Đánh Đu Cùng Số Phận

Lượt đọc: 32 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2

❊ ❊ ❊

1

Tôi đang thừ người ngồi trên cái ghế bành có thể lên xuống hoặc quay tròn được trong phòng hiệu trưởng, thì điện thoại bàn đổ chuông. Đầu dây bên kia nghe giọng quen thuộc của Huy Tuấn: Anh Dương Tiến đấy à. Có một tình huống khác lạ đáng chú ý đây. Giáo sư Phan Lãng, ông thầy mực thước của tôi bỗng từ thành phố về, vừa đến tìm tôi bảo muốn gặp anh Lưu Văn Đằng để nói chuyện đã gặp cô con gái bỏ nhà đi của anh ấy. Anh có biết cô gái này bất hòa với bố mẹ vì chuyện gì không? Tôi hỏi thật, anh với cô gái này đã có quan hệ gì không?

Dẫu tôi cũng hơi chột dạ, nhưng trả lời dứt khoát với Huy Tuấn là “không!”. Đầu dây bên kia lại tiếp: Tôi cũng không rõ nội tình nhà ông Đằng, song linh cảm là có thể có những dính líu nào đó đến vụ công an tỉnh đang làm với trường anh đấy. Thôi biết vậy, chờ xem động tĩnh tiếp theo thế nào.

Trống trường đổ hồi. Giáo viên, học sinh các lớp có tiết năm đều đã lần lượt về cả. Sân trường sau những phút ồn ã bỗng chốc trở nên vắng lặng. Chỉ còn cậu hiệu phó đi ngang qua ngó vào phòng tôi hỏi một câu bâng quơ: Thầy chưa về cơ ạ. Tôi cứ ngồi hồi lâu trên ghế nghĩ ngợi về cú điện vừa rồi của Huy Tuấn. Đã hơn nửa tháng nay tôi như ngồi trên lửa khi bị cảnh sát hình sự tỉnh bỗng nhiên đến sờ gáy. Hai người mặc thường phục vào trường gặp riêng tôi và đưa ra những câu truy vấn chết người. Cơ quan điều tra vừa nhận được đơn tố cáo của một phụ huynh về cô con gái họ là nữ sinh của trường phổ thông cơ sở thị trấn, chưa đến tuổi thành niên bị xâm hại tình dục, mà người xâm hại trong đơn nêu đích danh tên thầy hiệu trưởng Dương Tiến. Cảnh sát còn thẩm vấn một cô tên là Nguyễn Thị Bích Thuận chủ một hiệu làm đầu ở thị xã từng học trường phổ thông trung học thị xã, cô này khai hồi đang học lớp mười hai đã có quan hệ tình dục với thầy hiệu trưởng và sau đó còn dẫn dắt thêm vài nữ sinh khác có quan hệ với thầy cùng một số cán bộ ở địa phương. Anh trả lời thế nào về những lời khai có liên quan? Tôi choáng thực sự, mãi sau mới định thần lại, kiên quyết phủ nhận các thông tin trên. Tôi còn nói, năm nay tôi đã sang tuổi 58 rồi, bị tiểu đường khá nặng từ lâu không còn khả năng tình dục, nếu cần các đồng chí có thể hỏi thêm bà xã tôi ở nhà. Tôi đã có 35 năm phục vụ trong ngành giáo dục không tì vết gì, bằng khen, giấy khen dán đầy nhà, đây rõ rành là sự vu khống, bôi nhọ danh dự nhằm hạ bệ tôi lúc cuối đời. Anh cảnh sát ghi lại lời tôi và bảo, thầy hiệu trưởng cần suy nghĩ kỹ về các câu hỏi của chúng tôi, vài ngày nữa có thể trả lời miệng hoặc bằng văn bản. Hai anh công an đi rồi, tôi liền điện lên tỉnh xin gặp Huy Tuấn. Vừa đến, mặt anh ta bỗng biến sắc khi nghe tôi nói lại sự việc diễn ra cách đây vài giờ tại trường. Rồi anh trấn tĩnh, nhìn thẳng vào tôi hỏi: Tôi giúp được gì cho anh, nếu anh quả thực có vi phạm pháp luật? Tôi hiểu ẩn ý trong câu hỏi đó, rằng thời gian qua giữa anh và tôi chỉ có mối quan hệ công tác đơn thuần, hà cớ gì mà lại đây cầu cứu? Đến nước này không còn gì để mất, tôi liền đưa ra con bài quyết định. Tôi lấy trong túi áo đặt trước mặt anh ta một cái đĩa CD mới cứng. Thưa anh, tôi nói nhỏ nhưng rành rọt, cái chuyện tối hôm đó giữa anh và cô nữ sinh trường tôi tại khách sạn Thiên Đường ở Đồ Sơn có ghi hình cả ở trong đĩa này. Huy Tuấn đờ người nhìn cái đĩa rồi nhìn tôi, mãi sau gằn giọng: Anh định khủng bố cán bộ lãnh đạo phỏng? Tôi hiểu ngay bản chất của việc phản ứng tức thì như thế từ vị quan tỉnh trẻ tuổi này và cười nhạt. Tôi nói: Không dám, tôi chỉ ghi chép lại một sự thật đã từng diễn ra thôi, tuy tôi không có nghề quay phim chụp ảnh, song hôm đó dùng điện thoại di động quay vẫn nét lắm, có ghi được cả tiếng nữa cơ đấy. Anh ta lặng lẽ đứng lên đi về phía góc nhà mở tủ lạnh lấy ra một chai nước lọc, quay lại rót vào hai cốc, đẩy một cốc ra trước mặt tôi. Tôi chỉ là nạn nhân của một trò cài bẫy bỉ ổi, anh nói tiếp, nhất định tổ chức, cấp trên sẽ hiểu cho hoàn cảnh của tôi lúc ấy. Anh cứ việc đi mà tố cáo. Nói rồi anh ta còn nhìn thẳng vào mắt tôi bảo: Anh uống nước đi và ra khỏi phòng tôi ngay! Tôi cũng không ngờ anh ta chơi lại sát ván như thế. Nhưng tôi là người từng trải, hơn anh ta những gần hai con giáp, tôi đi guốc trong bụng anh ta. Anh không thể vô can được, Huy Tuấn ạ, tôi bình tĩnh nhấn nhá nói tiếp, tôi còn biết cả chuyện anh cùng cạ với ông Đằng chủ tịch huyện P, hai người đã đem hai cháu người thị xã này do cô Bích Thuận học sinh trường tôi giới thiệu đi chơi mấy ngày ở Hà Nội nữa cơ, đĩa ghi lời kể lại đó của Bích Thuận tôi cũng có. Anh còn quá trẻ, tương lai sáng lạn đang chờ phía trước, còn tôi bất luận thế nào cũng chỉ vài năm nữa là hưu. Giờ còn kịp, nếu anh ra tay cứu tôi, cũng tức là cứu chính anh. Cần lập tức gói gọn sự việc lại, ém nhẹm đi, không để cơ quan pháp luật quy thành trách nhiệm hình sự. Anh có đủ điều kiện để làm điều đó trước khi mãn nhiệm kỳ luân chuyển cán bộ rời khỏi tỉnh này trở lại cơ quan cũ, Huy Tuấn ạ. Nói rồi tôi đứng dậy, tỏ ý muốn ra về, chủ nhà phác một cử chỉ bảo ngồi lại. Tôi ngồi xuống, cầm cái cốc nhấm nháp một ngụm nước lọc. Huy Tuấn cũng cầm cốc uống ừng ực, như muốn nén cơn tức giận đang bùng phát trong lòng. Rồi anh ta thực sự xuống thang, hỏi tôi là ý định của anh giải quyết vụ này thế nào cho ổn? Tôi nói, anh cần gặp ngay giám đốc sở công an, hoặc dùng ảnh hưởng của cấp cao hơn tùy cách làm cụ thể của anh cuối cùng đạt được mục đích như tôi vừa nói. Huy Tuấn trầm ngâm, không tỏ ra đồng tình hay phản đối, khi tiễn tôi ra cửa anh nói thêm: Để tôi tính đã. Anh cần giữ kín chuyện công an đến trường tìm hiểu sự việc; trước hết anh nên đến gặp bố mẹ con bé vị thành niên kia khuyên giải để họ rút đơn tố cáo. Có gì mới tôi sẽ điện lại sau.

Buổi sáng lên tỉnh gặp Huy Tuấn, chiều tôi đi huyện P ngay, tìm đến xã vùng sâu là quê của cô gái vị thành niên tên là Bàn Thị Nga trong đơn tố cáo. Ngôi nhà của gia đình cô nằm cuối xóm dưới chân một dãy núi đá vôi biệt lập với những nhà dân xung quanh. Thoạt nhìn căn nhà nhỏ lợp ngói ống sập sệ, vách trình tường đất lâu ngày bị mưa nắng bào mòn đã có thể đoán được đây là hộ nghèo thuộc diện phải cứu đói hàng năm vào tháng giáp hạt. Hai bố con cô đang làm cỏ cuốc đất trong vườn, thấy tôi Nga liền bỏ cuốc chạy đến chào. Tôi gật đầu chào lại. Ở tuổi mười sáu Nga dong dỏng cao, da trắng mịn, đôi mắt đen lay láy, gương mặt bầu bầu, gò má lúc nào cũng ửng hồng, tóc kẹp đuôi gà cũn cỡn sau lưng, tôi còn lạ gì cô gái mới lớn này nữa. Ông bố cũng đến chào, tỏ ra biết tôi từ trước và dẫn tôi vào nhà. Trong nhà không thấy có thứ đồ gì đáng giá ngoài chiếc tivi cũ 14 inc và cái xe đạp tàng. Một người trùm chăn đang nằm trên chõng tre kê ở góc nhà, tiếng rên hừ hừ phát ra làm chõng rung rinh theo. Ông chủ nhà chỉ vào người trùm chăn kín cả mặt nói là vợ mình bị con ma rừng hành đấy, thầy mo bảo phải cúng con ma rừng mới tha không bắt người, nhà nghèo có tiền đâu mà làm cỗ cúng, con gái mình đã phải nghỉ học rồi. Tôi ngồi xuống cái ghế tựa ba nan ọp ẹp, trên bàn để chỏng chơ mấy cái chén sành mẻ cáu bẩn. Ông chủ vội đến cạnh cửa sổ, cầm ấm nhôm méo mó đang để trên bếp kiềng, rót ra chén thứ nước mầu nâu lờ lờ nguội tanh, mời tôi uống. Tôi vào cuộc ngay. Rút trong túi hai triệu đồng đặt trước mặt chủ nhà bảo: Bà ấy bị sốt rét đấy, không do con ma rừng nào cả, không phải cúng, cứ ra thị xã khám mua thuốc điều trị khắc khỏi. Số tiền đây tôi giúp để chị chữa bệnh. Chủ nhà xuýt xoa nhìn tệp tiền, nói thầy hiệu trưởng tốt quá, mình sẽ đi mua thuốc ngay bây giờ. Rồi ông ta quay ra phía cửa gọi Bàn Thị Nga đang đứng thập thò. Cô bé vào ngồi cạnh bố, ánh mắt nhìn tôi đầy vẻ ngượng ngập pha lẫn sự buồn rầu. Cách đây hơn một tháng tôi đã cho con nai tơ này vào đời ở một nhà nghỉ ngoài thị xã. Xong việc tôi cho cô bé năm trăm nghìn đồng, mắt nó sáng lên. Tôi dặn không được nói với ai việc gặp thầy hôm nay đấy nhá. Cô bé đút vội tệp tiền vào túi, nhìn tôi gật đầu rồi cun cút đạp xe về nhà.

Ông bố cầm cả số tiền của tôi đưa cho con gái ngồi bên, bảo tiền thầy hiệu trưởng, con ra thị xã mua thuốc cho mẹ. Tôi liền quay sang Nga dặn dò: Em biết bệnh viện tỉnh rồi chứ, đưa mẹ đến đấy khám, thuốc tiêm hay uống tùy bác sĩ cho đơn, mẹ sẽ chóng khỏi thôi. Được chưa nào? Cô bé ngước đôi mắt nai nhìn tôi gật gật, mỉm cười thay cho lời cảm ơn. Tôi lại bảo, bây giờ mẹ đang lên cơn sốt không thể ngồi sau xe đạp hay xe máy được, em phải vào xóm nhờ người cáng đưa mẹ lên bệnh viện tỉnh sớm, thiếu bao nhiêu tiền thầy sẽ chi thêm. Thầy hiệu trưởng tốt quá, ông chủ nhà rối rít và giục con gái nhờ mấy cậu hàng xóm sang khiêng giúp. Tôi liền để tay lên vai cô gái nói, em đừng đi vội, giải quyết cho xong chuyện tố cáo, hẵng hay. Đoạn tôi nhìn ông bố nghiêm giọng hỏi: Ông vừa khen thầy hiệu trưởng tốt sao còn viết đơn tố cáo thầy? Chủ nhà cười trừ, gãi đầu gãi tai, rồi hồn nhiên khai tuồn tuột. Mình không muốn vậy đâu, con gái mình cũng bảo thầy tốt với nó lắm đấy, nhưng thầy hiệu phó xui mình, viết hộ đơn, mình chỉ ký cái tên vào thôi. Thầy còn cho mình tiền nữa. Tôi quá bất ngờ về điều ông vừa tiết lộ. Hóa ra có chuyện trò phản thầy; có chuyện trò lẳng lặng rút dao đâm thầy từ phía sau lưng.Tôi dạy trường này hai mươi năm liên tục, có gần mười năm làm hiệu trưởng, một hiệu trưởng thâm niên nhất tỉnh. Cậu hiệu phó vốn là học sinh cũ của trường, hết phổ thông thi đỗ Đại học Sư phạm, xong trở về dạy ba năm ở một trường huyện miền cao, chính tôi xin cho cậu ta trở lại trường thị xã, cũng chính tôi chọn cậu làm người kế vị. Thế mà lấy oán trả ân, dẫu hàng ngày gặp lúc nào cậu ta cũng nhũn nhặn thầy thầy, em em ngọt xớt. Hai bố con im lặng nhìn tôi chờ đợi. Tôi bảo cô gái, bây giờ em lấy cho thầy tờ giấy phê đúp. Thầy sẽ đọc em viết. Đơn bãi nại phải viết rõ là bố em và em đã bị thầy hiệu phó cho tiền, nhớ ghi số tiền cụ thể là bao nhiêu, rồi viết tiếp là thầy hiệu phó đã xúi giục nhằm đổ oan cho thầy hiệu trưởng. Em không hề bị thầy hiệu trưởng xâm hại tình dục; thầy hiệu trưởng thấy cảnh nhà em khó khăn còn cho tiền để mẹ em chữa bệnh nữa.Viết xong cả bố và em cùng ký vào. Công an có đến đây hỏi trực tiếp thì nhất định phải nói đúng như trong đơn, em không hề bị lạm dụng tình dục. Nhớ chưa?

Sáng hôm sau tôi đến tìm Huy Tuấn, kể lại chuyện hai bố con đã đồng ý rút đơn. Huy Tuấn bảo, như thế có thể lật ngược tình thế, đồng thời lật tẩy bộ mặt phản thầy của tay hiệu phó. Ngay hôm qua anh đã dậm dạp nói với vài vị chủ chốt bên cơ quan điều tra xét hỏi rồi, trước mắt nhà chức trách còn chờ bên nguyên có đơn xin bãi nại thì mới ra kết luận chính thức. Nghe Huy Tuấn nói vậy, tôi đã yên tâm phần nào. Giờ cú điện thoại của anh chưa hề nói đến chuyện đã thỏa thuận hôm trước, lại báo thêm có một nghi vấn mới. Việc cô út của chủ tịch huyện P bỏ nhà đi đã nửa tháng nay tôi có nghe phong thanh, một lần đã hỏi riêng ông Đằng, ông chỉ trả lời là thấy con bé học hành dạo này bị sút, bố mẹ mắng có một câu, nó đùng đùng bỏ nhà đi, những ngày qua đã rốt ráo tìm tỉnh trong, tỉnh ngoài mà vẫn chưa ra tung tích. Điều lo ngại qua điện thoại của Huy Tuấn không phải là không có cơ sở, tôi đã hỏi mấy đứa học trò ở thị trấn, được biết cô con chủ tịch huyện vốn chơi thân với Bích Thuận. Có khả năng chúng đã tiết lộ với nhau chuyện gì đấy liên quan đến những nghi vấn của công an chăng?

***

Sau ngày công an đến trường, đêm nào bà xã tôi nằm bên cạnh cũng tỏ ra trằn trọc khó ngủ, tuy bà im lặng không hỏi thêm tôi điều gì. Tôi vẫn giữ kín bưng chuyện ấy, ngay cả thái độ với thằng nhóc hiệu phó, trước mặt nó tôi vẫn cười cười nói nói tỏ vẻ thân tình như mọi khi. Tôi hiểu đến một lúc nào đó sự việc phải ra công khai, nếu có sự chuẩn bị chu đáo, kín kẽ mình sẽ vừa thoát hiểm lại có đòn hồi mã thương quật ngã đứ đừ kẻ phản thầy kia. Thế rồi tôi lại biết tin công an tiếp tục gọi Bích Thuận lên thẩm vấn, nó có thể sẽ bị truy tố về tội môi giới mại dâm, đã mấy lần tôi định liên lạc với nó mà không được.

Chỉ đến khi thực sự gặp rắc rối liên quan đến luật pháp, đêm về nằm vắt tay lên trán bên cạnh bà xã mới thấy mình già mà chưa trót, già mà dại. Không cái dại nào giống cái dại nào. Hồi trước còn lên lớp dạy môn văn cho lớp cuối cấp, tôi chẳng đã dẫn ra và giảng cho học sinh một câu trong ngạn ngữ Ấn Độ: “Con người được sung sướng hay phải chịu cực khổ là do hành vi tốt hay xấu của bản thân”. Thì nay chính tôi đang bị khốn khổ do sai lầm của mình gây ra đây. Bao nhiêu năm sống thời bao cấp chịu thiếu thốn đủ đường không sao, đến thời cơ chế thị trường mới sướng một tí đã động hớn, hết khôn dồn ra dại, mà lại đúng vào lúc sắp hưu, con cháu đầy nhà mới nhục nhã chứ!

Năm hai nhăm tuổi tôi đã cưới vợ. Đám cưới ngày ấy đơn giản cực kỳ. Hai đứa ra Ủy ban huyện đăng ký xong, về xã tổ chức bữa liên hoan ngọt toàn bánh kẹo, thuốc lá Tam Đảo mời giáo viên trong trường cùng mấy vị Đảng ủy, Ủy ban, bà con xung quanh đến dự, chứng kiến cho chúng tôi thành vợ thành chồng. Lễ thành hôn tổ chức trong hội trường Ủy ban xã, mái lợp giấy dầu, vách thưng rơm đất, bên dưới lá cờ tổ quốc và ảnh Hồ Chủ tịch chăng ngang câu khẩu hiệu “Vui duyên mới không quên nhiệm vụ”. Dưới khẩu hiệu là hình trái tim cắt từ giấy đỏ, bên cạnh chữ lồng tên cô dâu chú rể là hai con chim hòa bình mầu xanh chầu mỏ vào nhau. Mộc mạc, vui vẻ lắm. Tôi dạy hơn mười năm ở trường vùng sâu vùng xa đó, được chuyển thẳng về trường thị xã do có thành tích mấy năm liền là chiến sĩ thi đua toàn ngành giáo dục tỉnh. Rồi từ hiệu phó lên hiệu trưởng cũng rất chóng vánh. Ngày đó dẫu luôn quan hệ tốt với anh em giáo viên của trường, tôi vẫn bị chị em chê là “hơi khô khan”. Trong một cuộc liên hoan mặn ở Sở Giáo dục, tửu nhập ngôn xuất, cậu Văn Long bạn học cùng khóa Đại học Sư phạm với tôi, nửa nạc nửa mỡ bảo với mọi người rằng: Thầy hiệu trưởng Dương Tiến nhà tôi, dạy văn học lãng mạn rất chi là hồn bướm mơ tiên, nhưng chỉ là trên lý thuyết, còn thực tế biết nhõn mỗi bà xã ở nhà(!). Mọi người đều cười vui vẻ, có người còn cho đó mới đúng tác phong sư phạm. Quả là cách đây khoảng dăm năm về trước thôi, tôi chỉ biết “nhõn một” đúng như lời cậu bạn tếu táo nọ. Bắt đầu thay đổi một trăm tám mươi độ từ lần ấy có việc về Bộ họp. Vừa ra khỏi cổng Bộ thì gặp ngay Văn Long. Cậu ta người Hà Nội gốc, thời trai trẻ học xong đại học xung phong đi miền núi, rồi đưa cả gia đình lên đấy sinh cơ lập nghiệp, cậu cho tôi biết về dự đám tang ông anh rể mới mất. Tính Văn Long hay bông phèng, gặp nhau lúc nào cũng tán dóc vui như tết. Đang tiết xuân lành lạnh, mưa phùn. Cậu ta hỏi tôi: Thầy hiệu trưởng đã mát xa mát gần lần nào chưa nhỉ? Đi, mình chiêu đãi. Ở tỉnh nhà dạo đó không thiếu quán mát xa, gội đầu thư giãn, nhưng tôi nào có để ý, vả lại tôi cũng nghe nhiều chuyện không hay, không lành mạnh trong các loại quán xá đạo đức lộn xì ngầu đó. Mình là dân mô phạm, bước chân vào đó xấu hổ chết! Thấy tôi ngần ngừ, Văn Long cười bảo: Đây toàn người tứ chiếng, chẳng ai biết ai đâu, cậu cũng nên thâm nhập thực tế một tí cho biết kẻo mang tiếng là anh lý thuyết suông. Hắn nói có lý, lòng vả cũng như lòng sung ấy mà, tôi chặc lưỡi và theo chân anh bạn người Hà Nội gốc vào một quán mát xa có chăng đèn xanh đỏ lập loè. Bắt đầu bằng tắm hơi. Hương của đủ loại lá thơm quện với hơi nước nóng phả đầy trong một không gian chật hẹp làm cho da dẻ được tiếp xúc tới mọi lỗ chân lông, mũi, mồm được hít hà thật sâu, thật sảng khoái. Tắm hơi xong lau khô người, mặc mỗi cái quần đùi ngồi chờ ít phút (Văn Long đã cẩn thận dặn trước trình tự tắm hơi-mát xa). Một cô gái trẻ trắng trẻo, thanh mảnh mặc váy ngắn cũn cỡn phô bộ đùi nõn nà, tay cầm cái khăn trắng tinh mở cửa hiện ra. Cô tươi cười nhìn tôi hỏi như với một người quen biết từ lâu: Chú tắm hơi có thoải mái không ạ? Trong đời tôi đã gặp nhiều cô xinh, mà nữ sinh trường tôi nhiều đứa hình thức khá lắm, nhưng quả chưa bao giờ trong một căn buồng kín đáo thế này, mình mặc mỗi quần xà lỏn thế này, lại được tiếp xúc với một người đẹp cởi mở, gần gũi mặc váy ngắn như thế. Thế là tim tôi hơi đập nhanh, hệt như lần đầu hẹn hò và mạnh dạn ôm hôn người yêu ở ven khu rừng vắng vẻ dạo nào. Tôi nhìn cô gật đầu bảo tắm hơi tốt lắm cháu ạ. Cô nhẹ nhàng bảo tiếp là chú lên giường đi, nằm sấp xuống cháu mát xa cho khỏe người, giãn xương cốt. Cô ngồi ở ghế cạnh giường, bắt đầu lấy sống bàn tay tẩm quất khắp lưng đến bọng chân tôi. Rồi ngón tay cô véo nhẹ, mơn man trên da thịt tôi thật dễ chịu. Nhịp tim tôi đã ổn định trở lại. Cô lại bảo chú nằm ngửa cho cháu mát xa đầu, ngực. Lần này thì cô nhảy hẳn lên giường ngồi dạng tè he lên hai đùi tôi. Tôi ngửa mặt, duỗi thẳng. Tay cô lại xoa nắn khắp mặt, ngực, bụng, chân tay tôi, chỉ chừa không chạm vào một vùng nhạy cảm nằm dưới rốn, giữa hai đùi. Trong lúc cô mải mê xoa bóp kỹ càng như thế, đập vào mắt tôi là hai tảng ngực cô ngồn ngộn, rung rinh mỗi khi cô cúi gập người làm các động tác. Từ ngày bà xã tôi mãn kinh, thỉnh thoảng có đêm tôi nổi hứng tình mà bà lại thờ ơ như không, có chăng chiều cho xong nghĩa vụ mà chẳng có tí xúc cảm nào, thành ra cuộc truy hoan bỗng biến thành cuộc tra tấn người trên với người dưới. Mà chuyện ấy ngày càng thưa thớt dần. Đến khoảng một năm trước ngày đi mát xa tôi chấm dứt hẳn, nằm cạnh nhau như hai gã đàn ông, bà xã ngáy kho kho, tôi cũng quay mặt vào tường, co người lại trong giấc ngủ chập chờn hồn bướm mơ tiên. Nay nằm ngửa, độc có mảnh quần sơ sài đắp lên mà nàng tiên thì quá sát gần hiện hữu, cứ chà đi xát lại xoa nắn khắp trên người. Bỗng cái phần cơ thể tưởng đã “ngủ” từ lâu rồi, vả lại lâu nay loại khách hàng lớn tuổi như tôi đã mất hẳn thói quen mặc quần xịp, thành ra dẫn đến tình trạng “trên bảo dưới không nghe”, nó cứ mặc nhiên thức dậy. Chính lúc ấy bỗng có ngón tay cô gái như vô tình chạm nhẹ vào đó như một lời nhắc nhở, khuyến khích. Khách có được dòng điện kỳ diệu ấy truyền qua bỗng sống lại tuổi thanh niên sôi nổi, bàn tay trở nên vô kỷ luật, quờ quạng lung tung mà không còn e ngại chú cháu gì. Cô thì như không hay biết việc ấy của khách cứ mải cần mẫn làm việc của mình. Tay khách lại tìm đến bộ ngực có đeo xu chiêng lỏng lẻo của cô. Cô hơi cau mày, khẽ nói: Chú này, nhột! Khách định nghịch tiếp thì cô cúi xuống thì thào: Chú thích cháu cho ra giúp. Chơi luôn tại đây đựợc không? Khách hăng hái hỏi vậy. Không được, chỗ khác. Khách liền gật. Mất tiền đấy, cô lại bảo. Bao nhiêu? Năm chục thôi ạ. Được. Cô lập tức làm những động tác thủ dâm lành nghề, phủ lên hai tay cái khăn mặt trắng lúc đầu mang vào và chỉ trong giây lát khách đã không thể nào kìm hãm được đỉnh điểm của cơn khoái lạc mà hàng năm nay đã không xẩy ra lần nào.

Vậy là anh bạn đồng nghiệp tốt bụng ham vui đã đưa tôi vào đời từ dạo đó, với cái cách như thế đó. Hóa ra đến khi người ta già vẫn có thể xuất hiện lại những thói quen bắt đầu từ tuổi trẻ, hệt như khi ta còn trẻ háo hức học thêm được một nghề mới do người già truyền lại. Hóa ra tình dục cũng như ma túy, bập vào là nghiện, nghiện rồi rất khó cai. Cai rồi lại tái nghiện như bỡn. Trước khi rời thủ đô tôi còn mát xa lần nữa, đi một mình, cũng vẫn tìm cô gái hôm trước và đã thỏa thuận cụ thể với cô không chỉ “mát xa” tại đó mà “mát gần” tại một nhà nghỉ khác, liên hệ hẹn gặp nhau qua điện thoại di động. Trở về nhà, cơn nghiền mát xa ngày một dày, hễ có dịp là tôi mò đi dẫu lúc đầu cũng run, sợ gặp người quen, sợ đụng học trò. Nhưng rồi mọi chuyện vẫn diễn ra suôn sẻ. Tôi thấy mình trẻ lại. Phơi phới (Anh bạn Văn Long có lần còn ghé tai tôi bảo nhỏ: Có thường xuyên thông tắc mới tránh được bệnh già hay gặp là u xơ tiền liệt tuyến). Từ dạo đó, dường như tiềm năng về tình dục của tôi lại được khơi dậy mạnh mẽ lạ thường, dân gian có câu đàn ông đến khi nào cắt vào đầu gối không có máu mới thôi được chuyện ấy, chẳng sai. Dường như giờ đây chỉ còn cái vỏ là ông hiệu trưởng mô phạm ngày xưa, cái ruột đã là một chàng trai đa tình, đa dâm của thời hiện đại. Và kể từ ngày đó tôi nhìn các cô gái, các nữ sinh trong trường cũng với một con mắt khác, con mắt của con dê cụ sáng sáng “kiểm duyệt” cả đàn dê cái non tơ trước khi đi ra đồng ăn cỏ. Thỏa mãn cho mình chưa đủ, mỗi khi có thời cơ tôi còn giúp các bạn bè xung quanh được như mình, nhất là với các vị quan chức có quan hệ công tác, quan hệ nhờ vả. Trong chuyện này, tôi sớm ngộ ra rằng, ở giới quan trường, hễ anh nào năng động, thông minh, bẻm mép mà còn sức khỏe đều ham vui, ham của lạ cả. Sau mỗi cuộc tiệc tùng lễ lạt, là họ đãi đằng nhau món thượng hạng ấy. Sẵn tiền chùa dại gì không tiêu, không hưởng. Vấn đề là phải biết giữ mồm giữ miệng cho nhau, tuân thủ cái nguyên tắc ăn vụng chùi sạch mép thì mới lâu bền. Nhưng tôi còn là loại mèo già hóa cáo. Tôi luôn lén giở thủ thuật quay cóp cảnh làm tình đối với một số đối tượng mình dẫn vào đời có quyền có chức kiểu như Huy Tuấn, âu đó cũng là điều cực chẳng đã, quân tử phòng thân, tiểu nhân phòng bị gậy mà thôi.

2

Huy Tuấn đẫy người hơn ngày xưa một chút, song vẫn giữ được sự trẻ trung nhanh nhẹn khi tiếp xúc và với tôi cậu ta vẫn tỏ ra rất trọng thị. Vậy là đã mấy năm tôi và cậu không gặp lại nhau. Thời kỳ đầu trở về cơ quan cũ, năm nào vào ngày Nhà giáo Việt Nam cậu chẳng đến tận nhà tôi thăm hỏi, biếu quà. Năm nào đến ngày giỗ Đỗ Quyên cậu chẳng đi cùng vợ đến thắp hương tại nhà tôi. Cậu luôn có câu cửa miệng mỗi lần gặp lại: Nếu không phải thầy là người hướng dẫn trực tiếp, em không thể được như ngày hôm nay. Công thầy lớn lắm. Trong số gần một chục cao học tôi hướng dẫn trực tiếp, thì Huy Tuấn là người ngay từ đầu đã không làm một tí chuyên môn nào có liên quan đến nội dung học ở đại học và luận văn tiến sĩ, dường như những thứ đó chỉ đơn thuần là cây cầu để cậu bước từ bờ bên này của chuyên môn đơn thuần sang bờ bên kia thuộc địa hạt của những hoạt động chính trường. Quả cái học vị đã phát huy hiệu quả rõ rệt cho đường công danh của cậu. Gần đây thành phố còn ra nghị quyết: bất luận ai là cán bộ đầu ngành phải có bằng tiến sĩ. Người đã tốt nghiệp đại học, còn tuổi để đề bạt cố làm cho được tiến sĩ đã đành, người chỉ có bằng tốt nghiệp đại học qua học hàm thụ, học từ xa kiến thức lõm bõm mới khổ, cũng phải cố, không có kiến thức thì dùng tiền mua kiến thức, không có sự thông minh trời cho thì dùng tiền mua thông minh của người khác, lo lót đủ kiểu để cuối cùng cũng có được cái bằng cho hợp với sự chuẩn hóa cán bộ. Trong lúc nhiều người vất vả vậy để có cái bằng và chỗ đứng trong quan trường, thì cậu ung dung nhàn nhã bởi đã đi trước thời đại, nên cơ hội thăng tiến như diều gặp gió, rồng gặp mây. Cậu theo đúng được như lộ trình mà người cha đã vạch, ngay cả sau khi ông nghỉ hưu (Ông Bộ trưởng hơn tôi một tuổi). Mấy năm nay cậu được điều về cơ sở theo luân chuyển cán bộ, hằng năm không có điều kiện đến thăm tôi nữa. Vả lại, tôi là người có một thứ bản năng tự vệ đến kỳ cục, khi đã ra khỏi vòng cương tỏa của chính trường rồi, khi chỉ làm chuyên môn thuần túy vẫn luôn để mắt dè chừng những kẻ có chức sắc chung quanh bởi một suy nghĩ cũ mèm: họ sẽ không từ thủ đoạn nào đạt được mục đích, tốt nhất là “kính nhi viễn chi”. Cậu học trò bị tai tiếng từ hồi biệt phái sang Viện đã xa đến cả chục năm rồi, vẫn còn làm tôi phải cảnh giác dẫu cậu có ngoan, có tốt, có kính thầy đến mấy. Nay sự việc xảy ra với Diệu Thúy, ở một nơi còn quá xa lạ thế này, không thể không nhờ đến cậu, mà tôi vẫn chưa hết ái ngại. Nhưng cậu thì luôn có thiện chí. Khi nghe trong điện thoại tôi nói sẽ đến gặp ở tại cơ quan trong vòng ít phút nữa, cậu tỏ ra mừng rỡ, bảo là ngay từ giờ sẽ gác lại mọi việc để

tiếp thầy.

Từ xa tôi đã nhận ra cậu, đang đứng ở cổng sát đường chờ sẵn. Ông xe ôm có lẽ cũng đã quen mặt vị quan đầu tỉnh này, ngoái lại thán phục bảo với tôi: “Hóa ra bác là cán bộ cốp của trung ương, giả dạng thường dân về đây thị sát tình hình”. Tôi vừa tụt khỏi yên xe, Huy Tuấn đã chạy đến tay bắt mặt mừng, còn bảo thầy về đây cứ gọi điện trước, em cho xe về thành phố đón tại nhà riêng, chứ việc gì phải đi xe ngoài vất vả thế này.

Phòng làm việc của Huy Tuấn rộng rãi, bài trí ngăn nắp, có chủ ý đâu ra đấy. Lọ hoa tươi đặt trên bàn nước. Có mấy bức mầu dầu nhái tranh Van Gogh treo trên tường (Tôi biết đấy là tranh của danh họa trường phái ấn tượng người Hà Lan, vì tôi vốn yêu thích hội họa và ở nhà có hẳn bộ sưu tập về Van Gogh khá đủ, tất nhiên toàn là tranh in phiên bản). Đặc biệt, phía sau bàn làm việc của cậu có một tủ kính lớn đầy ắp những cuốn sách dày cộp, bìa cứng, qua gáy sách có thể nhận ra đó là những trước tác kinh điển của K.Marx, F.Engels, V.I.Lenine, Hồ Chí Minh. Thấy tôi nhìn tủ sách với sự tò mò, Huy Tuấn bảo, thầy ạ ở đây không có sách chuyên môn đâu. Giờ em phụ trách mảng tuyên huấn, văn hóa, giáo dục, phải đọc các trước tác này mới đi giảng bài, nói chuyện thời sự được. Thầy ạ, trình độ dân trí bây giờ cao lắm, không nói có sách mách có chứng sẽ chẳng ai tin, chẳng ai nghe đâu. Nghe vậy tôi bảo ngay, thầy thì chưa bao giờ đọc hết được một quyển thuộc loại sách kinh điển ở đây, có lẽ thế nên lý luận kém, không làm lãnh đạo được. Buột miệng mà nói thế, chứ tôi đâu có ý gì, có thể làm Huy Tuấn chạnh lòng chăng. Vẻ mặt cậu vẫn thản nhiên, hai tay cầm chén cung kính mời tôi uống nước trà, còn cười bảo, thầy khiêm tốn nói vậy thôi, chứ thầy là cây đa cây đề trong giới khoa học nước nhà, ai chẳng kính nể cả về lý luận lẫn thực tiễn. Em mời thầy ở đây chơi vài ngày, em sẽ đưa đi thăm, giới thiệu với các vị chức sắc đứng đầu đảng, chính quyền của tỉnh, đi thăm thú các thắng cảnh địa phương, thầy cũng phải biết thêm những món đặc sản miền sơn cước này nữa. Khi nào thầy về sẽ có xe đưa tận nhà. Nghe cậu học trò nói tôi cười bảo, không nhất thiết phải chu đáo quá thế. Rồi tôi hỏi thăm cậu qua loa về công việc và hướng công tác mới khi mãn nhiệm tại địa phương, sau đó vào việc luôn.

- Anh biết chủ tịch huyện P. Lưu Văn Đằng chứ? Tôi hỏi.

- Vâng ạ- Huy Tuấn nhìn tôi hỏi lại- Thầy quen biết anh ấy?

- Chưa gặp bao giờ. Nhưng tôi đã gặp cô con gái anh ấy tên là Diệu Thúy trên thành phố. Đang làm một cái việc rất tồi tệ.

Huy Tuấn tỏ ra ngạc nhiên thực sự. Anh nói, thường xuyên làm việc với huyện P, với chủ tịch Đằng, vì đây là huyện thí điểm của tỉnh về đổi mới văn hóa, giáo dục. Cũng biết ông ấy có hai cô con gái, cô lớn vừa đi Úc, cô bé đang học lớp 12. Thầy vừa nói đó là cô ở nhà đấy. Vậy là cô ấy bỏ học. Về thành phố làm việc gì rất tồi tệ ạ?

- Tôi tình cờ gặp cô ta thôi- Tôi nói- Tại một ổ điếm.

- Vậy ư! Huy Tuấn nhíu đôi mày nhìn tôi, rõ ràng rất quan tâm đến điều tôi vừa nói- Thầy biết chỗ cô ta đang ở?

- Phải rồi. Chính vì thế tôi lên đây, trước hết muốn báo cho ông ấy để sớm đón con về. Tôi còn thắc mắc, tại sao con một nhà tử tế như thế lại bỏ đi bụi? Tại sao một cô gái còn trẻ, được giáo dục của gia đình và nhà trường lại cam tâm làm cái việc nhơ bẩn ấy. Gặp anh, cũng là muốn anh đưa sang nhà ông chủ tịch huyện nọ để nếu được thì tìm hiểu thêm cho biết ngọn ngành.

- Được ngay thôi ạ. Nói rồi Huy Tuấn giở điện thoại di động trong túi, bấm gọi: “A lô. Anh Lưu Văn Đằng đấy ạ. Anh đang ở đâu? Vâng. Tôi có việc cần gặp anh gấp. Đến ngay bây giờ nhé”.

Tôi nhìn Huy Tuấn hỏi:

- Không biết anh đã gặp cô con ông Đằng lần nào chưa?

- Em chỉ nghe nói, chứ chưa gặp.

- Gương mặt, dáng người giống hệt Đỗ Quyên hồi trước khi nó mất mới lạ chứ. Tôi nói tiếp.

- Thế ạ! Huy Tuấn ngạc nhiên, hỏi lại-Giống hệt ạ?

- Vì quá giống- Tôi nói- như hai chị em sinh đôi vậy. Có lúc mình còn lẩn thẩn nghĩ đây là kiếp luân hồi của Đỗ Quyên chăng. Giống lúc Đỗ Quyên mười tám tuổi, hồi anh mới biệt phái về Viện ấy. Cũng có lẽ vì thế mà tôi quan tâm hơn, muốn hiểu kỹ hơn gốc gác của cô bé này, mong sớm cứu nó ra khỏi vũng bùn nhơ.

Huy Tuấn đến cạnh bàn làm việc, rút từ trong ngăn kéo ra một tấm ảnh, đưa cho tôi bảo:

- Đỗ Quyên năm ấy đây ạ.

Tôi giật mình khi cầm lại tấm ảnh của con gái, nhận ra ngay đó là ảnh nó chụp vào hôm sinh nhật trước ngày gặp nạn không lâu. Phía sau bức ảnh có dòng chữ tròn trĩnh cùng chữ ký quen thuộc của nó “Tặng anh. Tuổi 18 vô tư lự”. Tôi bồi hồi. Nếu đặt tấm ảnh bây giờ của Diệu Thúy, cũng mặc áo giống của Đỗ Quyên, chụp cùng góc độ, ánh sáng, chắc chắn cả tôi và Huy Tuấn cũng khó mà nhận ra ai là ai. Tôi trả lại Huy Tuấn cái ảnh và hỏi đi được chưa? Anh nói được ngay thôi ạ, em đã hẹn với anh Đằng rồi. Giờ ta đến thẳng trụ sở ủy ban huyện.

***

Lưu Văn Đằng là người khó đoán tuổi. Cái dáng hơi già. Béo, lùn bụng phệ, đi lại lạch bạch. Cái mặt, cái tóc thì trẻ. Mặt bầu, trắng trẻo, nhẵn nhụi, miệng luôn nở nụ cười, mái tóc đen nhánh, xoăn dầy rủ vài lọn xuống trán nom khá giống với một nghệ sĩ biểu diễn thường xuất hiện trên tivi. Phòng chủ tịch huyện trên tầng hai, lúc tôi và Huy Tuấn đến đã thấy anh xuống chân cầu thang đón. Khi nghe Huy Tuấn giới thiệu tên tôi, mắt anh sáng lên, bắt chặt tay lần nữa, bảo: Thưa giáo sư, em thường nghe anh Huy Tuấn kể nhiều về giáo sư, một học trò đích thực của Bác Hồ, em ngưỡng mộ lắm, không ngờ hôm nay lại được diện kiến thầy. Tôi bảo, anh nói thế là làm tôi ngượng đấy, chúng ta ai chẳng con cháu Bác Hồ. Chủ tịch Đằng lại bảo, bọn em sao dám so với thầy. Cũng xin phép cho em từ giờ phút này được gọi thầy là thầy, vì thầy là thầy của thầy em đây, tiến sĩ Huy Tuấn. Nói rồi anh ta cung kính mời tôi bước lên cầu thang trước.

Phòng làm việc của chủ tịch huyện Lưu Văn Đằng tuy không rộng rãi bằng phòng của Huy Tuấn, nhưng cũng có cách bài trí khá bắt mắt. Một tấm ảnh mầu khổ lớn, anh đang tươi cười đứng cạnh một vị lãnh đạo cao cấp của trung ương có dáng bệ vệ, nghiêm cách được treo ở nơi đối diện cửa ra vào, hẳn ai bước vào phòng là bức ảnh đập ngay vào mắt. Trên bàn làm việc ngoài biển hiệu tên, chức vụ, phía bên cạnh còn cắm một lá quốc kỳ nhỏ. Tủ sách được bố trí vuông góc sát với bàn, ngụ ý chủ nhân có thể đang ngồi làm việc cần tra cứu gì thì chỉ việc với tay là lấy được cuốn sách cần tìm trong đó. Cũng toàn là trước tác dày cộp, mới tinh cả. Chủ nhà hồ hởi mời khách ngồi vào phía góc phòng có đặt bộ bàn uống nước, cô phục vụ đã pha sẵn chè, thuốc, còn có đĩa bánh kẹo to ụ bên cạnh. Bàn ghế toàn loại gỗ gụ được chạm khắc tinh xảo có khảm xà cừ, đánh vec-ni bóng lộn. Lúc ngồi vào bàn tôi mới phát hiện một bể cá khá lớn đặt ngay dưới tấm ảnh kia, trong bể chỉ có một con cá mình dài như lưỡi đao, vẩy bạc đang bơi lặng lờ. Bắt gặp cái nhìn của tôi, chủ nhà nói ngay, đấy là do thầy phong thủy xếp đặt cho em đấy. Muốn tụ thủy, tụ khí để công việc hanh thông phải có đôi thanh long hỗ trợ, thầy ạ. Bơm ô-xy thường xuyên, có sưởi ấm mà không hiểu sao hôm rồi đợt gió mùa đông bắc vừa về là một con đã phưỡn bụng nổi bềnh. Em đang tìm thay mà chưa được. Loại này chục triệu đồng một con ở tỉnh này không có, phải dưới xuôi mới có. Thú thật với thầy em cũng hơi lo, người ta bảo nuôi thanh long để cầu tài, cầu lộc, bị chết dễ gặp xui xẻo lắm.

Đến đây Huy Tuấn vào đề ngay:

- Anh Đằng ạ. Thầy Phan Lãng về đây là có một việc liên quan đến gia đình anh đấy.

Vẻ mặt chủ nhà đang vui vẻ bỗng thất thần, nhìn tôi và im lặng chờ đợi. Tôi hỏi ngay:

- Cháu Diệu Thúy đã về đến nhà chưa?

- Chưa ạ- Lưu Văn Đằng nhìn tôi lắc đầu.

- Cách đây hai hôm, tôi đã gặp cháu ở Phong Vị Quán, một ổ mại dâm ở thành phố.- Tôi nói và rút trong túi ra tờ giấy đã gấp lại- Đây là địa chỉ quán, số điện thoại của anh công an hộ khẩu khu đó. Không biết có chuyện gì mà đến giờ cháu chưa về. Anh chị nên đến đón cháu về sớm đi.

Lưu Văn Đằng mặt tái nhợt, tay run run khi nhìn vào tờ giấy. Rồi anh rút điện thoại, nói với tôi câu “xin lỗi”, đứng lên đi ra phía ban công gọi điện. Khoảng chục phút sau quay trở vào, anh nói giọng khàn hẳn:

- Anh công an hộ khẩu bảo, đã hai ngày nay không thấy Diệu Thúy đến quán. Có khả năng thấy động nó đã bỏ trốn.

Tôi thất vọng quá đỗi. Vậy là Diệu Thúy nhất quyết bỏ nhà, nếu nó muốn về thì ngay sau hôm gặp tôi cho tiền đã về rồi, sự khuyên giải của tôi lúc đó với nó chẳng có nghĩa lý gì. Hôm đó sau lúc biết được tên tuổi, địa chỉ gia đình nó, tôi còn như trút giận vào anh công an khu vực Phong Vị Quán. Một ổ mại dâm rành rành trước mắt mà các anh vẫn để yên vậy sao? Bố ơi, anh công an nói với giọng của người biết có lỗi mà chẳng thể làm được gì hơn, sếp cứ lờ báo cáo của bọn con thì con biết làm gì được. Thành phố này có phải chỉ có một Phong Vị Quán đâu, hàng trăm, vài trăm chứ chẳng ít, có dẹp hết được không? Mà có dẹp thì cũng như cóc bỏ đĩa, xóa chỗ này tòi chỗ khác thôi. Dẹp cả các sếp còn đâu khoản tiền chủ các quán lo lót cho nữa. Dẹp, ngành du lịch dịch vụ của thành phố có khách đến khách sạn, nhà nghỉ nữa không? Bố chỉ đơn thuần dựa vào đạo lý, đạo đức thấy chướng tai gai mắt mà quát bọn con như vậy, chứ chúng con cũng có nỗi khổ tâm riêng, có những cấn cá riêng bố nào hiểu thấu được. Cũng vì bát cơm manh áo cả. Chủ quán, bớp tại chỗ, bớp các tỉnh về, sếp, lính tất tật đều cần tiền, đều khát tiền. Một vòng luẩn quẩn, khó gỡ lắm bố ơi. Rồi anh công an hộ khẩu còn hỏi về chức vụ và nơi tôi đang làm việc, nghe xong anh kêu lên như bỗng nhiên tìm được cái cớ để phản công lại: Bố đi Tây, đi Tầu nhiều mà chẳng thông cảm cho việc của bọn con gì cả. Nhiều nước còn cho phép hành nghề mại dâm công khai kia mà. Quan hệ tình dục chỉ đơn thuần là giải trí thư giãn thôi, có nhu cầu thì có dịch vụ đáp ứng, chứ không quy vào vi phạm đạo đức hay pháp luật. Ở ta chưa cho phép, nhưng người có học như bố cũng nên nhìn chuyện này phiên phiến thôi chứ. Anh ta đã nói vậy, tôi chẳng còn gì để nói thêm nữa…

- Nhà em và cậu em em đang trên thành phố đã cả tuần nay, thầy ạ- Lưu Văn Đằng nói với tôi- Em cũng vừa báo cho hai người đến ngay Phong Vị Quán tìm hiểu thêm, biết đâu lại có manh mối chỗ nó đang lẩn khuất.

- Vì sao nó bỏ nhà đi? Tôi hỏi.

- Thấy nó học sút, em và nhà em- Lưu Văn Đằng nói, mái đầu xoăn cúi xuống một cách mệt mỏi- mắng có vài câu, nó không phản ứng lại, lẳng lặng vào buồng ngồi. Đến khi em và nhà em vừa đi làm, nó cũng xách va ly ra bến xe luôn. Nửa ngày không thấy nó về, gọi điện liên tục không thấy trả lời, nó đã thay sim, em và nhà em bổ đi khắp thị trấn, thị xã cũng không thấy. Quần áo tư trang thường dùng nó mang đi cả, cũng đoán nó bỏ nhà đi chơi đâu đó. Em ngại nhà trường biết cháu bỏ học vô kỷ luật thế, còn đến nói với thầy hiệu trưởng là cháu bị ốm xin phép nghỉ một tuần. Em và nhà em nhận định: có thể nó bỏ về thành phố cho khuây khỏa vài hôm rồi về thôi, chứ đâu biết nó đi làm cái việc tồi tệ như thế, nhục nhã như thế.

Xong anh ta ngửng lên nhìn tôi, mắt rơm rớm nói tiếp:

- Trước hết em cảm ơn thầy không quản đường sá xa xôi lặn lội lên tận đây báo cho bọn em biết tin về cháu. Nhất định bọn em sẽ tìm được cháu, đưa nó về giáo dục, dạy bảo.

- Nếu chỉ vì học sút, mắng có mấy câu đã bỏ nhà đi lâu như vậy- Tôi nhìn vào mắt vị chủ tịch huyện hỏi tiếp- thì cũng lạ đấy. Tôi hỏi thật, cháu ở nhà có chơi bời giai gái gì không?

- Không có chuyện ấy ạ- Lưu Văn Đằng nhìn tôi lắc đầu- Ở trường cháu không có tai tiếng gì, không là học sinh cá biệt, năm nào cũng lên lớp, hạnh kiểm tốt. Thế mới bất ngờ chứ ạ.

- Cháu có người yêu chưa?

- Hồi chị cháu còn ở nhà, có lần bảo nó yêu một cậu học trên hai lớp tên là Văn Nhân, nổi về hoạt động văn nghệ trong trường. Nhưng chỉ được một thời gian ngắn, cậu ta đã bị tai nạn xe cộ mất năm kia rồi. Sau đó không thấy nói nó yêu ai. Cũng không phải vì cái chết của người yêu mà nó chán nản, vì chỉ thấy nó buồn sau sự việc ấy một thời gian ngắn, rồi lại học hành sinh hoạt trở lại như

bình thường.

Huy Tuấn từ nãy đến giờ ngồi yên, mới góp vào câu chuyện:

- Thầy ạ, anh Đằng ạ. Theo em, bây giờ việc cần thiết nhất là phải đưa được cô bé ấy về ngay. Để lâu thêm phức tạp. Một mặt người nhà đi tìm, anh Đằng cũng nên báo với công an tỉnh ta, công an tỉnh bạn, nhất là công an thành phố kia đề nghị họ lưu ý phối hợp tìm giúp, cho họ ảnh và các thông tin cần thiết.

Tôi và Lưu Văn Đằng đều tán thành, chỉ còn cách ấy. Không khí trong phòng bỗng trầm xuống. Được một lúc, chủ nhìn khách nói, giờ trưa rồi, mời thầy và sếp đi ăn cơm cùng em. Anh ta dẫn đến quán “Ngon”, cái nơi mà sáng nay bà chủ quán nước đã nói với tôi, tất nhiên được đãi ê hề các món thịt thú rừng như cầy vằn, nhím, lợn cỏ và rượu ngâm tay gấu. Quán ngon, mà ăn chẳng ngon, chỉ bởi tâm trạng ai cũng đang bồn chồn, lo lắng về đứa con gái nông nổi bỏ nhà đi hoang của ông chủ tịch. Trong lúc ăn uống, Lưu Văn Đằng còn hỏi thêm Huy Tuấn về chuyện sắp tổ chức lễ kỷ niệm mười năm đổi mới giáo dục của huyện P. Huy Tuấn bảo đã làm việc với Viện Thi đua khen thưởng rồi, khả năng chỉ được Huân chương Lao động hạng ba thôi, chưa thể có ngay hạng nhất hay nhì được. Đằng gặng: Chi nặng tay hơn có được không? Huy Tuấn lắc đầu. Vị chủ tịch huyện liền quay sang tôi, cười bảo: Kiếm được cái huân chương cũng tốn khối ra đấy thầy ạ. Tôi ngạc nhiên hỏi lại: Tưởng thành tích thế nào thì khen thưởng thế chứ? Huy Tuấn nói chen vào: Về nguyên tắc thì thế, nhưng cũng phải chạy cửa sau cho nhanh thầy ạ. Sau bữa ăn Huy Tuấn đưa tôi về ở nhà khách uỷ ban. Lúc chia tay tôi nói với Lưu Văn Đằng: Có thể còn nguyên nhân nào khác nữa làm con bé phẫn chí, đùng đùng bỏ đi như thế. Có tìm đúng nguyên cớ thì khi Diệu Thúy về mới có cách khuyên giải cho nó nghe. Anh ta nhìn tôi với ánh mắt buồn rười rượi, gật đầu lia lịa cho qua chuyện: Vâng! Vâng ạ!

3

Chuyến thăm quan trọn gói cả ngày do công ty du lịch tổ chức từ hang Đầu Gỗ đến đảo Ghecman Titốp làm tôi hơi mệt, chiều về lại nơi khách sạn do Quang Hanh tìm cho, ăn uống bữa tối qua loa, xem tivi được một lát là lăn ra ngủ. Nửa đêm, bỗng choàng tỉnh giấc vì một cơn ác mộng. Tôi đang đứng trên bờ đá cao của hòn đảo nhỏ, bỗng có người vỗ vai, quay lại, chính là anh Văn Nhân. Tiếng kêu của tôi như bị hụt hơi: Anh còn sống ư? Anh rầu rĩ bảo, các em bỏ anh, anh cô đơn quá! Thì anh đang đến với em đây, tôi nói. Đến mà chẳng thể gần gũi như ngày trước đâu, vì anh thành người âm, em là người dương, âm dương cách biệt. Em giúp được gì cho anh? Tôi hỏi. Em mà không giúp thì anh còn sa xuống địa ngục nữa, có mười tám tầng địa ngục cơ mà, anh nói. Cái số em cao lắm, dữ lắm, anh em ta khắc nhau, nên sống với nhau như vợ chồng ngắn có vậy là thể nào cũng có một người yểu mệnh. Giờ muốn giúp anh khỏi sa xuống địa ngục sâu hơn, em phải đi theo anh đến gặp Diêm Vương xin cho linh hồn anh được cất lên. Đi ngay bây giờ! Nghe anh nói thế tôi sợ co rúm người, mồ hôi tóa ra đầm đìa. Tôi nhất quyết không chịu đi, van xin: Đừng oán em, đừng ám em nữa, được không? Anh ta cười nhe hàm răng lởm chởm trắng tởn, hai hố mắt sâu hoắm, trở thành con ma thực sự rồi chứ đâu còn là một chàng ca sĩ đẹp trai ngày nào. Con ma bảo: Phải đi! Nói xong nó đẩy mạnh cả hai bàn tay về phía trước, một luồng khí lạnh buốt thổi tới làm tôi chới với ngã ngửa rơi tòm xuống biển…

Biết chỉ là ác mộng, mà tim tôi vẫn đập thình thịch, tỉnh dậy nghĩ vẩn nghĩ vơ sợ đó là điềm xấu báo trước. Hóa ra từ dạo Văn Nhân bị chết bất đắc kỳ tử, hồn ma vẫn ám tôi, cố níu kéo tôi cùng xuống địa ngục. Tôi bỗng thấy rợn người, trơ trọi giữa một nơi xa lạ thế này. Nghĩ lại mới thấy quả là mình đang bị ma đưa lối quỷ dẫn đường, nửa tháng qua tôi đã tự đầy đọa thể xác và tâm hồn mình, có khác gì sống ở địa ngục trần gian! Tôi bỏ nhà đi cũng vì quá giận bố, quá thất vọng về ông ấy và lo cho chị Bích Thuận thôi, chứ đâu nghĩ mình sẽ làm điếm.

Sự việc âm ỉ từ cách đây gần hai năm, khi tôi vừa lên lớp chín và chị Bích Hường nhà tôi có học bổng ở Úc. Hôm đó, buổi sáng cả nhà về thành phố, ra sân bay tiễn chị Bích Hường đi du học. Buổi chiều trở về đến thị trấn thì trời đã nhập nhoạng tối, tôi xin phép bố mẹ cho đến nhà chị Bích Thuận chơi và ngủ lại sáng hôm sau về. Nói đến ngủ đêm tại nhà chị Bích Thuận, ngay trên xe mẹ tôi đã giãy lên: Không được gần gũi cô ta nữa, mẹ nghe nhiều tai tiếng về nó lắm rồi đấy. Bố tôi lúc ấy đang ngủ gà ngủ gật ở ghế trên như choàng tỉnh, không biết có nghe được trọn câu của mẹ không mà đã can dự vào chuyện ngay. Chẳng điều tiếng gì sất, ông vốn có thói quen hay nói ngược với lời bà, lần này cũng không phải là ngoại lệ. Bích Thuận chơi thân với cả hai chị em con Thúy từ mấy năm nay, chứ có phải mới quen biết nhau đâu mà điều với tiếng. Mẹ tôi tất nhiên là không chịu nhường một li: Nhưng ông có nghe người ta đồn là nó hay đi lăng nhăng không? Miệng thế gian như làn sóng biển, chấp gì, bố đáp trả. Mẹ vẫn không chịu: Gần mực thì đen gần đèn thì rạng đấy, cái Hường nó học giỏi, ít chơi bời thì không ảnh hưởng, đằng này lại chơi với cái đứa học dốt, đua đòi…

Ô tô đang trên đường về nhà, tuy anh lái xe là người của ủy ban huyện chuyên lái cho bố tôi, song chuyện trong nhà mà bố mẹ cứ chẳng chịu nhau như vậy, phô cả ra thật bất tiện. Tôi nói: Con xin bố mẹ đấy, về nhà hẵng nói có được không! Chị Bích Thuận đang buồn vì thi đại học không đậu, con đến ngủ chơi với chị ấy một đêm, an ủi chị ấy có sao nào mà phải làm ầm ĩ lên như thế. Bố, mẹ tuy ngồi im song tôi biết vẫn không chịu nhau. Một thầy tướng số tử vi, hôm ấy không biết đến từ đâu mẹ mời về nhà (lúc đó bố đang ở cơ quan) có cả tôi ngồi cạnh, chẳng đã phán: Cái số anh chị hễ nói với nhau là ông chẳng bà chuộc, nhưng thế mới ở được với nhau, anh lửa sấm chớp, chị nước sông dài, tuy nước kỵ lửa, nhưng không dập tắt được nhau mà còn hỗ trợ nhau, anh lên được là nhờ có chị đứng sau. Nghiệm ra, thầy nói chẳng sai. Tôi thì thiên về bố hơn, dù sao bố cũng có chức sắc, có trình độ, chứ mẹ hay ghen bóng ghen gió, không tin tưởng ở sự chung thủy của bố nên lúc nào cũng nghi ngờ thành mất khôn.

Tôi đến ở chơi với Bích Thuận một đêm, cũng là muốn làm sáng tỏ điều nghi vấn như lời mẹ vừa nói ra. Nhiều xì xào đồn đại đã đến tai tôi, tin sao được. Ông hiệu trưởng trường chị ấy vào hàng cha chú, chỉ kém ông bố chị có vài tuổi, làm gì có chuyện loạn thế! Trường lại là trường điểm của tỉnh, quan trên nhìn xuống người ta trông vào, trước hết hiệu trưởng phải giữ gìn danh tiếng của trường chứ. Hồi Bích Hường còn ở nhà, có lần tôi đã hỏi về những đồn đại không hay về Bích Thuận, chị ấy lắc đầu bảo, đấy là chuyện riêng tư của người khác tôi không quan tâm, Thúy chỉ nên quan tâm đến việc học của mình thì hay hơn đấy. Bà chị tôi tính vẫn vậy, dửng dưng trước chuyện của người khác, ngay đến cái chết bi thảm của anh Văn Nhân, chị cũng chỉ xúc động chút xíu rồi quên ngay. Có lần bố tôi nói: Con nên học cái tính mục đích cao của chị con, biết bỏ ngoài tai những lời đàm tiếu, đó cũng là đặc tính của con người hiện đại đấy. Tôi không thể làm người hiện đại được sao, khi vẫn quan tâm tới vô số chuyện đời, còn nhẩy xếch lên khi có ai đụng chạm đến mình, đến người thân của mình. Chả là vài ngày trước, tôi được một chị bạn học cùng lớp với Bích Thuận ở trường thị xã rỉ tai: Em thân với Bích Thuận có biết vừa xảy ra một chuyện động trời không? Tôi bảo không. Chị khẳng định, Bích Thuận đi lại thường xuyên với ông hiệu trưởng Dương Tiến và vừa bắt gặp hai người tắm chung với nhau ở khu du lịch suối nước nóng Yên Bình đấy. Đừng dựng chuyện! Tôi mắng mỏ chị kia liền. Ông ấy bằng tuổi bố, lại là thầy trò đời nào có chuyện ấy. Chị kia bảo: Lúc đầu chị cũng nghĩ như em, nhưng đây là do một đứa trọ học ở xóm chị cung cấp thông tin. Nó bảo chính mắt bà cô nó thấy Bích Thuận cặp kè với ông hiệu trưởng ở mỏ suối nước nóng. Không có bằng chứng, lại nghe bắc cầu thế không thể tin được, tôi cực lực phản đối. Chị “buôn dưa lê” kia vẫn kiên nhẫn kể tiếp. Bà cô đứa con gái trọ học ở thị xã là nhân viên bán vé ở mỏ suối khoáng Yên Bình. Chính tay bà xé hai vé đưa Bích Thuận, lúc cô ta vào mua có một mình, còn thầy hiệu trưởng tránh mặt đứng ngoài. Rồi Bích Thuận vào trước ở phòng tắm ấy, lát sau thấy thầy hiệu trưởng mở cửa cũng phòng ấy. Hai người ở trong đó đến gần một giờ, lúc ra vẫn cô nàng ra trước, mươi phút sau đến lượt con dê già. Sao bà cô chị ấy biết con dê già chính là thầy hiệu trưởng? Tôi vặn. Thì hồi khai giảng, bà cô chẳng đưa cháu gái lên thị xã tìm nơi trọ học, có dự buổi gặp mặt đầu niên học của nhà trường với phụ huynh học sinh mà. Ông Dương Tiến thì cả tỉnh này ai chẳng biết mặt. Bà cô kể lại với đứa cháu gái, còn dặn: Cháu phải có ý tứ giữ gìn mỗi khi con dê già ấy gọi lên gặp riêng đấy nhá. Bà còn rủa hai người là phường mèo mả gà đồng. Dẫu mồm bảo với chị kia là không tin, song thâm tâm tôi đã có chút nghi ngờ, vẫn muốn hỏi lại chính chị ta cho ra nhẽ. Tối hôm đi sân bay về, tôi ngủ cùng giường với Bích Thuận, kể lại chuyện của bà cô đứa cháu gái đang trọ học ở thị xã, chị ta nhẩy thách lên: Nó nói thế mà mày cũng tin được à? Cái đứa buôn chuyện với mày mặt mũi xấu như ma chẳng ai ngó ngàng, nó ghen với chị đấy nên đặt điều khi thấy chị được các thầy quý, thầy hiệu trưởng bằng tuổi bố chị cơ mà. Nghe bà chị nói thế, tôi thở phào nhẹ nhõm, bảo: Em cũng không tin, nhưng trong lòng vẫn cấn cá nên hôm nay mới hỏi trực tiếp chị. Chị nói vậy là em yên tâm rồi. Nhưng đến một lần kia, tôi mới biết mình là đứa cả tin, Bích Thuận đã lừa tôi và lời rỉ tai của chị bạn học cùng lớp là đúng sự thực. Hôm đó Bích Thuận đi nạo thai (thai đã được hai tháng) tại một cơ sở làm chui ở bìa rừng sát thị xã, trên đường trở về bỗng máu ộc ra làm chị ta phải ngồi dựa vào gốc cây bên đường mà gọi điện cho tôi đến cứu. Chị còn dặn, không đi xe máy đến, mà gọi taxi. Đến nơi tôi thấy mặt chị nhợt như sáp nến, nằm lả trên bãi cỏ, đũng quần sũng máu. Tôi vội dắt xe máy của chị đến gửi một nhà gần đấy, rồi cùng lái xe xốc chị lên taxi, phóng thẳng đến bệnh viện tỉnh. Nằm trên băng ca đưa vào phòng cấp cứu chị đã ngất xỉu, bác sĩ bảo, chậm ít phút nữa là ra hết máu, không cứu được. Một ngày sau chị mới tỉnh. Nhìn tôi chị thều thào: Lúc ấy chị chỉ nghĩ đến em, nên gọi. Cái số chị chưa chết nên em đến kịp. Tôi liền hỏi: Sao chị không gọi điện cho người ta? Chị lắc đầu, bảo người ta đang đi thăm quan ở thành phố Hồ Chí Minh. Ai? Tôi hỏi tiếp. Chị nhếch đôi môi tái nhợt không ra cười, không ra mếu, mãi sau mới thều thào: Là ông ấy đấy. Ông hiệu trưởng á? Tôi lại hỏi. Chị gật, nước mắt ứa ra bên khoé mắt, rồi lại ngủ thiếp đi. Sự chửa đẻ sa sẩy của đàn bà lạ thế, các cụ bảo: chửa cửa mả, nhưng các cụ còn ví von: như cái ao bèo tấm ấy mà, rồi sau đó lại phẳng lặng đâu vào đấy. Chị không còn rong huyết, tỉnh táo, hồi phục, vài ngày sau xuất viện, trước đấy tôi không còn cách nào khác, đã về nhà báo với bố mẹ chị, để ông bà vào chăm sóc và trả tiền viện phí. Biết là bố mẹ chị rất đau lòng, nhưng ở đời tốt đẹp phô ra xấu xa đậy lại, mẹ chị gọi riêng tôi ra nói: Hai bác rất cảm ơn cháu đã đến kịp thời, nay tai họa đã qua, có làm ầm ĩ kiện cáo người kia cũng chẳng được gì, chỉ thêm xấu mặt con mình, xấu mặt nhà mình. Bác cũng mong cháu giữ mồm giữ miệng cho chị. Khi chị đến được lớp, thì cũng là lúc đoàn thăm quan phương pháp dạy và học ở các tỉnh phía Nam do hiệu trưởng Dương Tiến dẫn đầu mới về, tôi không biết chị có kể lại giờ phút cái chết cận kề ấy với ông ta không, nhưng mối quan hệ giữa hai người hình như vẫn chưa chấm dứt hẳn. Với tôi thì sau lần này, chị không giấu giếm điều gì về những gian díu với ông ta nữa.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 20 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.