Đại Dữ Liệu Tu Tiên

Lượt đọc: 1135 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 289
Mượn Oai Hùm

❊ ❊ ❊

“Ngươi cảm thấy, thứ này là dùng tiền mua được sao? Ta tặng Quận thủ một đôi, đó là vì kính ngưỡng ông ta chiến công hiển hách, trên có thể báo quốc, dưới có thể bảo vệ bách tính... Nhân vật như vậy, mới xứng đáng nhận món lễ vật này.”

Hắn đang hết lời tán dương Quận thủ, nhưng gã văn thư lại có chút muốn chửi thề: Ai bảo ngươi tặng? Thật sự tưởng Thái thú mua không nổi sao?

Nhưng gã còn chẳng thể chửi, gạt bỏ thân phận tiên nhân của đối phương sang một bên, người ta đã lấy ra một đôi bộ đàm để biếu tặng.

Thái độ này đã rất rõ ràng, thứ này là vật không bán, ta tặng ngươi một đôi, đó là cho Quận thủ mặt mũi, còn nói về chuyện mua bán?

Ha ha... ngươi nghĩ hơi nhiều rồi.

Người tinh tế làm việc, thường sẽ không khiến người khác phải chê trách nhiều.

Gã văn thư cũng cảm thấy hơi bất lực, định bụng cứ thế bỏ qua, nhưng lại không cam lòng.

Chẳng còn cách nào khác, gã nheo mắt, mang theo vài phần đe dọa hỏi: “Thứ vũ khí trọng yếu của quốc gia như vậy, Thần y định bán cho ai?”

Phùng Quân nhíu mày, bất mãn hỏi: “Ngươi đang chất vấn ta sao?”

Thời khắc này, hắn thật sự hơi cảm thấy may mắn, may mà không bán thứ này đi.

Hắn chưa bán mà đối phương đã thái độ như vậy, một khi bán đi, thì còn ra thể thống gì nữa?

Nhưng hắn sầm mặt hỏi như vậy, gã văn thư cũng bị dọa cho toát mồ hôi lạnh, đối phương là tiên nhân đó nha, mình bị làm sao thế này?

Gã trấn tĩnh lại, mới cười gượng: “Ta làm sao dám chất vấn Thần y, chỉ là hơi tò mò, vật thần kỳ như vậy mà không thể sử dụng hợp lý, chẳng phải là lãng phí của trời sao?”

Phùng Quân bị câu này làm tức đến muốn cười. Đây vốn là thứ ta mang đến vị diện này, có lãng phí hay không thì liên quan gì tới ngươi? Nếu ngươi nhìn không thuận mắt, thì tự mình chế tạo một đôi là được, ta lại có ngăn cản ngươi đâu.

Hắn ghét nhất loại “Chính nghĩa đế” này, cầm đồ của nhà người khác mà không coi ra gì, dường như không làm theo ý hắn thì chính là có lỗi với nhân loại, có lỗi với Thiên Đạo vậy.

Ngươi cũng không nghĩ lại xem, nếu ta làm theo cách của ngươi, cái khác không nói, chỉ riêng cái mạng nhỏ của ta đã khó giữ rồi. Ngươi đứng đó nói chuyện không đau eo, cũng phải cân nhắc tới hoàn cảnh của người khác chứ?

Dù sao thì mồm mép của Phùng mỗ cũng rất lợi hại, hắn vô tình cười cười: “Trong mắt ngươi, có lẽ rất thần kỳ, nhưng đối với ta, chỉ là một công cụ nhỏ bé mà thôi.”

“Không khoác lác thì ngươi chết à?” Gã văn thư nghe vậy cũng nổi cáu: “Vậy, công cụ lớn hơn mà Phùng tiên sinh nói là gì?”

“Lớn hơn à?” Phùng Quân cười rộ lên, hàm răng trắng như tuyết sáng rực: “Ha ha, ví dụ như... Thiên lý truyền âm?”

“Thiên... lý truyền âm?” Gã văn thư nghe vậy, lập tức hít ngược một hơi khí lạnh, đây là thứ chỉ có Kim Đan tiên nhân mới làm được đúng không?

Nhưng câu này lại nhắc nhở gã, đối phương... chính là tiên nhân!

Bộ đàm tuy tốt, nhưng không phải là không thể thay thế, hai Kim Đan tu giả truyền âm, không biết có thể đạt tới nghìn dặm hay không, nhưng không nghi ngờ gì nữa, chắc chắn không chỉ dừng lại ở mười mấy dặm, thậm chí không chỉ vài chục dặm.

Thế nên, Quận thủ cảm thấy bộ đàm tốt, chỉ là nhắm vào chi phí tương đối rẻ của nó – tuy văn thư không xác định được bộ đàm rốt cuộc đáng giá bao nhiêu tiền, nhưng không nghi ngờ gì nữa, rẻ hơn rất nhiều so với việc thuê hai vị Kim Đan tu giả... rất nhiều.

Nhưng tại sao Quận thủ không nghĩ tới việc đeo bám các Kim Đan tiên nhân, để họ hiệu lực cho quân đội?

Chi phí quá cao, bất kể là chi phí thuê mướn hay chi phí ép buộc, đều quá cao, cao tới mức Quận thủ không gánh nổi.

Vậy thì, gã dựa vào đâu mà cho rằng, cưỡng ép mua bộ đàm của Thần y thì chắc chắn khả thi?

Ngay lúc này, người đàn ông đã cải trang của nhà họ Ngu lên tiếng, dường như gã nghi ngờ văn thư không thể lĩnh hội tốt ý của Thần y: “Bộ đàm tất nhiên là có thể bán, nhưng cái Thần y muốn là linh thạch.”

Gã văn thư lập tức nhíu mày thành một cục: “Linh thạch... đó là cái gì?”

“Chính là Tiên tinh,” Ngu Trường Khanh trả lời rất tùy ý, “Những bằng hữu không biết Thiên lý truyền âm kia, khi ra ngoài lịch luyện, thỉnh thoảng sẽ dùng đến những thứ này.”

Trong lời nói của nàng, cũng tránh né rất nhiều thứ, nhưng chỉ cần chỉ số thông minh nằm trên mức trung bình là đều nghe hiểu.

Văn thư của Quận thủ là người ăn cơm bằng chỉ số thông minh, tự nhiên cũng nghe hiểu.

Người ta đang nói, Kim Đan tiên nhân không cần bộ đàm này, nhưng những tiên nhân dưới Kim Đan cảnh vẫn dùng được nó, đặc biệt là những đệ tử tiên nhân cấp thấp, thường xuyên tổ chức đội ngũ ra ngoài săn giết linh thú gì đó, lúc này bộ đàm liền hữu dụng. Những tiên nhân đó mua đồ, tự nhiên cũng dùng Tiên tinh.

Phùng Quân quay đầu lại, nhìn Ngu Trường Khanh một cái: Lần hỗ trợ này thật sự không tệ.

Bộ đàm không phải không thể bán, nếu chỉ giới hạn bán cho tiên nhân, thì dù có là vũ khí lợi hại của quốc gia, quan viên triều đình cũng chỉ có thể đứng nhìn, không thể nảy sinh ý định chiếm làm của riêng.

Tiên nhân là tồn tại siêu thoát như vậy, trên người có đầy thứ tốt, thứ xứng danh vũ khí trọng yếu của quốc gia nhiều không kể xiết, nhưng triều đình có dám đụng đến mấy thứ đó không?

Suy đi tính lại, thứ quan trọng đến mấy, chỉ cần giới hạn nó trong tầng lớp tiên nhân, không can thiệp vào tranh đấu thế tục, triều đình cũng bó tay, chỉ có thể trơ mắt nhìn.

Tất nhiên, những thứ tốt này có thể rơi rớt lẻ tẻ trong phàm tục, nhưng chỉ cần không tạo ra tác dụng xoay chuyển càn khôn thì không sao cả.

Ví dụ như Kim Giáp Phù, ví dụ như Tiên trận, và lại ví dụ như... Phùng Quân tặng Quận thủ một đôi bộ đàm.

Nghĩ thông suốt đạo lý này, gã văn thư cuối cùng cũng không còn hứng thú làm khó nữa, đành thở dài một tiếng: “Đã vậy, thật sự quấy rầy Thần y rồi... Mạn phép hỏi Thần y, Lễ khánh điển Tiên thiên của các hạ, có thiệp mời cho Thái thú không?”

Đối với loại phong cương đại lại như Quận thủ, Tiên thiên cao thủ... tất nhiên đáng được coi trọng, nhưng cũng chỉ đến thế mà thôi.

Quận thủ tham gia các loại Lễ khánh điển Tiên thiên tương tự, coi như là hai bên nể mặt nhau, Tiên thiên cao thủ không gửi thiệp cho Quận thủ, hoặc Quận thủ nhận được thiệp mà không đích thân đến, đều là chuyện rất bình thường.

Văn thư hỏi như vậy, tất nhiên không chỉ muốn xin một tấm thiệp khánh điển cho Quận thủ.

Gã không biết, tên nghi là tiên nhân này tại sao lại đi chơi cái trò phá cảnh Tiên thiên, nhưng tiên nhân mà, không thể dùng lẽ thường mà đo được, rồng sinh chín con còn mỗi đứa một vẻ, ai mà không có lúc não úng chứ?

Dù sao đối với gã, thăm dò thái độ của đối phương đối với Quận thủ mới là mấu chốt.

Phùng Quân lại cười khẩy không cho là đúng: “Chỉ là Tiên thiên mà thôi, tùy tiện tìm vài người bạn uống chén rượu là được rồi, loại chuyện này còn phải tổ chức rầm rộ, thật không đủ mất mặt.”

Gã văn thư lập tức nghẹn lời... ngươi không khoác lác thì chết à?

Nhưng gã buộc phải thừa nhận, đối phương quả thực có tư cách nói như vậy.

Đúng lúc này, Lang Chấn cầm hai chiếc bộ đàm đi vào, bao bì gốc của máy vốn đã bị Phùng Quân để lại Trái Đất từ lâu, bộ đàm được quảng cáo là chỉ bán cho tiên nhân, thế mà lại bị cầm vào một cách trần trụi thế này, nhìn hơi chướng mắt.

Phùng Quân thầm quyết định trong lòng, quay lại nhất định phải bảo họ làm vài cái bao bì tinh xảo.

Lang Chấn không có cảm giác gì với bao bì, đặt bộ đàm lên bàn, không quên nói một câu: “Không dùng thì tắt máy, điện yếu cần sạc.”

Miệng gã văn thư hơi há hốc, ngạc nhiên hỏi: “Nghĩa là... còn bắt buộc phải mua máy phát điện sao?”

Lang Chấn bĩu môi: “Hiện tại chúng ta ở đây không có thiết bị dùng linh thạch để sạc.”

Miệng gã văn thư co giật một cái: “Linh thạch... nghĩa là, dầu diesel cũng phải thường xuyên mua?”

Lang Chấn cũng không nói gì, cứ thế nhìn gã, ý trong mắt rất rõ ràng – chuyện này còn phải nói sao?

Gã văn thư đứng dậy, chắp tay với Phùng Quân: “Đa tạ Phùng tiên sinh ban ơn, chuyện ở đây ta còn phải bẩm báo Thái thú, mới có thể định đoạt.”

Bộ đàm gã có thể nhận lấy, nhưng sau khi hết điện còn phải nghĩ cách sạc, thế thì món quà này không thể tùy tiện mang về cho Quận thủ được, nếu không, đây chẳng phải là bôi tro trát trấu vào mặt Thái thú sao?

Thế nên gã phải báo trước với Quận thủ, bộ đàm thật sự thần kỳ như vậy, hơn nữa muốn có được bộ đàm Phùng Quân tặng, thì phải mua máy phát điện và hệ thống chiếu sáng, chủ ý này cũng phải để Thái thú quyết.

Đúng rồi, gã còn phải nói rõ, yêu cầu của Phùng tiên sinh là tiền trao cháo múc...

Gã vội vàng rời đi, Phùng Quân ra hiệu cho Lang Chấn đi ra ngoài, rồi mới nhìn về phía Ngu Trường Khanh, cười nói: “Đa tạ đã nói giúp.”

Ngu Trường Khanh rất tiêu sái dang hai tay: “Thực ra... ta chỉ nói sự thật thôi.”

Phùng Quân muốn nghe, cũng chính là lời này, từ trước đến nay hắn vẫn hơi phiền não, dù có tiếp xúc với tu tiên giả, mình muốn có được công pháp tu tiên, dự đoán cũng phải tốn không ít công sức.

Sau khi phát hiện công dụng quân sự của bộ đàm tại phủ Quận thủ, hắn ban đầu hơi đau đầu, sau đó liền nhận ra, thứ này biết đâu có thể giúp hắn gõ mở cánh cửa tu tiên – dù sao mặc kệ thế nào, trước hết lấy cái này làm cái cớ, chặn đứng sự dòm ngó đến từ Quận thủ.

Còn về việc thứ này rốt cuộc có thể nhận được sự ưu ái của tu tiên giả hay không, hắn cần Ngu Trường Khanh đưa ra một câu trả lời khẳng định.

Bây giờ nàng đã trả lời trực diện, Phùng Quân tất nhiên sẽ rất vui, vì vậy cười nói: “Thực ra xe ba bánh kia, ta cũng từng nghĩ tới việc bán lấy linh thạch, nhưng cân nhắc đến túi trữ vật, cảm thấy ý nghĩa cũng không lớn.”

Hai tác dụng lớn của xe nông nghiệp, một là chở hàng, hai là đi đường. Nếu đi đường, vị diện này có ngựa, mà tu tiên giả lại có túi trữ vật, thứ này sử dụng còn tiện hơn cả xe nông nghiệp, hơn nữa không phô trương.

Ngu Trường Khanh ngược lại có cách nhìn khác: “Cái... xe ba bánh này, đối với tu giả dưới Xuất Trần kỳ vẫn khá thiết thực, túi trữ vật lại không thể chứa người sống, vấn đề ở chỗ, quá lãng phí dầu diesel.”

Trong mắt nàng, xe ba bánh không bán cho phàm nhân là bình thường, tu tiên giả thực ra dùng đến thứ này, thế nhưng dầu diesel này bổ sung quá phiền phức, nếu có thể dùng linh thạch làm động lực thì tốt biết mấy.

Phùng Quân nghe vậy, khóe miệng giật giật, lại thở dài một tiếng: “Chậc, xem ra phải nghĩ vài cách biến thông rồi.”

Những vật phẩm hắn mang đến vị diện này, đã thu hút sự chú ý của ngày càng nhiều người, mà những vật phẩm hiện đại này, rất nhiều lúc không thể thiếu điện năng. Có thể tưởng tượng được, theo sự bán chạy của máy phát điện, nguồn cung cấp dầu diesel đúng là đã trở thành nút thắt cổ chai.

Quan trọng hơn, năng lượng hóa thạch của giới Trái Đất cũng đang giảm sút trầm trọng, hắn không muốn cướp đoạt vị diện nơi quê nhà mình đang ở.

Vậy thì, cũng là lúc nên về Trái Đất chuẩn bị kỹ lưỡng một chút rồi.

Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 17 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.