Đạo Sĩ Hèn Mạt

Lượt đọc: 1330 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 232
Cao Ngọc trúng độc!

❊ ❊ ❊

Sét đánh uy lực không giảm, tiếp tục bắn về phía Mã Cẩn Du đang đứng sau lưng Chu Thành Văn!

Mã Cẩn Du vô cùng chật vật né tránh đòn tấn công, ánh mắt lạnh lùng nhìn về phía ta.

"Ngộ thương!" Ta giải thích một câu, rồi lùi lại mấy bước, lui tới bên cạnh xe tải, rút con dao găm cắm trên tấm sắt ra, chém về phía cổ Chu Thành Văn!

Thực lực của Chu Thành Văn hiện tại quá biến thái, sau khi liên tục thôn phệ năm mươi con quỷ vương, năng lực của hắn đã vượt xa thi yêu!

Nhãn cầu treo lủng lẳng trên mặt hắn đung đưa qua lại, hắn dễ dàng né tránh con dao găm, sau đó vung bàn tay tròn xoe, mang theo tiếng gió rít gào vỗ thẳng vào đầu ta!

Đồng tử ta hơi co lại, vội vàng gập đầu gối, ngồi xổm xuống!

Đùa à, cú này mà trúng thực thì không chết cũng thành người thực vật!

Bàn tay của Chu Thành Văn gần như sượt qua đỉnh đầu ta! Đập mạnh vào thùng xe phía sau, làm lõm cả tấm sắt! Phát ra những tiếng chói tai! Thật khó mà tưởng tượng nổi phải không? Lòng bàn tay con người mà lại có thể phát huy uy lực lớn đến mức này!!

Tại sao lại như vậy? Rất đơn giản. Thứ nhất, hắn đã chết, không có cảm giác đau đớn, cho dù có nghiền nát xương tay thành bột mịn, hắn cũng không kêu đau. Thứ hai, hắn đã hấp thụ một lượng lớn âm khí, âm khí hoàn toàn thay đổi tế bào, xương cốt và thể năng của hắn, cho nên mới được như vậy.

Ta vốn muốn dùng dao găm đâm Chu Thành Văn một nhát, nhưng không ngờ, tốc độ của Chu Thành Văn còn nhanh hơn cả ta, hắn nhấc đầu gối thúc mạnh vào mặt ta!

Ta đành phải dùng hai tay ôm đầu.

Đầu gối của Chu Thành Văn thúc mạnh vào cánh tay ta! Ta cảm giác như mình vừa bị một đoàn tàu hỏa đâm trúng, thân hình văng ngược ra sau! Nhưng phía sau ta chỉ là một chiếc xe tải, lưng đập mạnh vào thùng xe, hai cánh tay và sau lưng truyền đến cơn đau thấu xương! Còn chưa kịp hoàn hồn, Chu Thành Văn đã liên tục chộp lấy vai ta, ném văng ra ngoài!

Ta cảm giác như vai mình sắp bị bóp nát rồi, sức lực của Chu Thành Văn quá lớn!!

Thể chất của ta hiện tại rõ ràng không bằng trước kia, nếu là trước đây, chắc chắn sẽ không bị đánh chật vật thế này...

Đúng lúc Chu Thành Văn định lao tới tấn công ta tiếp, Đại Tinh Tinh lao đến trước mặt ta, chắn ta ở phía sau, vừa chống đỡ đòn tấn công của Chu Thành Văn, vừa hỏi: "Chưa chết chứ?" Tuy lời nói nghe chẳng lọt tai, nhưng ta có thể nghe ra sự quan tâm trong đó, mối quan hệ ở Huyễn Vũ Các không phải là uổng phí, lúc ta gặp nguy hiểm, hắn thực sự sẽ ra tay.

Ta xoa xoa vai nói: "Chết sao được, huynh đỡ một lát, ta đi vẽ vài lá bùa để trị hắn!"

“Mẹ nó huynh đừng đi! Một mình ta làm sao đánh lại hắn?” Đại Tinh Tinh suýt nữa lao đến bóp chết ta.

“Đỡ một lát, đỡ một lát.” Vừa nói, ta vừa nhanh chóng chạy sang một bên.

Chạy về bên cạnh xe cảnh sát, các cảnh sát bên cạnh xe từ lâu đã đứng ngây như phỗng. Vốn dĩ vừa rồi muốn đuổi họ đi, nhưng chưa kịp đuổi thì hàng loạt biến cố xảy ra tiếp theo. Ta giả vờ lấy bút Tả Từ và tử phù trong túi ra, thực chất là lấy từ nhẫn không gian.

Sau đó ta nằm rạp trên xe cảnh sát bắt đầu vẽ "Thu Hồn Chú". Vừa rồi ta đã dùng Thu Hồn Chú tấn công Chu Thành Văn, lá bùa này có hiệu quả với hắn, có thể nhanh chóng tống khứ âm khí trong cơ thể hắn. Âm khí trong cơ thể hắn giảm đi, thực lực sẽ giảm sút đáng kể.

Đội trưởng cảnh sát run rẩy hỏi ta: "Cao... cao nhân, chúng ta có cần cầu viện trụ sở không?"

Ta vừa vẽ bùa vừa đáp: "Không cần, các anh cứ để xe cảnh sát ở đây, bật đèn xe chiếu sáng là được."

Nhanh chóng vẽ xong hai lá Thu Hồn Chú, rồi cất bút Tả Từ đi.

Dường như vì bút Tả Từ hấp thụ quá nhiều năng lượng, lá bùa lần này vẽ ra tỏa ra ánh sáng rực rỡ hơn trước rất nhiều! Cả lá bùa trông giống như một tác phẩm nghệ thuật vậy. Tiện Nam và Thanh Dương đạo hữu ở bên cạnh bình phẩm: "Đạo hữu xem, sư huynh ta dùng bột huỳnh quang nhiều hơn lần trước, huỳnh quang lá bùa phát ra mạnh hơn trước không ít... huynh đoán xem đó là bùa gì?"

Thanh Dương đạo hữu vuốt vuốt mấy sợi tóc đáng thương của mình: "Nhưng ta quan tâm hơn là, cậu ta dùng loại băng vệ sinh nào... ồ không, cậu ta dùng loại bột huỳnh quang nào."

“Huynh cũng thích dùng băng vệ sinh?” Tiện Nam ngạc nhiên nhìn Thanh Dương đạo hữu.

“Tại sao phải thêm chữ 'cũng'? Chẳng lẽ cậu cũng thích?” Thanh Dương đạo hữu như thể gặp được tri kỷ.

“Không phải.” Tiện Nam lắc lắc đầu: “Bạn gái ta thích...”

Ta cất một lá bùa vào nhẫn không gian, rồi một tay kẹp lá bùa, một tay cầm quạt Phong Lôi, lại lao tới!

Lúc đi ngang qua xe tải lần nữa, ta phát hiện Cao Ngọc đang ngồi tựa vào lốp xe tải, xé rách áo trên, đang đau đớn cào cấu vai mình. Dưới ánh trăng có thể thấy, trên vai hắn có một vết thương, là vết do dao găm của ta vừa rạch trúng, xung quanh vết thương hiện ra màu xanh đen, da thịt đều bị hắn cào nát. Thấy ta, hắn đau đớn nói: "Đồ khốn! Ngươi dám dùng độc!"

Độc? Đúng vậy! Con dao găm sắc bén từng đâm chết một con Kim Tàm Cổ, ta đã nghi ngờ trên đó dính nọc độc, hôm nay thấy vậy, quả nhiên là thế. May mà ta thường ngày cẩn thận, khi bỏ dao găm vào nhẫn không gian, đều để riêng nó vào một góc, tránh cho những đồ vật khác cũng dính phải độc tố.

Loại độc tố này phát tác, khuếch tán nhanh như vậy, nhìn là biết kịch độc! Hơn nữa lúc này không chỉ cánh tay, ngay cả lồng ngực cũng biến thành màu xanh đen, xem ra Cao Ngọc hôm nay kiếp số khó thoát! Hắn sẽ trở thành người đầu tiên ta đích thân giết chết! Giết thì giết thôi, hắn vốn dĩ là một kẻ ác, hơn nữa nếu không giết hắn, sau này còn có nhiều người bị hắn hãm hại. Đồng thời, ta cũng bớt đi một nỗi lo, tránh việc hắn sau này lại đi trả thù ta.

Ta không thèm để ý đến Cao Ngọc, loại kẻ ác này chết cũng đáng đời, chỉ là sau khi hắn chết, nên nhanh chóng xử lý hồn phách hắn, tránh việc hắn học theo Chu Thành Văn, cũng biến thành loại tồn tại cấp bậc thi yêu kia! Nếu lại tới một tên nữa, chúng ta e là không đối phó nổi.

Quay người quát Tiện Nam và Thanh Dương đạo hữu: "Hai người các ngươi lại đây trông hắn! Hắn sắp chết rồi, đợi sau khi hắn chết, đánh tan hồn phách hắn cho ta!"

Sau đó, ta lao đến gần Chu Thành Văn, cùng Đại Tinh Tinh, Mã Cẩn Du, Kim Bằng tấn công Chu Thành Văn. Đánh một hồi, Mã Cẩn Du bỗng biến chiêu, lao vào lòng Chu Thành Văn, giật phắt con mắt đang treo trên mặt Chu Thành Văn xuống, rồi nhanh chóng lùi lại!

Hành động này của hắn khiến chúng ta vô cùng ngạc nhiên, hắn lấy con mắt làm gì? Và tiếp theo, hắn dùng hành động để nói cho chúng ta biết ý đồ của hắn.

Mã Cẩn Du lùi lại khoảng hai mươi mét, lấy một người giấy từ trong nhẫn không gian ra. Hắn đã lấy ra không ít người giấy từ đầu đến giờ, qua đó có thể thấy, nhẫn không gian của hắn ít nhất là 2x2x2, cũng có thể giống Phong Niệm Khả, là 5x5x5.

Chuyện phiếm không nói nhiều, sau khi hắn lấy người giấy ra, bóp mở cằm người giấy, nhét con mắt vào miệng người giấy, rồi lại lấy một con côn trùng từ trong tay áo ra, nhét cùng vào miệng người giấy, cuối cùng lấy ra một bình chất lỏng màu đỏ dính nhớp, rưới lên đầu người giấy.

Sau đó hắn nhắm mắt lại, miệng lẩm bẩm, chưa đầy vài giây, người giấy bỗng cử động! Động tác giống hệt Chu Thành Văn! Mã Cẩn Du đứng sau lưng người giấy, nắm chặt hai cánh tay người giấy, rồi lạnh lùng nói với ta: "Người giấy của ta không khống chế được hắn quá lâu! Dán bùa!"

Quả nhiên! Hai cánh tay của Chu Thành Văn dường như bị một đôi bàn tay vô hình ghì chặt ra sau, khiến hắn không thể vùng vẫy thoát ra!

“Làm tốt lắm!” Ta khen một câu, rồi nói với Đại Tinh Tinh: “Đại Tinh Tinh, chế trụ hai chân hắn! Ta phải dán bùa!”

Đại Tinh Tinh ôm chặt hai chân Chu Thành Văn, ta kẹp Thu Hồn Chú ấn về phía đầu Chu Thành Văn! Đồng thời quát khẽ một tiếng: "Cấp cấp như luật lệnh!"

Lá bùa tỏa ra ánh sáng nhạt dán lên cái đầu chỉ còn một nửa của Chu Thành Văn!

Gần như ngay lập tức, một luồng âm khí mạnh mẽ khuếch tán từ cơ thể hắn ra ngoài! Ta mắt nhanh tay lẹ, dán một lá hộ thân phù màu tím đã vẽ trước đó lên lưng Đại Tinh Tinh, dương hỏa trên người ta cũng bị thổi đến đung đưa, dường như lúc nào cũng có nguy cơ tắt ngấm! Ta vội vàng lấy thêm một lá hộ thân phù dán lên người mình, đồng thời lấy thêm một lá dương phù, đốt cháy dương hỏa trên hai vai mình.

Âm khí trên người Chu Thành Văn nhanh chóng rò rỉ, dường như khiến hắn vô cùng đau đớn, hắn gầm nhẹ lên! Cố sức muốn thoát khỏi đôi tay đang bị khống chế, đáng tiếc hắn lại không thoát ra được! Mã Cẩn Du ấn chặt đôi tay người giấy, không để người giấy cử động, bên mặt hắn cũng nhỏ giọt mồ hôi, xem ra cả thể lực và năng lượng đều đang tiêu hao nhanh chóng.

Mã Cẩn Du nói nhỏ: "Ta nhiều nhất chỉ có thể cầm cự thêm năm giây nữa, các ngươi cẩn thận!"

Năm giây? Ta một tay ấn chặt lá bùa, tay kia nhanh chóng lấy dao găm từ nhẫn không gian, vung dao găm, mang theo một luồng hàn quang đâm vào vai Chu Thành Văn, đâm chuẩn xác vào khớp nối giữa cánh tay và vai! Sau đó xoay dao găm, tách rời khớp của hắn ra!

Chu Thành Văn phát cuồng! Hắn gào thét lớn! Cùng lúc đó, người giấy bị Mã Cẩn Du kìm kẹp bỗng tự bốc cháy! Chu Thành Văn thoát khỏi sự khống chế, vung cánh tay còn lại quét về phía ngực ta!

Mẹ kiếp! Có nhầm không đấy? Vừa rồi không phải nói còn cầm cự được năm giây sao? Sao mới qua một giây đã héo rồi?

Ta vội vàng nhảy lùi lại, né đòn này! May mà Đại Tinh Tinh ôm chặt hai chân hắn, khiến hắn không thể đuổi theo ta, cho nên ta mới né được đòn này!

Mà Đại Tinh Tinh còn chưa hiểu chuyện gì xảy ra, vẫn đang ôm chặt hai chân Chu Thành Văn ở phía dưới, Chu Thành Văn lúc này đang cơn giận dữ, cúi người túm lấy vai Đại Tinh Tinh, nhấc bổng Đại Tinh Tinh lên, rồi khi Đại Tinh Tinh còn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra, liền đạp một cước vào ngực hắn, đá Đại Tinh Tinh bay ngược ra ngoài!!

Ta có thể nhìn ra, sự linh hoạt của Chu Thành Văn đã giảm đi đôi chút, tuy vừa rồi Thu Hồn Chú chỉ dán lên hắn ba bốn giây, nhưng lá bùa ta vẽ lần này lại mạnh hơn lần trước! Tốc độ rò rỉ âm khí của hắn tăng lên đáng kể, cho nên mới ba bốn giây, đã khiến hắn mất đi không ít âm khí!

Mà Đại Tinh Tinh đang bay ngược ra lại đụng trúng Thanh Dương đạo hữu, húc Thanh Dương đạo hữu ngã lăn ra đất ngay tại chỗ, miệng sùi bọt mép.

Cùng lúc đó, Hồ Yêu cũng chạy từ xa về, nhưng tốc độ không nhanh, một chân sau của nó bị thương, chạy khập khiễng, xem chừng, Thi Yêu đã được giải quyết rồi...

(Chương hai đăng vào khoảng mười một giờ.)

[Dịch từ bản hv] ChuongId:190
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 18 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.