Đất Nước Hình Tia Chớp

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 8 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Ngọn Gió Của Mẹ

❊ ❊ ❊

Hỡi ngọn gió trong từng hơi thở nhẹ

Trong cuống phổi run run gió góp nhặt đời mình

Con là gió tìm về vòm cây mẹ

Mẹ chính là nguồn cội gió khai sinh

*

Mẹ hãy lấy gió này làm khăn mặt

Tóc mẹ bay trong ngột ngạt ráng chiều

Có sợi tóc bay vào cay khoé mắt

Lưng mẹ còng chờ đợi mái nhà xiêu

*

Ba mươi năm mẹ vẫn ngồi nhóm lửa

Nhớ mẹ nhiều con chỉ biết nằm mơ

Trong chiêm bao con hoá thành ngọn gió

Thổi lênh đênh trên ngách phố bơ phờ

*

Hẻm phố nào của Sài Gòn cũng mẹ

Bữa cơm nào đũa mẹ cũng so dư

Gạo thì thiếu cơm vẫn thừa như thế

Gió rừng ơi mẹ đợi đến bao giờ

*

Ôi ngọn đèn dầu như mầm hạt thóc

Khi nào nhớ con mẹ lại nhen lên

Mẹ lại thắp nhang lầm rầm khấn Phật

Gió trời xa tiếng sấm cứ sôi rền

*

Chắc giờ này đợi con mẹ đơm cơm ra chén

Khói cơm là tóc mẹ ấm lòng con

Mẹ là trời xanh gió chúng con thổi đến

Dáng mẹ hiện lên trên vầng trán Sài Gòn

2.

Ngọn gió thổi về em hổn hển

Ngỡ em sinh ra là để chờ anh

Mặt trời của đôi ta hoá thành con ốc biển

Gió u u trời đất cũng tròng trành

*

Ngỡ mãi mãi ta không còn sum họp

Anh chỉ gặp em trong giấc ngủ thôi mà

Trong giấc ngủ em đang cười chợt khóc

Em mới vừa đọng lại đã tan ra

*

Để ngọn gió đi cùng trời cuối đất

Gió tìm em trong nước mắt, mồ hôi

Chúng ta đứng ở hai đầu sống chết

Trái tim ta như trận gió thổi vô hồi

*

Em là Sài Gòn thức thâu đêm chờ đợi

Đôi guốc em từng mòn vẹt trời xanh

Giọt nước mắt em giấu vào đêm tối

Sao cây kia thẳng tắp chửa đâm cành?

*

Em ở đâu trong Sài Gòn trước mắt

Anh đang về em đứng ở nơi đâu

Gió cứ thổi cho chúng mình chóng mặt

Nhớ thương như lửa đốt nóng ran đầu

*

Em vẫn sống trong anh bằng gương mặt thời con gái

Như thể anh vừa tưởng tượng chuyện cách xa

Như cuộc chiến tranh qua không thể nào có nổi

Như hai mươi năm ta vẫn sống chung nhà

*

Ôi ngọn gió chính là nơi em thở

Có mùi tóc cay cay, mùi nước mắt nồng nồng

Cái ngọn gió sóng soài trên xứ sở

Thổi mệt nhoài theo kịp các dòng sông

*

Ngọn gió ấy vì em mà cường tráng

Chính nhớ thương làm ngọn gió vô cùng

Sài Gòn đó em là nơi gió đến

Gió như vừa bật khỏi cánh cung

*

Ngọn gió bị thương bao lần không biết nữa

Kẻ một đường thẳng tắp tới thành đô

Hơi thở của đôi ta nối vào nhau thành gió

Trái tim ta gõ mãi cửa mong chờ

*

Em yêu dấu những hình dung dữ dội

Cuộc đoàn viên nhờ gió nói bao điều

Hạnh phúc lớn tưởng tay mình không thể với

Gió đang dồn trời đất tới tình yêu

*

Thôi cứ để cho mọi người gặp lại

Hạnh phúc ta trong hạnh phúc muôn người

Gió cứ thổi như em còn xa mãi

Như em còn ở nơi cuối nỗi mừng vui

TÔI SẼ VỀ...

*

Tôi sẽ về thành phố

Ai nói với tôi tiếng ấy tự bao giờ

Ai nói với tôi trong bạt ngàn nấm mộ

Đồng đội nằm dưới đất vẫn còn mơ

Vẫn nằm mơ tiếng chân em trên hè phố

Mắt lá răm thoáng gặp dứt sao đành

Mái tóc gội mát cả chiều ráng đỏ

Lá rơi mà biết mắt liếc nhìn anh

*

Tôi sẽ về thành phố

Ai nói với tôi khi trận đói bạc đầu

Bạn tôi ngã vì nấm rừng ngộ độc

Hỡi Sài Gòn trước mặt chứ còn đâu

Người nằm xuống truyền người sau mơ tiếp

Cái chết kia cứ thế bắc cây cầu

Cứ như thế đi liền ba thế hệ

Ôi Sài Gòn khi ngã xuống còn đau

Còn chưa gọi hết tên em, tên mẹ

Đến hôm nay máu ấy vẫn nguyên màu

Tôi đang ngắm Sài Gòn qua giọt lệ

Với tay mà đi đến quá dài lâu

*

Tôi sẽ về thành phố

Ai nói với tôi lời trăn trối cuối cùng

B52 xóa tên làng, tên đất

Ngôi sao lên trong lỗ nẻ căn hầm

Ngôi sao ấy ngỡ như người ngoài cuộc

Vậy mà sao thân thuộc mấy mươi năm

Ngôi sao ấy nếu đêm rừng quên mọc

Anh sẽ không sao về được giữa Sài Gòn

Anh sẽ ngủ chẳng có gì đánh thức

Giữa rừng già thành nấm đất con con

*

Tôi sẽ về thành phố

Anh nói với em có khi nào lỡ hẹn

Nỗi nhớ em cũng pha màu khói lửa

Khi bị thương anh mới biết lạc rừng

Em khuất nẻo giữa trập trùng phố xá

Giọt sương làm cơn khát trĩu oằn lưng

Như anh vác vả dòng sông đi bộ

Sông trên vai mà khát đến chưa từng

Cơn khát ấy dẫn anh về thành phố

Khi anh về cơn khát chửa hề ngưng

*

Ta sẽ về thành phố

Bạn nói với tôi khi vừa mọc mặt trời

Vắt cơm tròn bạn định bẻ chia hai

Chưa kịp ăn, chưa kịp về thành phố

Bạn thân yêu, bạn đã ngã xuống rồi

Viên đạn lạc trước Hố Nai mở cửa

Mặt trời mọc ngỡ không tròn được nữa

Vắt cơm còn dấu bạn ấm bờ môi

Vắt cơm ấy dẫn tôi về thành phố

Tôi no nê cho đến suốt cuộc đời

Chỉ thương bạn nằm dưới mồ vẫn đói

Mặt trời lên sao giống vắt cơm ôi

Ngày chiến thắng bạn tôi không về được

Cây đèn Ăng-côn của bạn trối cho tôi

Khi tắt điện tôi lại nhờ ngọn lửa

Của đêm rừng thuở ấy bạn hằng nhen

Để nhận rõ mình còn đang mắc nợ

Những câu thơ vùi dướiđất bao đời

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.