Đại Dữ Liệu Tu Tiên

Lượt đọc: 1135 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 295
Hại Chó (Canh Hai)

❊ ❊ ❊

Không còn nghi ngờ gì nữa, con chuột chết này là do con quạ trên cây xử lý.

Lúc này, Phùng Quân cảm thấy hơi thú vị. Ban đầu cậu có ý định trừ khử con quạ này, nhưng kẻ này lại biết ý biết tứ như vậy, không những không ăn vụng con chuột ngày hôm qua, mà còn biết giết chuột để lấy lòng mình, thế là cậu không nỡ ra tay nữa.

Người ta vẫn nói vạn vật có linh tính thì được yêu quý, quả nhiên là vậy.

Vốn dĩ cậu đang suy tính xem có nên kiếm một con mèo về để ngăn ngừa chuột bọ trong khu vực thành tai họa hay không, kết quả con quạ đã giải quyết xong xuôi.

Hơn nữa mèo thời nay có còn biết bắt chuột hay không cũng khó nói, ăn hạt cho mèo chẳng phải đỡ tốn công hơn sao? Lại còn sang chảnh nữa.

Tuy nhiên, cậu cũng không muốn con quạ này đi bắt chuột khắp nơi rồi vứt vào trong sân.

Thế là cậu xách con chuột chết, đi một vòng quanh sân, sau đó giơ con chuột lên, khua khoắng về phía con quạ.

Con quạ nghiêng đầu nhìn cậu, cũng không kêu lên.

Phùng Quân không biết nó có hiểu hay không, bèn chỉ tay ra ngoài sân, rồi lại chỉ về phía con quạ, miệng đóng mở vài cái – "Bắt ở ngoài sân ấy, ngươi tự ăn đi là được rồi."

Sau đó cậu quay người lại, treo luôn con chuột này lên dưới hiên nhà. Cậu không có ý định treo một hàng chuột dưới hiên, nhưng dáng chết của con chuột này quá thảm, có thể khẳng định là cái xác của nó có sức uy hiếp mạnh hơn.

Vừa treo con chuột chết lên, ngoài sân liền truyền đến một hồi tiếng chó sủa.

Phùng Quân nghiêng đầu nhìn sang, lại phát hiện một người phụ nữ khoảng bốn mươi tuổi đang dắt chó đi ngang qua cổng biệt thự.

Con chó này chính là một trong những con chó nằm ở cổng biệt thự hôm nọ, nghe nói là giống Border Collie gì đó, là một loại chó rất thông minh.

Chủ của con chó này là một tiểu đầu mục của Công ty Di động tỉnh Phục Ngưu, mua một căn nhà từ tay Ban quản lý, vợ của ông ta làm việc ở một công ty bảo hiểm, cũng là một tiểu đầu mục.

Người phụ nữ dắt chó này chính là người bên công ty bảo hiểm đó.

Ngày con chó bị Ban quản lý bắt đi, người phụ nữ này đã tìm đến Ban quản lý, làm ầm ĩ một trận, nói chó của bà ta là chó quý, giá trị bao nhiêu tiền, các người bắt bớ thô bạo, không những làm bị thương con chó mà còn làm nó hoảng sợ.

Ban quản lý nghe xong, thấy chủ hộ này không phải loại nổi tiếng khó chơi, liền không dung túng thói xấu của bà ta: "Chó giá trị như vậy mà cô không xích lại cho cẩn thận, may mà chúng tôi bắt giúp cô đấy, không thì khéo bị người ta giết thịt rồi."

Người phụ nữ nghe vậy nổi trận lôi đình, nói là muốn bồi thường, bằng không thì bảo họ coi chừng tín hiệu di động ở khu danh thắng không tốt.

Lời đe dọa kiểu này nghe có vẻ khá "bình dân", ngành dịch vụ hiện nay đều ra sức lấy lòng khách hàng, ngay cả doanh nghiệp độc quyền, "con hổ điện" ngày xưa, nghe thấy hai chữ "khiếu nại" cũng phải tê cả da đầu.

Nhưng chuyện này vẫn phải tùy trường hợp, Đào Hoa Cốc là khu danh thắng, phải chú trọng trải nghiệm của du khách.

"Con hổ điện" không dám làm càn, Đào Hoa Cốc gấp thì có thể tự phát điện; "bá vương nước" cũng không dám kiêu ngạo, đào một cái giếng tốn bao nhiêu tiền đâu?

Thế nhưng... nếu không có tín hiệu di động, chẳng lẽ Đào Hoa Cốc tự xây dựng mạng lưới được sao?

Đào Hoa Cốc có cư dân thường trú tại địa phương, tín hiệu di động không tốt có thể dẫn đến mất khách.

Nhưng cư dân địa phương mới có bao nhiêu người? Mỗi năm có bao nhiêu khách du lịch tới đây?

Khách du lịch sẽ không vì tín hiệu di động không tốt mà đổi sang nhà mạng khác, đi du lịch mà... chỉ là chuyện một hai ngày thôi.

Họ có khả năng chọn phương án: "Tín hiệu Đào Hoa Cốc tệ lắm, đừng tới đó chơi nữa nhỉ?"

Nếu lại có người chỉ ra điểm này trên cẩm nang du lịch, thì chuyện còn rắc rối hơn nữa.

Cho nên, đừng thấy công ty di động khi phát triển khách hàng ở những nơi khác thái độ rất tốt, nhưng đối đầu với Ban quản lý địa phương Đào Hoa Cốc, công ty di động lại là bên chiếm thế thượng phong – "Ta là phần cứng phục vụ cho việc phát triển du lịch của các người, ta đồng ý phối hợp thì tiêu chuẩn phần cứng của các người mới nâng lên được."

Tất nhiên, trừ phi bất đắc dĩ, mọi người vẫn muốn đôi bên cùng có lợi, công ty di động không muốn mất một khách hàng nào cả.

Ban quản lý nghe vậy cũng thấy hơi đau đầu, bèn nói: "Chó nhà cô cứ nằm lì trước cửa nhà người ta cũng không ổn, đây là yêu cầu của chủ hộ người ta."

Người phụ nữ quay người lại tìm chủ hộ gây phiền phức.

Đúng lúc Từ Lôi Cương đang ở trong biệt thự, hắn nào phải là hạng người chịu uất ức? Thế là hắn bày tỏ thẳng thừng: "Ta bắt nạt cô thì không tính là hảo hán, chồng cô làm ở bên Di động đúng không? Được, cô nói cho ta biết hắn là ai!"

Người phụ nữ dám làm càn với Ban quản lý, nhưng đối diện với người bình thường, bà ta thực sự không có chút khí thế nào, đặc biệt là trên người Từ Béo có chút khí chất giang hồ, lại có vài phần khí chất công tử bột, bà ta có thể cảm nhận được người này không dễ chọc.

Thế nên bà ta buông hai câu đe dọa rồi bỏ đi, sau đó chắc là nghe ngóng được thân phận của Từ Lôi Cương nên cũng không đến cửa gây sự nữa.

Thế nhưng hai ngày nay, ngày nào bà ta cũng dắt chó đi ngang qua đây, không chỉ một lần. Có một lần Lý Hiểu Tân vừa ra ngoài, bà ta liền nới lỏng dây xích, làm Lý Hiểu Tân sợ đến mức run cầm cập, thét lên thất thanh.

Lúc đó Vương Hải Phong đang ở đó, đẩy cửa biệt thự đi ra ngoài, người phụ nữ vội vàng kéo con chó lại.

Huấn luyện viên Vương trong nhà cũng nuôi chó, nhưng anh ta khá đề cao tố chất của mình – anh ta luôn rất chú ý hình tượng của bản thân.

Thế là anh ta lập tức tuyên bố: "Lần tới tôi còn thấy chó nhà cô không xích, tôi đập chết trực tiếp!"

Tóm lại, con chó này khá có linh tính, cũng không phạm sai lầm gì quá lớn, nhưng chủ nhân của nó thực sự quá... hại chó.

Phùng Quân nhìn con chó một cái, lại ngẩng đầu nhìn con quạ trên cây, đều là động vật có linh tính, sao chênh lệch lại lớn đến thế cơ chứ?

Linh tính của con quạ không chỉ có chừng đó.

Phùng Quân treo con chuột thứ hai lên chưa được bao lâu, tổng cộng cũng chỉ khoảng hai tiếng đồng hồ, bên ngoài lại truyền đến tiếng kêu "cạp cạp".

Nội thất biệt thự được làm bằng vật liệu thật, hiệu quả cách âm khá tốt, nhưng cậu vẫn nghe thấy tiếng động này.

Bước ra cửa nhìn thử, cậu lại buồn cười. Hóa ra con quạ này lại kiếm được một con chuột, đặt trên chạc cây dương, vươn cổ kêu inh ỏi về phía căn nhà.

Thấy cậu ra ngoài, nó mới ngừng kêu, nhấc một cái móng vuốt, vỗ vỗ vào con chuột trên chạc cây, bộ dạng đầy đắc ý.

Con chuột này không lớn, chỉ bằng một nửa hai con chuột trước, có lẽ là do bắt dễ dàng nên bị mổ đến mức chi chít lỗ, trông thảm không nỡ nhìn.

Nó vỗ vỗ con chuột xong thì không có động tĩnh gì thêm, mà là nghiêng đầu, tiếp tục nhìn Phùng Quân.

"Đây là đang chờ mệnh lệnh của mình?" Phùng Quân hơi ngẩn ra, con quạ này thật sự thành tinh rồi sao? Bây giờ đã là thời kỳ sau khi lập quốc rồi cơ mà.

Cậu chớp chớp mắt, cảm thấy không thể làm động tác nhai nữa, trí tuệ của quạ dù sao cũng có hạn, nhỡ đâu tên này tưởng mình muốn ăn chuột, ném con trên cây xuống thì toang.

Suy nghĩ một lát, cậu quay vào nhà lấy ra một quả táo, cắn một miếng lớn, sau đó vẫy tay về phía con quạ.

Con quạ này thực sự rất thông minh, thấy Phùng Quân ăn táo, nó đè chặt con chuột chết trên chạc cây, nghiêng đầu suy nghĩ, rồi cúi đầu mổ ăn.

Trước đây từng nói, Phùng Quân không hứng thú gì với thú cưng, nếu bắt buộc phải nuôi một loại thú cưng, cậu có lẽ sẽ chọn... cá nhiệt đới?

Nhưng con quạ này thực sự đã khơi gợi sự hứng thú của cậu, cậu thậm chí có chút bốc đồng, muốn lấy miếng linh thạch kia ra xem nó có phản ứng gì.

Nhưng cũng may, phần lớn thời gian Phùng Quân vẫn khá lý trí, thứ tự ưu tiên của động vật nên xếp sau con người.

Đây là chuyện lúc trưa, đợi đến chiều, Phùng Quân vừa thoát khỏi thị trường chứng khoán, liền nhận được tin nhắn WeChat của Hảo Phong Cảnh.

Hảo Phong Cảnh: "Đông Ba Tỉnh, hẹn không?"

Lạc Hoa Thời Tiết: "[Đổ mồ hôi] Dạo này nhiều việc quá, không chắc đi được, cô định khi nào đi?"

Hảo Phong Cảnh: "Tiểu Niên, 23 tháng Chạp, muộn hơn nữa thì không kịp về đón Tết đâu."

Lạc Hoa Thời Tiết: "Vậy thì đợi thêm chút nữa đi, đến lúc đó tôi liên lạc với cô."

Hảo Phong Cảnh: "Còn đợi? Anh chắc là mua được vé máy bay không? Hay là... anh không biết có một cuộc đại di cư gọi là Xuân vận à?"

Lạc Hoa Thời Tiết: "[Đổ mồ hôi] Tôi quả thực không quyết được... Đúng rồi, tôi hiện tại đã tấn cấp thành Cổ Thần rồi đây [ngoáy mũi]."

Hảo Phong Cảnh: "[Nghi vấn] Anh không chốt lời đứng ngoài nữa à? Dạo này đang thao tác cổ phiếu gì thế?"

Lạc Hoa Thời Tiết: "Cái này... khó nói lắm, hay là tối cùng đi ăn cơm?"

Hảo Phong Cảnh: "Tối có tiết rồi, để đi du lịch nên dạo này nhiều tiết lắm, anh cứ trực tiếp..."

Lạc Hoa Thời Tiết: "Thế thì không được, Cổ Thần bí tịch, sao có thể truyền thụ tùy tiện? [Kiêu ngạo], cô chưa nghe câu này à? Muốn biết thì ngủ với sư phụ. [Cười đểu]"

Hảo Phong Cảnh: "..."

Hảo Phong Cảnh: "Anh không những trông đẹp, mà còn nghĩ cũng đẹp nữa. Chị đây không hứng thú với đàn ông nhỏ tuổi đâu. [Kiêu ngạo]"

Câu này, Phùng Quân tất nhiên sẽ dùng đáp án tiêu chuẩn để trả lời: "Tôi không nhỏ, rất lớn."

Hảo Phong Cảnh không để ý tới lời trêu chọc của cậu, im lặng một lúc sau, gửi lại một tin nhắn: "Trưa mai đi, tôi mời anh ăn cơm."

Qua điện thoại, Phùng Quân đều có thể cảm nhận được sự do dự của cô ấy, cậu vô cùng chắc chắn, Hảo Phong Cảnh có tình cảm với mình.

Thế nên cậu chớp lấy cơ hội bám riết không tha: "Chỉ ăn cơm tối thôi, cơm trưa không ăn. [Phấn đấu]"

Hảo Phong Cảnh lại im lặng một hồi, mới gửi một tin nhắn: "Trà chiều, bằng không thì thôi."

Phùng Quân cũng không đáp ứng ngay, mà nhắn lại một câu: "Đến lúc đó liên lạc nhé."

Chuyển sang giao diện ứng dụng chứng khoán, hai triệu rưỡi trên thị trường chứng khoán của cậu hiện đã thành hơn ba triệu ba rồi, tương đương với ba cái trần, mà để đạt được bước này, cậu chỉ tốn vỏn vẹn hơn mười ngày thời gian.

Nếu không phải lo lắng ra oai quá mức, cậu còn có thể kiếm thêm chút nữa.

Ngay lúc này, điện thoại cậu reo lên, ba chữ to "Trương Vệ Hồng" đang nhấp nháy trên màn hình.

Hồng tỷ gọi cú điện thoại này là để báo với cậu, hai ngày nữa tỉnh có một hội nghị ngành trang sức đá quý, một trong những đơn vị tổ chức là Lý Đại Phúc đã gửi lời mời cho cô, đồng thời hy vọng Phùng Quân cũng có thể tham dự.

Phùng Quân bày tỏ mình rất bận, nói có cô đi là đủ rồi.

Trương Vệ Hồng cúp máy, bĩu môi đầy buồn bực: "Tên này, thật đúng là coi mình như bảo mẫu mà dùng."

Trương Thái Hâm đang lướt điện thoại, xem hướng dẫn trang điểm của "Hận Hận Hồng" một cách ngon lành, nghe vậy đầu cũng không ngẩng lên, nói: "Chị không nói với anh ta, hai ngày nữa còn có một hội nghị cấp quốc gia à?"

Trương Vệ Hồng nghe vậy, mặt hơi đỏ lên. Hội nghị cấp quốc gia đó không phải tổ chức tại Phục Ngưu, đến lúc đó cô và cậu cùng đi... sẽ có quá nhiều cơ hội để tiếp xúc.

Nếu cô lấy hội nghị này làm chủ đề, chẳng phải đại diện cho một loại ám thị sao? Tên đó da mặt dày lắm...

Trương Thái Hâm xem hướng dẫn một lúc, phát hiện chị gái không đáp lời, bèn ngẩng đầu lên: "Em thấy lạ lắm, Phùng Quân cũng rất đẹp trai mà, cần chiều cao có chiều cao, cần vóc dáng có vóc dáng..."

Nói được nửa câu, cô liền nhìn ra sự do dự của chị gái, thế là đứng bật dậy: "Chị nhớ anh ta thì nói thẳng ra đi, còn làm bộ với em làm gì? Em đi tìm anh ta đây..."

Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 17 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.