Tên mập chết bầm trông có vẻ rất đáng thương, nhưng tôi lại chẳng hề đồng cảm với hắn. Hắn còn sống thì sẽ có thêm nhiều người phải chết! Hơn nữa, sau này hắn sẽ trở thành mối đe dọa với Tiện Nam! Vì vậy nhất định phải nhổ cỏ tận gốc! Tôi lấy từ trong không gian giới chỉ ra một con dao găm khác, sải bước tiến về phía hắn...
Nửa phút sau.
Đại biểu tỷ kinh ngạc kêu lên: "Tiểu Long! Em giết tên mập đó rồi?!"
"Đừng sợ, em không phải kẻ sát nhân điên cuồng đâu." Tôi an ủi: "Tên này là sát thủ đảo quốc, từng âm mưu sát hại hàng loạt danh lưu, quan chức trong sự kiện Hải Thiên Thịnh Yến, may mà chúng ta phát hiện kịp thời và bắt sạch bọn chúng giao cho chính phủ. Thế nhưng, xã hội bây giờ, có tiền có thể sai khiến quỷ thần, đảo quốc đã bỏ ra rất nhiều tiền, vậy mà lại thả hắn ra! Hắn còn sống thì sẽ có nhiều đồng bào phải chết, đã vậy chính phủ không thể chế tài hắn, chi bằng cứ để em ra tay, chị hiểu chứ?"
"Tiểu Long, em là đặc vụ quốc gia à? Vừa nãy em dùng loại năng lực khó tin như vậy..."
Tôi nghiêm túc nói: "Biểu tỷ, chuyện này nhất định phải giữ bí mật, ngay cả đại cô và đại dượng cũng không được nói, đây là vì tốt cho chị thôi."
"Biết rồi." Đại biểu tỷ gật đầu: "Vậy sau này chị bị bắt nạt, em phải tới giúp chị đấy!"
Tôi mỉm cười: "Tất nhiên rồi, chị chỉ cần gọi một cuộc điện thoại, em sẽ tới ngay."
Đại biểu tỷ lo lắng hỏi: "Thế còn thi thể của bọn họ thì sao? Tiêu hủy à?"
"Không sao, em gọi điện thoại là được." Nói xong, tôi lấy điện thoại ra, tìm số của đặc vụ quốc gia Hà Tuyết, sau khi thông suốt, giọng nói của Hà Tuyết truyền tới: "Cậu xưa nay không có chuyện chẳng bao giờ tới điện Tam Bảo, có việc gì thì nói thẳng đi."
"Tôi vừa giết một người."
"Cái gì?!"
"Đừng ngạc nhiên, tôi giết kẻ xấu, hơn nữa còn là sát thủ đảo quốc. Còn nhớ lần Hải Thiên Thịnh Yến không? Đảo quốc phái tới một đội ngũ tinh anh, năm người trong đội ai cũng là cao thủ, chúng tôi giết một người đàn bà, một người đàn ông chạy thoát, ba người còn lại đều đánh tàn phế rồi giao cho nhà nước. Nhưng lại có một tên chạy thoát, kẻ tôi giết chính là hắn. Chuyện này cô có thể giúp tôi dàn xếp không? Nếu không được thì tôi đi tìm người khác vậy."
Hà Tuyết nói: "Được rồi, tôi biết rồi, tôi sẽ xử lý giúp cậu. Cậu đang ở thành phố nào?"
"Thành phố Nghi Ninh, ngoài cửa nhà hỏa táng. Hà Tuyết, thi thể này tôi trực tiếp hỏa táng luôn, hay là để lại cho cô?"
"Cứ để lại đó đi." Hà Tuyết đau đầu nói: "Tuy hắn là sát thủ, nhưng xử lý vẫn rất phiền phức. Thế này đi, cậu cứ đặt thi thể ở nhà xác nhà hỏa táng, tôi cố gắng sáng mai sẽ tới đó."
Tôi mỉm cười nói: "Phiền cô rồi, lần sau có dịp mời cô ăn cơm."
Sau khi cúp điện thoại, tôi bảo Tiện Nam: "Mang thi thể tên mập chết bầm với gã tài xế vào trong nhà hỏa táng đi. Đại biểu tỷ, chị... vẫn là đi vào cùng chúng em đi, ở lại bên ngoài có khi lại nguy hiểm." Do trong nhà hỏa táng có Quỷ Vương, tôi sợ lúc đối phó với Quỷ Vương lại có cá lọt lưới chạy ra làm tổn thương chị ấy, ngoài ra đảo quốc có thể còn viện binh, để chị ấy ở ngoài quá nguy hiểm, tốt nhất cứ mang theo vào trong cho chắc ăn.
Đại biểu tỷ đỗ xe xong, tôi khiêng một cái chân của tên mập chết bầm đi vào trong nhà hỏa táng, Tiện Nam cũng khiêng chân gã tài xế, vừa đi vừa nói: "Đại ca, trên người gã tài xế này hình như bị âm dương sư động tay động chân, rõ ràng chưa chết mà chẳng biết sao lại đột tử, hơn nữa còn thành cương thi, lại còn lợi hại thế nữa, em phải tốn hết chín trâu hai hổ mới thu phục được hắn đó!"
"Bớt nói nhảm đi, tôi thấy cậu nhàn nhã lắm mà."
"Không phải chứ? Em che giấu kỹ thế mà vẫn bị đại ca nhìn thấu à?!" Tiện Nam hỏi đầy khó tin.
Tôi gật đầu: "Hai chữ 'đơn giản' trong cái 'Dương Phù Trận đơn giản' của cậu đã tố cáo thực lực của cậu rồi!"
Tiện Nam cạn lời một lúc, hỏi: "Đại ca, chiêu vừa rồi đại ca tiêu diệt linh hồn tên mập đó gọi là gì vậy? Đẹp trai quá! Có thể dạy em không?"
Chiêu tiêu diệt linh hồn tên mập đó? Chỉ là phun lửa bình thường thôi, Ẩn Năng cộng Dương Hỏa, hay còn gọi là Long Viêm, chiêu này Tiện Nam chẳng phải biết từ lâu rồi sao? Chẳng lẽ là hắn thấy chiêu này của tôi tiện lợi hơn, không cần dùng Dương Phù đã có thể phun ra Dương Hỏa nên thèm khát à? Tôi tuy muốn dạy hắn, nhưng tiếc là hắn không học được, muốn học Ẩn Năng phải dùng 'máy kiểm tra Ẩn Năng' để kích hoạt trước đã.
Tôi nói: "Năng lực này hiện tại cậu chưa học được đâu, đợi khi thời cơ tới, tự nhiên tôi sẽ truyền thụ cho cậu." Ý của tôi là, đợi sau này nói với Lão Lừa Đảo một tiếng, hoặc đợi sau khi tôi lăn lộn ổn thỏa ở U Minh thì mang một cái máy kiểm tra Ẩn Năng tới để kích hoạt Ẩn Năng cho hắn.
Lão già trông coi nhà hỏa táng bước ra, ông ta ốm yếu hỏi: "Muộn thế này rồi, các cậu muốn làm gì?"
Vừa nãy tôi đã mở mắt, phát hiện lão già tuy ốm yếu, trông như người chết, nhưng thực chất lại là người sống, tôi trực tiếp lấy ra hai ngàn tệ nói: "Lão bá, làm phúc đi, cho cháu gửi hai cái xác này ở đây, ngày mai cháu tới lấy."
"Không được!" Ông ta kiên quyết nói: "Giờ này cấm vào!"
Tôi lại đếm thêm một ngàn tệ nữa nói: "Lão bá, ba ngàn này coi như cháu hiếu kính ngài, làm ơn cho cháu để thi thể vào trong tủ đông."
"Đã nói không được vào là không được vào!" Ông ta nhìn tôi: "Ngoài ra, chàng trai trẻ, tôi phải nhắc cậu một câu, gần đây ít đi đường đêm, ít tới những nơi như nghĩa địa, nếu không cậu sẽ mất mạng đấy."
Tôi nheo mắt, ông ta nhìn thấy Dương Hỏa của tôi?!
Chẳng lẽ ông ta cũng là đạo sĩ?
Nhưng Dương Hỏa trên vai ông ta vẫn chưa tắt, ngược lại còn khá vượng, làm sao ông ta thấy được Dương Hỏa trên hai vai tôi nhỉ? Hay là ông ta chỉ nói bừa?
Tôi nháy mắt với Tiện Nam, Tiện Nam hiểu ý, lấy từ trong túi ra một lá Dương Phù: "Lão bá, ngài có biết cái này không?"
"Hê hê, Dương Phù à, nhiều năm rồi không thấy."
Tôi ngạc nhiên hỏi: "Lão bá, ngài cũng là đạo sĩ à?"
"Ừm, hóa ra mấy đứa nhỏ các cậu là người trong đạo giới, ta đã không làm đạo sĩ nhiều năm rồi, ta không thích giường chiếu lạnh lẽo..."
Tôi lau mồ hôi lạnh: "Lão bá, đã đều là người trong đạo giới, ngài xem, có thể làm phúc một chút không?"
"Không được." Thái độ ông ta vẫn rất kiên quyết: "Trong nhà hỏa táng này có năm con Quỷ Vương tác oai tác quái, cực kỳ lợi hại, ta không có bất kỳ đạo cụ nào có thể sử dụng, chỉ miễn cưỡng nhốt được bọn chúng, giờ mà vào trong rất nguy hiểm, mấy đứa nhỏ các cậu nếu còn muốn giữ mạng thì mau rời đi đi."
Tiện Nam nói: "Lão bá, cháu là Hội trưởng Hiệp hội Đạo giáo! Lần này chúng cháu tới đây chính là để xử lý sự kiện Quỷ Vương!"
Lão già lẩm bẩm: "Trò trẻ con, thật trò trẻ con, Hội trưởng Hiệp hội Đạo giáo mà lại là một thằng nhóc hôi sữa, lão Ngưu năm đó nói đúng, đạo giáo suy tàn là điều tất yếu."
Tiện Nam gãi mông, kết quả là thanh Thừa Ảnh Kiếm lại rơi từ cạp quần xuống đất, hắn vừa định cúi người nhặt lên thì lão già ốm yếu đột nhiên quát lớn: "Đừng động!"
Tiện Nam giật nảy mình, vội vàng dừng động tác.
Lão già chăm chú nhìn chuôi kiếm trên đất, hồi lâu mới nói: "Thừa Ảnh Kiếm? Các người lấy được từ đâu? Ngưu Cẩm Đào và các người có quan hệ gì?"
"Ơ? Lão bá ngài quen sư phụ chúng cháu à?" Tiện Nam ngạc nhiên hỏi.
"Sư phụ các người? Tốt! Tốt! Tốt!" Lão già liên tục nói ba chữ tốt, rồi hỏi: "Ông ấy đâu?"
Tôi giả vờ thở dài: "Sư phụ lão nhân gia đã tiên thệ từ bốn năm trước rồi ạ."
Lão già cũng tỏ vẻ rất tiếc nuối, ông ta nói: "Hóa ra là đồ đệ của cố nhân, ánh mắt ông ta cao như vậy mà lại thu nhận ba tên đệ tử, để ta nhìn kỹ xem nào." Ông ta nhìn tôi nói: "Bộ pháp trầm ổn, khiêng người béo thế này mà mặt không đỏ, hơi không thở gấp, từ đó có thể thấy, thể lực của cậu vượt xa người thường! Chắc hẳn tu vi về võ kỹ cũng không tệ! Là một đạo sĩ, thân thủ linh hoạt chính là vốn liếng! Tốt!"
Sau đó lại nhìn sang Tiện Nam: "Dương Hỏa vượng đến lạ kỳ, 'Thiên Nhãn' bẩm sinh, chẳng lẽ cậu là Tiên Thiên Đạo Thể? Tốt! Không hổ danh là Ngưu Cẩm Đào, lại tìm được hai tên đệ tử cực phẩm thế này! Để ta xem thử cô bé này xem." Nói rồi, ông ta lại nhìn Đại biểu tỷ, nhìn vài cái, nhíu mày nói: "Cô bé này trông không giống đạo sĩ nhỉ..."
Trên trán Đại biểu tỷ hiện lên một vạch đen: "Cháu không phải đạo sĩ, cháu là người nhà đạo sĩ."
Tôi nói: "Tiền bối, đã ngài và sư phụ chúng cháu quen nhau, vậy hãy để chúng cháu vào đi, thực không dám giấu, lần này chúng cháu tới chính là vì năm con Quỷ Vương, đồng thời cũng muốn để hai cái xác này vào tủ đông."
"Ừm, để ta xem thử, đệ tử của Ngưu Cẩm Đào rốt cuộc lợi hại tới mức nào!" Lão già liếc nhìn lá Tử Phù trên người Đại biểu tỷ rồi nói: "Tuổi còn trẻ mà đã vẽ được Tử Phù hộ thân, nghĩ lại thân thủ các người chắc cũng không kém! Đúng là sóng sau xô sóng trước mà!"
"Hê hê, tiền bối quá khen, vậy ngài dẫn chúng cháu tới phòng lạnh đi, sau đó chúng cháu sẽ giúp ngài phong ấn Quỷ Vương."
Thế là chúng tôi vừa trò chuyện vừa đi vào trong nhà hỏa táng, phải nói rằng quy mô nhà hỏa táng này cũng khá lớn, không giống với nhà hỏa táng ở những nơi khác, ví dụ như nhà hỏa táng thành phố Khánh Thiên thì khá sơ sài, còn ở đây lại có cả một tòa nhà văn phòng. Chúng tôi vừa nói vừa đi tới cửa phòng xác, lão bá lục lọi nửa ngày, lấy từ thắt lưng ra một chùm chìa khóa lớn, rồi tìm từng cái một, thử liên tiếp ba cái đều lấy nhầm chìa khóa.
Đại biểu tỷ ôm vai, có chút sợ hãi hỏi: "Lão bá, có cần dùng điện thoại chiếu sáng giúp ngài không ạ?"
Lão già nói: "Không cần đâu, ôi, già rồi, mắt mờ cả rồi, đến chìa khóa cũng không phân biệt được."
Tiện Nam nói: "Không sao, lão bá, ngài đừng vội, cứ từ từ tìm."
Lão già lại tìm tiếp, lại thử ba chìa khóa nữa, vẫn không đúng! Cửa vẫn chưa mở! Tôi cau chặt mày, ngăn Đại biểu tỷ lại phía sau, lấy từ trong không gian giới chỉ ra một lá Dương Phù do Tả Từ vẽ, sau khi đốt cháy liền vỗ lên người lão già!
Tiện Nam lại đột nhiên giơ tay túm lấy cổ tay tôi, hỏi: "Đại ca, huynh làm gì thế? Huynh bị quỷ nhập à? Đây là bạn cũ của sư phụ đấy! Sao huynh có thể tấn công tiền bối?"
Tôi hơi dùng sức, thoát khỏi tay Tiện Nam, Dương Phù vỗ lên người lão giả, đánh cho ông ta kêu thảm một tiếng, va vào cửa, đồng thời, một linh hồn văng ra khỏi cơ thể, xuyên qua cửa bay ngược vào trong!
Tôi thản nhiên nói: "Chúng ta không bật đèn pin, vậy mà lần nào ông ta cũng có thể cắm chìa khóa vào ổ một cách chính xác không sai lệch, đã thị lực tốt như vậy, tại sao lại không tìm được chìa khóa thật? Câu trả lời chỉ có một, ông ta là giả!!"