểu rất rõ, chị gái mình cân nhắc rất nhiều, "Lỡ bọn họ tẩy chay, rất có thể vài tháng không làm nổi một đơn hàng."

"Thì không làm nữa thôi, có gì ghê gớm đâu?" Phùng Quân hừ một tiếng không cho là đúng, "Chị cô ấy mà, đôi khi nghĩ ngợi nhiều quá. Theo tôi, các cô cứ nghỉ ngơi ba tháng xem ai là người sốt ruột."

"Đề nghị của anh tôi rất thích, nhưng điều này không thể nào," Trương Thái Hâm buông hai tay, nói đầy bất lực, "Sắp đến Tết rồi, chính là mùa bán hàng cao điểm, anh bảo chúng tôi nghỉ ba tháng?"

"Tôi bảo cô nghỉ thì cứ nghỉ," Phùng Quân xua tay, chém đinh chặt sắt nói, "Không sao, cho dù mối làm ăn ngọc thạch này không thành, tôi vẫn còn mối làm ăn khác cho chị cô, đừng có làm ra vẻ như chưa từng thấy tiền bao giờ."

Trương Thái Hâm rõ ràng đã xiêu lòng, cô nghiêng đầu suy nghĩ một chút rồi lấy điện thoại ra, "Để tôi gọi cho chị tôi."

Lúc này, Hồng tỷ đang ngồi trong trà lâu uống trà với một người. Đối phương là một người đàn ông trung niên đeo kính, người cao béo, đỉnh đầu hơi hói, ăn mặc cũng tạm coi là chỉnh tề, nhưng đầy mặt mụn nhọt, mang lại cho người ta cảm giác rất khó chịu.

Người đàn ông nói chuyện mang giọng Kinh đậm đặc: "Trương tổng, vì sáu mươi mấy triệu cỏn con này, công ty chúng tôi đã cử ba đợt người đến, vô cùng có thành ý. Bây giờ đến lượt tôi là tổng giám đốc cũng đích thân tới, nếu chỗ cô không chút nhường nhịn, thì mặt mũi của tôi để đâu?"

"Ông là tổng giám đốc, tôi cũng là tổng giám đốc mà," Hồng tỷ cười tủm tỉm nhìn đối phương, "Trước đó vốn đã bàn bạc xong xuôi, quý công ty cứ khăng khăng thay đổi vào phút chót, khiến tôi cũng rất bị động."

"Chúng tôi lúc đó cứ ngỡ các cô có ý định phát triển vào Kinh Thành," người đàn ông trung niên nói chuyện cũng thẳng thắn, chuyện mấy chục triệu cỏn con không đáng để giấu giếm, "Nghĩ là mua tại địa phương thì sẽ tiện hơn một chút."

"Ha ha," Hồng tỷ cười gượng một tiếng, "Kinh Thành sao? Ở đó có người không chào đón chúng tôi đến, cho nên chúng tôi không đi nữa."

"Không sao, các cô không đến thì chúng tôi có thể đến Trịnh Dương mà," người đàn ông cười nói, "Chúng tôi mạo hiểm đắc tội người khác, chuyên tâm lặn lội tới đây, Trương tổng không thể khiến chúng tôi nản lòng được."

"Tôi Trương Vệ Hồng từ trước đến nay chưa bao giờ khiến bạn bè nản lòng," Hồng tỷ rất hào khí bày tỏ.

Nhưng giây tiếp theo, sắc mặt chị bỗng nghiêm lại: "Nhưng trước đó ông từng thay đổi quyết định, tiền trao cháo múc, chuyện này không thương lượng. Hơn nữa không thể đi theo giá của ông... Trượng nghĩa là qua lại lẫn nhau, không thể yêu cầu người khác trượng nghĩa, đến lượt mình thì chỉ toàn nỗi khổ tâm."

Lời này thì người đàn ông trung niên không thích nghe rồi. Lần này ông ta lặn lội đến Trịnh Dương, tuy là muốn tạo quan hệ tốt với Trương Vệ Hồng để mua ngọc thạch với giá thấp hơn, nhưng chính là câu nói đó, hiện nay là thị trường mua bán phổ biến, có tiền mới là cha chú.

Ngọc thạch của Hồng tỷ chất lượng tốt giá lại rẻ, nhưng bán ngọc thạch đâu chỉ có mình chị, mọi người không cần phải quá ủy khuất bản thân.

Đã là làm ăn kinh doanh thì cứ bàn việc kinh doanh là được, việc gì phải múa mép khua môi công kích người khác?

Cho nên ông ta rất không vui bày tỏ: "Trương tổng, bà nói vậy thì không hay rồi, giá của bà có hơi thấp hơn một chút, nhưng mà..."

"Tôi không chỉ giá thấp," Trương Vệ Hồng ngắt lời ông ta, kiêu ngạo nói, "Hàng của tôi còn rất tốt."

"Hàng tốt hay không thật sự không cần phải nói," người đàn ông trung niên khá bất lịch sự bày tỏ, "Hàng của bà ở phẩm cấp nào thì chúng tôi mua theo phẩm cấp đó, tôi cũng đâu có hạ thấp định giá... Bà nói điều này có ý nghĩa gì sao?"

Trong mắt ông ta, đồ của Hồng tỷ tốt không phải là chuyện quan trọng, đằng nào ông ta cũng định giá theo cấp bậc tương ứng.

"Tất nhiên là có ý nghĩa," Hồng tỷ cười tủm tỉm đáp, "Người có thể lấy ra nhiều ngọc thạch tinh phẩm như tôi, toàn cõi Hoa Hạ này, ông không tìm ra nhà thứ hai đâu."

"Được thôi," người đàn ông trung niên cũng không buồn tranh cãi với chị, "Ý của tôi là, hàng của bà quả thực có chỗ độc đáo, nhưng cũng tồn tại một số rủi ro khác. Nhập hàng của bà sẽ phải trả thêm chi phí an toàn... Tôi là làm ăn ở Kinh Thành đấy."

Lời này ám chỉ điều gì, đương nhiên chính là áp lực đến từ phía Đậu công tử.

"Ha ha," Hồng tỷ cười cười không cho là đúng, thậm chí còn lười trả lời. Lý do này mọi người đã nhai nát rồi — cứ lặp đi lặp lại nhấn mạnh, người khác chưa thấy phiền thì chị cũng thấy phiền rồi.

Nói trắng ra thì cũng chỉ là một câu: Nếu không có những rủi ro này thì cũng chẳng đến lượt ông tới nhặt món hời.

Người đàn ông trung niên cũng biết chị cười cái gì, dứt khoát hạ quyết tâm: "Được thôi, giá tôi cũng không ép nữa. Thời hạn thanh toán chia làm bốn đợt, thanh toán theo kiểu ba ba ba một, được thì hôm nay ký hợp đồng luôn."

"Chuyện này thì xin lỗi," Trương Vệ Hồng mỉm cười nhẹ, "Tiền trao cháo múc, thanh toán toàn bộ mới được lấy hàng. Chúng tôi không chấp nhận phương thức thanh toán chia làm nhiều đợt, cũng không chịu trách nhiệm vận chuyển."

"Trương tổng, bà nói vậy thật sự không có thành ý," người đàn ông trung niên sa sầm mặt mày, "Theo tôi được biết, trong hợp đồng bà ký dạo trước, có mục chấp nhận thanh toán trả góp mà."

Hồng tỷ tất nhiên biết ông ta nói không sai, nhưng chị không có thiện cảm gì với vị trước mắt này: Ông lật lọng trước, còn trông chờ nhận được điều kiện giống người khác sao... Có thể không?

Cho nên chị chỉ cười như không cười nói: "Chuyện này e là khó, vốn liếng trên sổ sách của chúng tôi luôn rất căng thẳng. Đợi tương lai thư thả rồi, có lẽ sẽ cân nhắc chấp nhận thanh toán trả góp... Nhưng cũng chỉ là 'có lẽ' thôi."

Người đàn ông trung niên nghe vậy, suýt chút nữa phun ra một ngụm máu: Đừng đùa nữa, trên sổ sách của cô nằm chình ình mấy trăm triệu, cô bảo tôi là không có tiền?

Trương Vệ Hồng để lại lượng lớn tiền mặt trên sổ sách, điều này là để nói cho người ngoài biết chị có tình trạng kinh tế tốt. Trong tình huống này mà chị còn nói với người khác là mình không có tiền, thì chứng tỏ mấu chốt của vấn đề căn bản không nằm ở tiền vốn.

Không sai, chị làm vậy gần như là chỉ thẳng vào mũi đối phương mà nói: Cho dù ông biết tôi có tiền thì đã làm sao? Đằng nào tôi cũng sẽ không chiếu cố ông!

Người đàn ông trung niên tức đến mức không còn gì để nói, bèn gõ nhẹ lên bàn: "Trương tổng bà nói vậy, thì chuyện hợp tác của chúng ta đành tạm hoãn lại thôi."

Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 17 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.