Đảo Ngược Cuộc Đời 1990

Lượt đọc: 2840 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Quyển 8, Chương 396
Trong tường người đẹp cười, ngoài tường tiểu nhân rình

❊ ❊ ❊

Nữ đồng chí trực ban theo sau Bàng Quy Nguyên, đi lên lầu.

"Cô là ai, có quen hắn không?" Bàng Quy Nguyên chợt dừng chân, quay đầu hỏi.

"Người đó hả, ngài nói người đàn ông vừa rồi sao? Tôi không quen ông ta." Người phụ nữ thật thà đáp.

Bàng Quy Nguyên gật gật đầu, thầm nghĩ vậy thì tốt rồi, cô không quen hắn là Thị trưởng, nhưng ta thì nhận ra! Hắc hắc, Thị trưởng Li ba canh nửa đêm tới tìm Nhiêu Nhược Hi, giữa bọn họ chắc chắn có mối quan hệ mờ ám.

Tên Bàng Quy Nguyên này cười âm lãnh, thấp giọng lẩm bẩm: "Li Nghị à Li Nghị, ngươi cũng có ngày hôm nay! Đáng đời ngươi xui xẻo! Rơi vào tay Bàng mỗ ta rồi!"

Bàng Quy Nguyên không nhịn được mà cười đắc ý!

Hắn là Phó Huyện trưởng của Cát Huyện, nhưng tuyệt đối thuộc loại ăn hại, chẳng có bản lĩnh gì nhưng quan cách lại rất cao.

Lần giảm biên chế này, ban đầu không có tên hắn trong danh sách, nhưng sau đó đích thân Li Nghị phê duyệt, đưa hắn vào diện giảm biên chế!

Bàng Quy Nguyên nghe được tin này ngay lập tức, tựa như sét đánh ngang tai, làm gì cũng chẳng còn tâm trí, cũng chẳng thiết tha công việc, chạy đôn chạy đáo khắp nơi, tìm cửa chạy chọt, muốn xin điều chuyển ngang hàng đến huyện thị khác làm việc. Chỉ cần giữ được chức quan, dù là rời khỏi Cát Huyện, rời khỏi Miên Châu, hắn cũng nguyện ý.

Hôm nay, hắn vừa chạy chọt quan hệ trở về, nhớ tới một người bạn trọ tại nhà khách huyện ủy, liền ghé qua thăm. Ai ngờ vừa vào cửa đã phát hiện Li Nghị ngồi bên trong!

Hắn theo bản năng giật nảy mình, trong lòng mẫn cảm nhận ra, lúc này Li Nghị xuất hiện ở nơi này, chắc chắn không phải chuyện gì tốt lành! Thế là hắn lui ra ngoài, nấp ở phía sau, lén lút quan sát Li Nghị.

Không ngờ, lại khiến hắn phát hiện ra bí mật động trời này của Li Nghị!

Bàng Quy Nguyên lập tức giữ vẻ mặt bình thản, thuê một phòng ở tầng mà Nhiêu Nhược Hi đang ở rồi dọn vào.

Phục vụ vừa đi, Bàng Quy Nguyên liền ra hành lang, nhìn quanh, thấy không có người ngoài liền mò tới trước cửa phòng Nhiêu Nhược Hi, áp tai vào cửa, muốn nghe trộm động tĩnh của Li Nghị.

Lại nói Li Nghị vào phòng Nhiêu Nhược Hi, thấy người thương mặc váy ngủ gợi cảm, khuôn mặt cười tươi như hoa chào đón mình thì tự dưng thấy dao động, tiến lên ôm chầm lấy cô, hai người liền có một nụ hôn kiểu Pháp dài đằng đẵng.

Đôi tay Li Nghị không hề khách khí, sờ soạng thăm dò trên thân thể cô, từ cặp mông tròn trịa sờ đến tấm lưng trần mịn màng, rồi lại sờ tới khuôn ngực đầy đặn.

"Sao đột nhiên lại nhớ tới em?" Nhiêu Nhược Hi thân hình run rẩy, đôi tay của người tình như một bàn tay ngứa ngáy, gãi khiến cô khắp người ngứa ngáy không chịu nổi.

Li Nghị nói: "Chỉ là nhớ em thôi. Lại đây, chúng ta lên giường đi."

Nhiêu Nhược Hi cười giòn tan: "Nếu anh thực sự cần em như thế, thì giấu em trên giường nhà anh đi, anh muốn lúc nào, tới đòi lúc đó là được."

Li Nghị cười ha ha: "Anh cũng muốn lắm chứ, anh còn mơ mộng rằng mình có siêu năng lực, có thể biến em nhỏ lại bỏ vào túi áo, lúc nhớ lại lôi ra hôn hai cái!"

"Đáng ghét! Anh coi em là đồ chơi à!" Nhiêu Nhược Hi rúc vào ngực người tình, đầy vẻ nhu tình mật ý nói: "Anh có không biến em nhỏ lại, thì em vẫn là tiểu tình nhân của anh, anh gọi thì tới, vẫy thì đi!"

Li Nghị nghe giọng cô, hình như có chút cảm xúc, liền bảo: "Được rồi, đừng thương cảm nữa."

Nhiêu Nhược Hi khẽ chọc hắn một cái, nói: "Em biết suy nghĩ của anh, em cũng chưa bao giờ yêu cầu anh điều gì. Em không cầu danh, không cầu phận, chỉ cầu anh có thể thỉnh thoảng nhớ tới em, trong đêm tịch mịch thế này, có thể qua đây bầu bạn với em, thế là em mãn nguyện lắm rồi."

Hai người nhu tình mật ý, mọi điều đều nói hết trong không lời.

"Li Nghị, em yêu anh." Nhiêu Nhược Hi nâng cái cằm thanh tú, hướng khuôn mặt về phía người tình, hơi thở dồn dập, nói: "Em nhớ anh quá! Mỗi đêm, em đều không ngừng nhung nhớ anh. Khi em nghe được tin anh sắp tới, em thật sự vui sướng đến mức sắp phát điên rồi đây này!"

Li Nghị thâm tình ôm lấy cô, điên cuồng hôn: "Anh đều biết cả mà."

Không cần quá nhiều ngôn ngữ, cũng không cần quá nhiều dạo đầu, hai người ôm nhau lên giường...

Nam hoan nữ ái, quá trình không kể lại.

Sau khi mây mưa tan cuộc, hai người nằm trên giường, ôm ấp nhau, nói đôi lời tâm tình.

"Li Nghị, trước kia, chẳng phải anh nói, vì anh cần đặc trợ trong chính giới nên mới bảo em rời Long Đằng Cơ Kim, tới Miên Châu tương trợ cho anh sao? Sao em tới rồi, toàn làm mấy việc vặt vãnh thế này à? Bao giờ anh mới ủy thác cho em đại sự đây?" Nhiêu Nhược Hi giọng nũng nịu hỏi.

Li Nghị cười ha ha, nói: "Em tuyệt đối đừng coi thường công việc hiện tại của mình, Nam Hải Trúc Nghiệp, biết đâu lại là một trong những thành tích chính trị lớn nhất của anh trong chuyến hành trình phía Tây này đấy!"

Nhiêu Nhược Hi nói: "Em nhìn ra được, Nam Hải Trúc Nghiệp này nếu phát triển lớn mạnh, quả thật có thể mang lại lợi ích đáng kể cho địa phương, nhưng mà, cái này so với mấy phi vụ lớn trước kia chúng ta làm thì vẫn không thể so sánh được, chẳng phải sao?"

Li Nghị cười bảo: "Đây không phải là chuyện làm ăn hay không làm ăn, cũng không phải chuyện lớn nhỏ! Ừm, anh biết, em ở đây, có phải thấy hơi chán rồi không?"

Nhiêu Nhược Hi nói: "Thế thì không phải, có anh bên cạnh, em đã rất mãn nguyện rồi."

Li Nghị cười khẽ: "Em vốn quen sống ở đại đô thị, đùng một cái lại bị anh gọi tới cái nơi khỉ ho cò gáy này, muốn giải trí không có giải trí, muốn náo nhiệt không có náo nhiệt, đương nhiên em sẽ thấy không vui rồi."

Nhiêu Nhược Hi nói: "Trước kia, em nghe nói anh muốn gọi em tới phụ trợ anh thành tựu sự nghiệp trên con đường làm quan, em còn khá vui mừng, tưởng rằng cuối cùng có thể sớm tối bên anh, ai ngờ, lại là làm những việc thế này, khác hoàn toàn với suy nghĩ trước kia của em, trong lòng có chút khó chịu mà thôi."

Li Nghị cười ha ha: "Em tưởng em tới giúp anh đánh thiên hạ à? Ai ngờ chỉ là tới giúp anh bán trúc thôi sao? Tâm lý chênh lệch lớn quá nhỉ?"

Nhiêu Nhược Hi nói: "Chính là vậy mà!"

Li Nghị nói: "Sẽ có cơ hội thôi! Nhược Hi, em có biết không? Tân Bí thư Miên Châu, sắp sửa tới nhậm chức rồi."

Nhiêu Nhược Hi nói: "Vậy sao? Thế thì anh không thể chủ trì toàn diện công tác trong thị nữa rồi?"

Li Nghị nói: "Đúng vậy, hơn nữa, vị tân Bí thư này, không phải hạng tầm thường đâu. Bối cảnh của hắn, còn mạnh hơn cả anh."

Nhiêu Nhược Hi nói: "Không thể nào? Lại có người như vậy sao? Thế chẳng phải anh gặp phải đối thủ đáng gờm rồi à?"

Li Nghị nói: "Đúng thế, sắp tới, sẽ tới lượt em hoa lệ xuất trận và biểu diễn xuất sắc rồi!"

Nhiêu Nhược Hi tinh thần phấn chấn, vui vẻ nói: "Thật sao? Thế thì tốt quá, cuối cùng cũng có chỗ cho em dụng võ rồi, thế em cần làm gì đây?"

Li Nghị nói: "Đừng vội, đừng vội mà, còn sớm chán! Đợi hắn tới rồi, chúng ta lại bàn mưu tính kế kỹ lưỡng."

Nhiêu Nhược Hi nói: "Được thôi, Li Nghị, em muốn làm cánh tay đắc lực trên con đường chính trị của anh! Em muốn đóng một vai trò quan trọng hơn trong cuộc đời anh."

Li Nghị nói: "Ừm, sẽ có cơ hội cho em thể hiện."

Hai người ôm ấp, tâm tình những lời ngọt ngào.

Cặp uyên ương này, hoàn toàn không biết, bên ngoài đang ẩn nấp một kẻ nghe lén!

Tên Bàng Quy Nguyên kia, bên ngoài nghe lén một lúc, sợ bị người ta phát hiện nên rời đi. Hắn về tới phòng mình, đôi tay không ngừng xoa xoa, vẻ mặt âm hiểm mà phấn khích!

Thỉnh thoảng hắn lại ra cửa, ló đầu nhìn ngóng, muốn xem Li Nghị đã ra chưa.

Không biết vô tình hay hữu ý, hai ba tiếng đồng hồ trôi qua, Li Nghị vẫn ở trong đó chưa ra.

Lúc này, Bàng Quy Nguyên có thể khẳng định rồi, Li Nghị và cô nàng nhà đầu tư Nhiêu tiểu thư kia, tuyệt đối không chỉ là quan hệ bạn bè bình thường! Càng không chỉ là quan hệ nhà đầu tư và chính quyền địa phương!

Bàng Quy Nguyên châm một điếu thuốc, rít mạnh hai hơi, trầm tư nghĩ: "Ta cứ thấy lạ, Miên Châu chúng ta vị trí hẻo lánh, vị Nhiêu tổng này sao lại để mắt tới nơi này, hóa ra, cô ta và Thị trưởng Li sớm đã có gian tình rồi! Ha ha, Li Nghị à Li Nghị, ngươi muốn cách chức ta, không dễ dàng như thế đâu! Hiện tại nhược điểm của ngươi, đang nằm trong tay ta đây!"

Hắn đảo mắt liên hồi, suy tính xem nên tới tìm Li Nghị bàn chuyện này thế nào đây!

Đây quả là một con bài mặc cả cực lớn! Có được con bài này, Li Nghị dù không thăng chức cho mình, ít nhất cũng không dám cách chức mình nữa chứ nhỉ?

Chỉ là, nên đàm phán với hắn thế nào đây? Là hiện tại đi gõ cửa phòng, nói toẹt ra cho rõ ràng minh bạch, hay là đợi hắn đi ra, bóng gió, ám chỉ nhắc nhở hắn?

Ngay khi Bàng Quy Nguyên còn đang lưỡng lự, bên ngoài truyền tới tiếng mở cửa và tiếng bước chân.

Bàng Quy Nguyên bằng cảm giác có thể khẳng định, đây là Li Nghị đi ra rồi!

Hắn vứt tàn thuốc, bước lớn tới cửa, nhìn ra bên ngoài, quả nhiên thấy Li Nghị bước ra, còn Nhiêu Nhược Hi đang khoác tay tiễn đưa bên cạnh.

Bàng Quy Nguyên cười âm lãnh, càng thêm đắc ý, thầm nghĩ ta xem Li Nghị ngươi chạy đi đâu, tiếc là trên người ta không có máy ảnh, nếu không có thể chụp lại hết thảy những thứ này!

Li Nghị xua xua tay, nói với Nhiêu Nhược Hi: "Được rồi, em về đi, coi chừng cảm lạnh đấy."

Nhiêu Nhược Hi ngoan ngoãn gật đầu, nói: "Vâng, anh lái xe cẩn thận."

Li Nghị ừ một tiếng, quay người bỏ đi.

Nhiêu Nhược Hi nhìn người thương rẽ vào khúc cua, lúc này mới đóng cửa phòng lại.

Bàng Quy Nguyên thấy cửa phòng đóng rồi, lúc này mới quay người đi ra, đuổi theo Li Nghị.

"Thị trưởng Li! Xin hãy dừng bước!" Bàng Quy Nguyên khẽ gọi một tiếng.

Li Nghị sững sờ, từ từ quay đầu lại, nhìn Bàng Quy Nguyên.

"Ha ha, Thị trưởng Li, ngài khỏe chứ! Ngài còn nhớ tôi không?"

"Anh là đồng chí Bàng Quy Nguyên?" Li Nghị đối với người này, vẫn còn chút ấn tượng, vừa thấy hắn liền nhớ ra.

"Đúng đúng đúng, tôi chính là Bàng Quy Nguyên đây!" Bàng Quy Nguyên cười hắc hắc, chìa hai tay ra.

Li Nghị đạm nhiên bắt tay hắn, nói: "Ừm, đồng chí Quy Nguyên, sao anh lại ở đây?"

Bàng Quy Nguyên nói: "Ha ha, tôi tới thăm một người bạn... Nhất Thị trưởng, thật trùng hợp quá, lại gặp ngài ở đây. Không bằng ngài gặp thì tình cờ, tôi mời ngài đi ăn đêm nhé?"

Li Nghị nói: "Thôi, tôi về thị đây."

Bàng Quy Nguyên tiến lên một bước, chắn trước mặt Li Nghị, nói: "Thị trưởng Li, tôi có vài chuyện riêng tư, muốn đàm đạo kỹ với ngài. Ngài tốt nhất vẫn nên đi ăn chút gì đó với tôi, chúng ta thong thả bàn bạc đi!"

Li Nghị cau đôi mày lại, trầm giọng nói: "Đồng chí Quy Nguyên, anh đây là có ý gì? Tránh ra!"

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1945
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 8 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.