Quang Hanh ạ, chắc anh nhìn bên ngoài thì bảo cái số em sướng, nhưng anh không thể biết chị em em đã chịu khổ thế nào đâu. Khổ nhất vẫn là cái tâm. Hồi nhà em còn ở lâm trường, khi em đã có được những nhận biết đầu tiên về người thân xung quanh, lại phải chứng kiến cảnh bố mẹ cãi cọ, có lần còn đánh nhau, cái phích đựng nước nóng để ở phòng khách mua đi mua lại mấy lần, khi bố em nổi khùng thì việc đầu tiên là đập phích. Hễ bố mẹ ngồi nói chuyện, chỉ được câu trước câu sau là cà nhau, là nói cạnh khóe, nhiếc móc nhau. Mà nhiều khi lại từ chuyện chẳng có gì, chuyện rất vớ vẩn. Mẹ đi chợ mua cho chị Bích Hường cái gương soi nhỏ hình bầu dục, em lúc đó mới lên năm tuổi cũng đòi có gương. Chị Hường nhường luôn, nhưng em nhất định không chịu, phải gương khác cơ. Bố vừa đi làm về, nghe câu được câu chăng quát mẹ ngay: Cô đối xử thiếu công bằng! Đáng lẽ phải ưu tiên đứa bé chứ. Mẹ bảo, người ta định mua cho nó con búp bê vải, nhưng chợ ở đây không có, phải gửi mua chợ thị xã. Chờ được cô ra thị xã thì con bé đã thành người lớn chẳng thích búp bê nữa đâu, bố bảo vậy. Gớm đàn ông đàn ang gì mà ngoa ngoắt thế, mẹ bĩu môi đáp trả. Nói có vậy mà rủa người ta ngoa ngoắt à? Bố sửng cồ. Thế là lại um sùm, điếc tai xóm giềng. Một lần em đi học về thấy mặt mẹ sưng vù, đang ngồi khóc sụt sịt trong bếp. Em hỏi. Mẹ bảo bố đánh mẹ đấy, con thấy có ác không? Em thương mẹ quá nước mắt cứ ứa ra, muốn vào vườn nhổ củ gừng giã xoa chỗ đau cho mẹ. Mẹ lắc đầu bảo, không phải xoa, mai cứ vác cái mặt thế này đi làm cho thiên hạ thấy ai là đồ vũ phu. Đúng lúc chị Hường đi học về nghe được câu ấy, liền nói: Bố mẹ cứ mang chuyện bôi bác nhau trong nhà ra ngoài đường để hàng xóm cười cho. Con ngượng mặt với bạn bè lắm, đến lớp đứa nào cũng hỏi bố mẹ cậu vừa đánh chửi nhau à? Mẹ nói là có muốn thế đâu, nhưng cây muốn lặng mà gió chẳng đừng, bố cứ hay đi lòng thòng, tức không chịu được, hễ mở miệng là chỉ muốn cãi nhau cho hả cơn tức. Thì ra lâu nay chỉ vì ghen tuông mà mẹ sinh bẳn tính, xung khắc với bố như vậy! Em lúc đó chưa hình dung được thế nào là “lòng thòng”, mới hỏi lại chị Hường. Chị nghiêm giọng bảo: Thúy đừng quan tâm đến điều vớ vẩn ấy nữa, cứ cố học cho giỏi, lớn lên chúng mình đi khỏi cái nhà này cho khuất mắt. Lời chị em càng không hiểu: sao lớn lên lại phải đi khỏi cái nhà này? Thế rồi một lần vào buổi trưa em đi học về đã bắt gặp bố đang làm cái chuyện gọi là “lòng thòng” ấy. Hôm đó giờ ra chơi, em chợt thấy một con bướm mầu vàng ươm, trên đôi cánh còn điểm mấy nốt mầu tím hình bầu dục rất đẹp đang đậu vào một bông hoa thược dược trong vườn trường. Mải đuổi bắt bướm, đã không chộp được bướm còn vào lớp chậm, cô giáo phạt hết giờ phải ngồi lại làm bản kiểm điểm. Lúc em được cô cho về, sân trường đã vắng tanh vắng ngắt. Thôi, hôm nay đằng nào cũng muộn rồi, lên đồi sim xem bươm bướm cho sướng mắt.
Đang mùa sim, mua ra hoa tím cả quả đồi đá ong bên con đường em vẫn ngày ngày đi học qua. Hoa sim, mua kết từng chùm, cánh tím mịn như nhung, giữa nhuỵ vàng tươi hút ong bướm rất ghê. Chỗ nào nhiều hoa là thấy chúng xúm cả lại dập dờn bay lên bay xuống. Em cứ nhẩn nha bước bên cạnh những bụi sim, mua cao gần bằng đầu, mải tìm xem có con bướm cánh vàng chấm tím ban nãy hay không. Bỗng nghe thoảng trong gió có tiếng người rì rầm từ phía chân đồi phía bên kia đường vọng lại. Em dừng lại dỏng tai nghe ngóng. Tiếng phụ nữ: Anh đừng, em sợ. Em liền ngồi thụp xuống, trống ngực đập thình thịch: người ta đang làm gì nhau đấy nhỉ? Rồi nghe tiếng rõ quen: Ngát, anh yêu em thật mà. Có đúng là bố? Em thảng thốt, vẫn cố nghĩ đấy không phải là bố, một người đàn ông khác. Nín thở lắng nghe. Lại tiếng người đàn ông: Anh muốn em cho anh đứa con trai, Ngát à. Đúng bố rồi! Nhà mình hai con gái, bố muốn cô Ngát nào đấy đẻ cho bố thêm đứa con trai nữa. Rồi cả bụi cây sim mua cùng cỏ tranh ở chân đồi rung động ngả ngốn như đang bị cơn gió mạnh thổi qua. Còn có tiếng thở hổn hển, lẫn cả tiếng rên rỉ thật lạ lùng. Thế là em khom khom người trên sườn đồi lẳng lặng chuồn thẳng, xuống đường là bước sấp bước ngửa về nhà. Không dám ho he câu nào với mẹ, em rỉ tai chị Bích Hường. Nghe xong, chị ngồi im lặng một lúc mới nói: Đúng là bố đi lòng thòng với cô Ngát ở đội vườn ươm rồi. Giờ thì em hiểu câu “lòng thòng” nghĩa là thế nào. Chị Hường còn nhắc: Cấm Thuý không được nói với ai chuyện này đấy nhá. Có lần em hỏi bố: Bố có thương mẹ không? Bố nhìn em một lúc mới nói: Thương. Bố xin cho mẹ đi học làm cô giáo là để đỡ vất vả đấy thôi. Sao bố mẹ hay cãi nhau thế? Bố cười trừ. Rồi xoa đầu em bảo là, con còn bé không nên biết nhiều chuyện của người lớn, phải như chị Bích Hường nhà mình ấy, chăm chỉ, học giỏi và không bao giờ tò mò hỏi về chuyện của người lớn cả. Trong đầu óc còn thơ dại của em ngày ấy, chuyện của người lớn, của bố mẹ thường là xấu, là đáng ghét như thế, nhớ lại làm gì cho mệt đầu óc. Nhưng càng lớn, những chuyện của bố mẹ mà em được chứng kiến càng in đậm vào tâm trí, trở thành những kỷ niệm đau lòng, nhiều lúc nghĩ đến mà nước mắt cứ ứa ra. Một lần chị Bích Hường trông thấy những giọt nước mắt của em lăn dài, chị hỏi: Sao Thúy lại khóc một mình? Em bảo buồn về bố mẹ chúng mình lắm. Bố mẹ các bạn trong lớp có hay cãi mắng nhau vậy đâu. Chị bảo, tôi cũng rất buồn nhưng không bao giờ khóc như Thúy, khóc chỉ làm mình thêm yếu đuối thôi. Ngày đó em cũng có ý đợi, mặc dù không bao giờ thích thú cái chuyện bố đã nói với cô Ngát trên đồi sim cả, rằng bố sẽ mang về cho em và Hường một em trai. Nhưng chuyện đó đã chẳng xảy đến. Chỉ toàn thấy bố mẹ lại cãi nhau và có lần em nghe người ngoài kháo với nhau, mẹ đã tìm đến tận vườn ươm mắng mỏ, dứt tóc, xé áo cái cô Ngát “lòng thòng” kia. May mà từ ngày bố lên phó giám đốc, rồi giám đốc lâm trường trong nhà cũng đỡ lục đục hơn. Chị Hường bảo, đấy là mẹ nín nhịn giữ thể diện cho bố, chẳng gì bố cũng là lãnh đạo mấy trăm con người ở đây. Chị còn bảo nhỏ với em là từ ngày làm “to”, bố rút vào hoạt động bí mật cũng ít bị điều tiếng hơn. Lúc đó em đã hiểu được phần nào cái câu “hoạt động bí mật” chị nói. Quả là sự thay đổi “chiến thuật” của bố cũng phần nào để mẹ đỡ ghen tuông, bực mình. Từ ngày nhà chuyển về thị trấn, xây mới khang trang, bố lại kiếm được nhiều tiền, đã làm cho không khí gia đình vui vẻ, bố mẹ đỡ ông chẳng bà chuộc với nhau. Có lần bố cao hứng bảo với cả nhà: Phải mời thầy phong thủy chọn cho hướng nhà này là hướng thuận hòa mới được như thế đấy. Lần này thì mẹ không nhịn được, đốp luôn: Tại tính người chứ chẳng có hướng thuận hòa hay hướng cãi cọ sất! Chị Hường sợ “chiến sự” lại nổ ra, liền can thiệp kịp thời: Thôi thôi, con xin mẹ! Bố nói đúng đấy, bây giờ ai làm nhà mà chẳng phải khấn thổ thần thổ địa, chẳng mời thầy về chọn cho hướng phong thủy tốt. Hình như chị Bích Hường hợp với bố hơn, còn em càng lớn chỉ thấy thương mẹ nhiều và không còn yêu bố như hồi xưa nữa.
Nhưng rồi năm nay em vào lớp mười hai, chuyện tệ hại đã xảy đến với Bích Thuận và những đứa con gái khác mà em biết, thì nỗi buồn bực dồn nén bấy lâu nay bỗng bùng phát, không thể nào không giận bố, còn hận bố nữa. Ông tiếp tục “lòng thòng”, không phải chỉ với lứa cô Ngát, mà cả với những đứa tuổi bằng em, bằng Hường nữa. Căn bệnh “lòng thòng” đã thấm vào máu ông ấy mất rồi. Thật tồi tệ hết chỗ nói!
Sau lần đi nạo thai, Bích Thuận người xanh rớt, gày hẳn. Nhưng lạ là chị ta không dứt được quan hệ với ông hiệu trưởng Dương Tiến, mà vẫn còn thậm thụt đến phòng làm việc của ông. Bố em thì từ xưa vẫn tỏ ra thân thiết với ông hiệu trưởng dê cụ ấy. Mỗi lần thấy ông ta đến nhà chơi là mẹ em tỏ vẻ coi thường ra mặt, không còn trọng ông như ngày trước nữa. Mẹ có lần đã nói thẳng với bố ngay trước mặt em và chị Hường: Lão Dương Tiến ăn no ấm cật dậm dật khắp nơi, anh bây giờ cương vị khác hồi còn ở lâm trường, không nên giao du với hạng người ấy mà ảnh hưởng đến uy tín. Như hồi nhà còn ở trong rừng thì thể nào bố cũng vặc lại liền, nhưng lần này bố chỉ nhẹ nhàng bảo, việc ai người ấy làm chứ có quan hệ gì đâu, chỉ là mình vẫn phải tôn sư trọng đạo thôi.
Em và chị Bích Thuận hễ có dịp gặp nhau là tâm sự đủ thứ chuyện, song chuyện chị kể nhiều nhất vẫn là về ông hiệu trưởng đã tán tỉnh và đưa chị vào tròng như thế nào. Chị bảo là những lần gặp đầu, ông ta cứ hay lợi dụng lúc vắng người đụng chạm vào người chị. Khởi đầu bài gạ tình vẫn là em muốn đủ điểm không phải thi lại, thầy sẵn lòng giúp, đừng ngại ngần gì. Thế rồi những môn chị học kém nhất là toán, lý, hóa, sinh đều được vớt, đủ điểm trung bình cả. Đến cuối học kỳ ông mới “chốt lại vấn đề”: Thầy giúp Bích Thuận thế, em không đền ơn gì à? Chị bảo biết lấy gì đền ơn thầy đây? Ông ta nói không biết ngượng mồm: Dễ thôi, buổi trưa thầy trò mình ra nhà nghỉ vui vẻ nhá. Nghe ông nói toạc móng heo như thế chị thấy tởm lợm, đỏ chín mặt. Chị định đi khỏi phòng hiệu trưởng ngay lúc ấy, thì ông nắm tay giữ lại, hỏi tiếp: Thế em có còn định thi học kỳ nữa, thi tốt nghiệp nữa không nào? Chị không rút tay ra được, nhìn ông tính bài cùn: em học kém thế, nghỉ học thôi thầy ạ. Ông vẫn cầm tay chị bảo là leo cau gần đến buồng rồi, mà lại bỏ, không tiếc à? Em cần có cái bằng tốt nghiệp phổ thông, xin việc ở đâu chẳng đắt, thầy có mối quan hệ rộng sẽ xin giúp cho, được chưa nào. Lợi dụng lúc chị đang đứng ngây ra chưa nên biết nên trả lời thế nào, ông ôm chầm, hôn vào má vào môi. Đến lúc ấy chị không cưỡng lại được, ông chớp thời cơ rất nhanh, bế thốc chị vào trong buồng. Lần sau thì ông đưa chị ra nhà nghỉ ở vùng ven thị xã. Mỗi lần xong xuôi, ông đều cho chị tiền, khi dăm bẩy trăm, khi cả triệu đồng. Chị trở thành món hàng trong tay ông ta, thành con điếm từ lúc nào không biết nữa. Một lần ông bảo: Anh (khi có riêng hai người ông chuyển từ thầy sang anh) có người bạn thân muốn được làm quen với em đấy. Bạn nhưng cũng là sếp anh, phải đối xử tốt với sếp anh đấy nhé. Tưởng ai, người bạn ông ta định giới thiệu lại chính là bố em mới trớ trêu làm sao. Ngày đó bố em chưa biết Bích Thuận, nhưng chị ấy thì quá biết bố em. Vừa gặp chị nói ngay: Chào chú, cháu chơi thân với cả Bích Hường và Diệu Thúy đấy ạ. Nghe nói thế, bố em ngượng đỏ mặt, nói vài câu chẳng đâu vào đâu rồi rút lui. Nhưng nếu bố em biết dừng lại chỉ đến đó thì cũng có thể tha thứ được. Ông lại qua sự môi giới của ông bạn vàng Dương Tiến liên tiếp có những sa đà tệ hại nữa, đó là có quan hệ với một đứa người dân tộc thiểu số còn ít tuổi hơn em, học dưới em hai lớp. Hôm đó đang giờ ra chơi chuẩn bị vào tiết học cuối thì Bích Thuận đến tìm em, kể lại chuyện tồi tệ ấy. Em sôi sục, tự ý bỏ luôn tiết cuối, thẳng lên văn phòng Ủy ban huyện. Bố đang ngồi làm việc, thấy em đến thì rất ngạc nhiên, hỏi là đang giờ học cơ mà? Em giận quá đến nỗi cổ tắc nghẹn, không nói được, liền ra bàn rót một cốc nước uống ực một hơi hết luôn. Bố cũng ra ngồi bàn nước trước mặt em, hỏi: Con có việc gì gặp bố? Em hỏi luôn: Bố biết chị Bích Thuận rồi chứ? Mặt bố hơi tái. Rồi bố gật đầu bảo là mới gặp nó ở trường trung học thị xã, nó chơi với cả con và Hường à. Sao bố lại làm vậy? Em lại hỏi. Ơ hay con bé này, bố nói, bố có định làm gì đâu! Bố chối phắt. Em gay gắt hơn: Thế chuyện với con bé bạn con là người thiểu số thì sao? Nghe đến đấy, bố lặng người một lúc. Mãi sau bố nhìn em bảo là việc của con là học cho tốt, đừng phân tán tư tưởng vào những việc không đâu vào đâu ấy nữa. Em nói: Nhưng con không thể chịu đựng được những việc tồi tệ như thế. Con thật không ngờ! Nói rồi em đi sầm sầm ra cửa, về nhà luôn.
Em nằm vật ra giường, khóc nức. Đang giờ làm việc, xung quanh ắng lặng, rồi em ngồi dậy gào khóc hu hu, khóc cho thỏa cơn uất ức. Khóc chán lại nằm ngủ thiếp đi từ lúc nào. Bỗng em bừng tỉnh. Nghe như có tiếng chuông. Em vội lau nước mắt chạy ra mở cổng. Bố về. Ông vào ngay phòng khách, bảo em ngồi xuống trước mặt và nói thật nhanh: Bố xin lỗi! Mặt bố đỏ bừng như người ăn vụng bị bắt quả tang. Em bỗng thấy chạnh lòng. Ông lại nói: Bố có lỗi với con và mẹ con, hãy tha thứ cho bố, được không? Em im lặng hồi lâu, biết nói gì được nữa đây? Em bảo con bị mệt, bố cứ đến Ủy ban làm việc tiếp đi. Nói rồi em bỏ lên gác. Buổi chiều bố về, nét mặt buồn buồn chỉ nói vài câu chiếu lệ với mẹ và hỏi chị Bích Hường về việc làm thủ tục đi du học đến đâu rồi. Bố không nói gì với em. Thời gian rồi sẽ làm lành những vết thương rỉ máu trong lòng, hình như em đã đọc được câu ấy trong cuốn sách nào rồi. Tha thứ cho bố, coi như đó chỉ là lời đồn đại nhảm nhí, vả lại em còn biết làm được gì hơn đâu. Nhưng, việc bố xin lỗi chỉ là giả dối, vẫn ngựa theo đường cũ. Chỉ sau lần đó có khoảng nửa tháng, chính chị Bích Thuận lại hở ra cho em biết là bố lại đi “lòng thòng” theo kiểu bóc bánh trả tiền với một con bé khác cũng là học sinh của trường ông Dương Tiến. Nghe xong, em bỗng như thấy đất dưới chân mình như sụt xuống. Đầu óc quay cuồng. Bích Thuận đoán được nỗi đau đớn, uất ức đang dâng lên trong em, mới bảo: Đừng quá tôn sùng ai để rồi càng bị thất vọng em ạ. Họ một duộc cả, mọi chuyện tồi tệ đều có thể xảy ra, chỉ là khuất mắt trông coi thôi! Lúc đó em nhìn thẳng vào chị ta quát lên: Chị chấp nhận làm điều ấy mà không biết ngượng à, lại còn dạy khôn ai nữa! Và em bỏ nhà đi ngay chiều
hôm ấy.
Đi đâu cũng không biết nữa. Chỉ biết bước lên xe Hoàng Long về thành phố xa lạ kia, bỏ lại phía sau lưng nơi em đã sống những ngày tẻ nhạt, buồn phiền, tủi hận. Về một nơi đô hội phồn hoa mà không có dự liệu từ trước, không người quen, trong túi lại cạn tiền, thì quả là một việc làm liều lĩnh. Tức giận trong giây lát mà bỏ nhà đi, bỏ tuốt mọi thứ và không cần lời khuyên can của ai. Đến thành phố, em vội tìm một nhà nghỉ loàng xoàng để trú ngụ qua đêm, lúc đó mới chợt nhận ra sự nông nổi của mình thì hầu như đã muộn. Lúc đó em đã nghĩ đến cái chết, nhưng lại không đủ can đảm để tìm đến cái chết. Cũng muốn quay về. Nếu còn Bích Hường ở nhà thì em cũng đã quay về ngay sáng hôm sau rồi đấy, vì chị là chỗ dựa tinh thần, có thể tâm sự dãi bầy cho vơi nhẹ tâm tư và cũng muốn nghe từ chị một lời an ủi, khuyên nhủ của tình máu mủ. Nhưng chị đã đi xa rồi. Về để lại phải gặp một ông bố tồi tệ như vậy ư? Về để lại hàng ngày phải nghe những cãi cọ ông chẳng bà chuộc của bố mẹ ư? Nhưng dù sao, trong cảnh khốn quẫn, cô đơn ấy em vẫn còn thương mẹ, với một người chồng như thế, quả mẹ đã khổ một đời rồi. Trong khi đang ngồi ủ ê trong quán nước cạnh nhà nghỉ, thì có một người đàn bà đến bắt chuyện. Bà ta đẫy đà, môi đỏ chót, mặt bự phấn, tỉ tê làm quen: Em từ đâu đến? Định làm gì? Chị đã từng giúp nhiều người hoàn cảnh xa nhà như em rồi đấy. Em linh cảm được ngay mụ này chẳng tử tế gì đâu, nên trả lời qua loa là lên thành phố trọ học. Nói rồi em bỏ ra ngoài. Ngẩn ngơ một hồi, chẳng biết quyết bề nào cho hợp lẽ. Em lủi thủi đi thăm thú vài nơi trong thành phố cho khuây khỏa. Trưa quay về nhà nghỉ, định bụng trọ nốt đêm nay sáng mai sẽ trở về nhà. Đang nằm trong buồng, bỗng có tiếng gõ cửa, bật dậy hỏi ai đấy? Mụ ban nẫy lại vào, te tởn bảo là chị biết em đang cần việc làm, đang cần tiền. Chị đã giúp mấy cô gái như em, bỏ quê lên thành phố kiếm sống, có việc nhàn nhã lại bộn tiền. Mụ còn bảo, em trẻ đẹp thế, dại gì không mài cái trẻ đẹp ra mà ăn chứ. Em hiểu ngay, đây chính là một mụ Tú Bà thời hiện đại. Bỗng dưng nghĩ đến số phận trớ trêu, ê chề hiện giờ của Bích Thuận, em liền nổi khùng, bảo bà ăn nói cho cẩn thận, tôi con nhà tử tế đấy, tôi chỉ lên đây chơi thôi, mai về. Mụ Tú vẫn nhăn nhở: Thì chị có bảo em không phải con nhà tử tế đâu, ai chẳng cần tiền, mình có thể có bộn tiền mà chẳng mất gì. Em bảo: Mời bà ra ngoài cho, tôi cần nghỉ ngơi. Mụ ta bỏ ra. Lát sau có tiếng gõ của, cứ nghĩ mụ Tú ấy quay lại quấy rầy. Nhưng, một gã đàn ông to cao trạc ngoài ba mươi tuổi đứng sững trước cửa buồng em. Anh ta nói: Em gái ạ, anh biết em đang cần tiền để về quê, anh cho em mượn nhá, bao giờ trả cũng được. Lúc đó tâm thần em bất định, chẳng biết nên xử sự thế nào với người đàn ông lạ này, mà lại tỏ ra ngạc nhiên hỏi lại: Sao anh biết tôi cần tiền về quê? Gã cười, anh đã gặp lúc em đi đi lại lại bên ngoài kia, nhìn nét mặt, điệu bộ của em là anh đọc vị được ngay. Anh giúp thật đấy, giúp vô tư mà. Nói rồi gã xoè ra trước mặt em một tệp tiền hai trăm nghìn mới cứng. Em hỏi: Bao giờ thì anh đòi? Gã lắc đầu bảo, khi nào em lập nghiệp có nhiều tiền thì trả anh cũng không muộn. Tiền nong với anh không thành vấn đề lắm đâu. Gã cố tình cầm tệp tiền dúi vào tay em. Rồi gã áp sát, nhét nhanh nắm tiền ấy vào trong áo ngực em. Em ngây ra. Gã ôm ghì, thì thào trong hơi thở: Anh thích em ngay từ lúc gặp lần đầu ở ngoài kia rồi. Xong việc, gã bỏ đi như một tên ăn trộm vừa cuỗm được một món đồ quý giá, còn em nằm đó ê chề, xót sa, tiếc nuối. Chỉ trong khoảnh khắc em đánh mất tất cả!
Đã không dám chết, chỉ có con đường trở về nhà, định bụng mai sẽ ra bến xe sớm.
Sáng. Em đang chuẩn bị tư trang thì mụ Tú hôm qua lại vào, theo chân mụ còn có một người con gái cũng trạc tuổi em, nom xinh xắn, hiền lành. Mụ giới thiệu ngay: Minh Hồng, người Tuyên Quang, chè Thái gái Tuyên đấy. Mụ còn bảo đây là cô em kết nghĩa của chị, chắc hai người hoàn cảnh cũng giống nhau, dễ nói chuyện với nhau. Nói rồi mụ đi ra. Tuy em không thích gì người bạn không mời mà đến này, song khi nghe cô ấy nói sơ qua về gia cảnh mình cũng thấy phần nào cảm thông. Bố Minh Hồng mất sớm, mẹ đi bước nữa và người cha dượng của cô là một con yêu râu xanh, đã mấy lần cưỡng bức cô. Tuyệt vọng, cô bỏ nhà xuống đây và cũng tình cờ gặp mụ Tú. Em hỏi Minh Hồng: Chị làm việc ấy không thấy tủi nhục ư? Minh Hồng thành thực bảo là, lúc đầu cũng thấy hổ thẹn, ra đường mặt cứ cúi gằm, sợ gặp phải người đã lên giường với mình hôm qua. Rồi vài lần thành quen, thành trơ. Ở đây cũng có cái hay, chỉ phải chi trả cho mụ Tú khoản tiền hoa hồng, môi giới. Số tiền khách “boa” cũng đáng kể lắm, nhất là khi gặp khách sộp đại gia, hy vọng chỉ một thời gian ngắn nữa là có đủ vốn liếng về quê mở cửa hiệu cắt may, rồi mới tính đến chuyện lấy chồng sinh con. Cách nghĩ của cô ấy thật đơn giản, thực dụng. Minh Hồng hỏi em, đằng nào đằng ấy cũng đã bỏ nhà đi rồi, cũng trải qua chuyện ấy rồi, giờ định tính thế nào? Em bảo về nhà. Cô bảo, chắc đằng ấy cũng giống mình, không vừa ý với gia đình mà bỏ đi. Em bảo tiếp, tuy ông bô mình không tồi tệ như bố dượng đằng ấy, song cũng thuộc loại bất hảo, nhưng không về thì ở đây chẳng biết làm gì. Nghề nào kiếm ra tiền cũng vất cả- Minh Hồng nói- Nếu đằng ấy muốn tự lập thì nên ở đây tạm thời, có chút vốn rồi đi cũng chưa muộn. Được cái bà chủ đây cũng không phải người cay nghiệt, dễ sống thôi. Một lúc sau thì mụ Tú trở vào. Thấy có vẻ xuôi, mụ không ngần ngại mở hầu bao đưa em một triệu đồng nói là giữ lấy làm vốn, buổi đầu chị cũng đối xử như thế với Minh Hồng. Em và Minh Hồng cùng một số cô gái quê nữa đã có số di động ở đây, đều là người của chị, cứ tự tìm chỗ trọ, khi có khách chị gọi, số tiền đi khách chị chỉ lấy một còn em hưởng hai, tiền khách “boa” hoàn toàn là của em…
***
Tôi kể hết. Không giấu Quang Hanh điều gì. Tôi thấy trong lòng được nhẹ nhõm phần nào. Anh ngồi nghe tôi nói, ánh mắt dõi ra phía ngoài vịnh, đến khi tôi dừng kể một lúc, anh nhìn tôi hỏi:
- Giờ Diệu Thúy về nhà chứ. Chắc là trên ấy đang rối lên đi tìm em đấy. Không nên để bố mẹ quá lo lắng nữa. Không nên trách cứ bố mẹ nhiều hơn nữa. Được không nào?
Tôi nói:
- Thú thực, em không muốn về, nhưng ở đây cũng không biết đi đâu. À, còn chuyện này em chưa kể.
- Em kể tiếp đi. Anh nói.
- Có một ông giáo sư đầu hói trạc ngoài sáu mươi- Tôi kể- tính nết cũng như anh, rất quan tâm đến em, muốn cứu giúp em. Ông còn bảo em giống hệt con gái ông hồi mười tám tuổi, nhưng chị ấy đã bị cá mập cắn chết lúc nghỉ hè đi chơi, tắm biển với người yêu ở Sầm Sơn rồi. Thương lắm, như lời ông kể thì hiện ông sống một mình, vợ ông cũng vì thương nhớ con mà sinh bệnh qua đời. Ông già thật dễ mến. Buồn cười, ông vào hẳn buồng trong nhà nghỉ chỉ để hỏi về tung tích của em thôi, chỉ vì muốn khuyên em trở về nhà ngay thôi. Em cố tình giấu, nhưng sau đó ông hỏi anh cảnh sát khu vực nên biết địa chỉ nhà em. Trước lúc đi, ông cho em tiền. Chính vì sợ ông báo cho trên nhà biết chỗ em hành nghề mà em trốn một mạch xuống đây đấy.
- Hay anh đưa em về quê- Quang Hanh nhìn tôi nói- để em đi một mình anh không yên tâm chút nào.
- Không- Tôi nói- Anh còn lên Hà Nội thăm người yêu chứ. Em tự về một mình được mà.
- Dù sao chúng mình cũng không nên ở đây lâu- Anh nói- Giờ anh em mình cùng đi Hà Nội vậy. Từ Hà Nội đi tầu về quê em.
- Không nên cùng đi. Anh cứ đi trước, em sẽ đi xe liên tỉnh về nhà luôn từ đây cũng được mà.
- Tùy em- Anh nói- Nhưng em phải hứa với anh là em không được giận bố mẹ nữa, trở về nhà ngay để đi học tiếp.
Tôi nhìn anh chỉ chớp chớp mắt thay cho câu trả lời. Sao trên đời này lại có người con trai tốt bụng, hào hiệp đến vậy! Tôi bỗng thầm ghen với cô gái kia được anh yêu. Từ khi tôi trở thành thiếu nữ đâu có tình yêu nào đến với mình, anh chàng Văn Nhân đẹp trai chỉ là lợi dụng mình như đã lợi dụng bao cô gái khác. Giá tôi có một người bạn trai như anh. Nhưng bây giờ thì đã quá muộn rồi! Anh lấy trong túi áo ngực ra cái ví và rút mấy tờ một trăm nghìn đưa tôi bảo, em cầm thêm, có cái chi tiêu dọc đường. Tôi nhất định không nhận, bảo là vẫn còn tiền, cả mấy triệu ông giáo sư cho đã dùng đến đâu. Anh nhìn tôi ái ngại, rồi nói là anh đưa em về khách sạn, sau đó mới đi Hà Nội. Tôi gật đầu ngay, tôi muốn được gần anh thêm chút nữa.
Đưa tôi đến tận cửa buồng, Quang Hanh chìa tay bắt và bảo:
- Anh đi Diệu Thúy nhé. Em phải sớm về nhà ngay nhé. Đã hứa rồi, không được sai hẹn đấy.
Tôi vội cầm tay anh kéo hẳn vào phía trong buồng.
- Anh vào đây đã nào. Tôi nói.
Anh phải chiều theo, vào ngồi trên cái ghế cạnh bàn để ấm nước. Tôi và anh ngồi đối diện nhau trong căn buồng nhỏ. Một cảm xúc khó tả bỗng bừng dậy trong tôi.
- Anh khinh em lắm phải không, Quang Hanh? Tôi nói và nhìn thẳng vào mắt anh.
Anh cười thật lành, không lảng tránh cái nhìn của tôi, nhẹ nhàng nói:
- Em nói gì lạ vậy.
- Em là đứa hư hỏng.
- Ai chẳng có lúc lầm lỡ. Em còn trẻ, làm lại vẫn được mà. Đừng tự giày vò mình nữa, cũng chẳng nên oán trách người thân của mình nữa, em ạ. Anh tin là sẽ gặp lại em trong một hoàn cảnh khác. Vậy nhé. Anh đi đây.
Nói rồi anh vụt đứng lên. Tôi cũng đứng lên, sát bên anh, chủ động cầm tay anh, giọng nài nỉ:
- Anh ở lại đây với em thêm chút nữa. Em cô đơn quá!
Anh để yên bàn tay ấm nóng trong tay tôi. Rồi anh nói:
- Anh phải đi thôi.
- Anh!
Không thể kiềm chế được, tôi ôm ghì anh và hôn thật nhanh vào má anh, vào môi anh. Anh đứng lặng giây lát, nhẹ nhàng gỡ khỏi tôi. Anh bước ra cửa. Anh làm động tác vẫy chào tôi.Tôi đứng ngây hồi lâu nhìn anh bước xuống cầu thang. Anh đi rồi. Tôi đổ ập xuống giường, khóc nức. Tôi cứ nằm thế có lẽ đã hàng giờ. Lúc tỉnh dậy nhìn ra, cửa vẫn để mở, hành lang vắng lặng.
Bên ngoài phố xá đèn sáng trưng, nhấp nháy biển hiệu đủ màu. Giờ này chắc anh đã đến Hà Nội và cô người yêu đang tíu tít bên anh. Tủi nhục quá! Cô đơn quá! Tôi vùng dậy, vội vã bước xuống lầu, ra khỏi khách sạn.
Một người xe ôm chạy đến hỏi, có đi không? Tôi nói, lên cầu Bãi Cháy. Đến giữa cầu, tôi bảo anh ta dừng và trả tiền. Đây là nơi cao nhất của cây cầu dây văng nổi tiếng. Đứng bên lan can dành cho người đi bộ tôi nhìn xuống. Mặt biển tối om. Chỉ có những gợn sóng lấp lánh phản chiếu ánh đèn nom như những con mắt thoi thóp nhìn về từ nơi xa thẳm. Nơi đó là địa ngục. Nơi đó lưu đầy những kẻ lầm lỡ, tội lỗi trên dương thế.
Tôi còn gì trên cõi đời này? Không quê hương, không cha mẹ, không bạn bè, người thân. Một con điếm chuyên nghiệp không hơn không kém. Chỉ còn một ký ức buồn thảm. Không còn lý do gì để tồn tại nữa! Cách đây không lâu, cũng từ chỗ này, một cô gái vì giận người yêu mà nhẩy xuống, nội tạng vỡ nát hết. Ngay giờ đây, tôi sẽ leo qua lan can cầu, cũng nhẩy xuống cho tan xương nát thịt, để không ai có thể nhận ra khuôn mặt khốn khổ, tấm thân khốn nạn của tôi nữa.
Tôi chợt nhìn xuống địa ngục lần nữa dưới chân mình. Một cơn gió biển thổi thốc vào tôi, đang mùa hè mà cảm thấy cái buốt lạnh đến rùng mình. Địa ngục sâu và tối quá! Một kiếp người như thể cái lá khô, như thể hạt cát rơi vèo xuống đấy không để lại dấu vết gì. Tôi lại rùng mình. Tôi sẽ vỡ nát như cái phích mà bố tôi đập, chỉ còn chút nước nóng trong cái vỏ bẹp dúm rỉ ra. Một cái phích đáng thương. Cảm giác sợ hãi bỗng từ đâu xâm chiếm, ùa đến mỗi lúc càng làm tôi run sợ. Mắt tôi nhắm nghiền, cả người co rúm lại, muốn thét lên cho vợi nỗi sợ mà hàm cứng đơ. Có lẽ tôi cứ đứng như thế trên cầu lâu lắm.
Tôi đã từng nghĩ đến nhiều cách để chấm dứt sự tồn tại của mình trên cõi đời, giờ đây lại một lần nữa không đủ can đảm để chọn thêm cái chết nhẩy từ cầu dây văng cao hàng trăm mét xuống hun hút địa ngục. Đến khi có người đi xe máy sát bên thành cầu khẽ hỏi tôi là, chị có đi xe ôm về đâu không? Bừng tỉnh, tôi nói:
- Về khách sạn!