Đạo Sĩ Hèn Mạt

Lượt đọc: 1410 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 214
Đào bảo ở nghĩa trang

❊ ❊ ❊

Ta hít sâu một hơi nói: "Như vậy đi Hứa lão, con sẽ cố gắng chạy tới đó sớm nhất. Bởi vì gần đây bọn con mới nhận một đơn hàng, đơn hàng đó rất khó nhằn, hiện tại chủ thuê đã bị yêu quái bắt đi, sống chết chưa rõ, cho nên con phải xử lý xong việc bên đó mới có thể tới thành phố Trác Tuyên."

Hứa lão nói: "Nhưng Tiểu Long à, bên con chỉ mất tích hai chủ thuê, nếu chuyện này là thật, chúng ta không kịp thời xử lý, số người chết có lẽ không chỉ hai ngàn người đâu! Con phải phân rõ chuyện nặng nhẹ, công việc bên phía chủ thuê có thể để Tiện Nam và Thanh Dương xử lý."

Ta nhíu mày suy nghĩ một hồi, gật đầu nói: "Được, con biết rồi. Nhưng con phải tới thành phố Khánh Thiên một chuyến, xử lý chút việc, sau đó sẽ lập tức chạy qua đó!"

Sau khi cúp điện thoại, ta nói với ông lão: "Thế nào? Lần này tin rồi chứ?"

Ông lão cảm ơn ta rối rít: "Đạo hữu thật sự cảm ơn ngài, người ngài vừa gọi điện thoại không phải là Hội trưởng tiền nhiệm của Hiệp hội Đạo giáo, Hứa Thanh Đình đó chứ?"

Ta gật đầu: "Ông quen Hứa lão?"

"Tất nhiên là quen! Hứa Thanh Đình danh tiếng lẫy lừng như sấm rền! Nghe nói đạo thuật tu vi của ông ấy cực kỳ lợi hại! Nhưng nghe ý trong cuộc đối thoại của hai vị vừa rồi, Hứa Thanh Đình hình như rất coi trọng ngài, có thể thấy đạo hữu cũng là một nhân vật vô cùng lợi hại, thật sự thất kính, thất kính."

Ta chắp tay nói: "Ông khách khí rồi."

Trò chuyện thêm vài câu, ông lão nói ông phải về thành phố Trác Tuyên trước, sau đó đưa cho ta một địa chỉ, đó là nhà của cháu trai ông, ông bảo khi nào ta tới thành phố Trác Tuyên có thể đi tìm ông.

Sau đó... người phụ nữ dắt theo cậu bé xuống xe ở trạm tiếp theo, ông lão cũng đi xuống theo, ông nói phải về bảo vệ cháu trai, vì hiện tại ở ký túc xá quá hỗn loạn, biết đâu gia đình cháu trai ông sẽ gặp nguy hiểm.

Ta dặn ông chú ý an toàn, năm ngày nữa ta nhất định sẽ tới!

Thành phố Khánh Thiên.

Ngồi tàu hỏa hai ngày, cuối cùng ta cũng tới thành phố Khánh Thiên.

Ra khỏi nhà ga, ta bắt taxi chạy thẳng tới nghĩa trang Thanh Sơn. Ngắm nhìn phong cảnh dọc đường, ta bỗng có cảm giác hoài niệm.

Dù sao ta cũng từng sống ở đây vài năm.

Lúc đi ngang qua cửa hàng kim khí, ta bảo tài xế dừng lại, xuống xe mua vài cây xẻng. Tài xế tò mò hỏi ta: "Anh bạn, cậu làm gì thế?"

Ta nửa đùa nửa thật đáp: "Đào kho báu!"

Tài xế cười: "Anh bạn đùa ai đấy? Nghĩa trang Thanh Sơn toàn là hũ cốt, đào đâu ra kho báu?"

Khi tới nghĩa trang, đã là hơn sáu giờ tối. Ta nhớ là nghĩa trang thường đóng cửa vào lúc năm giờ chiều. Quả nhiên, lúc ta tới nơi thì nghĩa trang đã đóng cửa từ lâu. Xung quanh ngoài chúng ta ra thì không một bóng người, tài xế hỏi: "Anh bạn, muộn thế này rồi, nghĩa trang đóng cửa rồi, cậu còn tới đây làm gì?"

"Tôi về nhà."

Giọng tài xế có chút run rẩy: "Anh, anh bạn à, đừng đùa thế chứ."

"Biết tôi đang đùa mà anh còn sợ cái gì." Ta liếc nhìn ông ta một cái, trả tiền xe rồi mở cửa bước xuống.

Sau khi xe taxi rời đi, ta khai mở thiên nhãn, nhìn về phía nghĩa trang. Trong sân nghĩa trang có rất nhiều chó sói, trước cửa còn có một căn nhà nhỏ của người giữ mộ, ba con chó sói đều không xích, nếu nhảy vào chắc chắn sẽ bị cắn! Tuy ta có thể giết chết cả ba con chó, nhưng làm vậy có vẻ không tốt lắm.

Đúng lúc ta đang khó xử, phía xa bỗng có hai con quỷ lướt tới, hai con quỷ một trước một sau, con đi trước mặc vest đi giày da, trông như lãnh đạo, ưỡn ngực ngẩng đầu, con đi sau như cháu chắt khúm núm đi theo sau. Ta vội vã vẫy tay với hai tên đó: "Hai người các ngươi, qua đây cho ta!"

'Lãnh đạo' tò mò nhìn ta một cái, có vẻ rất nghi hoặc, không hiểu sao ta có thể nhìn thấy nó.

Con 'cháu chắt' đi sau lên tiếng: "Mẹ kiếp! Mày là thứ nào? Dám nói chuyện với lãnh đạo của bọn tao như vậy? Vương cục, ngài cứ ra lệnh đi, ngài muốn hắn chết, hay muốn hắn bị điên, hay muốn hắn sợ tới mức đái ra quần?"

"Vậy nếu ta muốn cả ba thì sao?"

"Được thôi." Tên 'cháu chắt' làm động tác OK: "Vậy thì trước tiên cứ để hắn đái ra quần, rồi khiến hắn phát điên, sau đó mới cho hắn chết."

Vị 'lãnh đạo' tát vào đầu nó một cái: "Mẹ kiếp! Thế mày còn tốn lời làm gì! Đi đi! Đồ ngu xuẩn..."

Tên 'cháu chắt' vội vàng gật đầu khúm núm, lướt tới trước mặt ta, làm mặt quỷ cách chỗ ta khoảng một mét. Ta lấy từ trong túi ra một lá âm phù, châm lửa đốt ngay lập tức, rồi xoa xoa trong lòng bàn tay, để đôi tay tràn đầy âm khí, như vậy có thể dùng nắm đấm tấn công trực tiếp vào quỷ quái. Ta túm lấy tóc nó, đấm một cú vào mặt, rồi liên tiếp tung đấm! Đánh cho nó gào thét thảm thiết, vị 'lãnh đạo' ở đằng xa nhìn mà chết lặng.

Sau khi ăn hơn chục cú đấm, tên 'cháu chắt' nói: "Đại hiệp! Xin ngài tha cho tôi! Tôi trên có mẹ già tám mươi, dưới có đứa trẻ đang chờ sữa bú đây! Nó còn chờ tôi về cho bú sữa đấy..."

"Bú sữa? Mày có à?" Ta đánh giá nó từ trên xuống dưới rồi hỏi.

"Không phải, tôi mua sữa chua ở siêu thị, nhãn hiệu Tam Lộc, tôi về nhà mở sữa chua ra cho bảo bảo bú." Nó giải thích.

Ta gật đầu: "Ồ... mày nghĩ là tao tin à?"

Nó ôm lấy đùi ta: "Papa! Con sai rồi! Sau này con không dám nữa!"

"Câm miệng! Đừng có gọi bậy!" Ta quát khẽ một tiếng, nhìn về phía vị 'lãnh đạo' đằng xa ngoắc ngoắc ngón tay: "Ngươi, qua đây. Nhắc cho ngươi biết, nếu ngươi dám chạy, tốc độ chắc chắn không nhanh bằng ta đâu, ta thề là sau khi bắt được ngươi sẽ cho ngươi nếm chút mùi vị đấy!"

Vị 'lãnh đạo' vốn định bỏ chạy, nhưng nghe ta nói vậy, lập tức kêu lên đau đớn: "Papa ơi, con tìm thấy ngài rồi!" Nói đoạn, nó lắc cái mông to chạy về phía ta.

Ta câm nín tại chỗ, bây giờ đến cả quỷ cũng thích nhận cha nuôi như vậy sao? Mẹ kiếp, tên này chạy tới trước mặt ta, cũng muốn nhào vào, ta vội nói: "Đứng lại! Hai người các ngươi đừng có gọi thân mật thế, nói thật cho các ngươi biết, ta là đạo sĩ, nhưng sẽ không hại quỷ quái vô cớ, chỉ cần quỷ quái không hại người, ta thường chọn cách làm ngơ. Hai người các ngươi, có từng hại người chưa?"

"Papa minh giám!" Vị 'lãnh đạo' nói với vẻ mặt đưa đám: "Ngài cũng thấy tên dở hơi này rồi, cả ngày chỉ biết làm mặt quỷ, làm gì có bản lĩnh giết người? Tôi thân là lãnh đạo, lại càng không thể tùy tiện ra tay đúng không? Cho nên chúng tôi thật sự là quỷ tốt đến cả con kiến cũng chưa từng giết đấy!"

Thật ra không cần hắn nói ta cũng đoán ra được, hai tên này chắc chắn chưa từng giết người, một tên thì cái mông to hơn cả bụng bà bầu, một tên chỉ biết làm mặt quỷ hù người, nếu chúng mà giết được người, ta sẽ viết ngược tên mình! Chỉ là nhìn thấy hai tên này đã muốn cười rồi, ai mà sợ cho nổi!

Ta buông tên 'cháu chắt' ra nói: "Hai ngươi đừng có gọi thân mật thế, ta sẽ không hại các ngươi, chỉ là muốn nhờ các ngươi giúp một việc thôi. Sau đó ta sẽ cho các ngươi chút lợi ích, dùng âm phù giúp các ngươi tăng thêm chút tu vi."

Ai ngờ sau khi ta nói xong, vị 'lãnh đạo' còn không vui: "Papa! Ngài quá đáng quá! Lại còn khách sáo với con như vậy! Người một nhà không nói hai lời, ngài nói đi, ngài muốn con làm gì? Tán gái, ăn chơi cờ bạc, lừa lọc trộm cắp con cái gì cũng tinh thông!"

"Ủa? Mông ngươi to thế này mà cũng tán được gái à?"

"Papa ngài không biết đấy thôi, con có thể tán gái béo!"

"Ồ... chờ đã, ta không bảo ngươi giúp ta tán gái, ta bảo ngươi giúp ta đánh ngất mấy con chó và người giữ mộ ở bên trong, thế nào? Có làm được không?"

"Papa ngài nói ba con chó ngao ở bên trong? Áo Tiểu Mã, An Bội Tiểu Tam, Kim Tiểu Bàn?"

"Ngươi không cần nói tên cho ta biết, ta không quan tâm chuyện đó, các ngươi chỉ cần xử lý ba con chó là được!"

"Tuân lệnh!" Vị 'lãnh đạo' ra lệnh cho tên 'cháu chắt': "Mày đi xử lý An Bội Tiểu Tam và Áo Tiểu Mã, tao xử lý Kim Tiểu Bàn, OK?"

Sau đó... hai con quỷ xông lên, đừng nói chứ, hiệu suất của hai tên này cũng khá cao, chẳng mấy chốc đã đánh ngất cả ba con chó. Ta nói: "Còn người giữ mộ ở bên trong nữa, cũng đánh ngất ông ta đi, nếu không ta khó hành động."

"Không được đâu Papa." Vị 'lãnh đạo' nói: "Đánh ngất Áo Tiểu Mã bọn chúng thì còn đơn giản, nhưng xử lý người thì không được, đạo hạnh của chúng con chưa tới, chưa thể đánh ngất người được."

Chuyện này làm ta khó xử, ta nhíu mày suy nghĩ một lúc lâu, hỏi: "Các ngươi có biết 'quỷ đả tường' (quỷ che mắt) không?"

"Cái này thì con biết!" Tên 'cháu chắt' vội vàng nói.

Ta bất lực nói: "Đừng gọi thân mật thế được không? Ta còn chưa kết hôn đấy, đã biết thì đi gây nhiễu ông ta đi, ta đang vội."

Không lâu sau, tên 'cháu chắt' đã thành công gây nhiễu được đối phương, ta ném hai cây xẻng qua cổng, rồi cũng lộn người nhảy vào trong, tìm thấy bia mộ số 699, phát hiện trên bia mộ viết một cái tên không quen biết, ta cũng chẳng quản nhiều, cầm xẻng đào trước bia mộ.

Tên 'cháu chắt' ở bên đó gây nhiễu người giữ mộ, còn vị 'lãnh đạo' thì đi theo ta sát nút, ta tò mò hỏi: "Sao ngươi không những không chạy mà còn bám theo ta sát vậy? Không sợ ta đánh cho ngươi hồn phi phách tán à?"

"Papa, con biết ngài sẽ không làm thế đâu!" Nó chắc chắn gật đầu.

Ta âm thầm lắc đầu, không thèm để ý tới nó nữa, tiếp tục đào!

Đào sâu tới gần một mét, cuối cùng cũng đào được một cái hộp gỗ đen, hộp gỗ vuông vức khoảng ba mươi centimet, ta lấy hộp gỗ ra, phủi sạch bùn đất bên trên, mở ra xem thì phát hiện bên trong có bảy cuốn sách đóng chỉ tinh xảo, hơi giống mấy cuốn kinh 42 chương trong 'Lộc Đỉnh Ký', bên ngoài có một lớp bìa cứng, bên trong mới là nội dung thật. Trong đó phần phù chú có năm cuốn, lần lượt là 'Kim Phù thiên', 'Ngân Phù thiên', 'Tử Phù thiên', 'Lam Phù thiên', 'Hoàng Phù thiên'. Phần đạo thuật có hai cuốn, lần lượt là 'Trận thiên', 'Quyết thiên'. Ta lật xem qua vài trang, rồi đặt sách lại vào hộp gỗ, sau đó cho hộp gỗ vào nhẫn không gian.

Thứ gì cũng có thể biến mất ngay trước mắt, cảnh tượng này làm vị 'lãnh đạo' nhìn tới ngây người, nó bỗng xông tới, ôm lấy đùi ta nói: "Papa! Ngài đúng là tiên sống! Con quyết định rồi, sau này con theo ngài!"

"Ta không rảnh chơi với ngươi, ngươi cứ ở đây làm lãnh đạo của ngươi đi." Nói xong, ta bước chân đi về phía cổng.

Nhảy ra khỏi cổng, ta lại bắt đầu khó xử, bây giờ đã hơn bảy giờ tối rồi, ở nghĩa trang này chẳng có chiếc xe nào đi qua cả, ta phải về bằng cách nào đây? Nghĩ ngợi một hồi, ta bấm số điện thoại của Tiểu Huệ...

[Dịch từ bản hv] ChuongId:190
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 18 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.