1
Tôi ở nhà khách Ủy ban tỉnh và được Huy Tuấn cho xe đưa đi thăm một số thắng cảnh, rồi anh lại đãi đằng trọng thị. Sáng nay tôi bảo anh cứ để tôi tự đi bộ thăm thú quanh thị xã. Đêm qua nằm suy nghĩ, tôi vẫn cảm thấy Lưu Văn Đằng không nói thật nguyên nhân cô con gái bỏ nhà đi bụi. Thực ra tôi đã có thể về nếu lên đây chỉ để báo cho ông chủ tịch huyện biết nơi Diệu Thúy đang trú ngụ, song tôi vẫn cảm thấy chưa yên lòng, nhất là vẫn chưa tìm ra tăm tích cô ta. Huy Tuấn thì bảo, nhân tiện thầy lên đây, cứ đi chơi cho thoải mái vài ngày rồi hẵng về, việc của cô con ông Đằng sớm muộn gì cũng sẽ giải quyết ổn thỏa thôi. Tôi bỗng nghĩ đến cái quán nước có nhiều kẻ “buôn dưa lê”, biết đâu chẳng có thêm thông tin mới. Thế là tôi lững thững đi bộ từ nhà khách ra quán. Mới đi được vài trăm mét đã thấy có người gọi giật giọng phía sau:
- Bác cán bộ Trung ương đi đâu đấy ạ?
Quay lại, thì ra cái anh xe ôm mau mồm miệng hôm trước đã gặp trong quán nước. Tôi cười bảo, lại ra quán thưởng thức đặc sản chè địa phương. Bà chủ quán người thiểu số nhận ra tôi ngay, đon đả:
- Bác à. Hôm nay quán của em mới về loại chè giảo cổ lam chữa ung thư đấy. Bác xơi thử một chén nhá.
Thứ nước chè này giống như thuốc bắc, nhằng nhặng đắng, dù sao cũng có vị ngọt đọng nơi cổ họng như các loại chè hôm trước tôi đã nếm thử. Ông xe ôm từ nãy đến giờ vẫn nhìn tôi với ánh mắt thực sự ngưỡng mộ, bởi ông từng chứng kiến một quan tỉnh to như Huy Tuấn còn xuống tận cổng vồn vã đón tôi kia mà. Tôi quay sang ông ta, hỏi:
- Anh có biết cô con ông chủ tịch huyện Lưu Văn Đằng đã về chưa?
- Chưa ạ- Ông sốt sắng trả lời- Em có hỏi, con gái em bảo vậy. Ở trường nó cũng bàn tán nhiều đấy, nhưng thầy hiệu trưởng bảo bố bạn ấy đã gọi điện báo con bị ốm, xin nghỉ thêm ít bữa nữa. Chắc là có chuyện gì rồi. Mấy đứa rủ nhau đến nhà thăm thì bố mẹ nói là đã đưa nó về thành phố chữa vì có người quen là bác sĩ ở bệnh viện trên ấy. Bác biết không, nó có một cô bạn thân vừa gặp rắc rối với công an rồi đấy.
Nói đến đây ông xe ôm vớ điếu thuốc lào, nhồi thuốc và rít một hơi, phả khói mù mịt sang bên cạnh.
Tôi hỏi ngay:
- Anh nói cô bạn nào của nó gặp rắc rối?
- À, cái cô Bích Thuận con gái ông bà Cả Vạn gần nhà em ấy mà- Ông xe ôm quay sang tôi khề khà- Lần đầu thấy anh công an khu vực đến nhà nó, em không để ý lắm. Đến lần thứ hai lại thấy anh ta vào và con bé đi theo ra, em đã nghi nghi. Có chuyện gì công an mới điệu đi chứ? Em sang nhà ông Cả Vạn giả vờ mượn cái chõ hấp xôi, tiện thể hỏi: Vừa thấy cô Thuận nhà ta đi với anh công an khu vực, có việc gì đấy bác? Bà Cả đưa cái nồi cho em mượn lắc đầu quầy quậy bảo có gì đâu, anh ấy hỏi nó về chuyện mở cửa hiệu kinh doanh làm đầu ấy mà. Rõ là nói dối quanh. Nghề công an thì liên quan gì đến kinh doanh làm đầu! Thâm tâm em nghĩ vậy. Lúc con gái em đi học về, nó thầm thì vào tai em một tin quan trọng: Chị Bích Thuận bị bắt lên đồn vì có liên quan đến ổ mại dâm gì ấy, con nghe có đứa nói vậy. Em cũng giật mình, gặng lại: Nó vừa tốt nghiệp phổ thông, mở hiệu làm đầu ngay tại nhà, có liên quan gì đến mại dâm? Nói thực với bác, cái thị xã toen hỏen bằng bàn tay, mà mấy năm gần đây cũng mọc lên như nấm các nhà nghỉ, gội đầu thư giãn, toàn là mại dâm trá hình cả. Mà khách làng chơi không đại gia thì cũng là những thằng có chức có quyền. Hư đốn lắm! Dân đen bọn em biết cả đấy, nhưng đều ngậm tăm, nói ra làm gì cho rách việc hở bác…
- Thì ông đang nói ra đấy thôi- Bà chủ quán từ nãy đến giờ im lặng liền lên tiếng, vẫn như hôm trước tỏ ý trách ông xe ôm- Bác chỉ được cái hay vạch áo cho người xem lưng.
- Cái bà này chỉ hay nói liều- Ông xe ôm quắc mắt vặc lại- Thì bác cán bộ Trung ương cao cấp đây hỏi, tôi phải trình bầy sơ sơ vậy chứ, có chỉ đích danh là thằng nào đâu mà sợ.
Tôi vội can hai người:
- Chuyện vui ấy mà, có gì mà phải căng thẳng thế.
- Em có nói gì đâu- Bà chủ quán nhìn tôi thanh minh- Ăn cây nào rào cây ấy chứ. Mình phải nói tốt cho quê mình chứ, phải không bác?
Tôi cười và quay sang bảo ông xe ôm:
- Nhân tiện đây tôi cũng muốn đi thăm thú thị trấn, anh đưa tôi đi một vòng nhá.
- Nhất trí ngay, thưa sếp. Ông xe ôm hào hứng bước ra khỏi quán.
Trên đường tôi mới ghé tai ông xe ôm bảo đưa tôi đến nhà cô Bích Thuận hàng xóm của anh.
Từ xa đã thấy tấm biển khá lớn treo trước ngôi nhà hai tầng “Bích Thuận- làm đầu mốt thời trang”. Ông xe ôm để tôi xuống trước cửa, còn hỏi, bác có cần em đợi ngoài này không? Tôi nói vào chơi một lúc, cần sẽ gọi sau. Ánh mắt ông ta nhìn tôi không giấu một nỗi ngờ vực nào đó, sao khách mới đến tỉnh này lại quan tâm đến những chuyện đồn đại trong quán nước như vậy?
Bà Cả Vạn đang ngồi trong nhà, tỏ vẻ ngạc nhiên khi thấy tôi bước vào:
- Bác cần gặp ai ạ? Bà hỏi.
- Thưa, đây có phải nhà cô Bích Thuận không ạ?
- Vâng- Bà nói- Ông cần gặp cháu có việc gì? Mời
ông ngồi.
Tôi ngồi vào ghế. Ngoài bộ làm đầu đặt trên một cái giá, cùng những chai nước gội đủ các nhãn hiệu và cái gương lớn treo bên tường, phía trong nhà đồ đạc cũng đơn giản, chủ nhân thuộc diện không dư giả gì lắm, tôi sơ bộ đánh giá như vậy. Tôi nhìn bà chủ hỏi:
- Thưa bà, tôi có việc muốn trao đổi riêng với cháu. Không biết cháu bao giờ về?
- Cháu đi chợ mua thức ăn, sắp về bây giờ. Bác cứ ngồi chơi- Nói rồi bà rót nước mời, hỏi tiếp- Không dám, bác từ đâu đến ạ?
Tôi nhấp ngụm nước trà đặc sánh, trả lời:
- Tôi từ thành phố về thăm người nhà, lại có việc liên quan đến cháu, mới đến đây tìm.
- Liên quan về việc gì, bác nói rõ ra được không ạ?
- Xin lỗi bác- Tôi cười nói- Việc riêng liên quan đến cháu thôi, nói ra sợ bác cũng chẳng biết đâu.
Bà chủ có vẻ chưa thông với câu trả lời của tôi, nhưng chỉ ngồi im và rót nước từ phích ra ấm. Có tiếng chân người phía cửa, tôi quay ra, một cô gái dong dỏng cao, trắng trẻo, gương mặt khá thanh tú đang xách làn nhựa đựng đầy rau đi vào. Bà chủ nói ngay:
- Có bác đây từ thành phố về tìm gặp con đấy.
Bích Thuận nhìn tôi tỏ ra rất ngạc nhiên, hỏi lại:
- Bác gặp cháu ạ?
- Cháu là Bích Thuận?
- Vâng ạ.
- Cũng chẳng có gì đặc biệt đâu- Tôi nói- bác có việc hỏi cháu liên quan đến một người quen của bác thôi mà. Cháu cứ cất đồ đi, rồi bác cháu ta nói chuyện.
Bích Thuận cầm làn đi vào nhà trong, bà mẹ cũng theo vào. Lát sau cô ra, ngồi đối diện tôi. Nhìn vẻ mặt, rõ ràng cô đang trong tâm trạng phấp phỏm, hồi hộp. Tôi hỏi ngay:
- Cháu quen Diệu Thúy con ông Lưu Văn Đằng chủ tịch huyện này chứ?
- Vâng- Cô nhìn tôi với đôi mắt mở to- Bác gặp Thúy ở đâu ạ?
- Bác tình cờ gặp Diệu Thúy ở thành phố- Tôi nói- Cháu có biết vì sao nó bỏ nhà đi không?
Bích Thuận lẳng lặng rót thêm nước vào chén của tôi. Rồi cô ngửng lên nhìn tôi hỏi tiếp:
- Thưa, bác có họ hàng gì với em ấy không?
Tôi nhìn cô gái lắc đầu, bảo:
- Không. Cũng mới quen được vài ngày nay thôi.
- Thế bác gặp cháu hỏi về Diệu Thúy với mục đích
gì ạ?
- Bác quan tâm đến Diệu Thúy vì hoàn cảnh của nó lúc này rất khó khăn- Tôi nói- Nó đang ở trong một quán mại dâm của thành phố. Bác đã gặp ông bố Diệu Thúy nói cho biết tình hình để đến đón nó về. Lý do nó bỏ nhà đi như lời ông ấy bác thấy chưa thỏa đáng. Cũng là tình cờ nghe người dân ở đây nói cháu chơi thân với Diệu Thúy, nên bác nẩy ra ý định đến gặp cháu để hỏi, biết đâu lại có thể làm sáng tỏ được điều bác muốn tìm hiểu.
- Như thế bác không có quan hệ họ hàng gì với em ấy- Bích Thuận nhìn tôi vẫn không hết ngờ vực- Mà chú Đằng nói với bác nguyên nhân em ấy bỏ nhà đi là thế nào ạ?
- À, bác quên- Tôi nói- chưa tự giới thiệu về mình. Bác tên là Phan Lãng, đang công tác ở Viện Công nghệ trên thành phố. Thời trẻ, nhập ngũ trước khi đi B, bác có thời gian tập luyện ở thao trường ngay gần nhà cháu đây, chỗ có ngọn đồi trồng nhiều vải thiều ấy.
- Bác chưa nghỉ hưu ạ?
- Chưa- Bác đã ngoài sáu mươi rồi, nhưng là giáo sư nên đến sáu nhăm tuổi mới nghỉ theo chế độ. Cháu hỏi chú Đằng nói với bác thế nào, chú ấy chỉ bảo do Diệu Thúy học sút, bố mẹ mắng vài câu là giận dỗi bỏ nhà đi. Bác nghĩ, chắc nguyên nhân không chỉ đơn giản như thế. Diệu Thuý học lớp mười hai, đã có suy nghĩ, phải là điều gì gây sốc lắm nó mới bỏ nhà đi bụi như vậy. Phải tìm ra nguyên nhân thì mới khuyên nhủ được nó, nhất là khi nó đã làm cái việc tồi tệ như vậy.
Bích Thuận nghe tôi nói, nét mặt đỡ căng thẳng. Cô lại hỏi:
- Bác gặp em ấy trong quán, thấy tinh thần nó thế nào ạ ?
- Nó giấu mọi chuyện. Cũng phải thôi, vì mới lần đầu gặp. Phải nói thật với cháu điều này nữa. Bác chỉ có một người con gái, nếu còn thì đã ba mươi tuổi rồi. Nó bị mất trong một tai nạn hy hữu khi đi tắm biển năm mười tám tuổi. Điều làm bác quan tâm đến Diệu Thúy chính là gương mặt, dáng người nó giống hệt như con gái bác trước khi mất. Đấy, cái nguyên cớ chỉ đơn giản có vậy. Bác lên đây cũng là muốn báo cho gia đình Thúy biết để tìm cách đưa nó về. Song tiếc là đến giờ này vẫn chưa tìm thấy nó. Cháu thân với Diệu Thúy, biết đâu chẳng có những thông tin giúp được cho bạn vượt qua những khó khăn trong
lúc này.
- Bác đã nói vậy, cháu tin bác- Bích Thuận nói- Đúng là Diệu Thúy không học giỏi như chị nó là Bích Hường, nhưng cũng không phải học kém. Nói thật với bác, cháu mới là đứa học kém, kém nhất các môn tự nhiên. Cho nên nói nó bỏ nhà đi như lời chú Đằng thì không phải. Cháu biết nó bỏ nhà đi vì chuyện gì. Hôm đó chính cháu gặp, vừa báo với nó cái chuyện tồi tệ ấy là Diệu Thúy xịu mặt, bỏ tiết học sục tìm đến bố nó ngay…
***
Gần trưa, câu chuyện của tôi với Bích Thuận vừa xong thì đã có điện thoại Huy Tuấn gọi tìm tôi. Và chỉ ít phút sau anh đã cho xe đến đón. Câu chuyện mà cô nữ sinh vừa tốt nghiệp phổ thông trung học ấy kể làm tôi hết sức bất ngờ, ngồi trên xe quay về Ủy ban mà đầu óc cảm thấy bức bối không yên. Thời nay có chuyện đảo lộn các chuẩn mực đạo lý, luân lý đến vậy sao? Một số kẻ lại có thể sống buông thả đến vậy sao? Và giờ đây dường như họ vẫn chưa dừng lại, còn có thêm những âm mưu mới? Những ý nghĩ ấy cứ quay cuồng trong tôi. Xe đưa tôi đến trước cửa phòng làm việc của Huy Tuấn lúc nào mà tôi không hay. Từ trong nhà đi ra, anh ta vẫn tỏ ra ân cần định đưa tôi đến ngay nơi đặt bữa ăn trưa nay. Song tôi bảo còn sớm, nên quay lại phòng làm việc, tôi có chút việc muốn trao đổi. Trở lại, Huy Tuấn nhìn tôi ngỡ ngàng, hỏi:
- Thầy có việc gì cần thế ạ?
- Vừa rồi tôi đi gặp cô Bích Thuận, bạn thân của con bé Diệu Thúy đấy- Tôi nói, nhìn thẳng vào Huy Tuấn cũng là muốn xem phản ứng của anh ta thế nào- Đây là công việc nội bộ của các anh. Nhưng tôi biết bên công an đang chuẩn bị hồ sơ khởi tố Bích Thuận, chỉ mình cô ấy chịu án về tội môi giới mại dâm…
- Thưa thầy- Huy Tuấn cắt ngang lời tôi- Thầy quan tâm cả đến chuyện này ạ?
- Vì nó cũng liên quan đến chuyện của Diệu Thúy- Tôi nói- Thực ra thì cả hai cô gái ấy chẳng có liên quan gì đến tôi cả, do tôi đã vào cuộc muốn giúp Diệu Thúy, thì giờ đây lại nẩy sinh thêm rắc rối với bạn của nó. Tôi cảm thấy có nhiều điều không ổn về mặt pháp lý nếu dồn hết tội cho một người.
- Không hiểu cô gái kia nói với thầy thế nào, chứ sự việc cần giải quyết trước mắt chỉ là gia đình anh Đằng đón Diệu Thúy về để giáo dục và cho đi học tiếp thôi ạ.
- Nhưng nếu bên công an họ cứ khởi tố Bích Thuận về tội môi giới mại dâm, dồn tất mọi tội lỗi lên đầu nó, mà còn những kẻ chủ mưu, tòng phạm đứng sau nó vô can, thì sao?
- Thầy yên tâm đi- Huy Tuấn nói- Đây chỉ là chuyện sinh hoạt thôi mà, sẽ giải quyết ổn thỏa mọi chuyện. Thôi, bây giờ trưa rồi, mời thầy đi ăn cơm. Hôm nay có một số anh lãnh đạo bên Tỉnh ủy cũng muốn được làm quen với thầy đấy ạ.
Phòng ăn của khách sạn lớn nhất thị xã này, trên bàn bầy biện đủ món. Thực khách của Huy Tuấn khá đông đang ngồi chờ, họ đều đứng lên niềm nở giơ hai tay bắt tay tôi. Tôi được bố trí ngồi cạnh một người lớn tuổi hơn cả, được Huy Tuấn giới thiệu là Phó bí thư thường trực Tỉnh ủy. Ngay từ đầu ông cũng gọi tôi là thầy, xưng em:
- Bọn em vẫn nghe danh thầy. Hôm nay thật vinh hạnh được gặp thầy ở đây.
Quả thực hai ngày nay, cách đón tiếp của các quan chức tỉnh này làm tôi bỗng trở nên bối rối. Có thực tôi đáng được trọng vọng thế không? Cũng bởi lâu nay tôi vẫn chỉ hay cặm cụi đọc sách, làm việc trong phòng thí nghiệm, ít giao đãi, ít xuất hiện trước đông người. Ông Phó bí thư còn bảo là anh học trò của tôi mới về tỉnh có hai năm mà đã làm được nhiều việc, một cán bộ trẻ có năng lực, có uy tín. Anh sắp hết thời hạn luân chuyển, hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ, về trung ương chắc hẳn sẽ được trọng dụng ở vị trí cao.
Vào tiệc, khai vị bằng rượu vang Chi Lê, rồi đến Vodka Nga. Lâu lắm tôi mới uống lại thứ rượu trắng bốn mươi độ cồn này. Tôi có một kỷ niệm không quên với Vodka. Năm 18 tuổi tôi nhập ngũ vào Nam chiến đấu. Ở chiến trường Tây Nguyên, rồi Khu Sáu được bốn năm, bị thương hai lần. Lần bị thương sau, trở ra Bắc điều dưỡng, được cấp trên cho ôn thi đại học, tôi đủ điểm đi học nước ngoài. Năm tôi sang Liên Xô đã 23 tuổi. Lớp tôi có một số sinh viên Việt Nam, Đông Âu còn lại chủ yếu là người Nga. Xứ lạnh, các bạn Nga đều uống rượu được, tửu lượng tôi thuộc loại xoàng, không thể nào đấu được với các chàng “Ivan” to đùng uống Vodka như uống nước suối. Tôi bị gục mấy lần, cứ tiệc tùng cụng ly là hãi, lẩn như chạch. Ở lớp tôi có nàng Olga tóc vàng mắt xanh, cao trên một mét bẩy mươi, đẹp như thiên thần. Người đã đẹp lại còn học giỏi nữa, sinh viên ta, tây đều mê tít, chỉ mong được nàng để mắt tới. Tôi thuộc diện xấu trai, mặt vuông vức nom hơi nặng nề, cao lòng khòng, ngực lép, vai xuôi, từ trẻ đầu đã ít tóc, nói năng giao tiếp lại vụng về, với cái mẽ ấy thì không thể đọ được với các chàng đẹp trai như tượng, lại mồm mép láu lỉnh thường săn đón quanh nàng. Hôm đó tôi bị chuốc đến say xỉn. Vừa ra khỏi phòng tiệc bỗng thấy bụng dạ nôn nao, “ậc” lên mấy tiếng co thắt ruột, vội chạy ngay vào toilet, kịp thổ ra bồn rửa đầy cả chất lỏng nhớt mật xanh mật vàng. Rồi đầu nặng, chân nhẹ tôi chấp chửng vừa bước ra khỏi toilet đã muốn ngã. Bỗng thấy mình được dựa vào ai đó thơm tho, mềm mại như nhung lụa, giọng nói nhẹ nhàng như làn gió thoảng: Phan Lãng chỉ uống không ăn nên say quá rồi, để mình đưa bạn đi uống cốc nước chanh đá cho giã rượu nhé.Tôi như sực tỉnh. Hiểu ngay là mình đang dựa vào Olga thiên thần. Hóa ra suốt bữa tiệc tuy có bao nhiêu là chào mời cụng ly, song nàng vẫn để mắt đến tôi. Được khoác tay dựa vào Olga, còn được nàng ân cần đưa cốc nước chanh, những điều đó đủ để cánh con trai trong lớp hoàn toàn bất ngờ và nhìn tôi với cặp mắt ghen tị. Tôi không cải chính điều gì, chỉ tủm tỉm cười bảo: Ai bảo các cậu không say xỉn để được nàng xốc nách! Nói vậy chứ tôi cũng biết từ lâu người đẹp cũng có để mắt đến tôi, đơn giản chỉ vì sức học của tôi ngang ngửa được với nàng. Chúng tôi nhiều lần cùng nhau chụm đầu giải bài toán khó, rồi từ năm thứ ba đã được thầy gợi ý đề tài để tập làm quen với nghiên cứu khoa học, nên hai đứa đã từng có buổi cùng nhau làm xêmina thuyết trình trước lớp. Sau lần ấy Olga còn nói là nhìn Phan Lãng say xỉn thương lắm! Tôi liền trêu lại: Thế thì mình sẽ say xỉn suốt để bạn dìu về nhá? Cười giòn tan, mắt nheo nheo hóm hỉnh nàng bảo: Lần sau thì người ta sẽ ném cậu lên băng ca cứu thương như ném cái bao cát ấy. Đến khi ra trường, bao anh chàng si tình chưng hửng vì nàng đã chính thức nhận lời cầu hôn của một cầu thủ bóng đá nổi tiếng trong đội Spartak Matxcơva. Còn tôi, tất nhiên chẳng có mơ tưởng hão huyền gì, nhưng khi biết nàng đã thuộc về kẻ khác cũng thấy tiêng tiếc, bâng khuâng mất mấy ngày. Tôi tốt nghiệp đạt bằng đỏ, lại đã qua thử thách chiến trường nên được giữ lại làm nghiên cứu sinh, sau ba năm nữa có bằng Kanđiđát mới về nước. Tám năm sau, tôi có dịp trở lại Matxcơva làm tiến sĩ khoa học và gặp lại Olga ở một viện nghiên cứu. Gương mặt nàng vẫn đẹp, dẫu đã có nếp rạn chân chim nơi khoé mắt, khoé mồm mỗi khi cười, còn người thì xồ ra. Nàng buồn buồn, nhỏ nhẹ kể với tôi là đã chia tay với chàng cầu thủ nổi tiếng kia và hiện sống đơn thân với đứa con gái nhỏ trong một căn hộ khiêm tốn ở thủ đô. Nàng còn bùi ngùi thú nhận: Khi yêu chỉ thấy anh ta là ngôi sao sân cỏ, ngời ngời vẻ đẹp cơ bắp, khi lấy nhau rồi mới thấy anh thiếu cái mà mình đòi hỏi nhiều hơn, đó là trí tuệ. Hóa ra một người đầu óc sáng láng như nàng, cũng không thoát khỏi cái thói đời thường tình luôn bị hình thức bên ngoài làm lóa mắt. Nàng hỏi tôi về gia đình, tôi không tiện kể ra những rạn nứt hạnh phúc do sự ghen tuông quá thái của bà vợ, mà chỉ nói nhiều về sự dễ thương của Đỗ Quyên lúc đó mới vào học lớp một. Nàng bỗng reo lên: chúng ta đều giống nhau, con gái cùng tuổi và cùng vào lớp một! Không giấu được tiếng thở dài nàng còn bảo: Mình không có được hạnh phúc trọn vẹn như Phan Lãng đâu. Thật mừng cho bạn! Có phải dù ở đâu, với ai trên thế gian này, hạnh phúc cũng vẫn là tấm chăn hẹp chăng? Tôi chỉ biết nhìn nàng với con mắt cảm thông. Và bỗng nghĩ tới câu ngạn ngữ Nga chính nàng đã dạy tôi hồi mới chân ướt chân ráo đến đất bạn: Đau khổ vì quá thông minh. Hình như câu ngạn ngữ ấy đã vận vào nàng và cả vào tôi nữa…
- Thầy ăn chút gì chứ ạ.
Lời ông Phó bí thư thường trực nhắc nhở, làm tôi như sực tỉnh sau giây lát miên man nhớ về cái thời đã qua hàng mấy chục năm liên quan đến thứ rượu trắng nổi tiếng của Nga. Và ông lại cụng ly. Trong số khách Huy Tuấn mời có cả đại diện của đoàn thanh niên, phụ nữ, mặt trận, họ lần lượt đến cụng ly với tôi. Cuối cùng là Lưu Văn Đằng. Lúc đầu tôi không thấy anh trong số thực khách đã đến ngồi từ trước ở dãy bàn dài. Anh cụng ly và nói nhỏ:
- Em có việc đến muộn, thầy ạ.
Ông Phó bí thư thường trực tưởng tôi không biết anh, liền giới thiệu:
- Anh Đằng, chủ tịch huyện P, huyện điểm về văn hóa giáo dục của tỉnh.
Đằng cũng ý tứ tỏ ra không quen tôi từ trước. Ánh mắt tôi nhìn anh như muốn hỏi: Diệu Thúy về chưa? Ánh mắt anh liền trả lời là chưa. Mục đích chuyến đi của tôi lên đây vậy là chưa hoàn thành! Tôi bỗng lại nhớ đến lời khẩn cầu tội nghiệp của Bích Thuận lúc chia tay tại cửa nhà cô: “Bác cứu cháu với! Cháu chẳng còn biết bấu víu vào ai. Đợt này họ định đổ hết mọi tội lỗi lên đầu cháu!”
Giờ đây, chính tôi cũng không biết phải làm gì thêm nữa để có thể cứu giúp cô. Người bị liên đới trách nhiệm cũng có mặt ở đây, làm sao có thể trình bày và nhờ họ giải quyết sự việc một cách công bằng, khi chính tay họ dính chàm. Tôi chẳng nghĩ được điều gì sáng sủa hơn. Xung quanh, những chúc tụng, tán tụng lại đổ xuống tôi rào rào như một trận mưa. Điều đó thật trớ trêu, bởi tôi vẫn luôn biết mình là một lão già hữu danh vô thực, chỉ lấy lòng tốt để giúp người là chưa đủ. Vả lại, họ tán tụng tôi thực lòng hay chỉ muốn làm đẹp lòng chủ nhân của bữa tiệc thịnh soạn này? Và chắc hẳn họ cũng thừa biết tôi chẳng thể giúp ích được cho ai nữa, một khi đã lạc vào mê hồn trận của những mối quan hệ nhằng nhịt, mà từ lâu rồi tôi đã bị loại ra khỏi những cuộc chơi như vậy.
Lờ đi, coi như không biết chuyện và lặng lẽ trở về, vùi đầu vào đống sách vở, có lẽ đấy là cách làm khôn ngoan nhất và không thể khác lúc này.
***
Dù sao đến sáng hôm nay, trước khi lên đường trở về, tôi vẫn cố vớt vát hỏi Huy Tuấn lần nữa về trường hợp của Bích Thuận. Anh ta nhìn tôi, giọng như nài nỉ:
- Thầy ơi. Em hứa với thầy là sẽ giải quyết ổn thỏa chuyện này. Cô ấy chỉ bị phạt rất nhẹ…
- Nhưng lỗi đâu chỉ có mình cô ta- Tôi ngắt lời- Người chủ mưu là ông hiệu trưởng Dương Tiến sao có thể trốn tội được. Còn một loạt quan chức có dính líu nữa…
- Em xin thầy đấy- Huy Tuấn nói tiếp với vẻ mặt đau khổ và không cần phải né tránh như trước nữa- Em còn vài tháng nữa là hết hạn, không thể vì chuyện nhỏ nhặt này mà ảnh hưởng đến những thành quả đã làm được trong hai năm đi thực tế ở đây. Trong bữa tiệc tiễn thầy chiều qua chắc thầy cũng thấy lãnh đạo Đảng, chính quyền, đoàn thể ở đây đều rất ủng hộ em đó sao. Việc này mà làm to ra, em sẽ rất khó ăn nói với các anh chị ấy. Huyện P là huyện điểm, em và anh Đằng đã dày công gây dựng phong trào, không thể trong chốc lát bao nhiêu công lao vì chuyện này mà đổ xuống sông xuống bể cả. Thầy đã thương em, giúp cho em có cái bằng tiến sĩ để có được triển vọng như ngày nay, vậy thì thầy cũng thương cho trót, bỏ quá cho em có sai sót sơ hở trong chuyện quan hệ vừa qua với ông Dương Tiến. Thầy ơi, chốn quan trường nghiệt ngã lắm, không đơn giản, ngay thẳng như trong giới học thuật ta đâu. Hiện đang có bao kẻ nhòm ngó cái ghế sắp tới trên đã dự kiến dành cho em. Họ có thể lấy đấy làm cái cớ để diệt em, chiếm cái ghế của em. Sểnh một li đi một dặm ngay đấy. Em không thể bỏ lỡ cơ hội này được. Vậy thì thầy giúp em thêm lần này nữa nhé!
Tôi ngồi nghe anh ta nói một hồi mà cảm thấy mủi lòng, vừa thương vừa giận cậu học trò. Chẳng thể nói lại được điều gì nữa, từ lâu tôi vốn đã là một lão già vô dụng rồi mà.
Đến giờ lên đường, Huy Tuấn bảo người lái xe mang một túi quà ra xe trước. Tôi liền bảo đặt cái túi quà đó lên bàn. Huy Tuấn vội nói với tôi:
- Đây là chút quà cây nhà lá vườn của địa phương, các anh bên Ủy ban nhờ em gửi tặng nhân dịp thầy đến thăm tỉnh đấy ạ.Thầy đừng từ chối.
- Nhưng mà có phải tôi đi làm việc với tỉnh đâu mà phải quà cáp.
- Đã lên đây cũng như là đi công tác thôi. Các anh trên tỉnh rất quý thầy, rất mến khách đấy ạ.
Tôi nhất định không nhận. Huy Tuấn nháy mắt bảo anh lái cứ mang ra. Khi về đến nhà anh lái xe mang món quà vào, tôi không đồng ý, bảo anh phải mang trả lại cho Huy Tuấn, do tôi đã nói trước là không nhận rồi. Anh lái xe nhùng nhằng mãi, rồi cũng phải nghe theo.
2
Tối qua khi từ cầu Bãi Cháy vừa về đến khách sạn thì nghe tiếng Quang Hanh trong điện thoại: Mai em nên đi chuyến sớm nhất ấy. Một mạch, chiều là đến nhà. Không được sai lời hứa đâu nhá. Anh đang ở Hà Nội. Còn một tuần phép nữa, biết đâu anh và Yến Nhi sẽ lên thăm cho biết nhà em đấy. Tôi cũng hứa với anh là sáng mai sẽ về. Không còn con đường nào khác. Lúc đó tôi nằm trên giường nghe điện thoại của anh và chợt nghĩ: Yến Nhi, người yêu anh như thế nào nhỉ? Chắc phải rất đẹp, rất ngoan. Dù sao cô ấy cũng là người may mắn nhất trên đời này, còn tôi là người bất hạnh nhất. Tôi đã không dám chết, vậy thì phải sống mà chịu đựng nỗi bất hạnh ấy. Thật cay đắng!
Trên suốt dọc đường trở về quê, tôi miên man trong những hồi tưởng về thời niên thiếu và chợt nhận ra một điều mà trước đây vì mải chơi, mải học và cả vì luôn phải suy nghĩ buồn bực về sự lục đục của bố mẹ mà tôi chưa bao giờ để tâm đến. Đó là việc mình biết và có nhiều trải nghiệm về tình dục, trở thành “đàn bà” quá sớm!
Thị trấn quê tôi có một dòng suối lớn từ rừng chảy ra, hai bên bờ sỏi cát mọc toàn các thứ cây dền gai, mào gà, rau sam, rau tầu bay ngày bé tôi hay đi dọc suối cắt về nấu cám lợn. Bên dòng suối còn có dù dì, loài cây chịu nước, ưa nước đến lạ kỳ. Mùa lũ ngập lút ngọn, lũ to đến mấy, dài ngày đến mấy dù dì cũng không bị trốc rễ, thối gốc, vàng lá, đến mùa khô lại mọc cao hơn, tươi tốt rậm rạp hơn. Lần ấy tôi đang lúi húi chui vào một bụi cây dù dì để cắt khóm rau dền, khi ngửng lên chợt thấy ở bờ suối bên kia cách độ chục thước, có một người đàn ông đang cởi quần áo tắm. Quãng này vắng, ai tắm thường là tắm truồng. Chỗ quang, thì thể nào tôi cũng che mặt mà ôm rổ rau rút chạy cho mau, song chỗ tôi ngồi rất kín đáo khó ai có thể phát hiện ra, không hiểu sao lúc đó tôi nán lại, nín thở hồi hộp nhìn về phía ông ta. Suối trong xanh, nước sâu đến đầu gối và người đó đứng giữa dòng quay lưng lại phía tôi. Lưng ông như cánh phản, vai nở bụng thon, bắp chân, bắp tay cuồn cuộn. Và ông đang chăm chú cúi xuống, hai tay đang làm việc gì đó hồi lâu. Bỗng ông quay ngoắt lại. Suýt nữa tôi kêu to lên thành tiếng vì quá sững sờ: ông ta đang làm động tác thủ dâm. Chụm hai bàn tay tuốt lên tuốt xuống cái “khúc củi” của mình. Và còn vung vẩy nó một cách khoái trá. Mắt tôi lập tức nhắm nghiền, mà không sao xua đuổi ra khỏi đầu được hình ảnh “khúc củi” ngược ngạo ấy. Thế rồi sau đó, hình ảnh cái “khúc củi” người lớn cứ ám ảnh tôi suốt một thời gian dài, chẳng dám kể lại với ai, vừa kinh hãi vừa thích thú gợi sự tò mò về tình dục đến mãi sau này. Năm tôi chớm vào tuổi mười ba đang ngồi học, thấy kinh lần đầu tiên, sợ quá, giờ ra chơi lén bỏ lớp về hỏi mẹ. Mẹ cười bảo, con thành thiếu nữ rồi. Thời nay ăn uống tốt con gái dậy thì sớm, chứ mẹ mười bảy tuổi mới có kinh, ngực lép kẹp bằng chúm cau. Ngực tôi thì từ dạo ấy cứ lùm lùm to lên trông thấy, mẹ nhắc đeo xu chiêng vào, nhưng tôi bảo vướng, không thích. Hôm ấy nhẩy xe buýt lên chơi thị xã, một lão già mặt nhăn nhúm, móm mém, tóc xoăn bạc trắng, quần áo thì bẩn thỉu đầy bụi bậm, lợi dụng lúc đông người nhốn nháo lão thộp tay véo vào vú tôi một cái. Tôi chỉ mặc mỗi áo sơ mi mỏng, bên trong có thêm cái áo lót đông xuân cũng mỏng tang, bị tấn công bất ngờ mà không dám nói gì, chỉ đỏ bừng mặt, ứa nước mắt vì tức giận. Về mách mẹ. Mẹ căm lắm, khi nghe tôi tả hình dáng, mẹ bảo biết lão dê già đó là ai rồi, hôm nào gặp sẽ chửi cho một trận chừa cái thói bốc bải khốn nạn ấy đi. Từ dạo ấy hễ ra ngoài đường là tôi nịt vú cho chắc. Ở tuổi dậy thì tôi và mấy con bạn cùng trang lứa hay có thói dỏng tai nghe người lớn tán tục, nói bậy. Lạ, cứ hai, ba người ngồi với nhau là chuyện bao giờ cũng rôm rả, dường như không bao giờ cạn, quanh đi quẩn lại vẫn mỗi chuyện lên giường với nhau. Có lần mấy đứa chíp hôi chúng tôi còn bấm tay nhau len lén đi xem phim video “Con heo” ở một nhà nọ chiếu chui lấy tiền. Biết là bẩn thỉu, tởm lợm mà vẫn muốn xem; biết cái cách làm tình mà hồi đó chúng tôi gọi là “đi tơ” của đàn ông đàn bà đều có nhõn động tác giống hệt nhau, đã lấy bàn tay che mắt cho khỏi ngượng, mà vẫn để hở kẽ tay nhòm cho thỏa nỗi tò mò. Các anh chị lớn thì hay nhắc nhở bọn con gái chanh cốm chúng tôi câu: chữ trinh đáng giá ngàn vàng. Nhưng chính các anh chị ấy thay người yêu như thay áo, mà đã yêu, đã đi chơi với nhau thường là thủ sẵn tấm ni lon chọn nơi vắng vẻ, kín đáo trải ra, ôm nhau, hôn hít, sờ soạng, sau đó là nằm bện chặt vào nhau như dây chão.
Năm tôi tuổi mười lăm, quen biết sơ sơ một cậu học trên một lớp. Cậu này hàng ngày đến trường tỏ ra chững chạc, đi đâu cũng cho áo trong quần chỉnh tề. Dong dỏng cao, chân tay dài lòng thòng, hàng ria tơ phơn phớt đen, nước da trắng trẻo, môi đỏ như tô son, chính vì cái dáng công tử bột có vẻ chịu chơi như vậy nên tôi có chút thiện cảm, hễ gặp là đon đả chào nhau. Hôm ấy tôi một mình lên đồi kiếm củi, cậu cũng đang cầm súng cao su đi bắn chim ở gần đấy. Vừa thấy tôi cậu hồ hởi chạy lại, vơ hộ rất nhanh những cành lá khô rồi xăng xái lấy dây thừng bó lại, xỏ đòn gánh vào, chốc lát tôi đã có một gánh củi gọn gàng. Cậu có vẻ chú tâm giúp bạn vô tư khảng khái như vậy, nhưng ánh mắt thì gian, mấy lần tôi bắt gặp cậu ta liếc trộm mình. Mẹ tôi vẫn bảo là mắt con trai tai con gái, chẳng ngoa chút nào. Tôi còn hiểu ngay điều này nữa, cậu vừa nhòm trộm có mấy bận mà đã phải vội kéo áo bỏ ra ngoài quần, chắc hẳn vì nghĩ đến “cái ấy” mà cậu bị thế, còn tôi đầu óc bỗng trở nên mê mị, nôn nao, giống hệt cái cảm giác đêm ngủ mơ nằm cạnh một người con trai không biết tên, không rõ mặt, vẫn háo hức chờ một điều gì đó sẽ xẩy đến. Nhưng tôi chỉ lẳng lặng ngồi xuống cạnh bó củi, mắt nhìn ra xa, tỏ vẻ không quan tâm đến cậu. Bỗng cậu bước nhanh đến bên, cúi xuống ghé vào tai tôi thì thào: Diệu Thúy xinh như văn công tỉnh ấy! Tôi ngúng ngẩy giả bộ mắng: Xinh xinh cái gì! Xinh mài ra mà uống được à! Còn lườm thêm cậu ta một cái. Thế là cậu ta sán lại ngồi sát bên. Lúc đầu cầm tay tôi, tôi không nói gì. Quàng tay qua vai tôi, tôi cứ để yên xem sao. Thực ra lúc đó toàn thân tôi đã run rẩy, gò má thì nóng ran. Cậu lấn thêm một bước: hôn nhẹ vào tóc, vào bên má tôi. Và xoay hẳn người tôi lại, cậu bập vào môi tôi hôn chun chút, đầu lưỡi ngoáy ngoáy liên tục. Tôi nhột người như bị say nắng, hoàn toàn mất tự chủ. Thế là bàn tay cậu lần ngay vào bên trong cái xu chiêng hơi bó của tôi, hất cho nó tụt hẳn ra ngoài, tự do xoa xoa, nắn nắn, mân cả đầu ti tôi nữa. Bỗng, cậu đờ người, khựng lại như có điện giật. Lát sau thì rút tay ra khỏi ngực tôi, cúi xuống hôn vào má tôi lần nữa, bảo anh xin lỗi. Tôi đã trở thành khúc gỗ lâu rồi, nếu cậu ta tiếp tục làm tàng, cởi quần tôi, tôi cũng để yên thôi. Hôm sau, tôi kể lại chuyện này với Bích Thuận, chị liền cười bảo cái thằng ngựa non háu đá ấy chưa đến chợ đã tiêu hết tiền, chứ không kiểu gì hôm ấy chẳng phá trinh mày. Chị còn bảo, may mà mày không học trường của chị, lão hiệu trưởng dê già Dương Tiến mà gặp, dễ dãi thế kiểu gì lão chẳng xơi tái mày. Nghe chị nói, tôi không chịu cãi lại, lão ấy là đệ tử của bố em, vuốt mặt nể mũi chứ, dám à! Chị cười cười bảo: Không ai nói mạnh được, gặp rồi khắc biết. Rồi chị lại bình phẩm tiếp về chuyện tôi vừa kể. Một thằng choai mới lớn như vậy, mới quen sơ sơ như vậy mà cô đã để nó tự do khám phá, là nó coi thường cho. Con gái ban đầu phải tỏ ra khó, tuyệt nhiên không cho nó động vào người mình, cần thì tát cho nó một cái, chửi cho nó một trận, thế mới giữ được thể diện chứ. Bài học đầu tiên của tôi về tình dục, tình yêu được người chị từng trải truyền dạy là như vậy. Một tuần sau tôi lên núi kiếm củi, cái cậu nước da con gái ấy lại mò đến tán tỉnh, lại muốn làm tàng, tôi nhớ lời chị liền mắng phủ đầu, mắng té tát khiến nó kinh hãi chạy mất dép. Cũng còn là vì hôm đó tôi đang ươn người, đang phải dùng giấy vệ sinh Diana. Nhưng, đến cuối năm ấy tôi thực sự bị mất trinh, tôi thành đàn bà năm chưa đầy mười sáu tuổi.
Ở nhà, tôi không hợp với Bích Hường, mặc dù chị học cùng lớp với chị Bích Thuận ở trường phổ thông trung học tỉnh và hai người cũng khá thân với nhau. Thế mới biết trong bạn bè, chơi được với nhau hay không, không thể bắc cầu từ người này sang người kia được. Mẹ thì bảo, hai chị em tính cách khác nhau, cô mệnh thủy, cô mệnh hỏa, lửa khắc nước, nước khắc lửa. Thảo nào, tôi mệnh hỏa nên tính nóng nảy, làm gì cũng muốn cho nhanh, cho xong, tranh luận với ai cứ muốn giành phần thắng. Chị Bích Hường thì vẫn tự nhận: mình là nước nơi nào chẳng lọt, chỗ nào chẳng hòa đồng; chơi với ai cũng được, ai muốn hơn nhường liền, muốn vượt đứng sang bên cho vượt trước. Một lần nghe chị nói vậy tôi liền hỏi: Sao Hường không mấy khi nhường tôi (chúng tôi quen xưng hô với nhau trong nhà như thế)? Chị cười bảo, ở nhà nhịn Thúy nhiều đấy chứ, không thì cãi nhau suốt ngày như bố với mẹ rồi. Tôi còn nhường cả người yêu cho Thúy còn gì. Vậy a? Hường đã yêu anh Văn Nhân? Chưa sâu, nhưng có cảm tình, chị còn bảo, anh ta đẹp trai, đàn hát hay, nhiều tài lẻ yêu được quá đi chứ. Nhưng Hường thấy anh ta có vẻ mến Thúy, nhường liền, ngoài đời thiếu gì anh khác cũng đẹp trai học giỏi, tôi không thích cái kiểu mía ngọt đánh cả cụm như thế. Văn Nhân cao một mét bảy hai, năm đó mười tám tuổi học lớp mười hai cùng trường với tôi, cây đơn ca của đội văn nghệ nhà trường. Anh ta luôn nổi bật trong những kỳ hội diễn. Đừng nói chỉ con trai thích con gái xinh, mà bọn con gái chúng tôi cũng chúa thích bạn trai có hình thức, như anh Văn Nhân bao nhiêu em xin chết chỉ vì anh ta đẹp trai, thế thôi. Tôi cũng không biết anh ta có cảm tình với em nào trong trường nữa, mà em nào cũng nhận anh ta yêu mình, có lúc đứa nọ còn ghen với đứa kia, mắng mỏ nhau thậm tệ. Tôi thuộc loại chíp hôi, chắc không bao giờ được anh để mắt tới, nên chỉ ngắm anh từ xa thôi. Mà Bích Hường nhà tôi cũng kín đáo thật, chẳng ai biết là hai người đã có cảm tình với nhau từ bao giờ (Bích Hường nhà tôi theo dư luận, còn xinh và có duyên hơn tôi kia). Đến khi chị ấy nói vậy tôi mới biết là vậy. Năm ấy tôi trong đội đồng ca lớp 9B dự hội diễn toàn trường. Tôi có giọng đâu, giọng khàn ống bơ gỉ ấy mà, nhưng thầy chủ nhiệm bảo hoa khôi của lớp như Diệu Thúy nhất định phải tham gia dàn đồng ca. Đến bài hát tôi cũng không thuộc hết lời, ra sân khấu cứ mấp máy miệng. Hôm ấy khi vừa biểu diễn xong tôi nép sau cánh gà, anh Văn Nhân bảo, Diệu Thúy hát nhép đấy nhá. Hát nhép là gì hở anh? Là cứ há mồm, mấp máy môi thôi, không thuộc lời. Anh tinh thật, tôi thực sự khâm phục. Lúc đó Bích Hường nhà tôi cũng đến xem văn nghệ (chị học trường khác), đứng gần đấy nói đỡ cho tôi, nó hát được đấy, nhưng lười luyện giọng, hát không đúng trường độ, cao độ. Thế mà tiết mục của lớp tôi lại đạt loại A, được chọn đi đọ với các trường trong thị xã. Anh Văn Nhân tìm tôi hỏi, Diệu Thuý có thích anh luyện giọng cho không? Tôi gật liền, được danh ca đẹp trai ngời ngời uốn nắn cho thì còn gì bằng. Về nhà Bích Hường bảo ngay: Thuý được anh Văn Nhân chú ý rồi đấy. Sao Hường biết? Tôi giả bộ hỏi. Hường cười, con ruồi bay qua mắt tôi còn biết con đực hay con cái nữa là. Gần anh mới thấy giọng anh siêu thật, nhất là lúc hát khe khẽ bên tai, tình cảm, lôi cuốn không thể tả được! Có luyện gì mấy đâu, ngồi bên nhau toàn nghe anh hát những bài tình ca ướt át sướt mướt, đôi mắt anh cũng ướt át nhìn về chốn xa xăm đầy mộng mơ nào đó. Thấy chủ nhật tôi cũng đến trường luyện bài hát, mẹ sốt ruột bảo, đi cả tuần rồi, có ngày nghỉ phải ở nhà chứ. Bố tôi bảo, con nó tham gia phong trào văn nghệ cũng tốt thôi, nhưng đừng quá trớn đấy nhá. Sao lại quá trớn ạ? Tôi hỏi. Bố cười bảo, hồi trẻ bố cũng tham gia văn nghệ văn gừng sôi nổi lắm, đội có mười hai người, sáu nam, sáu nữ thì chỉ sau một tháng luyện giọng đã có cả sáu đôi đưa nhau ra bờ bụi. Mẹ con cũng trong đội văn nghệ ấy đấy. Bố mẹ quen nhau qua phong trào văn nghệ văn gừng đấy. Mẹ bĩu môi nói với bố, có mà đến tôi là “ép” năm, “ép” sáu rồi, báu bở gì! Bố riếc móc lại: Thế tôi không là “ép” năm, “ép” sáu của bà à? Bố mẹ tôi hễ nói chuyện với nhau y như chiến tranh sắp nổ ra. Tôi còn biết chuyện, khi cưới mẹ đã có thai chị Hường được ba tháng rồi. Mẹ trước khi cầm làn đi chợ còn bảo với bố: Ông chỉ được cái vẽ đường cho hươu chạy. Chị Bích Hường nói xa nói gần: Cái gì đến sẽ đến, không đến thì không đến.
Một buổi chiều không luyện giọng tại trường, Văn Nhân đưa tôi ra sườn đồi vắng vẻ, trong một bụi cây lúp xúp cạnh tổ mối, để luyện. Dường như cả hai chỉ còn chờ có thế. Tôi như con dê cái đến kỳ động hớn bị khuất phục dễ dàng. Đến giờ tôi vẫn còn tự hỏi sao người đời cứ hay quan trọng hóa cái “chữ trinh” thế nhỉ? Tôi thì chẳng thấy nó mấy quan trọng. Tôi đã từ bỏ nó quá ư dễ dàng hôm ấy. Và tôi vẫn nhớ cái cảm giác đau rát xen lẫn đê mê lúc ấy. Văn Nhân quả là một chàng trai cơ bắp không kém cái ông tôi đã gặp tắm truồng trên suối dạo nào. Cả một vùng cây cỏ rậm rạp cành nhánh chỗ chúng tôi nằm gãy gập, dí xuống hệt như vừa bị hai con trâu đực cái quần thảo, có lúc tôi còn nhoài cả người ra bờ đất mối bên cạnh làm lưng, vai bê bết đất. Cao trào, cả anh cả tôi cùng hét tướng lên, đám chim chèo bẻo đậu kín ngọn cây trên đầu chúng tôi hoảng loạn bay tứ tung. Tàn cuộc. Mồ hôi mồ kê anh tóa ra, thỉu đi, thở phì phò. Đến nỗi tôi phát hiện ra có cái lá lót dưới mông mình có dính tí máu tươi, dụng ý giơ ra cho Văn Nhân xem mà anh ta đã nằm thẳng đuột ngủ khì, ngáy khe khẽ. Lúc đó nỗi tủi thân cùng uất ức bỗng dưng trào lên trong tôi. Cái chữ trinh của mình có là vàng viếc gì đâu, đến nông nỗi này thì đúng là nó không đáng giá một trinh! Nhưng tôi là đứa mạng hỏa, ruột để ngoài da, đâu giận anh ta lâu được, vả lại từ giây phút “chữ trinh” bị mất tôi càng bị anh hút hồn, cái đàn ông của anh hấp dẫn quá thể! Anh ta rủ tôi lên đồi chơi lần nữa. Vẫn chỗ cỏ bị ép dẹp lần trước, lần này có thêm tấm ni lon rải lót ở dưới. Anh còn lắp bao cao su OK, cười bảo là đi bí tất cho chắc kẻo em có bầu là gay, anh đang sắp thi đại học rồi. Xong xuôi, tôi tỏ ý giận bảo lần sau ứ thích bí tất nữa. Nhưng không có lần sau nào với anh ta nữa. Chỉ cách buổi gặp nhau ấy có một tuần, anh ta đi xe máy phóng tốc độ cao từ nhà lên tỉnh luyện thi đại học, đã quệt vào đuôi một xe tải chạy cùng chiều, bay ra khỏi xe hàng chục mét, đập người vào gốc cây bên đường thân thể nát bươm, đẫm máu. Toàn trường đưa tang, tiếng khóc than vang động cả một vùng đồi. Rất nhiều vòng hoa trắng phủ lên mộ chàng trai đẹp mã, đào hoa, nhưng mệnh yểu. Lúc từ nghĩa trang trở về, Bích Hường đi bên tôi bảo nhỏ: Đứa con gái nào ở trường có tí nhan sắc đều bị anh ta khám phá cả đấy, may mà mình tỉnh đòn còn kịp rút ra trước. Tôi thì thực sự buồn đau. Dù sao anh ta đã đối xử tốt với tôi, dù sao anh đã đưa tôi vào đời mang lại sự đê mê ngọt ngào êm ái. Nghe Bích Hường nói vậy, tôi hỏi: Hường biết thế sao lại cố ý nhường anh ấy cho tôi? Không ngờ Bích Hường phân tích với tôi về một lĩnh vực tôi chẳng bíêt tí gì: Tôi đã đọc một cuốn sách về Tử vi, đối chiếu mệnh anh ta và mệnh mình, nếu anh ta đi với tôi chưa chắc đã bị bất đắc kỳ tử như thế. Tôi là nước, nước dưỡng cây, còn Thúy cao số lắm, là lửa sấm chớp anh ta đi với Thúy là bị đốt ra than ngay. Thôi đằng nào người chết đã chết rồi, người sống thì vẫn phải đối mặt với mình, với đời. Thúy nói thật đi, có kinh đều đấy chứ? Vậy hả. Không dính có bầu là tốt rồi. Lời chị ấy nói ra cứ nhẹ tênh tênh, dửng dưng như chiếc lá khô trôi vèo trên mặt suối.
Hồi Bích Hường mới sang Úc, chúng tôi còn hay lên mạng “chát chít” với nhau. Ngày đầu ở xứ người chị ấy bảo là sang đây gặp ngay một điều chướng mắt. Đó là, bọn trai gái Tây suốt ngày hôn hít ngửi mồm nhau. Ngửi lúc đi dạo chỉ có hai người đã đành, giờ ra chơi giữa các tiết học cũng ngửi, tan trường cũng ngửi, vừa ăn xong cũng ngửi, còn ngủ với nhau thì như gà. Mình dân mũi tẹt da vàng không thích ngửi nhau liên miên kiểu ấy Diệu Thúy nhỉ. Mới sang, tôi cũng đã có vài cậu đẹp như tượng Đavit vè vè xung quanh đấy, nhưng mình bơ tất. Mình không chịu được sự ngửi nhiều. Vả lại lúc đi, Hường đã chẳng nói riêng với Thúy là sẽ phải tập trung vào học trong mấy năm lấy cho kỳ được cái bằng, nghề nghiệp vững để khi về nước có điều kiện biến sớm khỏi cái xó rừng buồn tẻ ấy, biến sớm khỏi căn nhà quỷ ám mà chúng mình đã sống ấy. Tôi lên mạng chát: Thúy vẫn biết Hường luôn có tính mục đích cao mà, nhưng tôi lo cho Hường, vững đến mấy khi bị phái mạnh tấn công cũng phải đổ kềnh, mãn khóa biết đâu chẳng rước về một anh Tây to đùng. Hường chát lại: Yên tâm đi, không có chuyện đó đâu, mình đã xác định trâu ta ăn cỏ đồng ta thôi. À, mà Thúy còn giận ông già nữa không? Tôi trả lời: Trên cả giận, đó là hận. Sao ông xử tệ với vợ con thế! Hường chát tiếp: Phải thông cảm cho ông. Sống gấp đấy mà, quan chức nào chẳng thế. Lãng xẹt. Mà mình nghĩ, ông trời quá bất công với đàn bà, quá ưu ái đàn ông. Có hận thì hận ông trời, chứ Thúy đừng hận ông ấy nữa, đừng thù dai nữa. Tôi đi học đây. Hẹn khi khác. Bye, bye!
Tối qua, trước khi đi đến quyết định phi thân xuống cầu Bãi Cháy tôi ghé vào một quán Cà phê Internet mở hộp thư điện tử, chẳng có thư nào của Bích Hường, có lẽ chị đang dồn mọi tâm trí vào việc học hành. Tôi liền viết cho chị ấy mấy dòng tuyệt mệnh thế này: “Bích Hường chẳng đã có lần giảng cho tôi hiểu nghĩa cái từ lãng xẹt dân miền Nam hay dùng, là vô duyên, là nhạt nhẽo. Giờ đây tôi thấy đời mình lãng xẹt và xung quanh mình quá nhiều kẻ lãng xẹt. Tôi muốn tìm đến cái chết để chôn theo cái lãng xẹt ấy. Vĩnh biệt Hường!” Thể nào đọc được E.mail tuyệt mệnh của tôi, Bích Hường chẳng cuống lên điện ngay về nhà. Nhưng giờ đây tôi nghĩ lại: chưa chắc. Chị ấy tỉnh và quái lắm, chẳng cà cuống đến mức vậy đâu. Chị ấy bắt thóp được mình là đứa nhát như thỏ đế, dọa vậy thôi chứ đâu dám chết thật. Đến đây tôi tự giễu: mình đúng là phường tuồng, đã sợ chết lại hay nghĩ đến tự tử. Chắc là chị ấy sẽ viết vài câu khuyên nhủ, dạy bảo gì đó thôi. Được rồi, khi về nhà mình sẽ mở mail xem có chuyện ấy thật không? Tự dưng tôi phì cười một mình. Đúng là lãng xẹt!
Bỗng cục điện thoại di động trong túi tôi rung từng hồi, mở thấy màn hình hiện dòng chữ “Quang Hanh”. A lô,Thúy đi đến đâu rồi? Tôi bảo: Em sắp đến nhà rồi. Chán lắm. Anh có lên chơi với em không? Anh bảo: Để anh tính. Có thể lên. Tôi lại bảo: Nhưng mà anh đi một mình thôi đấy. Sao vậy? Anh hỏi. Tôi vừa cười vừa nói, em không thích anh lên hai mình đâu. Và tắt máy.
3
Tính nết bà xã tôi là lạt mềm buộc chặt. Lấy nhau đã sắp đến đám cưới bạc rồi, có hai mặt con, bốn cháu nội, ngoại, mà không khi nào bà to tiếng với tôi hay với con cháu. Tôi nhớ một buổi chiều cách đây gần bốn mươi năm, tôi và bà ra Ủy ban huyện làm giấy đăng ký kết hôn. Buổi tối, đi dạo bên nhau trên con đường mòn ở bìa rừng chạy thẳng về trường. Trăng sáng vằng vặc. Hai người cầm tay nhau đứng giữa ngã ba đường đất đỏ vắng lặng, những thửa ruộng bậc thang vừa gặt trơ gốc rạ còn thoang thoảng hương lúa. Chỉ có tiếng chim “bắt cô trói cột” kêu gọi bạn tình làm vang động cả khu rừng yên tĩnh phía xa xa. Tôi mới ôm chầm lấy bà, xiết chặt và hôn lấy hôn để lên má, lên môi bà. Bà cứ đứng yên cho hôn thoải mái. Đây cũng là lần đầu tiên hai đứa thực sự đụng chạm vào nhau sau một năm tìm hiểu. Trước đấy bà nghiêm lắm. Có bận tôi định thơm trộm một cái thì bà đã phản ứng nhanh hơn điện, quay ngoắt mặt đi; tôi thò tay vào ngực bà định bốc trộm một cái thì bà gạt tay tôi ra và bảo: Từ từ! Bị cụt hứng tôi gắt um: Từ từ đến bao giờ? Yêu mà không sờ thì buồn lắm. Nghe vậy bà mới nhỏen miệng cười rõ tươi mà bảo, đằng nào chẳng thuộc về nhau, cứ từ từ để dành chuyện ấy cho đêm tân hôn, mới nguyên chẳng sướng hơn à!
Ngày ấy cả xã hội còn nghiêm chỉnh lắm. Hủ hóa là một tội nặng. Đảng viên dính phải tội ấy là mất Đảng, hoặc bị cảnh cáo ghi lý lịch, không có cơ hội thăng tiến. Mới đoàn viên thanh niên, mà đã có “phốt” quan hệ trai gái thiếu đứng đắn thì khó mà được đứng trong đội ngũ của Đảng, bởi bị đánh giá là lãng mạn tiểu tư sản không đáng tin cậy. Sau cưới mà có thai, không đúng chín tháng mười ngày mới đẻ, đẻ sớm từ hai, ba tháng trở lên tức là ăn cơm trước kẻng, cũng vẫn bị bia miệng cười chê. Chúng tôi yêu nhau thể hiện một cách nghiêm chỉnh, khô cứng như thế cũng chẳng phải là trường hợp ngoại lệ. Bà thuộc diện con liệt sĩ được ưu tiên làm việc ngay trên phòng giáo dục huyện. Nhưng là người nhiệt tình, năng nổ thấy ở xã vùng sâu vùng xa này thiếu giáo viên thì xung phong về dạy và gặp tôi ở đó. Ngay cái nhìn đầu tiên, tôi đã mê bà. Trẻ trung, tươi tắn, mây mẩy vậy ai chẳng bị hút hồn. Bà có khuôn mặt trái xoan, làn da trắng hồng, đôi mắt đen lúng liếng tưởng là lẳng mà chẳng lẳng chút nào. Phom người bà thuộc diện chuẩn, cao một mét sáu mươi, thắt đáy lưng ong, mái tóc đen mượt, đã dày lại dài chấm gót, ngày ấy không có cái lệ thi hoa hậu các kiểu như bây giờ, chứ nếu có thì chắc bà cũng phải lọt vào vòng chung kết hoa hậu cỡ ty giáo dục. Lại nói, sau lần ra Ủy ban đăng ký kết hôn, chúng tôi có một tuần chuẩn bị cho đám cưới. Ngày đó thiếu thốn đủ thứ, chạy được chục cân kẹo, bánh quy, tút thuốc lá, cân chè móc câu thật vất vả, mệt mỏi vô cùng, người ta khôi hài: để có “tuần trăng mật”, chú rể phải “vỡ mật” thật chẳng ngoa!
Nhưng chú rể là tôi, cô dâu là bà cũng đã biết cách hưởng “tuần trăng mật”một cách tuyệt diệu khác mọi đôi tân hôn trẻ khác. Và quả là hương vị của đêm động phòng hoa chúc ấy đến giờ mỗi khi nghĩ lại tôi vẫn cảm thấy nồng nàn đâu đây. Chả là ngày đó dạy ở trường huyện vùng cao, mỗi khi về thị xã tôi thường quen đi tắt con đường mòn qua một khu vực thiên nhiên sơn thủy hữu tình, dân địa phương gọi là đèo Đầu Chó. Đèo chỉ dài khoảng một cây số, nhưng độ dốc cao, mỗi lần phải trèo qua cũng mệt bở hơi tai. Đã đến được đỉnh đèo thì thỏa thuê nhìn ngắm đất trời hoang dã, phóng khoáng. Đỉnh đèo đánh dấu bằng một tảng đá bằng phẳng to cỡ một căn nhà, có cái chỏm nhô ra phía vực sâu. Tạo hóa thật kỳ công và khéo tay, tạc nên cái chỏm nhìn từ xa hệt như đầu con chó đang há mõm sủa. Đứng trên mỏm Đầu Chó mà phóng tầm mắt về phía Đông sẽ thấy một thảo nguyên phẳng lỳ, xa xa nổi lên những dải núi xanh thẫm uốn lượn như dải lụa. Phía ngược lại hướng Tây, nhìn xuống chân mình là một vực sâu hàng dăm chục mét, có dòng sông Uyển đang lặng lờ chảy về phương Bắc. Tôi liền kể sơ qua tuyệt tác ấy của thiên nhiên với vị hôn thê, nghe bùi tai nàng cũng thích thú muốn được đến chiêm ngưỡng, như một món quà bất ngờ tôi tặng nàng trước ngày cưới. Tôi đã lường hết mọi chuyện, nhanh chóng chuẩn bị kỹ về hậu cần. Tống vào ba lô to cả tấm vải dù chiến lợi phẩm chiến dịch Điện Biên Phủ mà cha tôi dạo ấy đi dân công hỏa tuyến có được. Rồi chăn gối, tấm vải ni lông cùng cơm nắm, hăng gô đựng thịt gà rang, ống nước… Chúng tôi khởi hành từ trường vào buổi trưa, chiều tà thì đến đỉnh Đầu Chó. Được đi bên nàng quên hết mọi mệt nhọc, còn nàng cũng vậy, vui vẻ và đã chứng tỏ đôi chân trèo núi dẻo dai lạ thường. Đến nơi, chúng tôi nhanh nhẹn trải tấm ni lông, cùng nhau đóng cọc căng lều. Xong xuôi. Vứt mọi thứ đấy, tôi ôm chầm lấy nàng và hôn tới tấp lên bất cứ chỗ nào trên người nàng. Tôi bảo, giờ có hai đứa ở nơi cùng trời cuối đất này, phải “nuy” ngắm nhau mới sướng. Nàng nguýt dài: Chỉ được cái lắm sáng kiến! Chúng tôi nhanh chóng cởi bỏ tất, không còn mảnh vải nào trên người. Thân thể nàng phô ra trong ráng chiều, mầu da thịt trắng ngần phút chốc được nhuộm ánh hoàng hôn trở nên phơn phớt hồng thật quyến rũ, huyền ảo không ngòi bút nào tả xiết. Vẻ mặt nàng ngời ngời hạnh phúc. Bầu vú của nàng nây nẩy đôi núm đỏ chót, đầu ti còn bé như hạt đỗ mời chào trước tôi cái tuyệt mỹ của kỳ công tạo hóa. Mông nàng mẩy mà tròn gọn. Làm da nàng mát rượi, mịn như nhung. Tôi nhanh như chảo chớp úp cả bàn tay nghịch ngợm vào chỗ kín giữa hai khe đùi nàng, cảm nhận có dòng nước nong nóng trong ấy đang rỉ ra các ngón tay mình. Chúng tôi cứ thế đứng giữa đất trời ép chặt vào nhau không biết đã bao lâu. Rồi, cả hai trong tư thế ghì xiết cùng nằm xỏa ra trên tấm ni lon mỏng và phút chốc tôi vật ngửa nàng, tuân theo cái bản năng sinh tồn của loài người từ thủa hồng hoang, thúc bừa xuống mà không hy vọng trúng được mục tiêu. Chẳng mấy chốc không thể kiềm chế được trong cơn hoan lạc, tôi xối xả sớt ra thứ mạng nhện dính ướt trắng xóa càng như đang bọc chặt hai người vào nhau. Rồi, lại hồi tỉnh tiếp tục ép chặt và lần này có sự trợ giúp của bàn tay nàng, của tôi thực sự lọt vào, nàng khẽ nhăn mặt, thốt lên: Đau! Rồi cả hai đều lắng nghe tiếng óc ách không dứt của hoan lạc kỳ diệu mà không thể có sự chuyển động trong dạng lỏng nào khác có thể tạo ra được. Bỗng phảng phất mùi thơm hoa nhài quyến rũ từ nơi “nõn-nường” gặp nhau ấy thoát ra và bọc chặt chúng tôi vào nhau trong không gian hẹp của cái lều vải dù. Cơn say tình giảm độ nhiệt chút ít, khi nàng chợt vặn mình hất nhẹ tôi xuống và nhỏm dậy lấy từ dưới mông ra cái khăn mùi xoa trắng tinh có thấm những giọt máu tươi, đưa tôi xem. Và nàng nhìn tôi mỉm cười mãn nguyện.Tôi gắn chặt môi hôn môi nàng thay cho lời cảm ơn về việc nàng đã dành trọn vẹn trinh tiết cho tôi.
Phía vực sâu, mặt trời rực như cục than đang nguội dần từ từ lặn xuống, khúc sông Uyển đang màu đỏ tía chuyển sang tím thẫm. Đó là khi màn đêm buông xuống, cũng là khi tôi và nàng đã no nê trong cuộc khảo thí đầu tiên về nhau. Tiếp đến, cả hai trở dậy để no bụng. Đều ăn rất ngon miệng, hết sạch hai nắm cơm, hăng gô thịt gà và uống gọn nửa ống nước trong khúc nứa ngộ. Chẳng mấy chốc, sương mù ào ạt vây quanh lều vải dù, ngoài trời đã khá lạnh, đem cái tê buốt vùng núi đá lọt vào lều. Nhưng chúng tôi chẳng thấy chút lạnh nào, lại nhanh chóng quấn chặt vào nhau, sưởi ấm cho nhau trong cái chăn đơn mỏng. Động phòng hoa chúc sớm hai ngày đấy nhá, nàng xỉa ngón trỏ vào trán tôi, thì thào: Đáng ghét, háu ăn! Câu nói ấy chỉ khơi gợi bắt đầu cuộc “ăn” ngấu nghiến mới. “Bát” đầu đến “bát” thứ hai, thứ ba cứ chậm dần, kéo dài đến tận “bát” thứ năm mới thực sự là “no”. Tất nhiên, lần này có khác lần trước, đó là vừa “ăn” vừa hét lên cho thỏa, cho kinh động cả trời đất. Khi đã khản cổ, mỏi miệng không kêu được thành tiếng thì rên rỉ, như là đang thi giọng với lũ dế đồng cỏ. Lại nghe tiếng cái máng nước chảy róc rách cạnh lều, tôi mới vục dậy bảo: Bây giờ phải nhóm lửa đun nước trong hăng gô để sưởi, vừa có nước ấm để rửa dáy. Cứ thế, chúng tôi được sống khỏa thân bên nhau giữa thiên đường trên mặt đất trong nhiều giờ liền, đến tận sáng bạch của ngày hôm sau. Còn ai đến đấy để mà quấy rầy chúng tôi nữa!
Chỉ hai ngày sau đó chúng tôi mới trên danh nghĩa hưởng đêm tân hôn, cũng vẫn tràn đầy cái sự đắm say trong nhục dục. Nhưng lạ là, dẫu tôi đã mấy lần cố ý nghển đầu, nở to cánh mũi mà không sao tìm lại được thứ hương nhài phảng phất quanh mình như đêm hôm trước trong cái lều vải dù ở mỏm Đầu Chó, đến nỗi nàng bắt gặp sự thoáng mất tập trung như thế, thì dúi đầu tôi xuống ngực nàng, cắn nhẹ vào vành tai tôi mà bảo: Tiếp nữa đi con cún háu ăn của em! Khi đã lấy nhau rồi, bà lại tề gia nội trợ, chiều chồng thương con chẳng làm điều gì khiến tôi phải bực mình cả. Có lần bà còn nửa đùa nửa thật bảo: Con cái trưởng thành, cháu nội ngoại đủ cả, tôi mãn nguyện rồi, cho ông thoải mái. Cũng lại có lần nhân tivi đang chiếu phim tình cảm của Hàn Quốc, có cảnh chồng đi ngoại tình, vợ bắt gặp, hai bên cắn xé nhau, bà quay sang tôi bảo: Nếu ông là ông kia, tôi chả thèm phải làm thế, miễn là đừng về nhà cáu cẳn, ruồng rẫy vợ con là được. Tôi cười hỏi lại: Thật nhá? Bà chỉ cười và bảo im cho người ta xem tiếp. Vậy mà sướng quá hóa rồ, sau đó tôi làm thật, bà có lẽ cũng xử sự thật như câu nói nửa đùa nửa thật hôm ấy. Tôi luôn thầm biết ơn và cảm phục sự thoáng của bà!
Nhưng sự đời đâu đơn giản như ý nghĩ nông nổi ban đầu. Có phải tôi đã phản bội bà khi tôi “đi hoang” chỉ vì muốn thỏa mãn dục tính một cách đơn thuần, còn sự “thoáng” kia của bà lại là thể hiện nỗi thờ ơ, tẻ nhạt với chồng, bà đã dành tình cảm sâu kín cho người khác? Có một lần, anh bạn Văn Long, đồng nghiệp người Hà Nội gốc gặp tôi, bảo: Mấy lần mình gặp bà xã cậu, cứ đi tập Thái cực quyền về là ngồi trong quán cà phê Tia Sáng, chuyện trò say sưa với ông Thượng tá cựu chiến binh. Thông báo của anh bạn đã từng đưa tôi “vào đời” chỉ có vậy, lúc đó cũng chẳng làm tôi mấy quan tâm. Từ ngày nghỉ hưu bà ấy chăm tập, bạn lớp Thái cực quyền có đến hàng trăm người, toàn các vị hưu với nhau cả. Rảnh việc nhà, hoàn thành nghĩa vụ với con cháu, đã đến lúc bà cần được dành trọn thời gian cho các thú vui của riêng mình. Thế rồi hôm mới đây, tôi ở trường về qua quán Tia Sáng, tình cờ nghe được giọng cười của bà vọng ra. Giọng cười quen thuộc vẫn hồn nhiên, trẻ trung như dạo nào, đến già hầu như không thay đổi. Tôi mới dừng xe đi vào, thấy ông Thượng tá và bà đang ngồi đối diện nhau, đều mặc đồng phục của hội Thái cực quyền. Vừa thấy tôi, ông Thượng tá liền vui vẻ đứng dậy kéo cái ghế khác cho tôi ngồi. Ông còn hỏi sao thầy về sớm hơn mọi lần? Chúng tôi không lạ gì nhau, đứa cháu đích tôn của ông đang học lớp mười một trường tôi, thỉnh thoảng ông có đến thăm nhà tôi như các phụ huynh khác tìm hiểu sự học hành của con cháu. Bà xã lúc ấy vẻ mặt vẫn còn vui lắm, liền bảo với tôi là không ngờ bác cựu chiến binh làm thơ hay thế, anh là thầy dạy văn thử nghe văn bác ấy xem có đáng điểm chín, điểm mười không nào. Thế là ông Thượng tá liền chìa trước mặt tôi quyển thơ khá dầy bảo, vừa mới ra lò đấy, thầy có thích thưởng thức thơ trữ tình không? Thời nay hình như là thời của sự loạn thơ ca. Tổ hưu trí nào chẳng có câu lạc bộ thơ, các phường, quận còn liên kết lại thành hội thơ, trường phái thơ, định kỳ tụ tập, đọc thơ, ngâm thơ tán tụng nhau đến tận mây xanh. Tôi cầm tập thơ mới toe, liếc mắt qua đã có đánh giá: tập này in ấn nghiêm chỉnh, có giấy phép, có nhà xuất bản hẳn hoi, chứ hầu hết các tập khác các cụ tặng tôi là ruột phôtô cóppi, bìa tự trang trí rồi đóng thành tập, đều một giọng nôm na cây nhà lá vườn cả. Tuy tôi dạy văn đã bao năm, rành rẽ mẹo luật các loại thơ, song lại không khi nào làm thơ, cũng chẳng bao giờ có hứng thú bình thơ khi trà dư tửu hậu với bạn bè. Và trong nhà cũng chưa bao giờ tôi và bà xã nói chuyện với nhau về thơ phú cả. Hóa ra đến hôm nay tôi mới biết bà xã mình thích thơ và có khả năng thẩm thơ đến vậy. Để chiều lòng hai người, tôi cũng nghe nhà thơ “vườn” đọc qua loa vài bài. Đúng là thơ con cóc, tôi nghe câu được câu chăng và thầm nghĩ vậy, song bên ngoài thì khen nức nở, nào thơ bác thật súc tích, vần điệu mượt mà; nào thơ bác triết lý sâu xa, ý tại ngôn ngoại. Tôi còn nói một cách đãi bôi rằng: Không biết bác đã gửi bài này cho tòa báo chưa, chứ loại thơ trữ tình vào dịp mùng tám tháng Ba sắp tới của chị em thì các báo vồ lấy để đăng ấy chứ. Ông Thượng tá phấn khởi ra mặt, bất chấp lời khen của tôi là chân thành hay giả dối, rút bút ghi tặng luôn tôi một cuốn. Sau đó tôi và bà xã cùng về và việc đầu tiên là tôi quẳng cuốn thơ của vị “thi hào” kia vào góc tủ sách. Những sự việc xảy đến, công an gọi tôi ra thẩm vấn, dư luận ồn ào và trong những ngày chộn rộn bất lợi cho tôi như thế, tôi thấy bà tỏ ra bình thản, vẫn đến hội Thái cực quyền, hết giờ bà vẫn vào quán Tia Sáng ngồi với ông nhà thơ Thượng tá cựu chiến binh. Thế rồi trong lúc buồn mà chẳng biết phải làm gì, tôi mới giở cuốn thơ “con cóc” kia ra đọc, đọc một cách kỹ càng từng bài. Hầu như toàn bộ là thơ tình, thơ thế sự, bài nào cũng đá vào mấy câu “em em, anh anh” cả. Dù không phải người sành thơ, thích thẩm thơ, song tôi cũng phải công nhận một sự thật là thơ ông ấy có chất, vượt lên hẳn những thứ thơ “vườn”, thơ “xóm” tôi vẫn được tặng. Một người đã ở tuổi sáu mươi, cả đời đi chinh chiến lại có một tâm hồn trẻ trung lãng mạn đến vậy! Và tôi bỗng giật mình khi cảm thấy một cách chắc chắn rằng: hầu hết các bài thơ tình rất sâu đậm, lưu luyến kia là để tặng cho bà vợ tôi. Sự mẫn cảm của người chồng, bao hàm trong đó cả sự ghen tuông thường tình đã mách bảo tôi điều đó. Còn có bằng chứng hiển nhiên cho điều tôi nghi vấn, đơn giản chỉ vì có những bài thơ tình nhắc đến những đồ vật hiện hữu trong nhà tôi, như bức tranh phiên bản “Dòng suối mùa xuân” của danh họa Nga Levitan do chính tôi mua ở hiệu sách thị xã từ thời còn bao cấp; con búp bê mắt xanh, tóc vàng đặt trong tủ kính của cô con gái đầu hồi nó năm tuổi do bà mua tặng nó trong chuyến cùng đoàn của Bộ Giáo dục sang thăm Liên Xô cách đây đã gần ba mươi năm (Bà từng là chiến sĩ thi đua toàn ngành Giáo dục, được Bằng khen của Bộ)…Chỉ có tình cảm thực mới làm được những bài thơ tình tứ lai láng đến vậy. Đó là tình yêu đơn phương hay song phương? Hay đó chỉ là một thứ tình tang trong tưởng tượng, người viết có cái cớ để mà làm thơ? Dù thế nào thì tình cảm của hai người cũng là trên mức bình thường rồi.
Khi bà đi tập Thái cực quyền về, tôi mới hỏi một câu khá ngớ ngẩn: Bà lại từ quán Tia Sáng về à? Bà nhìn tôi với ánh mắt bình thản, gật đầu và đi ngay vào buồng thay bộ quần áo tập. Trở ra, bà không nói gì thêm, tôi cũng không hỏi gì thêm nữa.
Nhìn bà lẳng lặng ra vườn nhổ cỏ, bỗng bừng dậy trong tôi nỗi ghen tuông pha lẫn sự thất vọng mà không muốn biểu lộ ra ngoài. Chưa bao giờ tôi có cái cảm giác bức bối, khó chịu đến vậy. Phải chăng từ lâu trong mắt bà, tôi đã là người khách lạ trong căn nhà này?
***
Mấy ngày qua tôi vật vờ đứng ngồi không yên. Trong nhà chỉ còn hai vợ chồng già, các con cháu đã ở riêng cả. Tôi và bà xã mấy ngày nay hầu như không ai nói chuyện với ai, không khí gia đình trở nên nặng nề. Có thể hôm nay đã đến lúc không cần giữ im lặng nữa, bà xã mới nhẹ nhàng hỏi: Chuyện của ông giải quyết đến đâu rồi? Tôi giật mình, bà ấy đã biết cả rồi sao? Nhưng tôi lại giả vờ hỏi: Chuyện gì cơ? Chuyện ông đi lăng nhăng bị kiện cáo ấy. Ai bảo bà? Ông quên là tôi có thằng cháu họ ở đội chống tệ nạn xã hội à? Đến lúc ấy tôi mới nghĩ ra, đúng bà có cậu cháu họ xa bên ngoại làm ở sở công an. Nó bảo sao? Tôi hỏi tiếp. Nó thụ lý vụ của ông, hôm rồi gặp tôi bảo dì thả rông chú, nhiễu sự lắm. Gia đình mấy đứa học trò đang kiện tùm lum kia kìa. Đến nước này tôi thấy cũng chẳng cần phải giấu giếm nữa, liền bảo: Cái đứa con nhà dân tộc thiểu số ấy, đã thu xếp xong rồi kia mà. Bà liền bảo là còn đứa khác, ông một tay che được bầu trời à? Bà thấy tôi ngồi thừ trên ghế bành, biết là tôi đang hoang mang lo sợ, thì lại dịu giọng mà an ủi: Tôi cũng bảo cháu rồi, thôi xấu chàng hổ ai, cháu giúp dì làm cách nào đó giảm nhẹ tội cho chú. Nó bảo, sếp của sếp cháu cũng đã có lời rồi, dì yên trí chú chỉ bị phạt nhẹ thôi. Đấy, ông liệu mà sống thế nào cho êm thấm lúc cuối đời!
Không hiểu bà ấy biết tôi đi hoang từ khi nào, chỉ gần đây khi sự việc đã vỡ lở bà mới nói với tôi. Sự việc cứ như cái săm cũ nát, bịt được chỗ này lại xì hơi chỗ khác. Lại thêm một gia đình học sinh kiện tôi lạm dụng tình dục. Cô này học lớp mười hai, do Bích Thuận giới thiệu. Lần ấy xong việc tôi đã trả tiền sòng phẳng, còn chi đẹp nữa. Khi có đơn kiện, tôi không đến nhà cô ta, mà nhờ chính Bích Thuận đến đưa tiền, nói khó cho họ tự nguyện rút đơn. Thế rồi sau hôm ông giáo sư Phan Lãng về, Huy Tuấn vội tìm tôi bàn một vụ việc mới nẩy sinh. Cô gái đã đi Đồ Sơn với anh dạo ấy vừa bắn tiếng dọa sẽ kiện lên Ban tổ chức Tỉnh uỷ nếu không gặp nói lại cho đàng hoàng. Rõ ràng cô ta muốn vòi tiền. Huy Tuấn nhờ tôi đến gặp thương lượng trực tiếp với cô ta. Phải dẹp yên vụ này khi cô chưa chính thức phát đơn. Không thể để bị tai tiếng khi việc được đề bạt, cất nhắc với anh đã trong tầm tay. Bàn xong việc với tôi, anh lẳng lặng rút trong cặp ra một tệp tiền, tôi đếm tại trận được hai nhăm triệu đồng. Tôi nói với anh: Không việc gì phải lo ngại nữa, đã chi đẹp thế này là yên trí lớn rồi!
Cô ta tên Thùy Mai, cũng do Bích Thuận giới thiệu, bạn cùng lớp, người thị xã. Tôi gọi điện hẹn gặp cô tại một quán cà phê. Vừa thi tốt nghiệp phổ thông trung học xong, Thùy Mai đã lên Hà Nội học lớp đào tạo cấp tốc làm người mẫu thời trang. Cô quả là hoa hậu của tỉnh này. Theo quan niệm của tôi và nhiều người, hoa hậu thời nay không nhất thiết khuôn mặt phải thật đẹp, chủ yếu ở cái “phom”, phải cao ráo. Thùy Mai hai mươi tuổi, cao một mét bẩy lăm, số đo ba vòng đều chuẩn. Có điều nước da cô ngăm ngăm, chẳng sao, tốn thêm tí phấn là thành nước da trứng gà bóc ngay. Nhưng người ta còn bình phẩm, nàng nào có nước da ngăm đen lại có thêm cái nanh khểnh khi cười thì có duyên vô cùng. Trời cho cô ta điều ấy. Hôm đó, phòng giáo dục huyện P tổng kết nhận cờ thi đua của Bộ, Huy Tuấn về dự. Chủ tịch Đằng trước lúc hội nghị diễn ra đã rỉ tai tôi: Thùy Mai thế nào rồi thầy? Tôi bảo, cô ta vừa thi tốt nghiệp, đang chờ kết quả. Chủ tịch Đằng bảo, sếp này bên ngoài tỏ ra đạo mạo, nhưng bên trong cũng hoa lá cành lắm. Em đã điều tra biết hồi trẻ sếp cũng nhiều chiến tích, cô nọ cô kia lỡ có bầu với sếp đến kiện cáo tùm lum cả, may mà có ông bố làm to đỡ cho, chứ không giải quyết hậu quả cũng nặng nề. Tôi nói: Từ ngày về tỉnh sếp có tai tiếng gì đâu, giữ gìn lắm. Thì vưỡn- Đằng nói tiếp- nay sắp hết hạn hạ phóng cũng nên chiêu đãi sếp một chầu tới bến. Em đã làm việc với sếp sáng nay, chương trình là thế này. Hôm nay thứ Sáu, chiều tại huyện ta đón cờ gắn huân chương. Liên hoan chiêu đãi xong sếp định đi luôn trong đêm về thẳng Hà Nội thăm vợ, nghỉ ngày thứ Bẩy, Chủ nhật ở nhà để sáng thứ Hai tuần sau làm việc trên Bộ sớm. Ta thay đổi lịch chút xíu. Thay vì thăm vợ, sếp sẽ thăm thẳng Đồ Sơn với em Thùy Mai, đến chiều thứ Bẩy mới quay về Hà Nội. Thầy cứ chuẩn bị chu đáo mọi việc theo lịch trình ấy, kinh phí em lo. Huyện ta năm nay được cờ và huân chương lao động hạng ba là có công đầu của sếp ủng hộ, tạo điều kiện. Em còn muốn mấy năm tiếp theo có thêm cho đủ bộ huân chương hạng nhì, hạng nhất nữa. Đấy là vì cái chung lâu dài của huyện nhà thôi, chứ sau đợt này em cũng nhẩy lên tỉnh ôm mảng tuyên giáo rồi. Em tiếc cho thầy cao tuổi. Chứ năng lực, bề dầy công tác, thành tích như thầy mà còn tuổi đề bạt, cái chân giám đốc sở là trong tầm tay. Tôi cười, thì thầy chỉ cố hưởng thụ thêm được tí nào hay tí ấy, sau đó yên trí mà về vườn đuổi gà cho vợ.
Buổi đón nhận cờ, huân chương diễn ra hoành tráng. Có tường thuật tại chỗ trên truyền hình tỉnh, có tiêu binh, kèn đồng, camera, máy ảnh đèn flat nhoay nhoáy. Huy Tuấn đại diện cấp trên trao cờ, gắn huân chương và đến trước micro huấn thị, nói vo thôi mà vẫn bay bổng, hùng hồn. Chủ tịch Đằng cũng đăng đàn, bài đã được chuẩn bị sẵn, toàn những điều cụ thể thiết thực, còn có đôi lời tâm sự với anh chị em giáo viên cùng học sinh tham dự buổi lễ, đồng thời phát động phong trào thi đua mới, dạy tốt, học tốt, nói không với tiêu cực. Cuối cùng chốt lại bằng bữa tiệc thịnh soạn. Suốt buổi tiệc, hàng trăm người đến chúc, cụng ly với sếp. Huy Tuấn cũng là tay lì đòn. Toàn rượu mạnh dòng Whisky, Cognac, Vodka, mà anh ta nói năng vẫn rành rọt chẳng líu lưỡi, chẳng trệch đường lối chủ trương câu nào, chỉ có nước da mặt từ tái chuyển sang đỏ tía. Đã làm việc trước với lái xe, có lót tay phong bao cẩn thận để anh ta thông suốt hành trình của sếp. Khi tan cuộc, sếp được Đằng và tôi kèm sát hai bên đưa lên xe. Đến đầu thị xã dừng, Đằng quay trở về, em Thùy Mai đã ém sẵn ở đấy nhảy tọt vào ngồi cạnh sếp. Xe vù theo quốc lộ, từ rừng tiến thẳng về biển, bảng chỉ dẫn giao thông ở ngã ba ghi “Đồ Sơn 209 km”. Sếp vẫn còn đủ tỉnh táo, hỏi mùi gì thơm thế? Nước hoa Đức Cologne đấy ạ, Thùy Mai thẻ thọt, rồi cô lấy khăn mùi xoa tẩm hương của mình lau mồ hôi lấm tấm trên mặt trên trán sếp. Em tên gì? Sếp hỏi. Thùy Mai ạ. Tên hay quá. Đùi em dài quá, dài hơn cả đùi anh. Em cao mét mấy? Mét bẩy lăm ạ. Vậy là cao hơn anh hai phân, đi guốc cao gót vào có mà anh chỉ chạm tới ngực em. Ấy chết, em không dám ạ. Sếp lại hỏi: Anh Đằng ngồi đằng trước đấy à? Không, em là Dương Tiến (mặc dù tôi hơn anh ta đến hai chục tuổi lúc đó vẫn xưng em đàng hoàng), thừa lệnh anh Đằng đưa sếp đi ròng ròng cho thư giãn sau những ngày làm việc căng thẳng ạ. Đi ròng ròng là đi đâu? Có thể ra biển cho thoáng ạ. Cũng được. Ở rừng mãi về biển cho thoáng. Nhưng biển là địa chỉ nào? Sếp lại hỏi. Đồ Sơn ạ. Cũng được. Đồ Sơn là một địa chỉ tin cậy. Đến đây, Thùy Mai sẽ sàng hỏi: Chắc anh hay đi Đồ Sơn lắm? Đôi lần thôi, anh bận tối mặt tối mũi, suốt ngày dài đến đêm thâu họp với công văn, chỉ thị, giảng bài, diễn thuyết. Mới lại con sư tử nhà anh mà biết anh đi Đồ Sơn, dù công tác thật cũng cứ là cho nổ lốp xe. Nói đến đây sếp cười thoải mái và quay sang người mẫu chân dài hỏi: Em có hay đi Đồ Sơn không? Lần này là lần đầu đấy ạ, em chỉ quanh quẩn cái xó rừng có được đi đâu đâu anh, Thùy Mai trả lời êm ru (Mặc dù tôi biết cô ta đã nhẵn mặt ngoài Đồ Sơn). Có phải cứ ra Đồ Sơn là xấu đâu, sếp nói và qua gương chiếu hậu tôi nhìn thấy một tay sếp quàng ôm eo người mẫu và quay sang chúm môi thơm “chút” một cái lên má nàng. Thơm quá, sếp lại nói. Suốt dọc đường mấy trăm cây số sếp nói câu “thơm quá” đến mấy trăm lần.
Giờ mới có một tháng không gặp, mà như thấy một Thùy Mai khác. Tóc khác, quần áo khác đã đành, nhưng vẻ mặt cô mệt mỏi, bơ phờ, son phấn như tróc ra, chắp mi, đánh mắt, kẻ vẽ móng tay, móng chân, cổ, cổ tay dây truyền vàng, lắc đeo xủng xiểng, tất cả dường như chỉ làm cô thêm già, thêm giả mất hẳn sự nhí nhảnh ngây thơ dạo nào. Đang ngồi trong quán, thấy tôi vào cô đã đứng lên lễ phép chắp tay trước ngực cúi chào hệt như đang lên sân khấu biểu diễn mốt thời trang. Tôi hỏi:
- Thùy Mai đợi lâu chưa?
- Mới năm phút thôi ạ- Thùy Mai nói- Từ hồi đi học lớp người mẫu trên thủ đô em học được tác phong công nghiệp, không bao giờ trễ hẹn ai quá năm phút thầy ạ. Trước thì cứ lỡ hẹn nửa tiếng, bốn nhăm phút là chuyện thường.
- Với thầy em có lỡ hẹn lần nào đâu nhỉ. Tôi nhìn cô nháy nháy mắt có ý trêu bỡn một chút.
- Thầy nắm sinh mệnh em- Cô bảo lại- sai hẹn thầy ghi học bạ chết.
- Em bỏ không thi đại học à? Tôi hỏi.
- Phọt phẹt như em, như cái Bích Thuận thì thi cử gì, học phải như cái Bích Hường mới mang chuông đi đấm nước người được chứ. Thầy nhỉ.
- Nhà ấy cô chị học giỏi- Tôi nói- cô em cũng phọt phẹt.
- Diệu Thuý tiếp thu tốt lắm đấy, nhưng nó phân tán tư tưởng, tính lại ương như ổi nên học kém thôi. Chứ chấn chỉnh lại nó cũng giỏi không thua cái Hường đâu ạ. Nghe nói nó bỏ nhà đi đâu phải không thầy?
- Cũng chẳng rõ- Tôi lái luôn sang chủ đề chính- Anh Huy Tuấn gửi lời chào em đấy. Anh sắp về Trung ương rồi.
- Anh ấy làm to, lại vẫn phong độ lắm. Thầy phong độ bằng một nửa thôi đấy nhé.
- Cái cô này nói hay nhỉ- Tôi hơi phật lòng- Nó kém thầy đến hai chục tuổi, thanh niên chẳng phong độ hơn ông già sắp về hưu à.
- Phong độ thì có, nhưng chơi không đẹp bằng thầy. Thùy Mai cười cợt.
- Hôm nay gặp cô cũng vì muốn chơi đẹp đây- Tôi nói- Huy Tuấn có nhờ thầy chuyển đến cô món quà trước khi tạm biệt. Cô vui lòng nhận cho.
Nói rồi tôi lôi từ trong cặp ra một bọc tiền đặt trước mặt Thùy Mai. Cô hỏi giọng tỉnh queo:
- Bao nhiêu hả thầy?
- Hai mươi triệu.
- Thế mà cũng gọi là chơi đẹp à- Người mẫu chân dài tỏ vẻ bất cần. Nếu nó đang là học sinh của tôi, ăn nói kiểu này tôi sẽ phạt, xơi “ngỗng” về hạnh kiểm tức thì. Nhưng nó đang là người nắm đằng chuôi trong vụ kiện nên tôi đành cười xòa đấu dịu:
- Ngần ấy mà em chê ít ư? Tuy Huy Tuấn là sếp nhưng lương anh ta cũng chỉ hơn lương thầy có hai trăm bạc thôi đấy. Ngần ấy là nửa năm lương của anh ta rồi đấy.
Thùy Mai bật cười khanh khách:
- Thầy ơi, lương tính làm gì, bổng cơ. Sếp nào chẳng lấy bổng làm thu nhập chính. Bổng mới không ai có thể đánh giá được con số thu nhập cuối cùng. Em hỏi thật, thầy đừng quở là con này hỗn nhá. Lương hiệu trưởng của thầy có đủ đưa cô đi chợ mua rau dưa không, còn khoản vui vẻ thầy lấy từ đâu? Bổng chứ. Thầy cũng có bổng của thầy. Học sinh thi cử chạy điểm, ghi học bạ chuyển trường, cán bộ cấp dưới muốn lên lương, muốn đề bạt, rồi phụ huynh, cơ quan đoàn thể muốn nhờ vả chuyện gì đó. Ai cũng phải chi hết. Chi càng đẹp giải quyết càng nhanh. Thầy là đầu gà có bổng của đầu gà, Huy Tuấn là đuôi voi có bổng của đuôi voi. Em nói thật nhé, số tiền này chỉ đáng là của đầu gà cỡ như thầy thôi.
- Con bé này- Tôi bỗng nổi đóa- ăn nói bặm trợn nhỉ!
Thùy Mai nhìn tôi cười cười, y như là đang nói chuyện với bạn cùng trang lứa với nó:
- Thế mà đã cáu! Tính em thẳng. Thầy thông cảm. Nếu em có gì thất thố thầy bỏ quá cho. Cho em gửi lời chào sếp của thầy nhá. Em chào thầy.
Nói rồi cô người mẫu tập sự mà đã có thâm niên trong nghề đào mỏ ấy, đứng phắt dậy. Tôi hoàn toàn bất ngờ, vội đứng dậy theo và kiên quyết kéo nó ngồi xuống.
- Làm gì mà sồn sồn lên thế- Tôi nói và đành rút tiếp bọc tiền nhỏ còn lại trong cặp, định chi vào khoản tiền công cho người đi thương thảo- Thế này nhé, bồi dưỡng thêm năm triệu nữa. Chơi đẹp chưa nào?
Mặt cô người mẫu chân dài đã dịu lại. Ánh mắt sắc lạnh giống của chim ưng vồ mồi nhìn xéo vào hai cái bọc to nhỏ, có lẽ nó cũng thấy già néo đứt dây, đã đến lúc không thể nèo thêm được nữa, liền ngồi xuống và nhanh chóng lùa cả hai bọc vào cái xắc đeo bên mình đang há miệng một cách gọn gàng, chóng vánh. Giọng nó lại ngọt sớt:
- Thầy ơi, thông cảm cho em bây giờ đang lạm phát phi mã, đồng tiền mất giá. Chứ không phải em có tính hay kỳ kèo gì đâu.
- Vậy nhá- Tôi chốt lại cuộc thương thảo- Không được kiện cáo làm phiền ai nữa đấy nhá. Coi như không biết nhau. Coi như chưa gặp nhau lần nào.
- Thầy yên tâm- Cô người mẫu nói- Em tác phong công nghiệp, đã nói là làm, đã hứa là không bao giờ sai hẹn. Chủ đâu, tính tiền.
Thùy Mai nhìn cô bán hàng đang xăng xái đi tới, quẳng lên bàn tờ tiền mệnh giá năm mươi ngàn đồng, hất hàm:
- Khỏi thối lại!
Nói xong cô ta đứng dậy, còn tỏ vẻ đài các giơ tay ra trước tôi định bắt và cong môi câu chào tiếng Anh “Good bye!” Tôi ngán nó quá, quay mặt đi chẳng thèm bắt cho bẩn tay với cái đứa học sinh cá biệt ấy. Người ta nói nghề giáo bạc như vôi, thật chẳng sai. Khách đã qua sông còn ai nhớ đến người chở đò vất vả nữa!