Đừng nói Ma Đô thời thượng, đừng nói Dương Thành tự do, đừng nói Bằng Thành nhiều tiền, nói tới năng lực tiêu thụ thực sự, vẫn phải là Kinh Thành, vì nơi đó là trung tâm quyền lực của Hoa Hạ.
Lương Hải Thanh thực sự không thể tưởng tượng nổi, Phùng Quân rốt cuộc là uống nhầm thuốc gì, mà lại định từ bỏ thị trường Kinh Thành.
Anh ta nhìn thoáng qua Hồng tỷ, nghi hoặc hỏi: "Lời cậu ta nói không phải là thật đấy chứ?"
"Phùng lão bản luôn rất tùy hứng," Hồng tỷ bất đắc dĩ dang rộng hai tay, "Chị cũng hy vọng không phải là thật, nhưng cậu ấy đã quyết định làm như vậy rồi."
Lương Hải Thanh nghiêng đầu nhìn Phùng Quân: "Tại sao?"
"Không vì sao cả," Phùng Quân cười cười, rất không sao cả đáp: "Đã có người không hoan nghênh tôi tới Kinh Thành, thì tôi không đi nữa là được, tôi không có thói quen tự tìm hành hạ mình."
"Cậu, cậu..." Lương Hải Thanh quả thực không biết nên nói cậu ta thế nào cho phải, "Người ta không cho cậu đi, cậu liền không đi, nghe lời như vậy, cũng rất mất mặt đấy, biết không?"
"Ha ha," Phùng Quân không cho là đúng cười cười, trong lòng nghĩ sau này anh sẽ biết, người hối hận tuyệt đối sẽ không phải là tôi.
Tuy nhiên quyết định của cậu, ngay cả Lý Vĩnh Nhuệ cũng thấy hơi quá đáng: "Người không cho cậu tới Kinh Thành chỉ là số ít, cậu tự đoạn tuyệt với toàn bộ thị trường Kinh Thành, có phải hơi không phân biệt phải trái đúng sai rồi không?"
Cũng may là còn tốt, anh ta không nói câu "Có phải cậu quá coi trọng bản thân mình rồi không?".
"Đúng vậy, người không cho tôi tới Kinh Thành chỉ là số ít, nhưng cả ngành trang sức Kinh Thành đều đang nhân cơ hội ép giá," Phùng Quân cười đáp, "Đã mọi người đều cảm thấy hàng của tôi không nên vào Kinh Thành, thì hà tất tôi phải làm kẻ gây chán ghét làm gì?"
Lý Vĩnh Nhuệ không cho là đúng bĩu môi: "Trên thương trường thì nói chuyện thương trường, cậu có kẻ thù, người ta nhân cơ hội đè ép giá của cậu, là chuyện thiên kinh địa nghĩa đúng không?"
"Tôi không muốn để họ đè ép, nên hàng không vào Kinh Thành," Phùng Quân cười dang tay, "Chẳng lẽ nhất định phải để họ đè ép mới là đúng sao? Tôi không cần phải tiện như thế chứ?"
Cậu nói ra lời này, người khác muốn khuyên cũng không khuyên được nữa, tuy nhiên dù sao đi nữa, mọi người chỉ nghe nói Kinh Thành từ chối một số mặt hàng vào thành, chứ thật sự chưa từng nghe nói ai lại liệt Kinh Thành vào danh sách từ chối qua lại.
Nói một cách nghiêm túc, người như vậy có lẽ không phải là chưa từng xuất hiện, chỉ là... có lẽ đều đã trở thành quá khứ.
Không ai có thể từ chối sự triệu hoán từ Kinh Thành, người không được, hàng hóa cũng không được.
Tối hôm đó, mọi người uống tới say bí tỉ rồi giải tán, sáng sớm ngày thứ ba, Hồng tỷ hẹn Phùng Quân, Vương Hải Phong cùng những người khác đi leo núi.
Vì họ ở ngay Đào Hoa Cốc, nên cũng không đi nơi nào xa, chính là hậu sơn núi Nguyệt Lượng cách Đào Hoa Cốc chừng mười cây số, núi ở đó không cao lắm, nhưng rừng lại rất rậm rạp, còn có một đầm nước nhỏ.
Tới hậu sơn núi Nguyệt Lượng, Phùng Quân lại ngạc nhiên phát hiện ra người quen: Chị Thẩm đang lái chiếc xe SUV Trường Thành.
Chị Thẩm cũng dẫn theo hai chiếc xe, khoảng bảy tám người, hai nhóm người vậy mà lại gặp nhau dưới chân núi.
Điều khiến Phùng Quân bất ngờ hơn nữa là, không chỉ Trương Vỹ quen biết chị Thẩm, mà ngay cả Trương Vệ Hồng cũng quen biết cô ta.
Đội ngũ chị Thẩm dẫn theo chính là đám người chơi thể thao ngoài trời, đều ở độ tuổi tầm bốn mươi, nhưng hành động nhanh nhẹn lão luyện, nhìn là biết kẻ chuyên chơi ngoài trời lâu năm.
Tuy hai bên đều có người quen biết nhau, nhưng dù sao cũng là đội ngũ khác biệt, chào hỏi nhau xong liền tự chơi theo nhóm mình.
Trương Vỹ lại khá tò mò, trên đường leo núi, hỏi Hồng tỷ sao lại quen biết chị Thẩm.
Hồng tỷ cho biết, người đàn bà này cũng là kẻ đáng thương, chồng nghiện hút, đối với cô ta vừa đánh vừa mắng, sau khi ly hôn vẫn dây dưa không dứt, cô ta trong lúc vạn bất đắc dĩ, trực tiếp giăng một cái bẫy, lừa một khoản tiền lớn về nhà.
Chồng cô ta không biết đó là kế sách, cầm tiền liền chạy, còn muốn lấy buôn nuôi nghiện, kết quả bị cô ta tính toán chính xác, trực tiếp tố cáo anh ta buôn ma túy, cuối cùng ăn kẹo đồng.
Cho nên cô ta về cơ bản là không tin tưởng đàn ông, cũng không có ý định tái hôn, đời tư tuy có chút hỗn loạn, nhưng thường đều là dùng tiền để giải quyết vấn đề.
Nghe được sự tích của người đàn bà này, ngay cả Phùng Quân cũng không nhịn được mà chặc lưỡi – đàn bà thật sự rất tàn nhẫn.
Cậu không có ý nghĩ bất bình thay cho kẻ nghiện ngập, thực tế mà nói, trong cuộc sống của người bình thường, nếu có một kẻ nghiện tồn tại, cuộc sống của những người xung quanh đều sẽ bị ảnh hưởng, hơn nữa đa số thời gian chỉ có thể bị động tiếp nhận.
Không còn cách nào khác, người một khi dính vào ma túy, chính là không còn mặt mũi liêm sỉ, lúc cơn nghiện phát tác, chuyện gì cũng làm ra được, người bình thường không có cách nào trị được anh ta – đánh mắng căn bản không có tác dụng, mà bạn lại không thể giết người.
Chị Thẩm có thể tích cực tự cứu mình, tiễn chồng mình ăn đạn, thực sự là rất giỏi giang.
Họ đang tán gẫu về chị Thẩm, còn bên phía chị Thẩm, cũng đang bàn luận về Hồng tỷ.
Câu lạc bộ thể thao ngoài trời của nhóm chị Thẩm trong giới cũng có chút danh tiếng, tại các thành phố lớn cũng có bạn bè tương tự, không phải dân phượt chuyên nghiệp, mà là chơi cho vui.
Hôm nay cô ta tới núi Nguyệt Lượng, mang theo hai người bạn từ Kinh Thành tới, hai người này tới Trịnh Dương có việc, lúc nghỉ ngơi tiện thể đi leo núi.
Oái oăm thay, trong hai người này, lại có một người làm kinh doanh trang sức.
Anh ta chủ yếu làm về vàng, thứ này vốn dĩ là du ngoạn trong vùng xám hợp pháp và phi pháp, thị trường vàng ở Kinh Thành cực lớn, không phải nguồn gốc tất cả vàng đều có thể phơi bày dưới ánh mặt trời, tự nhiên sẽ có người từ địa phương điều phối.
Người này làm vàng cũng đã lâu, ở Trịnh Dương có nguồn hàng cố định, rủi ro cũng không lớn lắm.
Anh ta đối với ngọc thạch mới xuất hiện ở Trịnh Dương cũng có nghe qua, tuy nhiên đại khái mà nói, anh ta tuy cũng làm trang sức, nhưng làm ngọc thạch thì cũng coi là trái ngành, ở phương diện này không chiếm ưu thế.
Cho nên dù anh ta biết đại danh của Hồng tỷ, nhưng chưa từng chủ động liên hệ, thực tế mà nói, phương thức kinh doanh vàng và ngọc thạch hoàn toàn không giống nhau, anh ta cũng không có tự tin cạnh tranh với một đám lão luyện về ngọc thạch.
Tuy nhiên, điều này không ngăn cản việc anh ta coi trọng hạng mục kinh doanh này, đặc biệt là hôm qua lúc anh ta lo liệu hàng hóa, nghe nói Hồng tỷ muốn thu hẹp kinh doanh, bước tiếp theo là từ chối bán ngọc thạch cho người Kinh Thành.
Không sai, tin tức trong ngành này chính là linh thông như vậy, tối hôm kia lúc ăn cơm, Phùng Quân thả ra phong thanh, kết quả ngày hôm sau đã có không ít người biết rồi.
Đối với vị làm vàng này mà nói, có người lại từ chối cung ứng hàng tới Kinh Thành, nghe qua có chút khó tin, nhưng cũng không tính là quá đáng gì, điều khác biệt giữa người này với nhóm Hồng tỷ là, anh ta vẫn luôn lăn lộn trong giới trang sức Kinh Thành.
Anh ta biết việc không cung ứng hàng tới Kinh Thành không hiếm gặp như tưởng tượng, rất nhiều chủ buôn vàng đều tự tiêu thụ tại chỗ được, đã là như thế, hà tất phải dính dáng tới Kinh Thành? Dù sao nguồn gốc vàng của nhiều người là không chịu nổi việc truy cứu.
Tóm lại mà nói, người này cảm thấy việc buôn bán ngọc thạch này làm được, lúc này biết người ta muốn chấm dứt hợp tác với Kinh Thành, lại càng cảm thấy làm được hơn, đáng tiếc bản thân không thể nhúng tay vào, lâm thời dệt lưới quan hệ cũng đã hơi không kịp.
Nào ngờ, ra ngoài tùy tiện leo núi thả lỏng một chút, vậy mà lại có thể gặp được Hồng tỷ trong truyền thuyết, quả thực là niềm vui ngoài ý muốn.
Chị Thẩm cũng là lần đầu nghe người này nhắc tới chuyện này, nhất thời kinh ngạc vô cùng: "Tôi tưởng anh chỉ làm vàng thôi chứ, không ngờ anh cả ngọc thạch cũng làm, theo như anh nói, việc buôn bán ngọc thạch này làm được sao?"
"Không phải bình thường là làm được, mà là cực kỳ làm được," người này đấm ngực dậm chân bày tỏ: "Cô nghĩ xem, họ sau này không cung ứng ngọc thạch tới Kinh Thành nữa, thì việc buôn bán ở Kinh Thành, chẳng phải là chúng ta độc quyền kinh doanh sao?"
Chị Thẩm nghe tới tim đập thình thịch, cô ta bây giờ muốn kiếm tiền, đã sắp điên rồi, cũng may là cô ta vẫn chưa bỏ qua chừng mực ở trong đó: "Vậy họ nói không bán cho Kinh Thành, chúng ta bán cho Kinh Thành thì có phải hơi không nể mặt họ không?"
"Ai có thể thực sự vòng qua được Kinh Thành?" Người này khinh thường hừ một tiếng: "Chúng ta cũng không nói là bán tới Kinh Thành, nhưng người khác mua xong rồi, muốn bán cho Kinh Thành, chúng ta cũng không thể giám sát xuể, cô nói xem có phải không?"
Chị Thẩm rõ ràng đã dao động, nhưng cô ta vẫn phải kiên trì: "Để tôi tìm hiểu thêm chút đã, không giấu gì anh, chuyện bán ngọc thạch tôi cũng biết, lúc đầu còn có lòng muốn nhúng tay vào, sau này mới biết, việc buôn bán này không phải người bình thường có thể làm nổi."
"Nhúng tay vào thì không cần thiết, quá nguy hiểm," người này gật gật đầu, tán thành cách nói của cô ta: "Tuy nhiên cô đã có quan hệ như vậy, hai chúng ta mở một cửa hàng chuyên bán ngọc thạch, kiếm tiền là chuyện dễ như trở bàn tay, chỉ cần Hồng tỷ gật đầu là được."
"Cô ta có thể gật đầu thì là tốt nhất," Chị Thẩm nhìn nhóm người khác ở không xa, u u nói: "Tuy nhiên cô ta không gật đầu cũng chẳng sao... tôi còn có thể đi tìm Phùng lão bản, cậu ta mới là chủ nhân của mỏ ngọc thạch."
"Cô còn quen cả Phùng Quân?" Người này vừa kinh ngạc vừa vui mừng nhìn cô ta: "Vị đó nói chuyện, còn có tác dụng hơn cả Hồng tỷ."
"Đó chẳng phải là thế sao?" Chị Thẩm hất cằm về phía xa, lười biếng nói: "Chính là cái gã hai tay đút trong túi quần, ngậm điếu thuốc kia... chị đây lúc trước chính là mở lời xin mỏ với cậu ta đấy."
"Chị Thẩm, chị là nhất," người này lập tức giơ ngón tay cái lên: "Thật đấy chị ạ, chị quá gan dạ!"
Anh ta lại tỉ mỉ đánh giá Phùng Quân vài cái, hơi lắc đầu: "Thật không thể tưởng tượng nổi, một tiểu tử đẹp trai như vậy, mà lại giữ được mỏ ngọc thạch lớn như thế... nhìn cậu ta có vẻ dễ nói chuyện nhỉ?"
"Cậu ta dễ nói chuyện?" Chị Thẩm liếc anh ta một cái, dở khóc dở cười lắc đầu: "Tôi lúc đó cũng nghĩ như vậy, điều vô cùng đáng ăn mừng là, cậu ta không chấp nhặt với tôi... gã này trên tay chắc chắn là có mạng người đấy."
"Điều này cũng không có gì lạ," người thu mua vàng này tỏ vẻ không chút bận tâm, ngành nghề anh ta đang làm khiến anh ta đã nghe qua rất nhiều câu chuyện đẫm máu: "Đã cô quen cậu ta, sao không bàn bạc hợp tác thử xem? Ngọc thạch của họ, bán cho ai mà chẳng là bán?"
Chị Thẩm nhìn anh ta đầy ẩn ý: "Xem ra anh cũng muốn nhúng tay vào?"
"Tôi thì có thể không nhúng tay vào," người này cười dang hai tay: "Cô mời tôi ăn một bữa là được, tuy nhiên... cô biết cách kinh doanh ngọc thạch không? Còn nữa, cô định bán đi đâu, chẳng lẽ bán tại chỗ ở Trịnh Dương sao?"
"Chuyện này tôi đương nhiên biết," Chị Thẩm cũng gật đầu: "Nguồn hàng tốt như vậy, nếu bán tại địa phương thì đáng tiếc quá, hơn nữa... tôi cũng không thể bán lại Lý Đại Phúc bọn họ."
Nói trắng ra, cô ta thừa nhận ưu thế bù trừ giữa mình và người Kinh Thành, hai bên hợp tác là một lựa chọn không tồi, tuy nhiên, cô ta thực sự có chút e ngại khi giao thiệp với Phùng Quân: "Tôi đi chào hỏi Trương Vệ Hồng trước đã."